Truyện Sáng Tác - nơi tụ họp những cây bút trẻ có đam mê sáng tác và mong muốn tác phẩm của mình được đón nhận. Hãy đến với chúng tôi và thỏa sức chia sẻ những tác phẩm do chính bạn sáng tác!




Được cảm ơn :
1
:
Ngày tham gia :
11/07/2015
:
Tuổi :
16
:
Đến từ :
Hải Phòng
:
avatar
avatar

  • Thành viên mới
Được cảm ơn : 1
Ngày tham gia : 11/07/2015
Tuổi : 16
Đến từ : Hải Phòng
Chương II
- Nhiên Nhiên về rồi hả con ? Tiếng bác hàng xóm nhà bên có vẻ rất vui mừng .
Mạc Du Nhiên đang loay hoay tìm chìa khóa trong túi xách nghe thấy liền giật mình ngã uỵch xuống đất khiến cho bác hàng xóm hoảng loạn vô cùng.
- Nhiên Nhiên con không sao chứ ? Trời ơi ! Sao lại uống rượu nhiều như vậy ? Mai còn phải đi làm nữa mà ! Bác hàng xóm ngửi thấy mùi rượu nồng nặc nồng nặc trong không khí vội vàng lấy chìa khóa rơi xuống đất rồi đỡ Mạc Du Nhiên vào trong nhà .
Sau khi để Mạc Du Nhiên yên vị trên ghế sofa , bác hàng xóm khẽ thở dài một tiếng đi vào trong bếp pha một bát nước gừng. Đỡ Mạc Du Nhiên ngồi dậy ,cho cô uống hết bát nước , đưa cô vào phòng bác mới cẩn thận khóa cửa giúp cô mới về nhà mình .
Năm phút sau :
Trong phòng ngủ , Mạc Du Nhiên đang nằm trên giường từ từ mở mắt ra . Một giọt , hai giọt , ba giọt nước mắt cứ như nước mưa rơi xuống gối . Cô không có bố mẹ , cô phải tự mình trưởng thành trong cái thế giới khắc nghiệt này từ khi còn rất nhỏ . Không người thân bên cạnh , luôn phải tự mình đối mặt với mọi thứ . Cô đã rất cô độc . Cuộc đời của Mạc Du Nhiên cô chỉ có hai người là quan trọng nhất đó là Steven và bác hàng xóm của cô : Thẩm Rường hay còn được cô gọi là với cái tên thân mật Thẩm đại nương.Họ là những người yêu thương cô nhất , là chỗ dựa vững chắc mỗi khi mà cô vấp ngã , hiện giờ đây cô cảm thấy thất vọng và hoang vô cùng ! Steven đã phản bội cô rồi liệu Thẩm đại nương có cảm thấy cô vô dụng và bỏ rơi cô không ? Cô có nên gọi điện cho Steven ? Cô vẫn không muốn tin vào những gì mình nhìn thấy . Có lẽ đó là em hay chị họ của anh thì sao ? Nhưng liệu có họ hàng nào mà hôn nhau thắm thiết đến thế cơ chứ ! Mạc Du Nhiên cô không phải là một người con gái xinh đẹp , tài năng cô cũng không có , là một cô gái bình thường đến mức không thể bình thường hơn , thậm chí nhiều người còn thấy cô thật đáng thương . Nếu như đứng giữa đám đông thì có lẽ sẽ chẳng ai quay đầu lại nhìn cô đâu !
“Em không phải là một người con gái đặc biệt nhưng em yêu anh bằng cả trái tim này!” Đúng lúc Mạc Du Nhiên đang trầm ngâm thì điện thoại reo lên . Nhạc chuông điện thoại này cô cài đặt dành riêng cho Steven nên khi nghe bài hát đó vang lên cô đã không hề do dự mà bắt máy .
-Steven ? Mãi mà không nghe thấy giọng Steven làm cho Mạc Du Nhiên có chút bất an .
- Cô là Mạc Du Nhiên ? Một giọng nói phụ nữ xa lạ từ đầu dây bên kia vang lên .
- Đúng vậy ! Tôi là Mạc Du Nhiên , xin lỗi nhưng cô … à ! … cô … Không rõ là do thất vọng hay vì lí do gì khác mà cô nói không nên lời , những gì muốn nói đều ứ nghẹn lại hết trong cổ họng , trong mắt đã bắt đầu cảm thấy ươn ướt .
- Tôi biết cô đang nghĩ gì ! Tôi là ai ? Chắc cô cũng đã đoán ra rồi nhỉ ? Haha nếu tôi nói mình là bạn gái của Steven cô sẽ trả lời thế nào ? Steven đang ngủ rất say ngay cạnh tôi này muốn nghe giọng không hả ? Người phụ nữ ở đầu dây bên kia thật sự khiến cho Mạc Du Nhiên muốn bay ngay sang chỗ cô ta mà mắng xối xả .
- Anh yêu ! Giọng người phụ nữ ấy thật sự khiến cho Mạc Du Nhiên cảm thấy ớn lạnh .
- Bé cưng ! Có cho anh ngủ không đây ? Một giọng nói đàn ông dịu dàng vang lên đập tan toàn bộ hy vọng của Mạc Du Nhiên . Là Steven ! Là anh !
- Được rồi ! Được rồi ! Mau ngủ đi ! Người phụ nữ ấy nói
Đầu dây bên kia im lặng rất lâu , quãng thời gian chờ đợi ngắn ngủi có mấy phút mà cô carm thấy như đã phải chờ tới mấy năm vậy !
- Cô Mạc , nãy giờ cô nghe thấy hết rồi chứ ? Hừ ! Người phụ nữ ấy nói kèm theo đó là tiếng hừ lạnh .
- Phiền … phiền cô nhắn lại với Steven giúp tôi là tôi sẽ đợi anh ấy ngày mai tại quán trà Hạnh phúc. Tôi muốn đích thân anh ấy xác nhận với tôi . Mạc Du Nhiên biết rằng mình rất cố chấp nhưng cô chỉ mong có một lời xác nhận chính xác nhất từ phía anh mà thôi !
- Cô ! Đúng là đồ mặt dày mà ! Cô thật ngu ngốc ! Bị cắm sừng bao lâu nay mà vẫn chung tình , thật là khiến cho người ta thương hại mình mà ! Xin nhắc lại : Tôi là bạn gái của Stven chứ không phải là cô. Cô … Người phụ nữ ấy nói rất nhiều , cô ta còn định nói nữa nhưng Mạc Du Nhiên đã tắt máy . Những lời ấy như hàng nghìn lưỡi dao sắc nhọn đâm thẳng vào trái tim mong manh của cô , trái tim mà vốn từ lâu lắm rồi đã chằng chịt hàng ngàn vết thương . Cô không muốn nghe , thật sự không muốn nghe nữa . Tại sao ông trời cứ phải dần dần cướp đi hết mọi thứ của cô ? Mạc Du Nhiên quay sang bên cạnh mình , hình ảnh một con búp bê đã cũ đập vào mắt khiến cho nước mắt cô không kìm nén được lại lần nữa tuôn rơi . Con búp bê này đã đi theo cô suốt 20 năm qua , cô không rõ nó ở đâu ra chỉ biết rằng cô đã luôn mang theo nó từ năm cô 3 tuổi và nó là người bạn duy nhất của cô .
- Jenny ! Chị thật mong chị sẽ giống như em vậy , là một con búp bê vô tri vô giác . Chị đã quá mệt mỏi rồi ! Mạc Du Nhiên nói . Giờ đây cô chỉ muốn mình chìm vào giấc ngủ dài và mãi mãi không bao giờ tỉnh lại nữa …
Có lẽ là do khóc quá nhiều nên Mạc Du Nhiên nhanh chóng thiếp đi . Cô đã có một giấc mơ vô cùng đẹp ! Trong mơ cô đã rất hạnh phúc , cô có cha có mẹ , có người yêu thật sự yêu mình , có một sự nghiệp thành công . Đó là cuộc sống mà cô vẫn hằng mong ước ! Nó là thật thì tốt biết bao !
Sáng hôm sau :
- Ưm ! Anh nắng mặt trời chiếu thẳng vào mắt khiến cho Mạc Du Nhiên thức giấc. Cô khẽ “ưm” một tiếng rồi ngồi dậy , theo thói quen dụi dụi mắt cô vài cái cô mới bước xuống giường.
“AAAAAA !!!” Tiếng la thất thanh vang rộn khắp phòng . Mạc Du Nhiên nhìn dáng người nhỏ bé đến kì dị của mình , nhìn đôi bàn tay bàn chân chẳng khác gì con búp bê trông thật đáng sợ. Cô … cô … Cô đã thành búp bê rồi sao ? Lời nói của cô hôm qua đã trở thành sự thật rồi sao ? Hết chương II
Chương III :







Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Bình luận về bài viết

Bạn cần để bình luận về bài viết


Nếu chưa có tài khoản bạn vui lòng tài khoản

Quyền hạn của bạn:
Bạn không có quyền trả lời bài viết

 
  • Free forum | © PunBB | Free forum support | Report an abuse | Sosblogs