Truyện Sáng Tác - nơi tụ họp những cây bút trẻ có đam mê sáng tác và mong muốn tác phẩm của mình được đón nhận. Hãy đến với chúng tôi và thỏa sức chia sẻ những tác phẩm do chính bạn sáng tác!




Truyện như thế nào?

100% 100% [ 2 ]
0% 0% [ 0 ]
0% 0% [ 0 ]
Tổng số bầu chọn : 2
Được cảm ơn :
0
:
Ngày tham gia :
24/07/2015
:
avatar
avatar

  • Thành viên mới
Được cảm ơn : 0
Ngày tham gia : 24/07/2015
Tên tác phẩm:[Hiện Đại] Đồng Mộng Dao, đứng lại!

Author (tác giả):Tôn Tử Kiểm

Category (thể loại):Tiểu thuyết

Rating (đánh giá truyện theo độ tuổi): phù hợp với mọi lứa tuổi

Status (tình trạng truyện: on-going hoặc finished):on-going

Warning (cảnh cáo về nội dung truyện):Một số từ ngữ hơi cổ trang hóa

Casting (giới thiệu nhân vật): Đồng Mộng Dao, Vương Nguyên Phương
Phương Dao chi luyến - Tiền kiếp hiện đại...
"... Nguyên... Nguyên Phương..."
... "Đồng Mộng Dao, đứng lại!"
"Không!" - "Dù ở tận chân trời góc bể nhưng nhất định chỉ cần mình cậu, Đồng Mộng Dao!"
... Một tia sáng lóe lên trong mắt hắn, hắn ngước lên nhìn cô, là “Đồng Mộng Dao”. Đúng, chính giọng nói ấy, ánh mắt ấy, dung mạo ấy đã trong đầu hắn từ rất lâu... Hắn cúi gằm mặt và đi một mạch xuống cuối lớp và nhìn sang bên cạnh mình... lại là “Đồng Mộng Dao”. Hắn cứ nhìn chăm chú vào cô và không cất nên lời...
[/color]
[/color]



Được cảm ơn :
0
:
Ngày tham gia :
24/07/2015
:
avatar
avatar

  • Thành viên mới
Được cảm ơn : 0
Ngày tham gia : 24/07/2015
Nguyên Phương nằm dài trên giường toát mồ hôi lạnh, hắn trở mình, suy nghĩ về giấc mơ kỳ lạ từ lúc còn bé đến tận bây giờ vẫn thường xuyên mơ thấy nó, gương mặt ấy, ánh mắt ấy, giọng nói ấy...


"Nguyên Phương...nhất định phải tìm muội..."

Tối nào hắn cũng mơ thấy một cô gái nằm trong vòng tay hắn, thân thể cô mềm nhũn và nói không ra hơi nhưng từng lời cô nói như in tận tâm can của hắn. Lòng hắn đau nhói và bất chợt hắn thốt ra ba chữ:


"Đồng Mộng Dao"

Cái tên này dường như đã khắc sâu vào đầu hắn và cả cô gái ấy cũng vậy, việc vẽ ra được chân dung của cô rất dễ đối với hắn và chỉ sau khi vẽ xong thì hắn mới đưa mình lên giường ngủ tiếp...


"Tít...Tít...Tít"



"Đồng hồ kiểu gì vậy?! Anh mày đặt 6a.m mà 7a.m mới gọi anh dậy là sao? Đồng hồ thối!!!"

Hắn vừa la hét vào cái đồng hồ vừa vác cặp chạy ra ngoài trong bộ đồng phục xộc xệnh với đôi giày thể thao nửa buộc nửa thả. Bỗng dây giày đo đất làm hắn ngã nhào xuống đường, sách vở văng tung tóe. Hắn đang loay hoay nhặt sách vở lên thì một cô gái chạy tới giúp hắn. Cô cười lấy lệ và cố tỏ ra vui vẻ nhưng trong lòng thì chẳng vui vẻ gì. Hắn hỏi nhưng không nhìn:


"Nhìn cô chẳng có vẻ vui vẻ gì khi giúp tôi, cô bất mãn gì với tôi à?!"



"Không... chỉ là tôi..."

Một tia sáng lóe lên trong mắt hắn, hắn ngước lên nhìn cô, là "Đồng Mộng Dao". Đúng, chính giọng nói ấy, ánh mắt ấy, dung mạo ấy đã trong đầu hắn từ rất lâu... Hắn cứ mải suy nghĩ vẩn vơ mà quên béng cả thời gian vào lớp. Là một học sinh mới thì điều cấm kỵ là đi học trễ, lúc hắn đến lớp thì đã muộn cả mười lăm phút nhưng cũng may là giáo viên chưa đến, hắn cúi gằm mặt và đi một mạch xuống cuối lớp, hắn nhìn sang bên cạnh mình... lại là "Đồng Mộng Dao". Hắn cứ nhìn chăm chú vào cô và không cất nên lời...


"Nhìn gì mà nhìn?!"

Cô tức giận vì bị một người xa lạ nhìn chằm chằm vào mình những mấy phút liền, hắn chưa kịp đáp lại thì một cô gái trẻ bước vào lớp, trên tay là sổ điểm và danh sách học sinh, cô gái trẻ tự giới thiệu:


"Chào các bạn! Mình là Tiểu Ơn, hai mươi ba tuổi, là giảng viên của các bạn. Các bạn hãy giúp đỡ mình nha!"

Nói xong, cô gái nháy mắt và với cái điệu bộ lẳng lơ khác người, cô đi xuống chỗ của một nam sinh đang ngó lơ ra ngoài cửa sổ. Cô cất giọng chào và làm quen lại với nam sinh ấy:


"Chào ạ. Cho mình làm quen được không? Nhìn bạn đẹp trai quá à!!!"

Cậu ta chỉ liếc sơ qua cô rồi đứng lên nói:


"Xin lỗi, chắc tôi đi nhầm sang VƯỜN BÁCH THÚ, cô mà cũng được làm giảng viên sao?! Loạn cả rồi! Cho hỏi trường cấp ba Cửu Viên ở đâu vậy?"

Cậu nam sinh cười đắc ý rồi bỏ ra ngoài. Tiểu Ơn nhìn có vẻ không lấy gì làm vui mừng và tiếp tục đi xuống chỗ của Nguyên Phương với điệu bộ lẳng lơ, cô gái lại tiếp tục nói như lúc nãy nói với cậu nam sinh kia. Nhưng đáp lại chỉ là sự lạnh lùng kiêu ngạo của hắn:


"Tôi không có hứng thú với người như cô. Ta hiểu nhau rồi chứ?!"

Nói rồi hắn cũng đứng lên và kéo tay "Đồng Mộng Dao" ra ngoài.


"Bỏ tôi ra! Anh bị làm sao vậy?!"

Cô tức giận và đi thẳng ra phía cậu nam sinh lúc nãy và chuyện trò rất vui vẻ, lại một người nam sinh khác đi ra khỏi "vườn bách thú" và tiến về phía của hai người kia. Trông họ có vẻ rất thân. Nguyên Phương thấy rất tò mò về ba người này nhưng không muốn ra hỏi thẳng. Đột nhiên, cả ba người đều đi về phía của hắn. Người nam sinh thứ nhất nói:


"Tôi là Hướng Vũ kiệt, bạn thân của con cọp cái Đồng Mộng Dao, còn đây là Hướng Vũ Lạc, em họ của tôi..."

Cậu ta chưa kịp nói hết thì đã bị Đồng Mộng Dao thúc một cái thật mạnh vào lưng:


"Cậu nói ai?! Nói ai?!"

Cả hai cậu nam sinh kia đồng thanh nói ngập ngừng không thành câu, người này xen lẫn người kia:


"Là nói anh ta, chính là anh ta... Đúng đúng là nói tôi, tôi là con cọp cái.."

Nguyên phương giật mình khi nghe thấy ba chữ "Đồng Mộng Dao" vì hắn cứ tưởng đó là tên mà hắn tùy tiện gọi cô nhưng không ngờ đó lại là tên của cô, đây là trò đùa của tạo hóa hay chỉ là hắn nghe nhầm? Dù là gì thì cũng khiến hắn cười rất tươi khi nhìn vào mặt của Đồng Mộng Dao.


"Này, từ nãy đến giờ sao anh cứ nhìn tôi hoài vậy? Chẳng lẽ bản cô nương lại thu hút đến như vậy sao?!"



"Tôi... tôi..." - Hắn chưa kịp nói hết thì cô xen vào - "tôi ...tôi... sao vậy? Không biết nói nữa hả?!"

Họ đang nói chuyện rất vui vẻ thì tiếng trống vang lên, Đồng Mộng Dao nhanh chóng đi về phía cổng và không quên kéo theo hai tên bạn thanh mai trúc mã, cô quay sang Vương Nguyên Phương rồi lại nói với hai tên ích kỷ kia:


"Bọn tôi về trước nha... Đi thôi, ông của tôi mời hai tên đầu heo nhà các người tới chơi đó và cả tên chết tiệt Vương Nguyên Phương nào đó nữa, không giúp ta tìm hắn thì đừng mơ ăn cơm tối. Hứ..."



"Tôi là tên chết tiệt Vương Nguyên Phương đây!"

Hắn nói với Mộng Dao bằng giọng bất mãn và đi theo cô về nhà. Sau khi ăn tối xong thì người nào lại về nhà người ấy, hắn bỏ quên chiếc cặp và áo lạnh của mình ở trên bàn trong phòng khách nhà cô nhưng lại quên béng đi mất hại cô phải đưa sang cho hắn và còn phải lặn lội đi tìm địa chỉ mà ông của cô cho...
Cuối cùng thì cũng tới con đường ấy nhưng nhà của hắn lại nằm tít ở cuối con đường dài đằng đẵng này. Cô lại le đôi chân nhỏ bé đi đến cuối con đường, tìm đúng số địa chỉ rồi mới dừng chân lại thở. Trước mặt cô là một tòa biệt thự to lớn rất to và tráng lệ, cô gọi to:


"Vương Nguyên Phương, mau ra đây, tôi mang đồ trả cho anh nè... Gọi ba lần không ra là tôi quăng vô đó!"

Gọi một lần rồi hai, ba lần... đến khi Mộng Dao không còn kiên nhẫn nữa thì cô quyết định "đưa tận tay" cho chủ của nó. "Bịch...Bịch", cô ném cả chiếc cặp nặng trĩu và cái áo lạnh của hắn vào qua cái cổng to lớn thì bỗng nghe tiếng kêu la thảm thiết của ai đó, thì ra là hắn. Nguyên Phương ôm mặt và nói với cô trong đau đớn


"Kiếp trước, tôi đã gây thù chuốc oán gì với cô mà cô lại hủy nhan sắc vàng ngọc của tôi vậy?! Thật là xui xẻo mà! "



"Tại tôi gọi mà anh không nghe nên là lỗi của anh chứ, đâu phải tại tôi..."

Mộng Dao cố gắng cãi cùn và cười vào cái "KHUÔN MẶT VÀNG NGỌC" của hắn nhưng chẳng ăn thua vào đâu cả. Họ đứng đó đấu khẩu với nhau những mấy tiếng đồng hồ mà không thấy chán. Lời qua lẽ lại thật là hợp tình, ăn ý. Chẳng lẽ là thiên duyên tiền định từ kiếp trước?!...





Được sửa bởi tontukiem ngày Fri Jul 24, 2015 10:05 pm; sửa lần 1.

Được cảm ơn :
0
:
Ngày tham gia :
24/07/2015
:
avatar
avatar

  • Thành viên mới
Được cảm ơn : 0
Ngày tham gia : 24/07/2015
"Tiểu Hổ! Tiểu Hổ! Tên Nguyên Phương...hắn..."

Mộng Dao vừa chạy đến chỗ Hướng Vũ Kiệt vừa nói, cô chưa kịp nói xong thì Nguyên Phương lao đến:

" Đồng Mộng Dao, đứng lại! "

tiếng hét của Nguyên Phương át cả tiếng ồn của mọi người trên sân. Bọn họ nhìn chằm chằm vào Nguyên Phương và Mộng Dao với vẻ mặt kỳ lạ và khó hiểu. Mặt Nguyên Phương đeo một cặp kính râm, tay cầm cặp, áo lạnh vắt lên vai thở hồng hộc xông về phía Mộng Dao, nhìn vẻ mặt hắn không mấy khả quan, Vũ Kiệt hiếu kỳ hỏi:

" Có chuyện gì sao, Vương nhị thiếu gia? "

Hắn nhìn Mộng Dao với ánh mắt phức tạp, cố gắng cầu cứu cô, sắc mặt có vẻ bối rối, miệng không nói thành lời. Vũ Kiệt thấy hắn và Mộng Dao có cái gì đó kỳ lạ liền gọi em họ Hướng Vũ Lạc tới giúp giữ tên Nguyên Phương lại để tháo cặp kính kia xuống. Nguyên Phương bị Vũ Lạc giữ chặt liền hung hăng đẩy tên Vũ Lạc ra. Thấy Nguyên Phương sắp thoát được, Mộng Dao chạy ra giữ tay hắn lại. Hành động này của cô làm trái tim vốn phẳng lặng như gương của hắn đập hụt một nhịp. Người hắn cứng đờ.

" Trời đất! Mắt cậu làm sao vậy, Vương nhị thiếu gia? Ha ha, nhịn cười không nổi luôn ha ha! "

Vũ Kiệt cùng Mộng Dao và Vũ Lạc cười ngặt ngẽo. Nguyên Phương giật mình, không khỏi cảm thấy xấu hổ và ngượng ngùng pha một chút tức giận. Hận không thể ném bom bọn họ cho đỡ xấu hổ,... Cả trường cười ồ lên vì mắt hắn có một vết bầm lớn và còn hơi ri rỉ máu đang ứa ra... Đúng là quá mất mặt mà! Thẹn quá hóa giận, Nguyên Phương rít từng từ qua kẽ răng đang cắn chặt, bàn tay siết chặt hình nắm đấm đang đỏ bừng lên tưởng chừng như một ngọn lửa muốn thiêu rụi ba người kia, cả đám học sinh trong trường này và cả cái trường cũng không thoát khỏi...

" Đều tại cô đấy Đồng Mộng Dao!"

Mọi ánh nhìn đều đổ dồn về phía bọn họ, ai nấy đều nín thở im lặng quan sát từng sự thay đổi nhỏ nhất, đến cả một cái chớp mắt cũng không bỏ qua. Mọi tiếng cười đều tan biến như đã khuếch tán vào trong bầu không khí căng thẳng này lúc nào không hay.

Hắn khẽ nhíu mày, khóe môi giật giật, đôi mắt phừng lên lửa hận nhìn Mộng Dao. Sát khí đằng đằng, trong ánh mắt ấy dường như có vài phần u ám khiến người đối diện nó phải toát mồ hôi lạnh. Mộng Dao trong lòng vừa lo lắng vừa sợ hãi đến lúc mồ hôi lạnh làm ướt cả lưng áo, cô cảm thấy cả người chấn động vì con người lạnh lùng, lãnh đạm khi xưa đã biến đi đâu mất. Hiện tại trước mặt cô là một con người hoàn toàn khác với ánh mắt đầy hắc tuyến và bừng bừng ngọn lửa tức giận lên tận trời xanh. Vừa nghĩ tới đã không khỏi kinh sợ mà rùng mình. Cô lắp bắp nói:

" Nè! Cậu... Cậu... Tính... Làm gì... Hả?!"

" Bây giờ hỏi đã trễ rồi ha ha"

Hắn cười tà. Vừa nghe thấy điều đó thì cô đã bỏ chạy thục mạng, không còn hơi sức đâu mà cười nữa khiến Vũ Kiệt và Vũ Lạc nhìn nhau với ánh mắt phức tạp mà nhún vai khó hiểu. Vũ Kiệt dùng ánh mắt mắt sắc nhọn nhìn Nguyên Phương tra hỏi:

" Có phải là có chuyện gì rồi không, Vương nhị thiếu gia?! "

" Hôm qua, Mộng Dao tới nhà tôi... "

Hắn chưa kịp nói xong thì đã bị Vũ Kiệt nhảy vào họng còn Vũ Lạc thì " Ồ " dài.

" Có phải hai người đã "THÂN THIẾT" rồi không?! "

Vũ Kiệt vừa nói vừa dùng hai ngón trỏ chỉ chỉ vào nhau. Dường như đã hiểu ra điều gì, hắn hơi trợn mắt lên nhưng trên môi vẫn có nụ cười hơi ngại và đuổi đánh Vũ Kiệt...

Tiếng trống vào lớp vang lên từng hồi khiến sự vui vẻ nhanh chóng trở thành uể oải, cứ suy nghĩ về cái cô Tiểu Ơn đáng ghét kia thì y như là sợi xích ngăn họ đến với lớp học ấy. Họ chỉ biết khoác vai nhau, lê đôi chân uể oải từng bước vô lớp. Nhưng lần này giáo viên không phải là Tiểu Ơn mà là một thầy giáo trẻ vừa nhậm chức chưa lâu, cao 1m8, tóc mái lởm chởm cùng nụ cười tỏa nắng thu hút và cái răng khểnh rất đáng yêu. Hắn là một người rất có tài, nghiêm khắc nhưng không kém phần vui tính khiến cho nhiều người mê mệt... Vừa nhìn, Vũ Kiệt đã nhận ra người đó là Hứa Thư Hàn, người yêu của chị hắn là Đỗ Tôn Như. Hứa Thư Hàn tự giới thiệu trước lớp và bắt đầu bài giảng, giọng nói thiên thần cất lên khiến đám con gái trong lớp ngất ngây, Nguyên Phương hơi bối rối liếc nhìn Mộng Dao, cô chăm chăm nhìn Thư Hàn với ánh mắt mê mẩn. Hắn nghiến răng siết chặt tay hình nắm đấm... Sau khi bài giảng kết thúc, thầy Thư Hàn quay xuống hỏi xem học sinh có chỗ nào thắc mắc và cho tự do ngồi chỗ mình thích nhưng không được đổi nữa và còn phải trật tự. Trong một giây lưỡng lự, ánh mắt Mộng Dao sáng quắc và ngay lập tức xách đồ chạy ra ngồi giữa Vũ Kiệt và Vũ Lạc rồi cười rất DỄ THƯƠNG.

" Hờ hờ ",

Vũ Kiệt nhìn cô cười khổ rồi quay sang bên kia nhéo vào tay Nguyên Phương đau điếng khiến Nguyên Phương nhíu mi, chun mũi lại nhìn Vũ Kiệt nhưng chỉ thấy Vũ Kiệt hất hất đầu ra đằng sau lưng hắn, Nguyên Phương nghiêng đầu ra nhìn, đó là ĐỒNG MỘNG DAO. Hắn tức giận, trừng mắt nhìn cô:

" Mộng Dao à, sao cô lại chạy mất rồi?!"

Mộng Dao ngơ ngác không thốt nên lời nhìn hắn với ánh mắt khó hiểu. Ngay lúc đó thì Vũ Kiệt xen vào:

" Không phải... "

Không cần đợi hắn dứt câu thì Mộng Dao quơ tay loạn xạ cả lên trong khi nghĩ đủ cớ thanh minh cho sự trong sạch của mình, trong khi đó, Nguyên Phương đang ngồi ba hoa về mình với hai người kia... Đúng là mất mặt!!! Sự khoe khoang không đáng có này khiến hai tên kia chỉ có thể tròn xoe mắt nhìn nhau. Sau một lúc lâu vẫn chưa thấy hắn câm mồm thì quay sang tức giận. Ngay lập tức, Vũ Kiệt cầm tay Mộng Dao đặt vào tay Vũ Lạc và nói với giọng tự hào:

" Vũ Lạc à, từ nay Mộng Dao giao cho... "

Vũ Lạc ngượng chín mặt, mặt cậu hơi đỏ một chút nhìn Mộng Dao, đầu óc suy nghĩ mông lung thì Mộng Dao hét lên khiến Vũ Lạc đang dạo chơi trên chín tầng mây rơi thẳng tới thực tại.

" Tiểu Hổ thối, cậu.. "

Vũ Kiệt còn định nói cho hết câu thì cô đã trừng mắt lên tức giận, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống hắn. Hắn chỉ còn biết câm lặng như một con hến nhỏ bé. Nguyên phương ngay lập tức đứng phắt dậy, bước đến trước và kéo cô từ tay Vũ Lạc qua bên cạnh hắn. Vũ Lạc ngơ ngác nhìn Mộng Dao bị cướp đi trong lòng có chút không bằng lòng nhưng tỏ ra bằng mặt nhưng không bằng lòng... Nguyên Phương giữ chặt cô trong tay cười nham hiểm. Bầu không khí trùng xuống. Vũ Kiệt muốn phá tan bầu không khí căng thẳng này nên cười cười hỏi Thư Hàn:

" Thầy ơi, Tiểu Ơn đâu ạ? Để ăn mừng, hay là lớp mình đi chơi đi! "

" Là giáo viên mỹ thuật. Gặp ở nhà tôi lúc 16.00 chiều mai... Ok?! "

" Yes!!! " Cả lớp đồng thanh hô to...















Được cảm ơn :
0
:
Ngày tham gia :
24/07/2015
:
avatar
avatar

  • Thành viên mới
Được cảm ơn : 0
Ngày tham gia : 24/07/2015
Buổi tối, Nguyên Phương không tài nào ngủ được vì nghĩ đến hành động của Mộng Dao hôm nay. Hôm nay, cô hình như là rất thích một trong hai người Vũ Kiệt và Vũ Lạc... Từng cử chỉ, từng hành động, từng câu nói của cô khiến hắn đau đầu nhưng mỗi khi nhớ đến cô thì hắn có một thứ cảm giác kỳ lạ nào đó, tim cũng đập loạn xạ cả lên, thời gian bên cô cũng trôi đi nhanh hơn. Một người chưa từng thích ai như hắn mà bây giờ lại thích một con cọp cái như Đồng Mộng Dao sao?! Ý nghĩ này đột nhiên lóe lên trong đầu hắn, " không không không phải đâu! " hắn tự nhủ thầm rồi lại nhớ tới lúc Hướng Vũ Kiệt giao Mộng Dao cho Vũ Lạc, đầu óc hắn đột nhiên chấn động. " Không thể nào như thế được! Mông Dao sao có thể giao cho một tên ẻo lả như Hướng Vũ Lạc! ", hiện tại trong đầu hắn nghĩ nhiều chuyện rất phức tạp, nhắm mắt thì hình ảnh Mộng Dao lại hiện ra trong đầu, trong lòng hắn tựa hồ cảm thấy nao nao nhưng cũng nhớ tới cảnh Vũ Lạc nắm tay Mộng Dao và nhìn chằm chằm cô với ánh mắt mê đắm, tựa hồ hắn có thể hiểu tình cảm của Vũ Lạc đối với cô, ý nghĩ đen tối lại hiện hữu trong đầu hắn cùng với cảm giác ghen tức...

" Nguyên Phương... huynh nhất định phải tìm muội... "

Nguyên Phương giật mình tỉnh lại giữa đêm khuya, lại là bóng hình ấy, câu nói ấy đó chính là ĐỒNG MỘNG DAO! Những chuyện kiếp trước hắn cũng có nhớ sơ sơ qua những giấc mơ, từng lời hứa, từng khoảnh khắc... không một phút giây nào mà hắn quên...

Buổi sáng hôm sau, hắn lại đến trễ hơn như ngày nhưng đặc biệt là nhìn hắn đẹp trai hẳn ra... Đơn giản thôi, vì hắn định gây ấn tượng tốt với Mộng Dao mà. Hắn thấy nhóm người Vũ Kiệt, Vũ Lạc và Mộng Dao tiến tới gần, bên cạnh cô còn một người con trai trông rất quen nhưng Nguyên Phương không thể nhớ ra người đó là ai... Nguyên Phương đang suy nghĩ thì cậu ta, người con trai bên cạnh Mộng Dao lên tiếng:

" Cậu là Vương Nguyên Phương phải không?! "

Nguyên Phương cũng cảm thấy hơi bất ngờ, hắn chỉ biết " Ờ " lên một tiếng hơi khàn khàn như người bị bệnh lao lâu năm. Cậu con trai ấy lại tiếp lời:

" Tôi là Thượng Nguyên, Lâm Thượng Nguyên nè! Cậu có nhớ không?! "

Đột nhiên Nguyên Phương như nhớ ra điều gì liền " A " lên một tiếng và định cùng Thượng Nguyên đi dạo, kể chuyện ngày thơ ấu nhưng bị từ chối thẳng thừng và trong ánh mắt tên bạn cố tri, hắn thấy điều gì bất ổn...

Tiếng trống vang lên, đám học sinh đến trễ đông như kiến đổ ùa về phía đám người của Đồng Mộng Dao bọn họ, họ cứ chen lấn, xô đẩy nhau để không bị phạt khiến họ trông như đám đông hỗn loạn mà chen lấn khiến Mộng Dao phải nép chặt mình vào thân hình rắn chắc của Nguyên Phương dù rằng cô rất rất là không muốn, hơi ấm truyền cho nhau khiến hắn đỏ bừng mặt nhưng cũng rất vui. Để tận dụng cơ hội ngàn năm có một này, Nguyên Phương vòng tay qua và ôm chặt cô khiến cô trông như một con mèo con được chủ vuốt ve, cưng chiều.

Khi vào lớp học, mặt hắn đỏ bừng lên vì ngượng, trên môi vẫn nở nụ cười tươi khiến Mộng Dao tức muốn chết. Hắn quay sang Mộng Dao, hỏi nhảm:

" Lúc nãy, cô có sao không? "

" Không! "

Cô chỉ lạnh lùng đáp trả. Tưởng hắn sẽ ngập chặt miệng lại nhưng không ngờ hắn lại tiếp tục hỏi về một đống thứ lung tung khác khiến cô tức chết...

" Muốn biết cảm giác của bản cô nương à?! Được thôi! Nói sao ta?... NỘ KHÍ XUNG THIÊN!!! "

Nguyên Phương lúc đầu hơi bất ngờ nhưng sau, hắn bình tâm lại và mỉm cười thân thiện. Đúng lúc ấy thì Thư Hàn bước vào, hắn vui vẻ giới thiệu học sinh mới là một thần đồng, một lãng tử, một... lớp trưởng mới... Học sinh nổi tiếng từ trường trung học phổ thông chuyên Bạch Dương ... Lâm Thượng Nguyên. Vừa nghe danh, cả lớp đã vỗ tay ồ ạt, đám con gái trong lớp sáng mắt ra nhìn thần tượng soái ca vạn vạn toái của họ đang đi vào lớp, chỉ trừ Mộng Dao không quan tâm lắm ra thì hầu hết đều hét lên sung sướng nhưng gần như là ngay lập tức bị thầy giáo Hứa Thư Hàn nhắc nhở nên đành thầm lặng nhìn trong hạnh phúc. Lâm Thượng Nguyên tiến thẳng xuống cuối lớp, chỗ của Mộng Dao đang ngồi và bắt đầu xuống giọng làm quen lại với cô khiến đám con gái trong lớp không ai là không ghen tị.

" Chào, lúc nãy ta gặp nhau rồi... Đồng Mộng Dao đúng không?! "

" Ờ, cứ ngồi chỗ nào cậu thích... "

Vừa nghe thấy thế, Thượng Nguyên quay sang Nguyên Phương và ngỏ ý muốn ngồi chỗ của hắn. Nguyên Phương đương nhiên là không đồng ý rồi như vì bị Hứa Thư Hàn nhắc nhở nên đành chuyển đến cái bàn trống không người ngồi cạnh Hướng Vũ Lạc. Việc bị cướp chỗ khiến hắn chẳng còn tâm trạng nào mà học hành nên liên tục bị mắng, bị phạt khiến đám người Hướng Vũ Kiệt cười ra mặt! Nhưng nghĩ đi thì cũng phải nghĩ lại, hắn có thể bị Mộng Dao ghét nếu cứ ngồi gần mà chọc giận cô. Hơn nữa, hắn và cô còn là chỗ thân thiết ( hai gia đình rất thân nhau ) nên có thể làm thông gia cũng không chừng... Cả buổi hắn cứ nghĩ linh ta linh tinh nên trống đánh hết giờ lúc nào không hay, hắn đang định chạy đến cạnh đám người Mộng Dao thì thấy Thượng Nguyên đang nói chuyện với cô có vẻ rất thân thiết khiến hắn không thể kiềm chế nổi mà chạy ra kéo tên Lâm Thượng Nguyên đáng ghét ra nói chuyện BÍ MẬT.

" Tôi thích Đồng Mộng Dao nên cậu tránh xa con cừu nhỏ của tôi ra! "

" Cái gì? " CON CỪU NHỎ CỦA CẬU "?! Đừng có mà nằm mơ giữa ban ngày nữa!! Nói gì thì nói, chúng ta vẫn nên quyết đấu cho công bằng một chút. Hơn nữa, hai nhà chúng tôi còn có qua lại nên có vẻ tôi có lợi thế hơn cậu rồi... Há há há!!! "

" Hai nhà chúng tôi cũng có giao tình thâm sâu... Chưa biết chừng sẽ làm thông gia với nhau nữa! "

" Được! Để coi ai là người cười đến cuối cùng! "

Họ cứ đứng đó nói chuyện úp úp mở mở khiến đám người Hướng Vũ Kiệt, Hướng Vũ Lạc và Đồng Mộng Dao cảm thấy đa nghi...

" Này! Hai người thì thầm to nhỏ gì vậy?! Cho chúng tôi nghe với ha... "

Vũ Kiệt cùng hai người kia đến bên cạnh và vỗ vai Nguyên Phương. Hắn và Lâm Thượng Nguyên tái xanh mặt, hai người họ lập tức lắp bắp chẳng biết nói gì để che giấu việc mình vừa nói nữa. Mộng Dao liền lập tức lên tiếng:

" Wei! Có phải hai người đang nói về Tiểu Ơn không?! "

" Phải phải phải!!!... A, cái gì? không phải! Không phải... Đúng vậy, không! Không phải... "

Họ cứ lắp ba lắp bắp, lộn xộn tùng phèo, rối tung cả lên khiến họ cứ như một mớ con gà mắc tóc. Cứ tưởng như vậy thì không sao nữa nhưng hai người họ lại tiếp tục bị Vũ Lạc nhòm ngó với ánh mắt sắc bén như lưỡi liềm hàm ý ghen tuông. Vũ Lạc vốn có ý với Mộng Dao nên việc nhìn Lâm Thượng Nguyên và Vương Nguyên Phương như vậy là chuyện thường tình, Vũ Lạc giậm phịch chân xuống đất, lên tiếng trách móc hai người kia.

" Sao các người cứ làm người khác phải ngạc nhiên, kinh hãi vậy hả?! "

" Ngạc nhiên?! Kinh hãi?! "

Việc hắn nói khiến hai người kia chỉ biết nhún vai ngạc nhiên nhìn nhau còn Mộng Dao và Vũ Kiệt cười ra tiếng. Dường như có gì muốn nói, Mộng Dao hình như nhớ ra việc Hứa Thư Hàn nhắc phải đem bạn hẹn theo đến nhà hắn rồi đi qua quán cà phê... TÌNH YÊU... Chết tiệt thật!!!



Được cảm ơn :
0
:
Ngày tham gia :
24/07/2015
:
avatar
avatar

  • Thành viên mới
Được cảm ơn : 0
Ngày tham gia : 24/07/2015
" A, Phải rồi! Thầy có nhắc là phải mang bạn hẹn thì pha... "

Mộng Dao chưa kịp nói xong thì Nguyên Phương và Thượng Nguyên cắt ngang vào họng cô, họ đồng thanh nói:

"Tôi đi với cô nha Mộng Dao?!"

Rồi họ bắt đầu đánh nhau vì nghĩ rằng mình bị cướp bạn hẹn và đạo nhái câu nói... Trước hành động ngu ngốc của hai tên kia, Vũ Lạc chỉ biết mỉm cười tà đạo và lên tiếng mời Mộng Dao đi chơi cùng mình trong buổi chiều hôm nay khiến hai tên ngu xuẩn kia há hốc mồm ghen tị, cuối cùng hắn và Thượng Nguyên kia phải đi cùng một cặp còn tên Hướng Vũ Kiệt thì có được đặc ân "TỰ BAN" để đi một mình...

Buổi chiều hôm ấy, Nguyên Phương cứ cảm thấy lo lắng không yên, trong lòng nao nao bất ổn. Hắn tốn nửa tiếng để chăm chút bản thân và cùng tên Lâm Thượng Nguyên "tay trong tay" đến nhà Hứa Thư Hàn nhưng quên rằng mình không biết nhà nên dù đi cả một vòng lớn thì lại phải trở về nhà mình. Sau một hồi bàn luận, họ quyết định qua nhà của Hướng Vũ Kiệt rồi tính tiếp...

"Hướng Vũ Kiệt..."

Hai người lại đồng thanh gọi lần nữa và cùng nhau đi vào nhà hắn thấy cả lớp đều ngồi trong đó. Vũ Kiệt lên tiếng chọc phá họ khi thấy hai người đang tay trong tay rất tình tứ.

"Đông đủ quá nhỉ? Hai người đang NẮM TAY NHAU sao?"

Cả lớp quay lại nhìn bọn Nguyên Phương và Thượng Nguyên rồi cười lớn. Nguyên Phương và Thượng Nguyên lập tức đỏ lên vừa thẹn vừa giận rồi tự nhủ thầm sẽ "XỬ LÍ" Vũ Kiệt rồi cả hai nhìn vào mắt nhau, một nụ cười nham hiểm hé lộ trên gương mặt hai người con trai này. Tuy nhiên họ vẫn chưa nhận ra rằng bọn họ vẫn đang nắm tay nhau.

"Nguyên Phương, Thượng Nguyên hai người..." thanh âm trong trẻo thốt lên. " Ha!Ha! thật không ngờ hai người...ĐỒNG TÍNH LUYẾN ÁI đó nhá! " Chính Đồng Mộng Dao đã nói câu đó, Vũ Lạc bên cạnh đang khoác vai Mộng Dao cũng cười nắc nẻ ngây ngất. Hai tên kia đỏ mặt nhìn nhau với ánh mắt kỳ lạ. Gần như ngay lập tức nhìn xuống mười ngón tay đang đan xen vào nhau và lập tức dứt tay nhau ra, quay mặt đi chỗ khác nhưng ánh mắt quét qua Mộng Dao và cái tên thối tha ẻo lả Hướng Vũ Lạc và hừ lạnh một tiếng...

"Được rồi, chúng ta đi thôi!"

Hứa Thư Hàn lên tiếng, hắn đang nắm tay một cô gái rất đẹp, dáng người thanh tao, khuôn mặt thiên thần, tóc ngắn ngang vai... Nhìn có chút giống với tên Hướng Vũ Kiệt nhưng chỉ có điều là đẹp hơn vạn lần. Mọi người cùng bạn hẹn của mình đều bắt đầu khởi hành tới điểm hẹn. Đột nhiên bọn họ thấy người con gái kia nói gì đó với Thư Hàn rồi kéo tay Mộng Dao đi lên lầu.

" Cậu đi trước đi! Tôi và chị ấy sẽ đến sau! Có được không? " Mộng Dao quay sang ghé sát miệng thì thầm với Vũ Lạc. Nguyên Phương và Thượng Nguyên lập tức liếc xéo Vũ Lạc thì chỉ thấy miệng cậu ta nở một nụ cười tươi rồi gật gật đầu với Mộng Dao. Cô đi theo người con gái xinh đẹp kia đi lên lầu, Vũ Lạc còn nhìn theo bóng cô thì lập tức bị " giật cổ " đi.

" Đi mau! Còn nhìn cái gì nữa hả? Coi chừng ta đánh chết tên đầu heo nhà ngươi bây giờ! " Nguyên Phương cả giận lên tiếng quát.

Vũ Lạc bước ra khỏi cánh cửa kia nhưng đầu vẫn ngoái lại nhìn Mộng Dao, bóng cô đã khuất trên bậc cầu thang. Liền bị một bàn tay nắm lấy cổ tay mình kéo thật mạnh về phía trước khiến Vũ Lạc cả kinh quay đầu lại thì thấy Thượng Nguyên trừng mắt nhìn Vũ Lạc, lớn giọng quát mắng :

" Còn không mau đi! "

Vũ Lạc hơi run run rồi mau chóng bước theo phía sau Thượng Nguyên. Vũ Kiệt lại nói nhỏ với Vũ Lạc và Thư Hàn rồi cười cười chạy vào sảnh chính của nhà hắn.

" Chúng ta đi thôi! Bọn họ sẽ đến sau! " Tất cả đều lên xe, chiếc xe Porsche phóng mất hút ở phía cuối con đường...

*******

Quán café Tình Yêu

" Đẹp thật đó nha! Thầy à, làm sao thầy lại biết được nơi đẹp như vậy? " Vũ Lạc cười cười hỏi.

Cả lớp đều nhìn về phía Hứa Thư Hàn với vẻ mặt hiếu kỳ. Hứa Thư Hàn xùy nhẹ một tiếng rồi đáp:

" Chuyện nhỏ thôi! Mọi người vui vẻ là được rồi. "

" Reng!Reng! " cánh cửa kia bất thình lình mở ra, Vũ Kiệt cùng một...CON GẤU BÔNG to đùng đang được đặt lên cái xe đẩy bước vào. Vũ Kiệt cười cười ôm con gấu lên đặt vào bàn gần cửa ra vào rồi nhanh chóng giới thiệu con gấu với mọi người, hắn cười cười :

" Xin giới thiệu với mọi người đây là bạn hẹn của tôi, Bé Tròn. "

Cả lớp chớp chớp mắt nhìn con gấu một lúc rồi cười ồ cả lên, Vũ Lạc nhanh chân bước tới cạnh Vũ Kiệt rồi ôm hờ hắn miệng hơi mấp máy nói nhỏ gì đó với hắn, hắn nhìn Vũ Lạc một chút rồi lại ôm hờ Vũ Lạc nói nhỏ cười cười thả Vũ Lạc ra rồi vỗ vỗ vai cậu. Vũ Lạc nhoẻn miệng cười rồi đi tới cái bàn gần hướng cửa ra vào nhất mà ngồi. Nguyên Phương cùng Thượng Nguyên liếc nhìn nhau một cái rồi khoác vai ra ngồi đối diện với Vũ Lạc. Vũ Lạc thấy có người đứng sau lưng hai tên kia nên bất giác hắn kêu lên :

" Mộng Dao, cậu tới rồi sao?

" Ừm~ " Thượng Nguyên bóp mũi lại giả giọng Mộng Dao trả lời và hắn khúc khích cười trong khi Vũ Lạc đứng lên đẩy ghế ra rất lịch lãm cho người ngồi xuống khiến hắn tức chết:

" Cậu không thấy tôi là Lâm Thượng Nguyên hay sao mà cứ cư xử như Đồng Mộng Dao của tôi ở đây vậy?! "

" Wei! Cậu... Tôi nói cậu đúng là... là cái đồ... Ai là Mộng Dao của cậu hả?! "

Một giọng lanh lảnh vang lên sau lưng hắn, hắn thất kinh quay lại nhìn thấy Đồng Mộng Dao và cô gái lúc nãy đi với Hứa Thư Hàn đang nhìn hắn với ánh mắt sắc bén, Vũ Lạc cười cười với khuôn mặt hơi tà tà và đưa Đồng Mộng Dao về chỗ ngồi đối diện với hắn. Nguyên Phương hơi cười cợt vào mũi của Lâm Thượng Nguyên nhưng đồng thời cũng ghen tức với Vũ Lạc. Bỗng nhiên có hai nhân viên của quán đi tới mời họ trở lại chỗ của mình và tắt đèn đi để thông báo gì đó. Ánh đèn sân khấu bật sáng, cô gái ấy lên sân khấu và chiếu đèn về phía Vũ Kiệt và con gấu có tên Bé Tròn, Vũ Lạc và Đồng Mộng Dao và mời họ lên sân khấu. Do lúc vừa rồi hơi bất ngờ pha chút sợ hãi nên Nguyên Phương và Thượng Nguyên không nhìn rõ Mộng Dao lắm nên lúc này hơi bất ngờ vì trông cô rất giống một thiên sứ có vẻ đẹp thuần khiết do thượng đế cử xuống để làm lóa mắt họ. Cô mặc bộ váy trắng khá tao nhã, chân mang đôi giày cao gót nên nhìn khá đẹp, lối trang điểm cũng nhẹ nhàng hơn nhưng trông cô có vẻ không thoải mái lắm trong đôi giày ấy. Bằng chứng là cô suýt vấp ngã khi bước lên sân khấu nhưng nhờ có con gấu khổng lồ (size to hơn Mộng Dao cả một cái đầu ) nên chỉ ngã thẳng vào trong lòng con gấu kia. Bọn xấu xa kia cười ồ cả lên.

" Không sao chứ? " một người con trai rất đẹp trai đưa tay ra với ý định muốn cô nắm tay hắn để hắn kéo cô đứng lên. Mộng Dao hết nhìn bàn tay kia lại nhìn lên gương mặt vô cùng giống với thiên thần của người con trai nọ. Không đợi cô nắm tay hắn thì hắn đã nắm lấy tay cô kéo cô đứng lên. Bàn tay ấm áp kia nắm tay cô làm cô ngẩn người ra rồi bước hụt té ra sau, hắn lại đưa tay ôm chặt lấy eo cô. Mọi người kinh ngạc nhìn hai người, tiếng cười khi nãy đã khuếch tán vào không khí lúc này mọi ánh mắt đổ dồn về hai người. Cô đẩy hắn ra rồi vuốt thẳng lại chiếc váy trắng của mình, nhìn hai người mặc màu trắng một đôi thật sự là rất đẹp đôi.

" Cảm ơn. " Mộng Dao cười cười ngượng ngùng nói. Bọn Nguyên Phương - Vũ Kiệt cả kinh chạy lại hỏi:

" Cậu là ai vậy? Mà thôi khỏi đi, chỉ cần cậu đừng đứng gần Mộng Dao của tôi là được." Nguyên Phương lập tức choàng tay qua vai Mộng Dao hỏi. Mộng Dao nhìn hắn gườm gườm nhưng cũng quên mất là hắn đang choàng tay qua người cô như một cặp tình nhân. Người nam nhân kia lên tiếng:

" Tôi là..."




Được cảm ơn :
0
:
Ngày tham gia :
24/07/2015
:
avatar
avatar

  • Thành viên mới
Được cảm ơn : 0
Ngày tham gia : 24/07/2015
" Hắn là Cao Đại Thành! "

Lâm Thượng Nguyên nhanh chóng bước lên trên sân khấu, hắn đứng cạnh Cao Đại Thành rồi quay sang liếc nhìn Nguyên Phương cùng Mộng Dao một cái, thoáng giật mình, cơn giận dâng trào lên như sóng gió ngoài biển khơi rồi cả giận quát:

" VƯƠNG NGUYÊN PHƯƠNG! CẬU ĐANG LÀM GÌ MỘNG DAO CỦA TÔI VẬY HẢ? CÓ BỎ TAY RA KHÔNG HẢ TÊN DÊ XỒM BIẾN THÁI KIA?! "

Mộng Dao vừa lấy lại bình tĩnh rồi lại bị tiếng quát mắng kia làm kinh đảo hồn vía, chạy vào lòng con gấu kia mà trốn.Thấy chuyện tốt của mình bị tên Lâm Thượng Nguyên đáng chết kia phá hỏng liền tức giận quát lại tên kia :

" Sao?! Ghen tỵ hả? Sao ngươi dám phá hỏng chuyện tốt của ta chứ?! Không cho ngươi một bài học thì ngươi không biết sợ là gì phải không?!"

Mắt của Vũ Lạc tràn đầy hắc tuyến, mặt hắn đen lại, cả người tràn đầy sát khí, ánh mắt u ám liếc nhìn hai tên kia.

" Hai người VUI VẺ quá nhỉ? Cho ta tham gia với được không?! " Ngữ khí của Vũ Lạc đạm mạc, lạnh lùng nhưng ẩn chứa sự tức giận.

" Ồ, muốn tham gia à? Thế thì lại đây! " Lâm Thượng Nguyên nghiến răng trả lời Vũ Lạc, rồi liếc Nguyên Phương một cái với ánh mắt hắc ám.

" Vũ Lạc à, có vẻ cậu muốn tham gia thật rồi. Thế đừng trách tôi không nương tay!" Nguyên Phương cũng lên tiếng nói với giọng trầm trầm. Lũ ác ôn dưới kia không những không ngăn lại mà còn cổ vũ ầm ầm. Mộng Dao run run ôm chặt con Bé Tròn, khẽ thò đầu ra nhìn bọn họ, thấy bọn họ đồng loạt nhìn qua mình liền rụt đầu lại, rúc vào trong lòng con gấu kia. Vũ Lạc khẽ liếc xuống đám người ầm ỹ bên dưới kia, bọn họ không dám nói một tiếng nào nữa liền quay mặt đi chỗ khác giả vờ không quan tâm đến bọn họ.

" Mộng Dao là bạn hẹn của tôi, mấy người làm gì mà tranh giành lẫn nhau, có chửi cũng là tôi chửi làm gì đến phiên hai người lên tiếng! " Vũ Lạc cười nhạt, khinh khỉnh nhìn Nguyên Phương cùng Lâm Thượng Nguyên.

Nguyên Phương cùng Thượng Nguyên trong lòng không phục liền nhìn nhau gật đầu, cười cười tà mị. Bọn họ lập tức phản công lại ngay :

" Thì làm sao nào? Mộng Dao đâu phải của cậu, vả lại giao tình giữa nhà tôi và nhà cô ấy rất thân thiết nên cô ấy sẽ trở thành vợ chưa cưới của tôi sau này cũng nên. " Nguyên Phương hùng hổ nói lớn.

" Cậu là gì của cô ấy mà đòi xen vào hả? Nếu không có quan hệ gì đặc biệt thì đừng nhiều lời!" Thượng Nguyên cũng thêm lời vô để trấn áp Vũ Lạc.

" Xàm ngôn! " Vũ Lạc hừ lạnh một tiếng rồi quay phắt người đi, nhanh chóng bước về phía Mộng Dao. Mộng Dao ngước mặt lên nhìn người con trai đang đứng trước mặt rồi từ từ đứng dậy.

" Vũ Lạc, cậu của hôm nay so với mọi hôm có phần khác biệt hơi lớn đó. " Mộng Dao tròn xoe mắt nhìn nhìn Vũ Lạc. Vũ Lạc cười cười ra vẻ ngốc nghếch rồi dắt tay Mộng Dao trở lại bàn. Nguyên Phương cùng Thượng Nguyên mặt mày u ám, lộ rõ vẻ âm hàn lạnh lẽo, bọn họ đùng đùng bước xuống khỏi sân khấu rồi quay lại bàn và kéo ghế ra ngồi.

" Học chung với con cọp cái Đồng Mộng Dao hai năm rồi giờ mới cảm thấy nó dễ thương quá chừng!" Lời bàn tán xôn xao của một lũ nam sinh khốn nạn làm cho Nguyên Phương và Thượng Nguyên khó chịu, liếc xéo lũ ác ôn điên loạn kia một cái rồi đứng lên, họ còn định ra chỗ Hướng Vũ Lạc công kích thêm lần nữa thì ý định kia nhanh chóng bị dập tắt như cây đèn cầy trước gió vì ngay khi họ đứng lên thì thấy Hứa Thư Hàn cùng cô gái xinh đẹp kia quay trở lại quán. Nguyên Phương bất bình nói nhỏ với Thượng Nguyên nhưng ánh mắt của hắn vẫn hướng về phía Mộng Dao cùng Vũ Lạc.

" Chết tiệt! Tôi thấy tên đầu heo ẻo lả kia ăn gan hùm, mật gấu rồi hay sao mà dám lớn giọng tranh giành Mộng Dao của tôi?! ?"

" Ê! Ai là MỘNG DAO CỦA CẬU hả?! " Thượng Nguyên tức giận đứng lên gườm gườm nhìn Nguyên Phương.

" Hai trò có thôi đi không hả? Tôi đề nghị hai trò tới nhà tôi dọn dẹp bể bơi sạch sẽ coi như sự trừng phạt vì dám phá hỏng ngày vui của cả lớp! " Hứa Thư Hàn nói lớn, ngữ khí mang kiểu nửa đùa nửa thật làm hai tên kia kinh ngạc nhìn Hứa Thư Hàn với ánh mắt biểu tình vô tội. Có mà vô số tội thì có ấy.

Hứa Thư Hàn cười lớn rồi quay sang cô gái bên cạnh, Thư Hàn chỉ chỉ về phía hai tên ngu ngốc ngông cuồng kia mà cười " THÚI MŨI " bọn họ ra.

Chiếc xe Porsche chạy quanh thành phố một lần nữa rồi chạy đến trước cổng một căn biệt thự tráng lệ hạng nhất, phía trước có hồ bơi sạch sẽ thoáng mát. Cánh cổng lớn kia bật mở, chiếc xe chạy vào trong...

*****

Khu biệt thự...

Một cái bể bơi lớn hiện ra trước mắt, cả lớp ồ lên một tiếng với ba chữ O lớn hiện lên trên gương mặt mỗi người. Cao Đại Thành hơi choáng một chút sau đó đi nhanh về phía Mộng Dao, mỉm cười một cái thật tươi rồi bắt đầu bắt chuyện bằng những câu có chủ đề liên quan đến bể bơi:

" Mộng Dao à, cậu có biết bơi không vậy? "

" Không! Còn cậu? " Mộng Dao lắc lắc đầu vài cái rồi hỏi ngược lại.

" Đương nhiên là biết rồi. Hơn nữa tôi còn bơi rất giỏi nữa kìa! "

Đại Thành cười dương dương tự đắc, tưởng tượng ra vài viễn cảnh tương lai ngày mai tươi sáng, trong lòng mừng thầm vì lần này là cơ hội để hắn chứng tỏ tài năng của mình khiến Mộng Dao phải thán phục...

" Đại Thành à, cậu giỏi thiệt nha! Cậu có đồng ý làm bạn trai của tôi không? " Mộng Dao cười cười ngây ngô với vẻ mặt mang đầy sự kỳ vọng và ánh mắt mê đắm khi nhìn hắn...

Đại Thành cứ đứng đó cười cười và lẩm bẩm luôn miệng câu đồng ý khiến Mộng Dao khó hiểu, cô lay lay vai hắn vài cái, không thấy động tĩnh gì nên Mộng Dao nói hỏi hắn:

" Đại Thành à, Đại Thành à, cậu làm sao vậy? "

Hắn giật mình, ngơ ngác nhìn Mộng Dao một cách ngốc nghếch rồi tự trấn tĩnh lại rồi nói:

" Mộng Dao nè, tôi bơi rất giỏi đó, tôi dạy cậu bơi nha!"

Nguyên Phương, Thượng Nguyên và Vũ Lạc liếc về phía Mộng Dao và Đại Thành một chút rồi nhìn nhau, người bọn họ bốc ra một mùi thuốc súng nồng nặc, ánh mắt đủ loại vũ khí nhìn về phía Đại Thành. Tội nghiệp cho Đại Thành khờ khạo, không biết rằng mình sắp trở thành con mồi bị bọn thú dữ cắn xé, ngấu nghiến nhai.

" Đại Thành à, cậu đừng ra vẻ mèo tự khen mèo dài đuôi nữa. Đâu phải ở đây chỉ mình cậu biết bơi đâu. Chúng tôi cũng biết mà, giỏi hơn cậu nhiều là đằng khác nữa! "

Nguyên Phương bọn họ đồng thanh lên tiếng khiến Đại Thành tức hộc máu, Mộng Dao nhìn tuần tự bọn họ một lượt rồi thở dài một tiếng, thấy bọn họ người nào người nấy đều có một mảnh u ám trên mặt, cô không khỏi rùng mình. Cô căng thẳng hít một ngụm khí lạnh...



Được cảm ơn :
0
:
Ngày tham gia :
24/07/2015
:
avatar
avatar

  • Thành viên mới
Được cảm ơn : 0
Ngày tham gia : 24/07/2015
" Mọi người có vẻ vui quá nhỉ? Tôi tham gia với được không? "

Vũ Kiệt ôm " BẠN HẸN " của cậu ta tới cạnh bọn họ, chính bản thân cũng biết là không khí căng thẳng nhưng lại vờ như không biết, cười cười để bớt căng thẳng. Mộng Dao hơi liếc về phía Vũ Kiệt một cái với ánh mắt cầu cứu. Tình trạng hiện tại của Mộng Dao như cá nằm trên thớt, vừa hoảng hốt vừa lo lắng. Vũ Kiệt khoác vai Nguyên Phương cười tà nghễ rồi châm chọc bọn họ một chút:

" Mọi người đang tranh giành con cọp cái Mộng Dao sao? Hay là để tôi mượn cậu ta một chút nha! "

Lũ ngố kia lại một lần nữa kinh ngạc nhìn Vũ Kiệt đang kéo tay Mộng Dao đi ra phía hồ bơi, Mộng Dao ném cho Vũ Kiệt một ánh nhìn khó chịu, Nguyên Phương cả kinh :

" Wei! Cậu định mượn Mộng Dao làm gì vậy? Không lẽ cậu định... "

" Phải đó, tôi định dạy cậu ta học bơi đó. Không lẽ cậu GHEN sao? " Vũ Kiệt cười cười tà mị nhìn Nguyên Phương đang đứng chôn chân tại chỗ, khóe miệng cậu ta hơi giật giật, ánh mắt khó xử nhìn Vũ Kiệt rồi cười trừ. Vũ Lạc đi nhanh về phía Vũ Kiệt rồi nháy nháy mắt với cậu ta vài cái. Vũ Kiệt tuy là đã ngầm hiểu ý của cậu ta nhưng vẫn giả vờ chọc phá cậu ta để cậu ta tức điên lên cho vui.

" Mắt cậu làm sao vậy, Vũ Lạc? Bị con gì bay vào mắt sao? "

Vũ Lạc nhìn tên Vũ Kiệt chết tiệt kia một cái khó chịu rồi ôm chầm lấy hắn một cái. Có vẻ như đang nói thầm gì đó vào tai cậu ta rồi cười khẽ. Vũ Kiệt vẫn cái tính đùa dai nên giả vờ hét lên một tiếng kinh ngạc :

" Cái gì? Cậu muốn dạy con cọp cái này học bơi sao? Vũ Lạc à, cậu muốn dạy cái đầu heo thối này học bơi thật hả? "

Nguyên Phương, Thượng Nguyên, Đại Thành đều đồng loạt liếc Vũ Lạc một cái, đáy mắt đều hiện lên mấy phần âm hàn u lãnh. Vũ Lạc hơi rùng mình một chút, trấn tĩnh lại tinh thần, Vũ Lạc hơi liếc về phía bọn họ rồi ra vẻ khinh khỉnh.Mộng Dao cả giận nhìn Vũ Kiệt một cái, nhưng Mộng Dao vẫn chưa để ý lắm về câu mà Vũ Kiệt vừa hét lên nên hoàn toàn không biết nội dung là gì, cô ngay lập tức hỏi lại rõ mồn một từng chữ:

" CẬU NÓI AI?"

" Tôi nói cậu ta! " Vũ Kiệt cả kinh chỉ chỉ tay về phía Vũ Lạc đang đứng bên cạnh. Vũ Lạc cũng cười cười phụ họa rồi ấp a ấp úng lên tiếng :

" Phải...Phải, là nói tôi...Tôi chính là đầu heo thối..."

Mộng Dao vừa quay đầu đi phía khác thì Vũ Kiệt lại lên tiếng chọc phá, cậu ta cao giọng thét vừa thét vừa nhìn về phía Mộng Dao tỏ ý rằng mình nói Mộng Dao chứ không phải Vũ Lạc :

" Cậu là cái đồ đầu heo thối! Đúng là cái đồ đầu heo chết tiệt! "

Nguyên Phương, Thượng Nguyên cùng Đại Thành vẫn còn đang kinh ngạc nhìn về phía Mộng Dao, sau khi thấy xong quá trình sự việc thì chỉ cười cười vui vẻ mấy cái để tỏ ra là người mà Vũ Kiệt nói chính là Vũ Lạc chứ không phải Mộng Dao của...bọn họ. Vũ Kiệt cười tà nghễ rón rén đi đến sau lưng Mộng Dao rồi hù cô. Mộng Dao giật mình mất đà té nhào xuống hồ bơi gần đó.

"ÙM" một tiếng, mọi người im lặng đều trố mắt ra nhìn về phía Mộng Dao bọn họ. Lúc này trong không khí im lặng kia chỉ còn những tiếng la hét thất thanh của Mộng Dao.

" Á! Cứu tôi với! Tôi không biết bơi..."

Lũ chết tiệt kia vẫn giả vờ hoảng hốt rồi đồng loạt cười ồ cả lên. Vũ Kiệt cười to nhất khi nghe tiếng Mộng Dao. Tội nghiệp cho con cừu nhỏ Mộng Dao vẫn không biết rằng mình đang bị con sói giảo hoạt Hướng Vũ Kiệt kia chọc phá. Mộng Dao bỗng dưng dừng ngay việc la hét cứu mạng lại để xem xét tình hình xung quanh. Mộng Dao mặt đỏ như trái gấc khi biết nước trong hồ bơi chỉ cao hơn eo của mình một...chút xíu. Cô gái xinh đẹp đi cùng Hứa Thư Hàn lúc vừa rồi bước nhanh tới phía thành hồ bơi rồi đưa cánh tay thon dài xinh đẹp ra ngỏ ý muốn đỡ Mộng Dao ra khỏi đó. Hứa Thư Hàn cũng nhanh chóng hướng về phía đám học sinh nghịch ngợm phá phách kia đang đứng giỡn giỡn, cười cười nhìn Mộng Dao. Thấy cô gái xinh đẹp như thiên thần kia thì im bặt cả lại. Mộng Dao nhìn cô gái nọ một lát rồi cười cười thẹn thùng đưa tay ra nắm tay cô gái kia.

" Các trò phá phách quá! Các trò đều bị phạt hết. Phạt...lau dọn nhà tôi thật sạch sẽ có được không? " Hứa Thư Hàn cao hứng một chút rồi khoát tay ra hiệu cho tụi nhóc kia đi vào nhà kho để lấy dụng cụ dọn dẹp vệ sinh ra làm. Bọn hầu tử nghịch ngợm kia hét "á" lên kinh ngạc rồi thở dài một tiếng rõ to. Lê những đôi chân kia một cách ủ rũ hướng về phía nhà kho kia mà đi.

Cô gái nọ đưa Mộng Dao đi thay đồ mới rồi đưa cô ra ngoài vườn chơi, uống trà tâm sự.

" Đẩy cái cây lau đó sang bên này đi! Nhanh một chút đi! Nhanh lên đi! "

Cái lũ nghịch ngợm kia chỉ ủ rũ một chút đã nghịch ngợm đã nhanh chóng kiếm ra tiếng trò vui mới. Mộng Dao cùng cô gái kia đứng lên đi vô nhà thì vô cùng kinh ngạc khi nhìn thấy lũ bạn bè như hầu tử kia đang đầy cái cây lau nhà chạy dọc theo hành lang vừa la hét vừa cười khoái chí. Nước thì đổ lênh láng trên sàn còn lũ kia thì la hét, đẩy cây lau chạy dọc theo hành lang rồi hô hào cổ vũ. Đúng lúc Hứa Thư Hàn cũng vừa đi ngang hành lang trượt chân ngã sóng soài ra sàn. Mọi người có mặt đều kinh hãi rồi tụi hầu tử kia chuồn nhanh ra chỗ khác. Cô gái kia từ bên Mộng Dao đi nhanh về phía Hứa Thư Hàn đang lồm cồm bò dậy từ dưới đất, mặt đất vẫn còn đọng lại khá nhiều nước nên bước chân không vững vàng, té ngửa ra sau. Theo bản năng, Hứa Thư Hàn chạy nhanh về phía cô gái nọ, vươn cánh tay của mình ra ôm lấy eo cô gái ấy. Lũ phá phách kia lại ồ lên một tiếng kinh ngạc.

" Không sao chứ?"

Hứa Thư Hàn lên tiếng hỏi, ngữ điệu vừa kinh hãi vừa lo lắng. Cô gái kia nằm trong lòng Hứa Thư Hàn hoảng sợ một chút rồi nhanh chóng phục hồi lại tâm trạng ban đầu, miệng nhỏ nhắn xinh đẹp kia phun ra mấy chữ:

" Không sao. Cảm ơn."

"E hèm!" Hướng Vũ Kiệt giả vờ ho khan một tiếng. Cô gái ấy nhanh chóng nhận ra rằng mình vẫn đang nằm trong vòng tay ấm áp của người nào đó liền lập tức đứng thẳng lên cười cười cho qua chuyện. Bọn khỉ kia đứng cười cười thật to rồi vỗ tay bồm bộp. Cô gái ấy nhanh chóng cảm thấy xấu hổ, thẹn thùng vén vén vài cọng tóc đang dính trên hai bên gò má đang dần ửng hồng kia lên. Hứa Thư Hàn hừ lạnh một tiếng nhìn lũ nhóc kia đang phá lên cười sảng khoái...



Được cảm ơn :
0
:
Ngày tham gia :
24/07/2015
:
avatar
avatar

  • Thành viên mới
Được cảm ơn : 0
Ngày tham gia : 24/07/2015
" Thầy à, thầy không sao chứ? Còn chị gái xinh đẹp nữa. Chị cũng không sao chứ? "

Một thằng hầu tử phá phách lên tiếng. Bọn nhóc kia cũng nhao nhao lên hỏi lung tung. Hứa Thư Hàn nhìn bọn chúng một lát rồi dứt khoát lên tiếng, ngữ khí vừa âm lãnh vừa nghiêm nghị:

" Các em đều bị phạt...một lần nữa! Các em thật là một lũ...phá phách mà! "

Bọn kia đang nhao nhao thì đột nhiên im bặt lại sau khi nghe tiếng Thư Hàn mắng. Chúng nó mặt ủ mày chau lại thành một đống rồi đồng loạt nhìn Hứa Thư Hàn với ánh mắt biểu tình vô hại. Mặt đứa nào cũng tỏ ra vẻ vô tội một cách ngu ngốc. Hứa Thư Hàn vừa thấy giận vừa mắc cười khi nhìn vào ánh mắt biểu tình vô hại của tụi nhóc này. Lúc này Mộng Dao nhanh chóng đi về phía cô gái kia. Cô gái này lúc vừa rồi hơi hoảng loạn nên không nói gì nhưng sau khi bình tĩnh rồi liền quay sang nhìn Hứa Thư Hàn rồi thầm thì cái gì một câu gì đó vào tai hắn. Sắc mặt Hứa Thư Hàn đại biến, lập tức quay sang nhìn cô gái kia với ánh nhìn kinh ngạc rồi quay sang bọn hầu tử kia hừ một tiếng rồi nhẹ giọng nói:

" Thầy sẽ phạt các em..."

" Nhanh lên đi thầy! Thầy phạt nhẹ thôi nha thầy~ " Lại thêm mấy tiếng xôn xao vang lên, Hứa Thư Hàn nhìn tụi nhóc nghịch ngợm kia một lượt nữa rồi cười tà tà. Nguyên Phương bỗng dưng mặt sáng như cái bóng đèn, nhẹ giọng nói:

" Thầy ơi, em không tham gia vào mấy trò nghịch ngợm của tụi nó, em được miễn nha thầy! "

" Em cũng vậy đó thầy! " Thượng Nguyên, Vũ Lạc cũng đồng thanh lên tiếng. Đại Thành nhìn bọn họ một chút rồi cười khẽ, hắn nhẹ giọng :

" Tôi là người ngoài cuộc ấy nha! "

Mọi người nhìn cậu ta, ánh mắt hơi kinh ngạc. Một giọng nói lanh lảnh vang lên ngay sau lưng hắn:

" Cậu là ai vậy? Cậu đâu phải thành viên lớp tụi này! Sao lại ở đây cơ chứ! " Tụi kia cũng hùa theo nhao nhao lên, hy vọng dùng chuyện này để đánh lạc hướng Hứa Thư Hàn để khỏi phải bị phạt. Hứa Thư Hàn cười tà càng thêm phần tà. Bỗng dưng hắn ngừng cười, lên tiếng :

" Cậu ta là em trai của tôi!"

Mấy tiếng ồn ào ban nãy đã không còn nghe thấy nữa. Đại Thành ghé vào tai Hứa Thư Hàn nói nói gì đó rồi cười cười. Hứa Thư Hàn nhìn vào gương mặt đang tươi cười của em trai một chút rồi gật gật đồng ý.

******

Buổi tối-ngoài vườn...

" Mộng Dao à, cậu làm gì ngoài này vậy?"

Nguyên Phương đi về phía Mộng Dao cười hỏi. Mộng Dao ngẩng đầu lên nhìn Nguyên Phương, ánh trăng sáng huyền ảo chiếu vô mặt cô làm gương mặt xinh đẹp này càng thêm phần mị hoặc. Mộng Dao đung đưa xích đu, cười cười :

" Tôi chỉ ngồi hóng gió chút thôi. Còn cậu? Cậu làm gì ngoài này vậy?"

" Tôi thấy cậu ngồi ngoài này một mình nên đi theo." Nguyên Phương hơi xấu hổ. Mộng Dao cười một cái thật tươi rồi kéo tay Nguyên Phương ngồi xuống cạnh mình, Nguyên Phương một lần nữa lại đập hụt một nhịp tim. Ngồi cạnh Mộng Dao làm đầu óc cậu ta mu muội , suy nghĩ lung ta lung tung. Mộng Dao nhớ lại câu chuyện mà thầy Thư Hàn đã kể hơi rùng mình. Do ngồi sát Mộng Dao nên Nguyên Phương cũng cảm nhận được là cô vừa rùng mình một cái. Nguyên Phương bất giác quay sang hỏi Mộng Dao với ngữ điệu lo lắng:

" Mộng Dao à, cậu bị làm sao vậy? Lạnh sao? "

" Có một chút. Nhưng mà chuyện thầy kể lúc vừa rồi là...có thật không vậy?" Mộng Dao hỏi hỏi với vẻ mặt ngu ngơ, khờ khạo.

" 50-50 "

Nguyên Phương phun ra một câu khiến Mộng Dao không kiềm chế được mà run lên một cái. Nguyên Phương thuận thế khoác áo lạnh của mình cho Mộng Dao rồi choàng tay qua vai cô. Hướng Vũ Kiệt nấp sau bụi cây sau lưng hai người, đưa tay ra vuốt tóc Mộng Dao một cái, Mộng Dao giật mình quay sang nhìn Nguyên Phương đang lơ đãng nhìn lên trời nhưng hình như hai tay hắn đều không rảnh vì lo ôm... cô. Cô cảm thấy bàn tay kia vẫn tiếp tục vuốt tóc mình sau đó quay sang đập đập nhẹ vào vai của mình, bất giác, cô chụp lấy bàn tay kia rồi quay sang nhìn bàn tay mà mình đang nắm lấy. Mộng Dao kinh hoảng run run người nhè nhẹ hình như bàn tay ấy rất lạnh lẽo và nó có màu xanh rất ghê. ( Đèn chiếu vô tay Vũ Kiệt ấy mà )

"Á...!"

Mộng Dao kinh hãi khẽ kêu lên một tiếng hét thất thanh, cô nhanh chóng quay sang ôm tên Nguyên Phương kia rồi rúc vào lồng ngực ấm áp của hắn. Nguyên Phương kinh hỉ nhìn cô đang ở trong lòng mình, cánh tay bất giác siết chặt cô. Mộng Dao kinh hãi nói năng lắp bắp:

" Có... có cái gì... cái gì đó... nó chạm vào người... Á..."

Bàn tay lạnh lẽo kia lại tiếp tục trêu chọc cô bằng cách chạm nhẹ vào má của cô, tên Nguyên Phương kia đã xác định được hướng của cánh tay và nhìn vào trong bụi rậm xanh kia, là... Hướng Vũ Kiệt. Hắn đang nhướn nhướn cặp lông mày lên và cười với Nguyên Phương, Nguyên Phương cũng cười cười đáp trả và nói lời cảm ơn không ra tiếng. Mộng Dao khẽ giật giật áo hắn và nhìn hắn với ánh mắt sợ hãi...

" Để tôi đưa cậu vào trong... "

" Cảm ơn "

Nguyên Phương cười cười trấn tĩnh Mộng Dao và đỡ cô đứng dậy, khoác áo lạnh của mình lên cho cô rồi cả hai cùng đi vào trong căn biệt thự kia...

" Thế nào?! Cảm giác tuyệt vời chứ?! "

" Ừm... cảm ơn cậu... "

Hắn nhẹ nhàng nói với Vũ Kiệt sau khi đưa Mộng Dao về phòng, họ đứng đó nhìn nhau cười tà mị. Hướng Vũ Kiệt khoác vai Vương Nguyên Phương ngỏ ý muốn ngủ cùng phòng. ( hai người một phòng )

" E hèm! " Vương Nguyên Phương nhìn nhìn cánh tay của Vũ Kiệt đang để lên vai mình tỏ ý muốn cậu ta bỏ tay xuống. Vũ Kiệt quay sang nhìn tên kia một cái:

" Có chuyện gì sao? "

" Đừng chạm vào! Mất mùi của Mộng Dao bây giờ! " Nguyên Phương cả kinh.

" Ồ, mất mùi của cọp cái hả? " Vũ Kiệt cười cười tà mị rồi quay sang ôm chầm hắn. Nguyên Phương giật mình rồi nhanh chóng đẩy đẩy Vũ Kiệt kia ra...

Trong lúc đó...

" Cậu câm mồm đi! Đừng nói nữa... Mộng Dao mà là của cậu mới lạ... "

Tiếng hét inh ỏi của Vũ Lạc làm tên kia hơi giật mình. Tên kia choàng dậy cầm cái gối lên đập đập vào người Vũ Lạc vài cái. Vũ Lạc cũng chẳng phải tay vừa gì cũng hùa theo mà cầm gối lên đánh qua đánh lại với tên kia. Tên kia cả giận:

" Lâm Thượng Nguyên đã nói cái gì là của mình thì nhất định..."

" Đi ngủ đi! Ồn ào quá! " Mộng Dao mở cửa phòng đi vào, giọng nói mệt mỏi nhỏ xíu. Tay còn đang dụi dụi mắt, chắc là còn ngái ngủ. Vũ Lạc đứng lên chạy nhanh tới trước mặt Mộng Dao, hôn một cái vào má cô. Thượng Nguyên cả kinh nhìn Vũ Lạc và Mộng Dao, hắn cũng đứng dậy chạy ngay tới sau lưng Vũ Lạc...





Sponsored content



Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Bình luận về bài viết

Bạn cần để bình luận về bài viết


Nếu chưa có tài khoản bạn vui lòng tài khoản

Quyền hạn của bạn:
Bạn không có quyền trả lời bài viết

 
  • Free forum | © PunBB | Free forum support | Report an abuse | Sosblogs.com