Truyện Sáng Tác - nơi tụ họp những cây bút trẻ có đam mê sáng tác và mong muốn tác phẩm của mình được đón nhận. Hãy đến với chúng tôi và thỏa sức chia sẻ những tác phẩm do chính bạn sáng tác!




Được cảm ơn :
0
:
Ngày tham gia :
12/08/2015
:

  • Thành viên mới
Được cảm ơn : 0
Ngày tham gia : 12/08/2015
Tên truyện: Ông chủ khó tính

Tác giả: Wee ( tớ ý )

Thể loại: Hiện đại,HE,... nếu có H thì sẽ "lướt lướt" thôi (gà mà) :v

Tình trạng: on going

Cảnh báo: có thể có Smile) nếu có mình sẽ nhắc trước chap ... Smile)

Văn án:

Cô chỉ là một cô gái bình thường, à không,phải nói là được ông trời cực kỳ "ưu ái"...

Thiếu nợ,không nhà,không việc...

Ngay lúc sắp bị chủ nợ bắt được mang về lấy thịt "muối dưa",thì tình cờ "vận may" lại đến...

--
Rất cần cmt Sad vì là lần đầu viết truyện :'(





Được sửa bởi Wee ngày Wed Aug 12, 2015 8:02 am; sửa lần 1.

Được cảm ơn :
0
:
Ngày tham gia :
12/08/2015
:

  • Thành viên mới
Được cảm ơn : 0
Ngày tham gia : 12/08/2015
Chap 1: Con chuột nhắt


- Mịa,có con ranh con cũng k bắt về được, chúng mày ăn cái éo gì thay cơm mà ngu thế?

- Bọn em xin lỗi đại ca,tại nó chuồn nhanh quá

- Xin cái éo gì,đuổi nhanh lên,nó thiếu nợ éo ít đâu

"Ranh con,đại ca đây mà bắt được mày thì thề ông sẽ róc thịt mày ra muối dưa"

Cuộc đời của Hiểu Lan Yên hình như mới chính thức bắt đầu từ đây, từ lúc cô biết cha mẹ trước khi mất còn để lại một khoản nợ không nhỏ, mà một con nhóc như cô thật ra không thể có tiềm năng trả hết...

Giờ cô đang phải chạy bán sống bán chết để giữ lấy cái mạng nhỏ này, chúng sắp đem cô cho chó ăn mất rồi

Cô nghe thấy tiếng hò hét chửi bới đằng xa,thôi xong,chúng đuổi tới nơi rồi...

Lan Yên nhìn xung quanh, cô từ bao giờ đã chạy tới một khu để xe lớn, thoáng thấy một chiếc xe xịn to đùng đang đỗ gần tường,mắt cô sáng lên...

Ông trời ơi,tuyệt đối phải chiếu cố cho con lần này đi!!

Nghĩ là làm,cô lập tức chạy tới cái xe,nấp sau nó...

- Hàn,đêm nay để em tới nhà anh cũng được,em không ngại đâu,để em...


Mẹ nó,cái nồi gì thế,trong xe có người à,lại còn chưa đóng cửa xe, còn cái giọng lả lơi kia...
Hic, dù sao cũng là nơi công cộng,đừng công khai như vậy chứ,dù chỉ có một mình cô nghe thấy đi chăng nữa thì...

- Mày có chắc nó chạy vào đây không?
- Em thề mà đại ca,mắt em đâu có mù
-Chia ra,lôi cổ nó về bằng được!

Lan Yên nghe thấy mà lòng sôi sục,bọn này mắt tinh quá,cô đã chạy nhanh vậy mà...

- Đại ca,chỉ còn chỗ đằng kia thôi
Bọn đòi nợ hướng đến chỗ cái xe gần tường,một bước lại một bước..

Hiểu Lan Yên nhắm chặt mắt,đừng,cô sẽ không chết trẻ như vậy chứ

Đúng lúc gay cấn,một tràng tiếng rên rỉ gai người truyền đến tai Lan Yên, ôi đậu xanh,hai người trong xe kia...làm...làm luôn sao

- Đại ca,rất có thể con này đang trốn trong xe,hình như cửa xe mở.
Mịa bọn bã đậu,cô đâu có điên mà trốn vào trong xe người khác, nhưng trước hết phải nghĩ xem làm thế nào đã,chúng sắp tới rồi

Bụp...bụp...

Bọn bã đậu đấm thùm thụp vào cửa xe,không cần biết bên trong có người hay không,cũng là lúc Lan Yên thấy tiếng rên rỉ kia dừng lại...

Cửa xe mở,một người đàn ông cao lớn bước ra,lão chủ nợ ụch ịc chỉ đứng tới ngực người đó

- Gì đây?

- Là...là..Vương tổng sao,trời ơi,chúng tôi có mắt như mù,dám động tới xe của Vương tổng

Lão chủ nợ nói liên mồm,tay cũng đánh thùm thụp vào tên đàn em bã đậu vừa đập cửa

- Vương tổng,chúng tôi đang đuổi theo một con nhóc thiếu nợ khá nhiều,chắc chắn nó trốn ở đây,mà chỉ có thể là chỗ góc này,nên...

Lão béo đổ mồ hôi ròng ròng trước cái nhíu mày của người đàn ông họ Vương

- Nếu tôi nói ở đây không có người,ông Lục tính sao đây?

- Thật vạn lần xin lỗi Vương tổng,nhưng hình như trong xe...

-Thành Diệp,ra đây- chưa để tên kia nói hết,người đàn ông đã lên tiếng

Một cô gái xinh đẹp bốc lửa bước ra từ trong xe

- Hàn,anh kêu em. -giọng nói lả lướt mang ý nũng nịu hướng người đàn ông trả lời

- Ôi ra là Thành tiểu thư,lão Lục ta thật đắc tội,xin Vương tổng thứ lỗi

Vương Hàn không đáp,ngay cả một cái nhìn cũng không dùng tới,mặc kệ lũ người kia đã kéo đi từ lúc nào,quay sang Thành Tiệp

- Em về đi,thật mất hứng

- Không cần em tới nữa sao

- Đừng để anh nói lần hai,anh còn việc phải làm

- Đã muộn,còn việc sao,vậy em về,đừng làm quá sức

Vương Hàn không đáp,gương mặt lạnh băng,đợi tới khi xe ô tô của Thành Tiệp đã đi khỏi,mới quay người,khóe miệng khẽ nhếch

- Còn con chuột nhắt kia,muốn đợi tới khi nào mới ra đây?

*

End chap 1

Em mới tập tành,cho em xin ý kiến nhé
Cảm ơn ạ

<3



Được cảm ơn :
0
:
Ngày tham gia :
12/08/2015
:

  • Thành viên mới
Được cảm ơn : 0
Ngày tham gia : 12/08/2015
Chap 2: Rửa bát trả nợ (1)


- Còn con chuột nhắt kia, muốn đợi tới khi nào mới ra đây?

Người Hiểu Lan Yên khẽ run lên như vừa bị tạt một xô nước lạnh

"Đừng nói là, tên kia đã biết mình trốn ở đây từ trước rồi đi "

Hắn là vừa kêu cô ra sao?
Ra hay không đây, nhưng không thể ngồi đây mãi, hơn nữa hắn cũng không có dính dáng tới bọn đòi nợ kia, sao phải sợ...

Đấu tranh một hồi,bên tai lại truyền tới tiếng nói lạnh băng pha chút khó chịu

- Đừng để tôi phải nói lần hai

"Anh có nói lần ba lần tư thì cũng liên quan ếu gì đến tôi chứ, sao tôi phải nghe anh"

Lời nói đã ra đến của miệng,lại bị Lan Yên nuốt trôi vào ...

"Mình không thể nói anh ta như thế, mạng mình, vừa được anh ta cứu cơ mà"

Nghĩ tới đây, Lan Yên đứng phắt dậy, ra thì ra, xem anh làm gì!

Khí thế là vậy, nhưng vừa đứng lên, thì đầu cô đập ngay vào cái gì đó, đau điếng

Lan Yên nhắn nhó xoa đầu, cái gương xe chết tiệt.

Vương Hàn đứng bên ngoài không ngán ngẩm, không chạy lại, không gì hết, chỉ là trong mắt lộ ra một ít khinh thường.

Cuối cùng cô vẫn lết ra ngoài, tay xoa cái đầu, may không bị u lên, đúng là thảm hại

Vương Hàn lơ đãng nhìn cô, vẻ mặt hiện rõ ba chữ không-quan-tâm

- Chạy nợ, trốn sau ô tô, cũng thông minh

- Ờ, tôi thông minh từ trong trứng. Dù sao cũng đội ơn anh thấy chết đã cứu, người tốt như anh sẽ gặp nhiều may mắn. Tôi đi đây

- Đứng lại

- Gì nữa?

- Bỏ đi dễ như vậy, cô cũng giỏi đi, dám động đến xe của Vương Hàn này

- Tôi chỉ lấy nó làm nơi trốn, đâu có phá hoại gì?

- Vậy sao

Vương Hàn tay cũng lười không buồn chỉ, đưa mắt về hướng cái xe

- Cái gương sắp gãy và vết xước trên xe, tính sao đây?

Cô cuống cuồng chạy quanh cái xe, thôi xong, chẳng lẽ cái đầu mình cứng tới mức làm gãy cả gương sao?
Còn vết xước, chắc vừa nãy cầm chìa khóa nhà, vô tình vạch vào rồi...

Hiểu Lan Yên ôm đầu tuyệt vọng, tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa, cái xe xịn như vậy, dù chỉ là một vết xước nhỏ, cô có làm trâu ngựa cũng không đền được nổi... Giờ phải làm sao đây?

Vương Hàn nhìn bộ dạng luống cuống lo sợ của cô, khóe miệng bất giác kéo lên... Cô không xinh đẹp, nhưng lại có một kiểu đáng yêu khác biệt, làm hắn bỗng dưng muốn nổi hứng trêu chọc, bỗng dưng muốn nhìn xem cái khuôn mặt kia lúc sợ sệt sẽ thế nào...

- Nếu đi ra nhà hàng ăn, mà quỵt tiền, thì cô phải làm gì?

- Cái tiệm mì nho nhỏ có được tính là nhà hàng không, tại tôi ngoài ra chỉ có ăn ở đó...

Vương Hàn không thèm để ý câu hỏi vô nghĩa đó. Thấy hắn không trả lời, cô lấm lét nhìn lên, nhưng mỗi tội nhìn lên mãi mà không thấy mặt. Đau khổ là khi cô nhận ra mình quá lùn ._.

- Tôi... có lẽ tôi... phải rửa bát

- Đúng rồi, cũng không dốt lắm, vậy cô muốn quỵt tiền sửa xe của tôi, thì sao đây?

- Ý anh là... muốn tôi...phải rửa bát cho anh?

Trong mắt Vương Hàn bỗng lóe lên một tia ngạc nhiên, nhóc con này, cũng thú vị đấy, muốn về rửa bát cho hắn? Cũng được thôi...

- Là tự cô nói, về nhà tôi làm công, nếu mấy tháng có biểu hiện tốt, tôi sẽ miễn nợ

Hiểu Lan Yên thở phào, thôi vậy cũng tốt.... Nhưng vẫn đề phòng hỏi lại

- Nhưng, đừng nói nhà anh là nhà hàng hay xưởng sắt vụn gì đấy nhé

Vương Hàn không trả lời, thật là hỏi ngu ngốc. Hắn lạnh lùng vào xe, đưa mắt ra hiệu, cô ngoan ngoãn lên xe, nhưng chợt nhớ ra

- A, nhưng còn quần áo, nhà tôi...

- Bán nhà đi mà trả nợ, còn quần áo, đừng đem vào nhà tôi

Sao vậy được, tuyệt tình quá, nhưng cô vẫn là im lặng, không nói gì

Chiếc xe chầm chậm lăn bánh, Hiểu Lan Yên, cũng chính thức theo người ta về nhà rửa bát thuê rồi...

*

End chap 2





Được cảm ơn :
153
:
Ngày tham gia :
26/02/2015
:
Tuổi :
16
:
Đến từ :
Trái Đất
:
avatar
avatar

  • Super Moderator - Truyện Sáng Tác
Được cảm ơn : 153
Ngày tham gia : 26/02/2015
Tuổi : 16
Đến từ : Trái Đất
Bạn có thể chỉnh size chữ lớn hơn không?



Được cảm ơn :
0
:
Ngày tham gia :
12/08/2015
:

  • Thành viên mới
Được cảm ơn : 0
Ngày tham gia : 12/08/2015
Xin lỗi bạn nhưng mk dùng điện thoại nên copy bài vào là k chỉnh được cỡ chữ nữa Sad(((




Sponsored content



Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Bình luận về bài viết

Bạn cần để bình luận về bài viết


Nếu chưa có tài khoản bạn vui lòng tài khoản

Quyền hạn của bạn:
Bạn không có quyền trả lời bài viết

 
  • Free forum | © PunBB | Free forum support | Report an abuse | Have a free blog with Sosblogs