Truyện Sáng Tác - nơi tụ họp những cây bút trẻ có đam mê sáng tác và mong muốn tác phẩm của mình được đón nhận. Hãy đến với chúng tôi và thỏa sức chia sẻ những tác phẩm do chính bạn sáng tác!




Được cảm ơn :
77
:
Ngày tham gia :
04/05/2015
:
Tuổi :
15
:
Đến từ :
Nơi nào tui ở là nơi đó có tui
:
avatar
avatar

  • Trial Moderator - Box Fanfiction
Được cảm ơn : 77
Ngày tham gia : 04/05/2015
Tuổi : 15
Đến từ : Nơi nào tui ở là nơi đó có tui
Bạn đăng ký fic để mình duyệt nhé, kể cả "Lớp học SC" nữa
http://truyensangtac.forumvi.com/t21-topic





Message reputation : 100% (1 vote)



Được sửa bởi Alissa ngốc ngày Mon Aug 31, 2015 6:43 pm; sửa lần 1.

Được cảm ơn :
202
:
Ngày tham gia :
16/04/2014
:
Đến từ :
The Galaxy
:
avatar
avatar

  • Administrator
Được cảm ơn : 202
Ngày tham gia : 16/04/2014
Đến từ : The Galaxy
#1 thiếu thông tin.



Được cảm ơn :
2
:
Ngày tham gia :
08/08/2015
:
Tuổi :
16
:
Đến từ :
thế giới hoàng đạo
:
avatar
avatar

  • Thành viên
Được cảm ơn : 2
Ngày tham gia : 08/08/2015
Tuổi : 16
Đến từ : thế giới hoàng đạo
Name: Chuyện tình nhân gian

Author: Beheokute_4392

Category: 12 chòm sao (100%), cổ đại (tất nhiên), hài hước (chút xíu) và bi kịch (cũng một xíu)

Rating: K+

Status: đang sáng tác

Warning: chắc có một vài cảnh hun hít giữa các couple 
Giới thiệu nhân vật 

Bạch Dương – Đại Vương gia. Là một tướng quân dũng mãnh, chinh chiến sa trường quanh năm, ít khi hồi thành. 





Sư Tử - Nhị Vương gia. Tính cách bá đạo, nắm giữ trong tay chức Võ lâm minh chủ. Uy lực vô song. 




Ma Kết – Tam Vương gia. Tính tình trầm tĩnh, suy xét kĩ càng, giúp gỡ rối không ít những việc rối ren trong triều. 




Thiên Yết – Đương kim Hoàng Thượng. Tính cách âm lãnh, khó gần, ít nói, là một “minh quân”. 




Song Tử - Ngũ Vương gia. Trăng hoa, đam mê tửu sắc, có tài nhưng không thích tham gia việc triều chính, ham chơi vô độ. 




Nhân Mã – Lục Vương gia. Hòa đồng, vui vẻ, thích náo nhiệt. Hay bị Song Tử “cám dỗ” tới những nơi không đứng đắn. Là một người võ nghệ tinh anh. 




Thiên Bình – Công chúa nước láng giềng. Hòa nhã, nhan sắc “hoa nhường nguyệt thẹn”. 




Song Ngư – Con gái của một “tiểu quan” ở một tri phủ nhỏ. Mềm yếu, hiền lành, hay khóc. Nhưng đừng nên chọc tức nàng ta, hậu quả khó lường. 




Xử Nữ - Biểu tỷ của Song Ngư. Đoan trang, hiền đức. 




Bảo Bình – Em gái Song Ngư. Hoạt bát, đáng yêu. 




Cự Giải – Con gái của Tể Tướng, người từng có công với triều đình, nhưng sớm đã quy tiên. Rất quan tâm, chăm sóc mọi người. Ôn nhu, dễ mến. 




Kim Ngưu – Con gái của Tân Tể Tướng. Thích ăn, thích ngủ, có phần làm biếng. ​



Zing Blog



Được cảm ơn :
2
:
Ngày tham gia :
08/08/2015
:
Tuổi :
16
:
Đến từ :
thế giới hoàng đạo
:
avatar
avatar

  • Thành viên
Được cảm ơn : 2
Ngày tham gia : 08/08/2015
Tuổi : 16
Đến từ : thế giới hoàng đạo
Chương 1 

Hoàng Đạo Hoàng triều năm thứ 12 trước Công nguyên. 
Sau khi Tiên đế băng hà. Chiếu theo thánh chỉ, sắc phong cho Thiên Yết thái tử thành đương kim Hoàng thượng. Một tháng sau sẽ cử hành lễ sắc phong. 
Thiên Yết lấy niên hiệu là Thiên Vương, thay Tiên đế tiếp quản triều chính. Các hoàng tử khác cũng được sắc phong Vương, ban cho đất ngoài cung. 
--------- 
Tại Thư phòng. 
“Hoàng Thượng, ngài tiếp quản triều chính đã hơn một tháng. Có phải hay không nên lập phi đi?” - Một nam nhân mặc bạch sa nói, tay cầm tách trà đưa tới miệng nhấp, dáng vẻ cao quý. 
“Kết huynh, trẫm không phải đã nói qua rồi sao! Khi không có ai thì hãy xưng hô như trước!” - Nam nhân ngồi trước văn án mắt nhìn đăm đăm vào tấu chương, không hề ngẩng đầu lên nói. Một thân long bào cao quý, khí phách hơn người. 
“Yết đệ, huynh cũng là muốn chu toàn chuyện hậu cung thay đệ, đệ lên ngôi cũng hơn một tháng. Các quan lớn có máu mặt trong triều cũng không ít lần đề cập vấn đề này đối với ta. Còn có Cự Giải….” Nói tới đây Ma Kết chợt khựng lại. 
Thiên Yết vứt tấu chương sang một bên. Con ngươi lay động, không thể nhìn ra biểu tình hắn như thế nào. Cự Giải là con gái của Tể Tướng quá cố, mẹ nàng qua đời từ khi nàng còn nhỏ, Tể Tướng là ân sư của hắn. Trước lúc lâm chung đã tha thiết mong hắn thay ông quan tâm chăm sóc nàng. 
“Ừm… có lẽ đã đến lúc!” - Thiên Yết vuốt cằm nói, mặc dù hắn chẳng có tí cọng râu nào. 
“Đến, cùng trẫm chơi cờ!” - Thiên Yết đứng dậy, rời khỏi thư phòng, tiến về phía cái đình cách đó không xa. 
Ma Kết theo lời, rời khỏi ghế đi phía sau Thiên Yết. 
--------- 
Tại phủ Vinh Xuân cách kinh thành không xa. 
“Ngư tỷ, chờ muội với a~!” Một nữ tử ước chừng mười lăm cất giọng nói, chân không ngừng chạy theo nữ tử ở phía trước, miệng í ới gọi. 
“Bảo Bảo ngốc, chân muội ngắn như vậy, sao mà theo kịp ta!” Nữ tử tên Song Ngư quay đầu lại nói, tay cầm sợi dây buộc con diều đang bay ở trên cao hươ hươ. 
Bảo Bình vấp chân, ngã nhào xuống đất, khuôn mặt xinh đẹp lấm lem đất. Nước từ trong khóe mắt ứa ra, “Hu Oaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa, Ngư tỷ ăn hiếp muội, diều là do muội làm, Ngư tỷ quá đáng a~~~~~!!” Bảo Bình hai tay đấm bịch bịch xuống đất, miệng gào to. 
“Uy uy, muội còn khóc ta lập tức khóc theo nha~!” Song Ngư mặt tỉnh bơ nói. 
Bảo Bình lập tức ngậm chặt miệng. Thôi đi, nói về khóc ai bằng Ngư tỷ chứ, tỷ ấy khóc 3 ngày 3 đêm còn không biết được “mệt” là gì, bất quá chỉ là một con diều. 
“Bỏ qua cho tỷ lần này!” Bảo Bình bĩu môi nói, hai má phúng phính đáng yêu. 
“Muội muội ngoan a~!” Song Ngư cười hí hửng nói. 
“Hai muội nha, đều lớn cả rồi, sao cứ cư xử như con nít vậy?” Một nữ tử mặc bộ đồ màu lam đi tới, từng cử chỉ đều nho nhã, đoan trang. 
“Xử tỷ, tỷ đến hồi nào vậy?” Bảo Bình cười tít mắt chạy tới. 
“Ta có việc ra ngoài, sẵn tiện ghé đây thăm hai muội.” Xử Nữ khuôn mặt ôn nhu cười nói. 
“Tỷ xem, con diều này do Bảo Bảo làm đấy!” Song Ngư hứng chí nói. 
“Bảo Bảo thật biết sáng tạo!” Xử Nữ xoa đầu Bảo Bình nói. Xử Nữ vốn dĩ là con một, mẫu thân nàng là muội muội ruột của mẫu thân Song Ngư và Bảo Bình, từ nhỏ các nàng vốn rất thân với nhau, xem nhau như ruột thịt. 
Ba tỷ muội đùa nghịch với con diều. Tiếng cười trong trẻo vang lên sau vườn. 
--------- 
“Song huynh, Sư huynh, đừng “cám dỗ” đệ nữa a~!” Tiếng kêu bi thống từ miệng một nam tử vang lên. 
“Mã đệ, không phải đệ nói thích kím trò gì chơi sao? Chỗ này có nhiều trò hay lắm nga!” Nam nhân tên Song Tử khuôn mặt gian xảo nói, nụ cười nửa miệng “Sở Khanh” vô cùng. 
“Nói dối, đệ mà tin huynh thế nào cũng bị Kết huynh giáo huấn một trận!” Nhân Mã vùng vẫy nói. 
“Đừng lo, có Sư huynh võ nghệ uy quyền bảo kê đệ đệ yêu dấu rồi a~” Sư Tử vỗ ngực tự tin nói. 
Thế là bất chấp Nhân Mã kêu la gào thét, Song Tử và Sư Tử mỗi người nắm lấy một tay Nhân Mã, lôi xềnh xệch vào Lạc Hồng Lâu. 
Thân ảnh ba người dần biến mất sau cánh cửa của Lạc Hồng Lâu. 
Một tú bà chừng bốn mươi, dáng người mập mạp, khuôn mặt phấn son trắng bệch, tay cầm quạt tròn phe phẩy, miệng tươi cười niềm nở ra tiếp. 
“Ai nha, ra là “rồng đến nhà tôm”, Lạc Hồng Lâu thật vinh hạnh đón tiếp ba vị Vương gia đây. Mời mời, ta có để sẵn phòng sang trọng nhất cho các ngài a~” 
Từ lúc ba thân ảnh bước vào sảnh chính của Lạc Hồng Lâu, mọi con mắt đều đổ dồn về họ, ghen tị có, ngưỡng mộ có. Aizzz, thật là đẹp trai cũng có tội nha. 
Theo sự chỉ dẫn của mụ béo, hai người Song Tử và Sư Tử nhanh chóng rời đi, không quên kéo theo Nhân Mã đang nước mắt nước mũi tèm lem “Không xong rồi, Kết huynh mà biết, ta chết chắc, lão Thiên a, ta đắc tội gì với ngươi???” Nhân Mã kêu gào trong lòng. 
--------- 
Tại phủ Tể Tướng. 
“Ngưu tiểu thư, có tiểu thư Cự Giải tới!” Một nha hoàn thông báo. 
Nữ nhân tên Kim Ngưu đang ngồi cạnh bàn, tay cầm điểm tâm, tay kia cầm tách trà, miệng nhai ngấu nghiếng miếng bánh trong miệng, hai má phúng phính vì nhét quá nhiều bánh. 
“Hửm.. ửm… ời àng ào!!” (Mời nàng vào) 
Từ bên ngoài, một nữ tử khuôn mặt hiền lành, mặc áo lụa vàng, miệng tươi cười bước vào. 
“Ngưu muội!” Một giọng nói dịu dàng cất lên. 
“Ực…. Hi Giải tỷ, tỷ đến thật đúng lúc, mau ngồi ăn đi!” Kim Ngưu nuốt gọn số điểm tâm ngốn trong miệng, tay đập đập lên chiếc ghế bên cạnh, ý bảo Cự Giải an tọa. 
Cự Giải thướt tha di chuyển tới gần, nhẹ nhàng ngồi xuống. 
“Ta có làm chút điểm tâm, nghĩ là muội sẽ thích, liền mang tới đây!” Cự Giải lấy từ tay nha hoàn một cái giỏ. 
“Oa… điểm tâm Giải tỷ làm là ngon nhất a~! Đa tạ tỷ!” Kim Ngưu hai mắt sáng long lanh nói. 
“Muội thích là được rồi!” Cự Giải cười. 
Phụ thân của Cự Giải trước đây là bạn chí cốt của phụ thân Kim Ngưu. Hai người cũng sớm có quen biết. Tình thâm như tỷ muội.


Zing Blog



Được cảm ơn :
2
:
Ngày tham gia :
08/08/2015
:
Tuổi :
16
:
Đến từ :
thế giới hoàng đạo
:
avatar
avatar

  • Thành viên
Được cảm ơn : 2
Ngày tham gia : 08/08/2015
Tuổi : 16
Đến từ : thế giới hoàng đạo
Chương 2 

Vào ngày đầu thu tháng chín. Hoàng Thượng ra chiếu tuyển tú. Bất kì tiểu thư khuê các nhà nào có tên trong danh sách đều phải nhập cung. 
Các tiểu thư có tên đều vui mừng phấn khởi, gấp rút chuẩn bị hành trang nhập cung. Trong đầu tưởng tượng đến ngày “chim sẻ hóa thành phượng hoàng” nhưng các nàng đâu biết rằng, vào cung chính là tự đem mình nhốt vào một cái lồng nguy nga, tráng lệ, mà xung quanh là những nguy hiểm khó lường. 
Phủ Vinh Xuân. 
“Ô ô ô, lão gia, Tiểu Ngư của chúng ta phải nhập cung sao, nữ hài tử hãy còn quá nhỏ a~~!” Một người phụ nữ khuôn mặt phúc hậu than khóc. 
“Aizz, phu nhân, lệnh vua khó cãi, huống hồ nha đầu Tiểu Ngư cũng tới tuổi cập kê a~!”  
“Lão gia, người không biết sao, cái này là nhập cung a~, là nhập cung, sao có thể so sánh với ở ngoài được, Tiểu Ngư bản tính hiền lương, sao có thể chống đỡ nổi.”  
“Nương!” Một giọng nói nhỏ nhẹ vang lên. 
“Tiểu Ngư!” Mẫu thân của Song Ngư khóe mắt đỏ hoe vì khóc ngẩng mặt lên nhìn nàng. 
“Nương, mọi việc đã an bài, chúng ta không thể cãi được lệnh vua ban, huống hồ con không muốn vì hạnh phúc của riêng mình mà liên lụy tới cha và nương!” Song Ngư hấp hấp cái mũi nói, cố nén không rơi nước mắt. 
Nói rồi, Song Ngư chạy lại ôm lấy cha và nương, thương tâm mà dặn dò hai người trước khi đi. 
“Hú oaaaaaaaaaaaaa” Bảo Bình từ đâu xông ra, phá tan bầu không khí gia đình chia ly. 
Cả ba người khuôn mặt bất mãn, ánh mắt sát khí liếc nhìn Bảo Bình. 
“Tỷ tỷ, tỷ đi rồi ai sẽ làm thử nghiệm thuốc cho muội đây, ai sẽ làm thử nghiệm những trò chơi do muội sáng tạo…. Ô ô ô !!!!” Bảo Bình nhào tới ôm Song Ngư, dúi mặt vào người nàng, nước mắt nước mũi tèm lem, khuôn mặt cọ qua cọ lại, làm những thứ nước dính dính trên mặt Bảo Bảo dính sang áo Song Ngư. 
Khuôn mặt Song Ngư đen lại, khóe môi khẽ co giật “Mai ta đi rồi, phãi nhịn” Song Ngư nghĩ thầm trong đầu, khuôn mặt thoáng chốc lấy lại bình tĩnh, khóe môi câu dẫn cười tươi. “Hảo muội muội, ta đi rồi muội phải chăm sóc tốt nương và cha có biết hay không?” Song Ngư xoa đầu Bảo Bảo. Nàng là em gái duy nhất của nàng, tính tình hoạt bát, đáng yêu, thích khám phá những thứ mới lạ, lại rất thông minh. Hai tỷ muội cùng lớn lên, cái gì cũng có nhau, nay phải tách ra, nói thẳng ra là không nỡ. 

--------- 
Về phủ Xương Huân – Nơi ở của Cự Giải. 
“Kết ca, không ngờ huynh lại có thời gian ghé phủ thăm muội!” Cự Giải trong bộ lam y mềm mại nói. 
“Ha ha, ta tới là để chúc mừng muội thôi, chắc muội đã sớm nhận được thánh chỉ rồi?” Ma Kết tay phe phẩy chiết phiến, cười tươi nói. 

*chiết phiến : là cái quạt ấy ạ. 

Cự Giải không đáp, hai má thoáng ửng hồng, nom rất đáng yêu. Ma Kết biết nàng hay mắc cỡ, thôi không trêu nàng. 
“Muội đã chuẩn bị tốt mọi thứ chưa?” Lảng sang chuyện khác, Ma Kết hỏi. 
“Ân! Đã sớm chuẩn bị xong” Cự Giải mỉm cười nói. Thật lòng cô rất chờ mong tới ngày mai. 
“Ừ. . . thôi không còn sớm, ta về phủ đây” Ma Kết đứng dậy, chào tạm biệt rồi xoay người rời khỏi. 
-------- 
Trên đường về, Ma Kết ngồi bên trong xe nhắm mắt dưỡng thần. Bỗng. . . 
“Buông đệ ra, đệ còn muốn uống nữa!”  
“Aizzz, cái tên tiểu tử này, khi không lại uống say như vậy!” 
“Tại đệ chứ còn ai!” 
Ma Kết mở mắt ra . . . ba thanh âm này. . . có điểm quen thuộc. 
Vén màn, liếc mắt nhìn ra phía ngoài, quả không sai. Ba cái tên trời đánh. 
“Dừng xe” 
Chiếc kiệu chợt khựng lại. Ma Kết nhanh chóng bước xuống. Mắt sắc nhìn ba tên ham chơi, không màng triều chính trước mặt. 
“Hơ . . . Hoàng huynh, huynh làm đệ hết hồn!” Song Tử mặt cắt không còn giọt máu nói. 
“Thôi xong rồi!” Sư Tử bình thản nói. Trong sáu anh em, Bạch Dương tuy là Đại Hoàng Tử nhưng hắn từ nhỏ đam mê võ nghệ, một lòng muốn xông pha giết giặc nên không màng ngôi vị Hoàng đế, còn hắn là Nhị Hoàng tử nhưng vốn chán ghét cuộc sống trong cung, quanh năm suốt tháng nữ nhân chỉ biết đấu đá lẫn nhau, hại không ít người. Phải, hắn bá đạo, nhưng hắn không thích đọc sách, lại cùng có sở thích đam mê luyện võ như Đại hoàng tử, bảo hắn làm Hoàng đế, tức là hằng ngày phải bầu bạn cùng với tấu chương sao? Dẹp, dẹp ngay!! 
“Hừm. . . Song Tử Vương gia, đệ có ra ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt cũng đừng nên đem theo Mã đệ a~. Hắn chỉ là một hài tử mười sáu tuổi. Đệ không nên làm hư đệ ấy!” Ma Kết đanh mắt lại nói. 
“Về phần Sư Tử. . .” Ma Kết quay sang định nói thì không thấy bóng dáng Sư Tử đâu. 
“Lại nhanh chân rồi, Sư huynh, huynh nỡ bỏ mặc đệ saooooo?” Song Tử hướng mặt lên trời gào thét.


Zing Blog



Được cảm ơn :
2
:
Ngày tham gia :
08/08/2015
:
Tuổi :
16
:
Đến từ :
thế giới hoàng đạo
:
avatar
avatar

  • Thành viên
Được cảm ơn : 2
Ngày tham gia : 08/08/2015
Tuổi : 16
Đến từ : thế giới hoàng đạo
Chương 3 

Sáng sớm hôm sau. Cả kinh thành náo nhiệt. Từng hàng kiệu dài nối đuôi nhau tiến về phía hoàng cung. 
Cỗ kiệu của Cự Giải được ưu tiên đi dẫn đầu. Người dân hai bên đường xếp thành hàng nép sang bên tránh đường cho kiệu lớn đi qua, ồn ào bàn tán. 
Bên trong kiệu, Cự Giải tâm tình rạo rực, phấn khởi chờ mong. Chiếc rèm kiệu chốc chốc lại lật bay trong gió, hé lộ ra dung nhan “nghiêng nước nghiêng thành”. 
Theo sau là những cổ kiệu của các tiểu thư khuê các khác. Ở phía xa xa, có một cỗ kiệu đơn giản, không xa hoa, lòe loẹt như những cổ kiệu dẫn trước kia. 
“Tiểu Ngư, tiến cung rồi con phải hảo cận thẩn, phải biết bảo vệ mình có biết không?” 
“Phải, Tiểu Ngư, cha và nương không thể được ở gần bên con nữa rồi, con phải tự lo cho sức khỏe mình” 
“Tỷ tỷ, tỷ tỷ bảo trọng a~” Bảo Bình chu môi nói, mắt đỏ hoe vì khóc. 
“Cha, nương, Bảo muội, mọi người về đi, con sẽ ổn thôi!” Song Ngư vén màn kiệu lên, nhẹ cười nói. Chuyến đi lần này chẳng biết có cơ hội được quay trở về không? 
Cả nhà còn lại ba người, đình chỉ cước bộ, lẳng lặng nhìn theo cỗ kiệu đi khuất dần. 
Một lúc lâu sau, mới lờ mờ nhìn thấy cánh cổng hoàng cung cao ngất. 
Người ta vẫn nói, đi vào cung tựa như con thiêu thân dấn thân vào biển lửa, dẫu biết cái chết chờ đợi ở phía trước nhưng vẫn cứ lao vào. 
Ngoài cửa cung, các cỗ kiệu đều đã dừng lại, âm thanh rộn ràng nhốn nháo vang lên. 
Cổng cung vẫn còn đứng yên, chưa có ý định mở. 
Đám tú nữ đều rụt rè ngồi yên bên trong, hình như hơi sốt ruột. Thỉnh thoảng lại vén màn hỏi chuyện nha hoàn tùy thân. 
Nói đến nha hoàn, trước khi Song Ngư rời đi, nương có cấp cho Tử Liên – nha hoàn thân thích của nàng đi theo nàng nhập cung. 
Ước chừng khoảng một khắc sau, cánh cổng cao lớn kia chậm rãi mở ra. Tiếng mở cửa nặng nề, từ từ hé ra...  
Lập tức, một đoàn người đi từ bên trong ra. 
Khẽ vén màn kiệu lên, dẫn đầu là một vị thái giám. Theo sau là một đoàn tiểu thái giám và cung tỳ, người nào người nấy mặt mày nghiêm lại, không có cảm xúc. 
Lão thái giám cao giọng nói: “Thỉnh các vị tiểu thư theo chúng ta vào cung.” 
Lời hắn vừa dứt, không khí phía dưới lập tức nóng lên, tiếng líu ríu vang lên không ngớt. 
Các nha hoàn nhanh nhẹn vén rèm cửa kiệu lên, các vị tiểu thư lần lượt bước ra. 
Đám tú nữ vừa chui ra, tự giác đứng xếp thành hàng. Lão thái giám liếc mắt quét qua một lượt, rất vừa lòng. Lắc lắc phất trần trên tay, hắn nói: “Trong cung không thể so như quý phủ của các tiểu thư, chúng ta phải nhắc nhở các vị, không cần quá hiếu kỳ!” 
Thái giám bắt đầu quay người bước đi, mọi người vội vàng đi theo. 
Nhóm tú nữ được bố trí ở Lan Uyển viện, ba ngày sau có thể chính thức bắt đầu tuyển tú. 
Ba ngày nay, sẽ có các ma ma dạy dỗ nhóm tú nữ từng việc trong cung xem nên chú ý những gì. Ngôn ngữ cử chỉ, tôn ti trật tự, ai cũng không thể vi phạm quy củ của hoàng thất. Về phần sau này, kẻ nào có thể giành được ưu ái của hoàng thượng, kẻ đó phải tự dựa vào bản lĩnh của mình. 
Trong đám tú nữ, có nhiều vị tiểu thư con nhà quan lớn trong triều, có gia thế, địa vị, cùng tiền tài, bọn họ cố gắng xây dựng mối quan hệ tốt đẹp với đám thái giám và mama. Hi vọng sau này có thể một bước “bay lên làm phượng hoàng”. 
Về phần Cự Giải, tuy phụ thân là Cựu Tể Tướng đã mất nhưng do có công với triều đình, thêm nữa là gia thế nàng hiển hách cả bên nội và ngoại. Hiển nhiên nàng được ưu đãi đặc biệt hơn, bọn thái giám, mama cũng sớm biết được mối quan hệ giữa nàng và Hoàng thượng, tất nhiên sẽ tranh thủ lấy lòng nàng, mai sau hẳn là còn có người chống lưng cho bọn họ. 
--------- 
Tại nơi Biên cương cách xa kinh thành. 
Đám binh lính xếp thành hàng ngay ngắn, tay cầm vũ khí, mắt hướng nhìn về phía trên đài cao. 
Trên đài cao, một vị tướng anh dũng, chiến bào sáng lấp lánh dưới ánh mặt trời, khuôn mặt cương nghị trung trực, nét anh tuấn rạng ngời. Ánh mắt sắc lẻm như dao.  
“Tướng quân!!” Một vị binh sĩ từ xa chạy tới. 
Nam nhân khẽ quay đầu lại. 
“Khởi bẩm Tướng quân, có thư từ hoàng cung gửi tới!” Vị binh sĩ quỳ xuống, tay dâng bức thư lên. 
“Lui đi” Nam nhân cầm lấy bức thư, phất tay lệnh rời đi. 
Đọc xong, nét mặt hắn kinh hỉ (kinh ngạc + vui mừng) “Ha ha ha, Tứ đệ của ta cũng tới lúc lập phi rồi sao!!” 
“Được rồi! Hôm nay tới đây thôi, mọi người nghỉ ngơi đi!” Nói rồi, quay về phía binh lính, ban lệnh. 
Hắn nhanh chân rời đài tiến về phía lều của mình. Một gia đinh chạy tới hỏi “Vương gia, có chuyện gì thế, mọi lần giờ này ngài vẫn còn đang tập huấn cho binh lính mà” 
“A Tử. Mau chuẩn bị, ngày mai chúng ta hồi thành!!”  
“Hả???” A Tử tròn mắt nhìn theo cái vị hắn gọi là Vương gia. Lẽ nào kinh thành có biến. Vẻ mặt hắn nghiêm trọng thất thường. Nhanh tay lẹ chân chạy đi thu dọn hành lý. 
--------- 
Tại Thiên Quốc – Nước láng giềng của Hoàng Đạo. 
Ngự hoa viên. 
Một mỹ nhân đang ngồi ở một cái đình nhỏ, bên cạnh là ao sen tinh tế. Nàng mặc một bộ y phục màu hồng phấn, dáng ngồi uyển chuyển. Từng cử chỉ đều toát lên vẻ cao quý. 
“Bình Nhi” Một giọng nói ồm ồm từ xa vọng lại. 
“Phụ hoàng!” Nữ nhân tên Thiên Bình xoay người lại, khuôn mặt tươi cười nói. 
Người nàng gọi là Phụ hoàng nhanh chóng tiến lại gần nàng, ngồi xuống ghế đá bên cạnh. 
“Bình Nhi, Phụ hoàng có việc muốn nói với con!” Vẻ mặt hắn nghiêm trọng. 
“Ân?” 
“Con cũng tới tuổi cập kê rồi, mẹ con mất khi con sinh ra, ta đã luôn làm tròn bổn phận của mình với con.. . . “ 
“. . . “ 
“Nước láng giềng – Hoàng Đạo Hoàng triều. Có ý gửi lời cầu thân!” Ông nuốt nước miếng, mắt nhìn thẳng Bảo Bình. 
Thiên Bình hơi kinh hoảng. “Sao. . . sao lại có chuyện này được!! Phụ hoàng, hoàng nhi không muốn!” 
“Ta cũng rất muốn từ chối cuộc hôn nhân này. Nhưng nước chúng ta là một nước nhỏ, không nhờ liên kết với Hoàng Đạo Hoàng triều, e là sớm bị đế quốc khác xâm lược. Đây là bất đắc dĩ . . . Phụ hoàng cũng đành buông xuôi!” Ông ngậm ngùi nói. 
“ . . . “ Thiên Bình không nói gì, mặt cúi gầm xuống. Nhắm mắt suy nghĩ. 
“Hảo!! Vì nhân dân Thiên Quốc! Con là một công chúa, hi sinh hạnh phúc của mình là điều nên làm!” Thiên Bình ngẩng mặt nói, ánh mắt quyết tâm. 
“Hoàng nhi ngoan!!” Người đàn ông nước mắt ngắn dài, ôm chặt đứa con bảo bối của mình vào lòng. 


p/s: Tiện đây giải thích luôn, các bạn có thắc mắc vì sao chỉ có Song Ngư, Cự Giải tiến cung? Còn các vị tiểu thư trong 12cs của chúng ta đâu : ). 
Câu trả lời là: Tuyển tú chỉ tuyển những nữ nhân có cha làm quan trong triều. Phải biết cầm, kỳ, thi, họa, phải có tài năng thật sự. Xử Nữ không có cha làm quan, Bảo Bình tuổi còn bé (15t), Kim Ngưu thì có tài ăn uống thôi ạ =.=”



Được cảm ơn :
155
:
Ngày tham gia :
26/03/2015
:
Tuổi :
23
:
Đến từ :
Châu Đốc-An Giang
:
avatar
avatar

  • Trial Moderator - Box Fanfiction
Được cảm ơn : 155
Ngày tham gia : 26/03/2015
Tuổi : 23
Đến từ : Châu Đốc-An Giang
CHỊ NHẮC MỘT LẦN NỮA EM PHẢI ĐĂNG KÍ FIC NẾU TRONG VÒNG 2 TUẦN KHÔNG ĐK THÌ SS SẼ XÓA FIC MÀ KHÔNG BÁO TRƯỚC



[img][/img]

Yêu là chết trong lòng một ít
Vì mấy khi yêu mà lại được yêu



Được cảm ơn :
77
:
Ngày tham gia :
04/05/2015
:
Tuổi :
15
:
Đến từ :
Nơi nào tui ở là nơi đó có tui
:
avatar
avatar

  • Trial Moderator - Box Fanfiction
Được cảm ơn : 77
Ngày tham gia : 04/05/2015
Tuổi : 15
Đến từ : Nơi nào tui ở là nơi đó có tui
Chương 5

“Thiếu gia đây chắc cũng là người có học, nên cư xử cho phải phép, đừng để người khác chê cười.” Xử Nữ nói, mắt thủy chung không thèm nhìn đối phương.
“Vậy chắc cô cũng là người có học đi, nên biết là khi nói chuyện với người khác thì phải nhìn vào mắt đối phương, như vậy mới là lịch sự nha!” Song Tử mỉa mai nói.
“Anh xứng đáng để tôi nhìn tới hay sao.” Xử Nữ nhoẻn miệng cười.
“Cô .. .”
“Song Tử, dừng lại đi, đừng lỗ mãng như vậy nữa.”
“Tại hạ thay mặt đệ đệ của mình xin lỗi nhị vị cô nương.” Ma Kết tiến lại nói, chắp tay xin lỗi.
“Xin lỗi là xong sao?” Bảo Bình không vừa lòng nói.
“Được rồi, người ta cũng đã xin lỗi, coi như không có chuyện gì xảy ra đi. Dù sao nơi này cũng không phải phủ của riêng chúng ta. Không nên có thái độ như vậy.” Xử Nữ nói.
“Đa tạ cô nương bỏ qua.” Ma Kết mỉm cười nói, lôi đệ đệ của mình về chỗ ngồi.
Xử Nữ nhìn theo Ma Kết, thật là một nam nhân anh tuấn, uyên bác a~.
“Xử tỷ, Xử tỷ” Bảo Bình lấy tay hươ hươ trước mặt Xử Nữ.
“Hả . . a ?? Không có gì.” Xử Nữ giật mình hoàn hồn lại, lúng túng nói.

“Song Tử, đệ bỏ cái thói thấy mỹ nhân là xáp tới ngay đi.” Ma Kết nghiêm túc nói.
“Hừm . . . nữ nhân bình thường được đệ để mắt tới đều lấy làm vinh hạnh. Đâu như hai nữ nhân này. Thật khó ưa.” Song Tử chống cằm, bĩu môi nói.
“Đệ cứ như vậy, không khéo ta cùng Ma Kết sẽ tâu với Yết đệ, tống đệ ra ngoài biên ải cùng Bạch Dương đấy.” Sư Tử nói, anh không đồng tình với Song Tử tý nào, thật mất mặt Hoàng huynh ta đây a~.
“Ấy . . . ấy . . Đừng mà.” Song Tử khua tay liên hồi.
“Hừ . . !!!” Sư Tử cùng Ma Kết hừ lạnh.
Đột nhiên nhớ tới cái gì . . .
Chọt! Chọt!
“Mã đệ, Mã đệ!!” Sư Tử lay lay Nhân Mã.
“Không xong, hóa đá rồi.” Ma Kết nói.
“Trời, phải Mã đệ đây không? Xưa nay chỉ biết chơi là chính, có biết để mắt tới nữ nhân đâu a~.” Song Tử không tin vào mắt nói.
Đột nhiên Sư Tử nghĩ ra kế gì đó, mặt cười gian, tiến tới gần Nhân Mã, ghé sát tai hắn nói.
Khuôn mặt Nhân Mã từ đơ ra trở nên đỏ au. “H . . .u . . yn . . h .. . . n . . nói .. thậ . . .t . .. s . . ao????” Nhân Mã giọng run run đứt quảng nói.
Sư Tử gian manh gật đầu.
Nhân Mã khuôn mặt đỏ bừng, mắt nhìn xa xăm, khóe môi cười toe. Tâm như còn đang lơ lửng đâu đó.
“Nhân lúc này, rinh đệ ấy đi thôi.” Sư Tử nói bèn vác Nhân Mã hồn còn đang “tung tăng” nơi nào lên.
Ma Kết tính tiền, sau đó cùng Song Tử rời theo sau.
-------

Hoàng cung.
“Cự Giải tiểu thư. Đây là nơi ở tạm thời của tiểu thư.” Một mama lên tiếng, vẻ mặt nịnh hót.
Nhìn sơ qua căn phòng, mọi thứ được quét dọn, lau chùi sạch sẽ, đồ dùng hoàn toàn mới. Cự Giải vừa lòng gật đầu. Thúy Vân – Nha hoàn của nàng nhanh nhẹn lấy từ trong vạt áo ra một thỏi bạc giao cho mama.
Mama được thưởng bạc, mừng rỡ rời đi.
Cự Giải bước vào trong phòng, chưa kịp ngồi xuống ghế đã nghe từ phía xa, có một giọng nói the thé vang lên.
“Hoàng thượng giá lâm.”
Từ phía xa, Thiên Yết uy nghiêm bước tới, hai tay chắp ở đằng sau, khuôn mặt không cảm xúc. Theo sau là Hỉ công công – thái giám thân cận của hắn và một hàng dài tiểu thái giám cùng nha hoàn.
Tất cả các tú nữ ở trong viện ban đầu còn hơi sửng sốt, lát sau mới lục đục rời khỏi phòng chạy ra ngoài hành lễ.
“Nô tì tham kiến Hoàng thượng!” Tất cả cùng đồng thanh.
Thiên Yết quét mắt qua một vòng, chậm rãi nói “Miễn lễ! Tất cả về phòng của mình đi!”
Sau đó, hướng về phía phòng của Cự Giải đi đến.
Cự Giải thấy Thiên Yết đang hướng về phía mình, tim hơi đập nhanh, khuôn mặt ửng đỏ. Thiên Yết lách qua người nàng, tiến vào bên trong, tùy tiện chọn một cái ghế mà ngồi xuống.
“Nàng tới, ngồi xuống đi!” Thiên Yết ngẩng mặt lên nói.
“À . . . vâng !” Cự Giải e thẹn tiến lại gần, ngồi xuống bên cạnh Thiên Yết.
Thiên Yết phất tay cho đám hạ nhân lui xuống. Trong phòng chỉ còn lại hai người.
Ở bên ngoài kia, đám tú nữ thấy Hoàng thượng vào phòng của Cự Giải, không khỏi nổi cơn ganh tị.





Được cảm ơn :
77
:
Ngày tham gia :
04/05/2015
:
Tuổi :
15
:
Đến từ :
Nơi nào tui ở là nơi đó có tui
:
avatar
avatar

  • Trial Moderator - Box Fanfiction
Được cảm ơn : 77
Ngày tham gia : 04/05/2015
Tuổi : 15
Đến từ : Nơi nào tui ở là nơi đó có tui
Chương 6

“Thật ngại quá, hiện tại không có trà để mời Hoàng thượng!” Cự Giải đỏ mặt nói.
“Không sao! Mọi thứ ở đây có tốt không? Có gì không thích không?” Thiên Yết khuôn mặt trầm tĩnh nói.
“Ừm . . . rất tốt!” Cự Giải đáp lời.
“ . . . “
Không gian đột nhiên im lặng, khiến người khác cảm thấy thật ngột ngạt.
“À . . . Hoàng thượng tới đây có việc gì không?” Cự Giải chợt nhớ ra, hỏi.
“Không có gì! Tiện đường ghé sang đây thôi, sẵn tiện hỏi thăm nàng.”
“Thôi không còn sớm, nàng hảo nghỉ ngơi, trẫm đi trước” Thiên Yết nói xong, đứng dậy rời đi. Để lại Cự Giải mắt vẫn nhìn theo cho tới khi thân ảnh hắn mất dần.

----------

Trong lúc đó.
“Aizzz, thật là chán!!” Song Ngư hai tay chống cằm, thở dài nói.
“Tiểu thư, mới như vậy đã than chán rồi sao?” Ở phía giường, Tử Liên đang sửa soạn lại chăn, gối.
“Ân . . . ở đây không có ai thân thích. Ngoại trừ ngươi. Thật chán chết ta!” Song Ngư bĩu môi nói. Nàng nhớ nương, cha và cả Bảo Bảo nữa. Chạnh lòng, khóe mắt rưng rưng nước, hấp hấp cái mũi, Song Ngư nén lại không khóc.
“Thôi . . . ta ra ngoài dạo một chút.” Song Ngư đứng dậy, nếu cứ ngồi nghĩ ngợi lung tung không khéo sẽ khóc tới mức khô quắt mất.
“Tiểu thư nhớ về dùng bữa” Tử Liên nói lớn.

---------

Trên con đường hồi Long Ngâm điện. Thiên Yết chậm rãi bước đi. Theo sau là đám hạ nhân.
“Các ngươi lui xuống hết đi. Tự trẫm sẽ trở về sau!” Thiên Yết khoác tay.
“Dạ!” Đám hạ nhân đồng thanh rồi kéo nhau lui xuống.
Thiên Yết không vội hồi cung, rẽ bước sang Ngự hoa viên. Đang vừa đi vừa suy nghĩ chuyện triều chính, bỗng bắt gặp một cục gì đó màu hồng phấn, đang loay hoay ở gần một cái bụi rậm.
Tò mò, hắn tới gần, cái cục đó lay động a~
“Tiểu bạch thỏ . . . ngoan ngoan, mau tới đây a~ , ta không hại ngươi đâu!” Một giọng nói trong veo cất lên.
Hơi giật mình, hóa ra là một “cục thịt người”.
“Ngươi ở đây là đang làm cái gì?” Thiên Yết nhíu mày, rốt cuộc cũng mở miệng hỏi.
Biết được có người đang ở sau mình, Song Ngư hơi giật mình, tim đập hoảng loạn, không xong rồi, lúc học quy củ trong cung, các mama có dặn qua là khi chưa kết thúc tuyển tú, không được phép đi lung tung trong cung. Hỏng, hỏng thật rồi, cha a, nương a, Bảo Bảo a, Tiểu Ngư phải bỏ mạng nơi hoàng cung rồi a. Song Ngư khóc thầm trong lòng.
“Nè! Ngươi điếc rồi sao?” Thiên Yết không kiên nhẫn nói.
Biết là không thể trốn được, Song Ngư run run xoay người lại, đứng dậy đối mặt với người vừa hỏi. Sau khi đã thấy người trước mặt, thấy hắn không mặc đồ thái giám nàng mới thở nhẹ ra. May thật, không phải người trong cung. Sau khi bình tâm lại, mới để ý thấy trước mặt là một soái ca. Song Ngư “ực” nuốt nước miếng xuống, thật là đẹp trai a~~~~!
Chợt nhớ ra gì đó, Song Ngư đạp bay tính “háo sắc” của mình. Hoàn hồn nói. “Di, ngươi là ai a~?”
Nữ nhân này, không nhận ra ta sao???? Thiên Yết tức tối. Chợt nhìn lại bản thân, hiện tại hắn không mặc long bào, thảo nào nàng nhìn không ra. Nhưng mà hắn vẫn để bụng.
“Ngươi trước trả lời ta, ngươi ở đây làm cái gì?” Thiên Yết liếc mắt sắc nhìn nàng, tra hỏi.
“Ân, a . . có một cái tiểu bạch thỏ, ta chỉ là muốn sờ nó một chút a~” Song Ngư hơi rụt rè, lo sợ trước ánh mắt đó.
Sợ hắn không tin, Song Ngư liền chỉ tay về phía bụi rậm “Ở trong đó nha!”
Thiên Yết nghi hoặc nhìn nàng, nhưng vẫn là tiến về phía bụi rậm, dò xét một hồi. Túm ra được một con thỏ thật.
“Oa . . .dễ thương quá, đưa ta, đưa ta!” Song Ngư hai mắt sáng lên.
Thiên Yết không nói gì, quăng tiểu bạch thỏ cho nàng. Song Ngư đỡ lấy, vuốt ve nó, miệng cười không ngớt.
Chỉ là một con thỏ, có cần hào hứng như vậy không. Bất quá nhìn khuôn mặt tươi cười của nàng, còn có hai cái lúm đồng tiền trên má. Bất giác khóe miệng hắn hơi cong lên.
Cả hai ra cái đình trong Ngự hoa viên ngồi.
“Ngươi tên gì?”
“Hửm, Song Ngư”
“Tên gì mà nghe “tanh” vậy?” Thiên Yết nhíu mày nói.
“Cái gì? Ngươi chê tên của ta???” Song Ngư tức giận, từ trước tới nay chưa có ai dám xúc phạm tới tên của nàng, khuôn mặt chốc lát đỏ bừng vì giận.
Trông thấy khuôn mặt của Song Ngư, Thiên Yết nhịn không được bật cười lớn.
“Ha ha ha . . .ngươi xem, khuôn mặt ngươi hiện giờ thật giống “bàn tọa” của khỉ a~”
“Ngươi . . . ngươi. . . “ Song Ngư tức không nói nên lời . . . khuôn mặt mếu máo, nàng sắp tung tuyệt chiêu nha.
“OAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA” Cái miệng nhỏ nhắn của nàng mở tới cực đại.
Thiên Yết giật mình, nín cười. Nhìn người trước mặt, “Nè . . . ta chỉ đùa một chút . . . có cần khóc rống lên vậy không?”
“Ta không biết, ngươi xúc phạm ta!” Song Ngư không nghe, oán giận nói.
Thiên Yết luống cuống tay chân “Thật là, mau nín đi!” Không hiểu sao hắn cảm thấy đau lòng khi nàng khóc.
“Xin lỗi đi” Song Ngư hai tay che mặt, nói.
Xin lỗi? Hắn đường đường là vua một nước, chỉ có người ta hướng hắn tạ lỗi, có bao giờ hắn phải xin lỗi ai đâu. Thấy hắn chần chừ, Song Ngư che mặt khóc bạo hơn nữa.
“Được rồi được rồi, ta thua ngươi rồi, xin lỗi ngươi, được chưa?” Thiên Yết đầu hàng nói.
“Ha ha ha ha . . . ngươi bị ta lừa rồi!! Plè” Song Ngư lè lưỡi trêu chọc hắn.
“Ngươi . . .” Thiên Yết vốn muốn tức giận, thấy khuôn mặt nhí nhố của nàng, buồn cười bỏ qua.
“Phải rồi, ngươi tên gì?” Song Ngư tay vuốt ve con thỏ, hỏi.
“ . . . Gọi ta Yết” Hắn phun ra ba chữ.
“Ân . . . Tiểu Yết” Song Ngư gật gật.
“Là Yết” Hắn sửa lại.
“Tiểu Yết”
“Y . . . ế . . . t” Hắn gằn từng tiếng.
“T I ể u Y ế t” Nàng bắt chước lại.
“Tùy ngươi” Thiên Yết mặc kệ nàng.
Song Ngư lém lỉnh cười. . . “Ta đi lâu rồi, phải quay trở về thôi, cảm ơn ngươi vì tiểu bạch thỏ này” Nói đoạn, nàng ôm tiểu bạch thỏ trong lòng rời đi.
Nhìn theo hình dáng tinh nghịch của nàng, khóe môi hắn cong lên.





Được cảm ơn :
2
:
Ngày tham gia :
08/08/2015
:
Tuổi :
16
:
Đến từ :
thế giới hoàng đạo
:
avatar
avatar

  • Thành viên
Được cảm ơn : 2
Ngày tham gia : 08/08/2015
Tuổi : 16
Đến từ : thế giới hoàng đạo
Chương 7 

Tới giờ dùng bữa tối. Đám tú nữ theo sự chỉ dẫn của các nô tì trong cung mà tới phòng ăn. Tất cả yên vị tại chỗ ngồi của mình. Đồ ăn đã được dọn sẵn lên. Mọi người trò chuyện làm quen với nhau. 
“Ta là Thùy Dung, cha làm Thượng thư” 
“Ta là Ngọc Hiền, cha làm đô đốc” 
“Ta là . . . “ 
Từng người từng người một xưng tên. Đối với những người có gia thế hiển hách thì vênh mặt khoe mẽ. Còn những người gia thế bình thường thì chỉ im lặng không nói gì. Bữa tối trôi qua nhanh chóng. Xong bữa ai nấy đều quay về chỗ ở của mình. 
--------- 
“Tiểu thư, người nên hảo hảo nghỉ sớm thôi. Ngày mai sẽ tiếp tục học quy củ a~.” Thúy Vân đang chuẩn bị giường ngủ cho Cự Giải. 
Cự Giải đang ngồi ở trước gương đồng, nàng sớm đã thay đồ ngủ, tay cầm lược chải tóc. 
“Ân . . . muội cũng nghỉ ngơi đi”  
-------- 
“Tiểu thư, tiểu bạch thỏ này người đem từ đâu về vậy” Tử Liên hỏi, sau khi tiểu thư về liền đi dùng bữa, nàng vẫn chưa có cơ hội để biết. 
“Ta tình cờ tìm thấy thôi. Thật đáng yêu” Song Ngư ôm con thỏ trong lòng, cười nói. 
“Được rồi, mau lên giường ngủ đi, đừng thức khuya” Tử Liên ân cần nói, nàng rời khỏi phòng, nhẹ đóng cửa lại. 
------- 
“Vương gia. Mau dùng bữa a~.” A Tử - gia đinh thân cận của Bạch Dương lên tiếng. 
“Ừ . . . ngươi chuẩn bị xong hết chưa?” Bạch Dương tiến tới bàn ăn ngồi xuống. 
“Sớm đã xong rồi, ngày mai sẽ xuất phát” A Tử tay cầm bát cơm, miệng sớm đã tống một họng thức ăn, nhai nhai nói. 
“Tốt . . .ăn xong nghỉ sớm đi.” Bạch Dương gật đầu hài lòng nói. 
------- 
“Nhân Mã thế nào rồi?” Sư Tử hỏi. 
“Vẫn như cũ, chống cằm nhìn về nơi xa xăm, cái mặt đệ ấy nhìn rợn người không chịu nổi.” Ma Kết trả lời, mắt nhìn về phía cái tên đang ngồi ở trước cửa sổ kia mà lắc đầu chán nản. 
“Đệ ấy cũng lớn rồi, nhưng mà thích ai không thích, lại thích ngay con nhỏ đanh đá đó.” Song Tử ngồi tại bàn tức giận nói, tay cầm đũa khua thức ăn vào miệng, ăn cho bỏ cục tức trong lòng. 
“À . . . Thiên Yết cũng sắp lập phi rồi. Sắp tới các đệ nhớ hồi cung một chuyến. Ta đã cho người báo tin cho Bạch huynh rồi, huynh ấy trong vòng ba ngày sẽ về tới kinh thành.” 
“Thật tốt quá, phải cùng huynh ấy tỉ thí mới được. Nhưng mà một người võ nghệ cao cường như đệ đây, cần gì tỉ thí cũng biết đệ thắng chắc rồi” Sư Tử vỗ ngực “bộp, bộp” nói, “Khụ khụ”  
“Cho chừa, ai bảo vừa ăn vừa nói” Song Tử nhếch miệng châm trọng. 
“Binh” Sư Tử dùng hết sức “bình sinh” cú Song Tử một cái. 
“Được rồi, mau ăn đi.” Ma Kết lên tiếng. 
-------- 
“Cái tên hồi chiều, thật khó ưa mà, người đâu mà “Sở Khanh” thấy ghê” Bảo Bình tay cầm bát, tay quơ quơ đũa nói. 
“Muội đó, vừa ăn vừa nói như vậy có biết là mất hình tượng lắm không, tư thế ngồi cũng thật kỳ cục, muội cứ như vậy ai sẽ rước muội đây hã, hã????” Xử Nữ xổ ra một tràng giáo huấn, tiện tay sửa lại tư thế của Bảo Bình. 
“ . . . Không biết Song Ngư tỷ như thế nào rồi” Bảo Bình buông đũa nói. 
Xử Nữ đình chỉ động tác, “Mong cho muội ấy không việc gì” Khẽ thở dài nói. 
-------- 
Thiên Quốc. 
“Công chúa, người không dùng bữa sao?” Một nha hoàn lên tiếng. 
“Ta không đói.” Thiên Bình chán nản dựa vào thành giường, mắt nhìn ra vầng trăng ngoài cửa sổ. 
“Ngày mai phải xuất phát đi Hoàng Đạo Hoàng triều rồi, người không ăn sao có sức?” Nha hoàn lại gần, lo lắng nói. 
“Lục Nhi, ta không muốn xa phụ hoàng, xa Thiên Quốc đâu.” Thiên Bình nức nở òa khóc. 
“Công chúa, đừng như vậy, phải cứng rắn a~, không chừng người sẽ thích Hoàng thượng của Hoàng Đạo thì sao?” Lục Nhi trấn an Thiên Bình. 
“Hừm . . . chưa biết trước được. Ta nghe nói hắn lạnh lùng, tàn ác lắm, không hợp với ta.” Thiên Bình cau mày nói. 
“Chúng ta đã đồng ý hòa thân. Không thể rút lời được.” Lục Nhi nói. 
Thiên Bình nghe vậy, lại càng khóc to. 
-------- 
Long Ngâm điện. 
“Hoàng thượng. Hoàng thượng” Hỉ công công gọi. 
Thiên Yết như không nghe thấy. Khuôn mặt vẫn nghĩ ngợi xa xôi. Khóe môi lâu lâu lại cong lên. 
Kì lạ! Không lẽ dạo một vòng Ngự hoa viên nhiễm bệnh rồi. Hỉ công công nghĩ thầm. 

“HOÀNG THƯỢNG”  
“Hả ???? Có chuyện gì?” Thiên Yết giật mình, túm hồn mình về lại xác, khi không lại nghĩ tới nữ nhân ngốc ấy, nghĩ tới nghĩ lui, nghĩ tới “xuất hồn”. 
“Thỉnh Hoàng thượng dùng bữa.” Hỉ công công cung kính nói. 
“Ừ” Thiên Yết đáp một tiếng, cầm bát đũa lên dùng bữa. Không nhịn được lâu lâu lại khẽ cười. 
-------- 
“Ngưu tiểu thư, đừng ăn nữa a~”  
“Ứ . . . ta đói mà” Kim Ngưu nhõng nhẽo nói.  
“Không được. Mới vừa dùng bữa xong mà. Nhanh như vậy đã đói rồi sao???” Nha hoàn giựt lấy bánh trong tay Kim Ngưu, bất mãn nói. 
“Viên Viên, thực sự ta còn đói mà.” Kim Ngưu mè nheo nói. 
“Tiểu thư, người xem, người ăn riết trở nên mập hơn trước rồi nha” Viên Viên kiên quyết nói. Nhìn xem hai cái má phúng phính của tiểu thư, như vậy đủ để chứng minh tiểu thư đang lên cân. Phải kiêng ăn gấp a. 
Kết thúc một ngày. Ba ngày sau sẽ bắt đầu tuyển tú. Rồi vận mệnh của hai người Song Ngư và Cự Giải sẽ thế nào? Và cả nhân duyên của các nàng sao khác??



Được cảm ơn :
2
:
Ngày tham gia :
08/08/2015
:
Tuổi :
16
:
Đến từ :
thế giới hoàng đạo
:
avatar
avatar

  • Thành viên
Được cảm ơn : 2
Ngày tham gia : 08/08/2015
Tuổi : 16
Đến từ : thế giới hoàng đạo
Chương 8 

Trong khoảng thời gian học quy củ hoàng thất. Đám tú nữ ai ai đều cũng cố gắng không để vi phạm gì. Có những kẻ lại lợi dụng tiền bạc để đút lót, mong các mama nới lỏng ra cho họ. Cự Giải hiền lương, thục đức, lại chăm chỉ, chẳng mấy chốc đã nắm rõ mọi quy củ trong cung, nhưng có vẻ nàng thích nghi với nơi ở mới khá chậm, mỗi đêm nàng phải mất hơn một canh giờ mới có thể chợp mắt. 

*Một canh = Hai tiếng đồng hồ. 

Song Ngư thì có vẻ thích nghi khá nhanh, đêm nàng không mất ngủ vì lạ chỗ, thay vào đó là do mơ mộng lung tung nên thành ra cũng mất xấp xỉ một canh giờ mới chịu chợp mắt. Nhờ vậy mà sáng nào nàng cũng bị phạt vì tội dậy trễ. 
“Ta không thích học. . . ta còn muốn ngủ.” Song Ngư dụi mắt nói. 
“Tiểu thư, đừng ham ngủ nữa, hôm nay là ngày cuối cùng rồi, cố gắng nốt hôm nay thôi.” Tử Liên dỗ dành nàng. 
“Phải, nốt hôm nay!” Nói rồi, Song Ngư bật dậy, rời khỏi giường, rửa mặt và thay y phục. 
. . .  
“Tiểu thư, người dậy thực sớm.” Thúy Vân từ bên ngoài vào, tay bê chậu rửa mặt. 
“Ân . . . hôm này là kết thúc rồi.” Cự Giải tươi cười nói, thật lòng nàng cũng khá chán việc ngày nào cũng phải nghe “ca” như thế này. 
Thúy Vân đặt chậu rửa mặt xuống, lấy chiếc khăn đang treo trên giá, vò nước rồi đưa cho Cự Giải. Xong xuôi công đoạn rửa mặt, nàng thay Cự Giải chải tóc và thay y phục. 
“Tiểu thư, người thật xinh đẹp!” Thúy Vân nhìn Cự Giải trong gương đồng,cảm thán khen ngợi. 
“Muội đang trêu ta sao?” Cự Giải đỏ mặt, cười cười. 
“Muội nói thật lòng mà. Ngôi vị Hoàng hậu sẽ thuộc về tiểu thư a” Thúy Vân ngay thẳng nói. 
“Ách, muội đừng nói vậy, không khéo người ta sẽ hiểu sai ý” Cự Giải lúng túng nói. 
“Ân. Muội biết rồi.” Thúy Vân cười nói. 
--------- 
Tại phủ của Tam Vương gia. 
“Sớm như vậy, huynh đã cho người gọi đệ đến là có việc gì?” Song Tử ngáp dài nói, đêm qua vui chơi tới tận khuya, hiện tại vẫn còn buồn ngủ mà. 
“Đệ cũng biết lựa thời điểm thích hợp ghê. Sáng nay huynh đã phải bỏ huấn luyện cho đám “lính” trong sơn trang mà xuống núi gặp đệ đấy.” Sư Tử bất mãn nói, hắn hiện tại là Võ lâm minh chủ, rất bận rộn a. 
“Hai huynh thật là, sao có thể vô tâm như vậy, hôm nay Bạch huynh hồi thành nga” Nhân Mã từ ngoài cửa bước vào nói. 
“Sao . . . nhanh như vậy đã tới nơi???” Cả hai đồng thanh nói. 
“Khoan đã, đệ trở lại bình thường từ lúc nào vậy?” Song Tử chợt nhớ ra điều gì bèn hỏi. 
“À . . . là do ta đã bày khá nhiều trò vui, mới khiến đệ ấy trở về trạng thái cũ, thật công hiệu.” Ma Kết gật gù nói. 
“Đệ thật khâm phục tài trí của huynh nga” Song Tử làm bộ chắp tay cúi đầu nói. 
“Không phải lúc để giỡn, giờ này chắc huynh ấy sắp tới cổng thành rồi, chúng ta cũng nên đi thôi.” Ma Kết cắt ngang. 
“Phải, nên đi rồi.” Sư Tử đứng dậy, đi dẫn đầu, hắn rất háo hức được gặp Đại hoàng huynh. Từ nhỏ hai người họ rất thân thiết, cùng nhau luyện võ, cùng nhau nghiên cứu trận pháp, từ lúc huynh ấy tỏ ý muốn làm một tướng quân, đùng một cái huynh ấy đã ra tận biên ải đóng quân. Qua mấy năm không biết huynh ấy giờ như thế nào rồi? 
---------- 
Cách kinh thành không xa. 
“Vương gia, còn bao lâu nữa thì tới a~, A Tử ê mông quá.” A Tử nhăn nhó nói, ngồi ngựa suốt mấy ngày trời, đi liên tục, chỉ nghỉ ngơi vào ban đêm, sao hắn chịu nổi. 
“Sắp rồi, ngươi rốt cuộc có phải là một đấng nam nhi hay không? Từ lúc xuất phát tới giờ ngươi than thở không biết bao nhiêu lần rồi a” Bạch Dương liếc mắt nói, đúng là phải tập luyện thêm cho tên gia đinh này. 
“Nô tài bất quá cũng là con người bình thường a, người nói vậy thật xúc phạm” A Tử khuôn mặt thê thảm nói. 
“Nhiều lời thật.” Bạch Dương không thèm đếm xỉa tới hắn nữa, quay mặt tiếp tục nhìn phía trước. Chợt đồng tử giãn ra, từ phía xa, có bốn nam nhân đang cười ngựa đến, khói bay mù mịt. 
Trông thấy rõ bốn người đó, Bạch Dương vui mừng “Là nhị đệ, tam đệ, ngũ đệ cùng lục đệ.” 
“Hoàng huynh!!!” Cả bốn người đồng thanh, ai nấy đều mang một khuôn mặt tươi cười. 
Tất cả mọi người đều thắng ngựa lại, đồng loạt leo xuống, chạy tới “tay bắt mặt mừng”, vui mừng khôn tả. 
Nhìn nam nhân trước mặt mình, không còn giống với Đại hoàng huynh trước khi ra biên ải nữa. 
“Huynh xem huynh kìa, hình như đen hơn.” Song Tử nói. 
“Thân thể cường tráng hơn nhỉ, nhưng mà vẫn thua đệ, ha ha ha!!” Sư Tử nói, không chừa tình bá đạo của mình. 
“Trông chững chạc, anh dũng hơn trước, khí phái ngất trời.” Ma Kết cũng kiềm không được buông ra lời cảm thán. 
“Hoàng huynh, Mã Mã thật nhớ huynh!!” Nhân Mã từ đâu chen vô, ôm chầm lấy Bạch Dương. 
“Ha ha ha!! Lục đệ cao hơn trước rồi.” Bạch Dương cười to. 
“Cũng đã lâu rồi, không được nhìn thấy các đệ.” Bạch Dương bỗng nghẹn ngào nói, hắn sau khi quyết tâm làm một đại tướng quân, liền như vậy dẫn quân ra biên ải, thấm thoắt cũng hơn bốn năm. Lần về duy nhất là khi Tiên Hoàng băng hà. Nhưng ngay lập tức phải trở về quân doanh vì tình hình biên ải đang có biến. 
“Được rồi, tạm gác lại đã, chúng ta nên hồi cung thôi.” Ma Kết nói. 
“Ừ . . . Huynh nghĩ ta nên đi bộ.” Bạch Dương đề xuất ý kiến. 
“Cái gì. . . Huynh đi đường say nắng, nhiễm bệnh rồi phải không, đôi chân ngọc ngà của đệ như vầy mà đi bộ sao?” Sư Tử rống. Mặc dù hoàng cung cũng không còn xa lắm, nhưng mà hắn không thích đi bộ, như vậy mất đi uy phong của hắn lắm. 
“Chỉ là lâu rồi không về đây, ta muốn đi xem kinh thành có khác trước không thôi.” Bạch Dương vỗ vỗ vai Sư Tử nói, rồi lôi Sư Tử đi luôn, không cho hắn kịp phản bác.



Được cảm ơn :
2
:
Ngày tham gia :
08/08/2015
:
Tuổi :
16
:
Đến từ :
thế giới hoàng đạo
:
avatar
avatar

  • Thành viên
Được cảm ơn : 2
Ngày tham gia : 08/08/2015
Tuổi : 16
Đến từ : thế giới hoàng đạo
Chương 9 

“Xử tỷ, mới sáng sớm, tỷ gọi muội dậy chỉ vì muốn dạo phố thôi sao?” Bảo Bình uể oải, vừa ngáp vừa nói. 
“Bảo Bảo, muội không được ngáp ở nơi đông người như vậy, một mình cũng không được phép, muội đừng có những hành động không được dịu dàng, nết na như thế nữa. Muội cứ như vậy sẽ ế dài dài, tới lúc muội già rồi sẽ không ai thèm để mắt tới a, cha và nương muội sẽ đau lòng, sẽ thương tâm nga” Xử Nữ nói một tràng làm Bảo Bình tỉnh ngủ. 
“Xử tỷ . . . muội sẽ không như vậy nữa, tỷ thôi giáo huấn muội được không?” Bảo Bình u ám nói, nàng thật xui xẻo mà. 
“Muội đó, là nữ nhi thì không nên ham ngủ như vậy. Ngủ nhiều mặt sẽ ngơ ra a~” Xử Nữ vẫn tiếp tục nói. 
“Ách, muội sợ tỷ rồi, tỷ làm ơn buông tha muội.” Bảo Bình chắp tay năn nỉ. 
. . .  
“Bạch huynh, dạo nhiêu đây đủ rồi a~, đệ mỏi quá.” Giọng nói oán than của Song Tử vang lên. 
“Hơ . . . tỷ tỷ, thanh âm này . . .nghe quen quen.” Bảo Bình giật mình giật giật tay áo Xử Nữ. 
“Ừ . . . Quả thực rất quen.” Xử Nữ nhíu mày suy nghĩ. 
Hai tỷ muội vừa quay đầu lại nhìn xem, thoáng chốc mắt của hai nàng trợn tròn. 
“Không phải chứ, lại gặp hắn????” Bảo Bính dụi dụi mắt nói. 
“Hừ . . . mặc kệ hắn đi.” Xử Nữ quay mặt đi, bất giác phát hiện Ma Kết cũng đi cùng, không nhịn được mà liếc nhìn chàng. 
“Ấy ấy . . . Hai cô nương kia nom quen quá . . . “ Song Tử nói lớn. 
“Cái tên trời đánh, chúng ta đã lơ hắn đi rồi mà.” Bảo Bình nheo mắt, nghiến răng nghiến lợi nói. 
“Nhị vị công nương, hôm nay trời đẹp có hứng thú đi dạo a~” Song Tử dường như quên bén mất chuyện xảy ra vài hôm trước, bon chen tới chỗ hai tỷ muội đang đứng. 
Chợt khựng lại, Song Tử cảm thấy như có ai đang níu áo mình, ngoài đầu lại thì thấy khuôn mặt sát khí của Ma Kết. 
“Huynh . . . huynh làm gì vậy?” Song Tử thắc mắc hỏi. 
“Đệ quên việc đệ thất lễ với họ mấy hôm trước sao, còn mặt dày tới gần nữa, đệ làm như vậy người ta nhìn vào sẽ nói huynh giáo dục đệ đệ mình không tốt a” Sư Tử nói. 
“Xì . . . huynh không nhắc đệ cũng sớm quên. Mà phải rồi Nhân Mã . . . “ 
Ba huynh đệ không hẹn mà quay sang Nhân Mã . . . thấy chàng ta vẫn bình thản nhắm nháp cây kẹo hồ lô, khuôn mặt hạnh phúc. 
Ba huynh đệ lắc đầu . . . đệ đệ của bọn họ vốn tính ham chơi, nhớ cái này thì sớm đã quên cái kia, nhanh nhảu đoảng, thái độ đệ ấy bây giờ cũng không có gì là quá xa lạ. 
“Thế thì cũng tốt, thích nhỏ đanh đá đó. Không khéo đệ ấy bị ăn hiếp mất.” Song Tử vuốt cằm, gật đầu, cố ý nói lớn. 
“Nè, huynh nói ai đanh đá.” Bảo Bình nghe thấy, tức giận nói. 
“Ta có nói cô sao? Chột dạ a???” Song Tử quay mặt, làm lơ nói. 
“Hừ !!” Bảo Bình hừ lạnh. 
“Bảo Bảo, mặc kệ họ.” Xử Nữ lên tiếng. Nói rồi dắt tay Xử Nữ đi ngang qua họ không quên để lại một câu. “Thỉnh công tử đây nên biết lịch sự, nếu cứ thấy nữ nhân là mắt sáng long lanh như cẩu đào được xương, không khéo có ngày bị ăn “tát” của họ.” 
“Cô nói vậy là ý gì?” Song Tử chau mày, tức giận nói. 
“Ta nói gì, tự khắc công tử sẽ hiểu, cần gì ta phải giải thích” Xử Nữ khẽ liếc mắt, sau đó cùng Bảo Bình nhanh chóng rời khỏi. 
“Đúng là ngang ngược.” Song Tử bực bội nói, dám so sánh Ngũ Vương gia hắn với “cẩu”. To gan thật,tội này đáng bị trừng trị. 
Đoán biết được ý định của Song Tử, Ma Kết vội ngăn lại. “Song đệ, không được lạm quyền.” 
Song Tử nghe thấy, mới hạ hỏa, nếu hắn lạm quyền lực của một Vương gia, sẽ bị Thiên Yết trách phạt, việc hắn ăn chơi tiêu xài phung phí, Thiên Yết đã nhắm mắt bỏ qua. Tốt nhất là nên biết điều một tí vậy. 
“Trong khoảng thời gian ta không ở đây, xem ra đệ không được yêu thích mấy nhỉ?” Bạch Dương tò mò hỏi. 
“Huynh xem thường đệ sao??? Chẳng qua hai nữ nhân đó không có mắt thẫm mĩ thôi.” Song Tử biện minh. 
“Được rồi, hồi cung thôi.” Sư Tử nói, đi bộ nãy giờ, hắn cũng thấy mệt lắm rồi. 
Ba huynh đệ nhanh chóng hồi cung, Sư Tử không quên kéo theo Nhân Mã. 
------- 
Hoàng Cung. 
“Bạch Dương huynh, đã lâu không gặp!” Thiên Yết cười nói. 
“Tham kiến Hoàng Thượng!” Bạch Dương hành lễ. 
Thiên Yết thấy vậy, vội vàng bước tới nâng Bạch Dương dậy. 
“Đều là huynh đệ với nhau, huynh đừng làm như vậy. Biên cương nhờ có huynh đóng giữ, đất nước mới được yên bình. Công của huynh quả thực rất lớn, làm trẫm không cách nào đền đáp cho xứng. Để mừng ngày hôm nay huynh trở về, tối nay trẫm sẽ cho người tổ chức tiệc thiết đãi huynh.” 
“Đa tạ hoàng thượng” Bạch Dương tính hành lễ nhưng chợt khựng lại. Thiên Yết thấy vậy hài lòng cười. 
“Ha ha ha , thật tốt, vậy là sáu huynh đệ chúng ta lại được như trước.” Nhân Mã mừng rỡ nói. 
“Hỉ công công” Thiên Yết truyền lệnh. 
Hỉ công công từ ngoài cửa bước vào, khom lưng “Dạ, hoàng thượng có gì sai bảo?” 
“Truyền lệnh trẫm, tối nay tổ chức yến tiệc, mời văn võ bá quan tham gia, có thể đặc cách mang theo người nhà tới chung vui. Còn các tú nữ, cũng được cho phép tham gia.” Thiên Yết ra lệnh. 
“Dạ, nô tài cáo lui.” Hỉ công công cúi người hành lễ, rời đi.
 

Zing Blog



Được cảm ơn :
2
:
Ngày tham gia :
08/08/2015
:
Tuổi :
16
:
Đến từ :
thế giới hoàng đạo
:
avatar
avatar

  • Thành viên
Được cảm ơn : 2
Ngày tham gia : 08/08/2015
Tuổi : 16
Đến từ : thế giới hoàng đạo
Chương 10 

“Tiểu thư, tiểu thư . . . “ Thúy Vân từ ngoài chạy vào. 
“Thúy Vân, có việc gì gấp gáp vậy?” Cự Giải đang ngồi thêu khăn, ngẩng đầu lên hỏi. 
“Đại Vương gia trở về, Hoàng thượng cho mở tiệc thiết đãi, các tú nữ đều được tham gia.” Thúy Vân vui mừng nói, rồi chạy ngay tới tủ đồ của Cự Giải, lựa chọn bộ đẹp nhất cho tiểu thư nàng mặc đêm nay. 
Cự Giải nghe vậy, cũng háo hức trong lòng. Trong lúc không để ý kim đâm phải tay. “Ai da.” 
“Tiểu thư, người không sao chứ?” Thúy Vân chạy tới, lo lắng hỏi. 
“Không sao, chưa chảy máu, ta vô ý quá.” Cự Giải xấu hổ cười. 
Tiểu thư nhà nàng rất cẩn thận sao có thể mắc phải một sai lầm nhỏ chứ. Thúy Vân nghĩ vậy bèn cười thầm. 
“Muội cười cái gì?” Cự Giải nhíu mày hỏi. 
“Không có gì. . . chỉ là có người quá háo hức buổi yến tiệc đêm nay mà đâm kim phải tay . . .” Thúy Vân bụm miệng cười. 
“Muội . . .” Cự Giải đỏ mặt nói. 
“Ha ha ha . . . thôi để muội chọn xiêm y đẹp nhất cho tiểu thư.” Thúy Vân thôi trêu nàng, tiến tới tủ đồ để tiếp tục công việc tìm kiếm. 
--------- 

“Tiểu Thư!!!!!!!!!!!!!” Tử Liên hốt hoảng xông vào. 
“Hử?” Song Ngư đang nằm dài trên giường, tư thế hình chữ Đại trông thật khó coi. 
“Tiểu thư, người là khuê nữ, sao có thể nằm tư thế xấu hổ này, Xử Nữ tiểu thư mà biết được, sẽ “ca” cho tiểu thư sáng mắt ra.” Tử Liên ý kiến. 
“Mặc kệ ta. Có chuyện gì?” Song Ngư làm lơ hỏi. 
“Hoàng thượng tổ chức yến tiệc mừng Đại Vương gia trở về, các tú nữ cũng được tham dự nữa đó tiểu thư, còn có các vị quan lớn trong triều nữa a.” Tử Liên tường thuật lại. 
“Quan lớn . . .? Cha ta chỉ là một tiểu quan. Đâu có được tham dự a.” Song Ngư bĩu môi nói. “Không đi.” 
“Không được đâu tiểu thư, đây là lời mời của hoàng thượng mà.” Tử Liên nói. 
“Hắn có mời đích danh của ta đâu chứ. Huống hồ có quá nhiều tú nữ, làm sao hắn nhớ là thiếu mất ai?” Song Ngư tiếp tục khép mắt lại nghỉ ngơi. Sáng giờ bị các mama “quật” một trận cũng đủ rồi, giờ nàng phải hảo nghỉ dưỡng mới được. 
“Muội sợ tiểu thư rồi. Các tú nữ khác ai ai cũng phấn khởi, sao tiểu thư lại . . . “ Tử Liên mặt méo xẹo nói. 
“Đơn giản là ta lười. Thiên hạ đệ nhất lười là ta.” Song Ngư đắc chí nói. 
“Lười mà cũng lấy làm tự hào sao?” Tử Liên trợn mắt nói. “Không được. Tiểu thư phải đi, nhất định phải đi, cho dù phải “lếch” tới đó.” 
“Hừ.” Song Ngư không nói gì, xoay người đi, để cái lưng nàng đối thoại với Tử Liên. 
Tử Liên thấy vậy lắc đầu ngán ngẩm. Tiểu thư nhà nàng thật là hết thuốc chữa. 
--------- 

Phủ Tể Tướng. 
“Ngưu nhi, Ngưu nhi??” 
“Nương, con ở đây.” Kim Ngưu thò đầu ra từ bụi rậm, nói lớn. 
“Ngưu nhi, con ở đây là đang làm cái gì?” Ngưu mẫu thấy lạ hỏi. 
Khi tới gần mới nhận ra, nữ nhi của nàng đang tổ chức “tiệc ngoài trời”, Ngưu mẫu nhịn không được trợn mắt, ngón trỏ run run chỉ tay về con cá bị một cái cây dài xiên ngang, đang nằm trên đống lửa, trông thật tội nghiệp. 
“Ngưu nhiiiiiiiiiiiiiiii, cái nha đầu này, sao con có thể đem nướng con cá chép mà phụ thân con “ói” cả khối tiền ra mua về hả???????????” Ngưu mẫu tức giận nói, bà lấy tay nhéo tai xách Kim Ngưu lên. 
“Ái ái . . .Đau con . . .” Kim Ngưu đau tới chảy nước mắt nói. 
Sau khi lôi Kim Ngưu vào trong phòng. Ngưu mẫu ban tặng cho nàng một tràng giáo huấn. Kim Ngưu thê thảm, không thể phản kháng, chỉ có thể ngậm ngùi nước mắt ngắn dài mà ngồi nghe. 
“Được rồi, về chuyện con cá, tạm bỏ qua một bên, Đại Vương gia đã hồi thành, đêm nay Hoàng thượng sẽ thiết tiệc mời các quan trong triều tham gia, được đặc cách mang theo người nhà. Ngưu nhi, con hãy chuẩn bị thật tốt.” Ngưu mẫu lấy lại nét hiền dịu ngày thường nói. 
“Sao, được đi ăn tiệc sao???” Kim Ngưu mắt sáng long lanh nói. 
“Nha đầu ngươi, nghe ăn là sáng mắt,” Ngưu mẫu lắc đầu nhìn nữ nhi của nàng. 
“Hì hì . . . được ăn tiệc trong cung, ai mà không thích hả Nương?” Kim Ngưu lè lưỡi nói. 
“Không phải con nói ăn nhiều đồ bổ quá sẽ chết yểu sao?” Ngưu mẫu nhếch mắt nhìn nàng. 
“Cái đó là ăn mỗi ngày, khác với lâu lâu mới được ăn mà.” Kim Ngưu biện hộ. 
“Nha đầu ngốc.” Ngưu mẫu chịu thua, đứng dậy rời khỏi phòng nàng. 
“Hí hí . . . được ăn tiệc rồi. Tạm thời nhịn ăn để tối nay ăn cho đã mới được.” Kim Ngưu hai mắt lóe sáng nói. Nàng thật mong chờ tối nay nga. 
--------- 

Ngự thư phòng. 
“Hoàng thượng, ngày mai sẽ bắt đầu tuyển tú, về phần bài thi . . . “ Ma Kết từ tốn nói. 
“Tùy huynh, đệ không có tâm trí lo cho việc đó.” Thiên Yết lại tiếp tục “bầu bạn” cùng đám tấu chương “yêu thích” của mình. 
“Được, huynh biết rồi. Vậy huynh đi xử lý những việc khác.” Ma Kết gật đầu nói, xoay người rời đi “Còn nữa, đừng quên yến tiệc tối nay” 
“Đệ biết rồi.” Thiên Yết ngẩng mặt lên nói. Hắn chưa già tới mức lú lẫn đâu. 
--------- 

Ma Kết rời Hoàng cung, trở về phủ của mình. 
Vừa vào tới sảnh chính, đã nghe tới tiếng cười rầm rộ. Bước vào, một cảnh tượng “không ưa mắt” lọt vào mắt hắn. Ma Kết nhíu mày, “E hèm.” 
Dường như lời của hắn không có trọng lượng, đám người ở trong phòng vẫn tiếp tục vui chơi như cũ. 
“Nhân Mã, đệ tửu lượng kém quá, mới uống chút đã say sao?” Song Tử gian trá cười. 
“Làm gì có, đệ vẫn còn uống được nữa nha.” Nhân Mã không chịu thua, quả quyết nói. 
“Bạch Dương, bấy lâu chinh chiến sa trường, cảm giác thắng trận chắc là “sung sướng” lắm nhỉ?” Sư Tử quàng vai Bạch Dương nói. 
“Ha ha . . . Còn đệ, làm võ lâm minh chủ, chắc cũng được người ta ca tụng hết lời” Bạch Dương “hùa” theo nói. 
“Các người . . . Các người coi phủ tôi là tửu lâu hay sao???????????????????” Ma Kết điên tiết nói. 
Cả bốn người giật mình, quay qua phía cửa nhìn, khuôn mặt Ma Kết tức giận, đỏ tận mang tai. Cả đám chột dạ, im thin thít, ngồi ngay ngắn như trẻ lên ba. 
Ma Kết bước vòng quanh bốn người, ánh mắt dò xét. 
“Hừ! Việc triều chính thì không thèm ngó tới, suốt ngày “ăn nhậu”, Bạch Dương huynh vừa hồi thành, chưa gì đã bị hai người rủ rê như thế này, còn Nhân Mã đệ ấy vẫn còn nhỏ, sao hai người không chịu suy nghỉ đứng đắn hơn hả??” Ma Kết gằn giọng nói. 
“Nhân Mã đệ ấy cũng rất nhiệt tình tham gia mà a, huynh nói vậy oan quá.” Song Tử nhăn mặt nói, cũng đâu hẳn là lỗi của hắn. 
“Đệ còn cãi bướng?” Ma Kết lớn tiếng. Chợt hắn nghỉ ra được một chuyện gì đó, hai mắt sáng lên. 
“Ma Kết, đừng làm khó đệ ấy, đệ ấy chỉ là muốn ta vui vẻ thôi mà.” Bạch Dương lên tiếng. 
“Phải, Kết đệ, đừng quá nghiêm khắc như vậy, mau già đấy!!” Sư Tử cười châm chọc. 
“Hai huynh đừng nói giúp hắn, đệ có ý này.” Ma Kết giảo hoạt nói. 
“Song Tử, sáng mai đệ hãy đi đón Thiên Bình công chúa, của Thiên Quốc, nàng ấy tới đây là để hòa thân. Lần này huynh cho đệ có cơ hội lập công, đừng phí phạm.” Ma Kết hạ giọng nói. 
“Cái gì??? Đệ không rãnh như vậy đâu” Song Tử không đồng tình nói. 
“Không rãnh cũng phải rãnh, hay đệ muốn việc “nặng” hơn?” Ma Kết cố ý nhận mạnh từ “nặng”. 
“Không, đệ rãnh, đệ làm được.” Song Tử cuống quýt nói. Hắn không thích tham gia việc triều chính đâu. 
“Tốt. . . bốn người nghỉ ngơi đi.” Tối nay còn tham dự yến tiệc.



Message reputation : 100% (1 vote)

Được cảm ơn :
19
:
Ngày tham gia :
27/10/2015
:
Tuổi :
20
:
Đến từ :
The Magic world
:
avatar
avatar

  • Trial Moderator - Box Fanfiction
Được cảm ơn : 19
Ngày tham gia : 27/10/2015
Tuổi : 20
Đến từ : The Magic world
chờ chương mới nha. Mình hóng



Fat Lourie :-kisa:
I'm here!!!






Sponsored content



Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Bình luận về bài viết

Bạn cần để bình luận về bài viết


Nếu chưa có tài khoản bạn vui lòng tài khoản

Quyền hạn của bạn:
Bạn không có quyền trả lời bài viết

 
  • Free forum | © PunBB | Free forum support | Report an abuse | Create a blog