Truyện Sáng Tác - nơi tụ họp những cây bút trẻ có đam mê sáng tác và mong muốn tác phẩm của mình được đón nhận. Hãy đến với chúng tôi và thỏa sức chia sẻ những tác phẩm do chính bạn sáng tác!




Được cảm ơn :
1
:
Ngày tham gia :
27/08/2015
:
Tuổi :
17
:
Đến từ :
Thái Nguyên
:
avatar
avatar

  • Thành viên mới
Được cảm ơn : 1
Ngày tham gia : 27/08/2015
Tuổi : 17
Đến từ : Thái Nguyên
Tên truyện: Phưu lưu tình kiếm
Tác giả: Nhung Cindy
Người dịch: Nhung Cindy
Thể loại: Kiếm hiệp-tình cảm
Nội dung chính: Câu truyện kể về nam nhân vật chính là Long Thiên Tước, từng là con của của đạo sĩ giỏi võ, khi vừa tròn 20 tuổi, anh quyết định đi ngao du thiên hạ hành hiệp trượng nghĩa thay vì ở nhà quản lí võ đường của cha anh, đồng hành cùng anh là Liễu Tịnh Thanh, cô vốn là thiên kim tiểu thư của đại tướng quân trong triều đình, toát lên ở anh là vẻ lãng tử phong lưu nhưng đôi khi lại lạnh lùng, còn cô thì lại bướng bỉnh và cũng khá tàn ác, thế rồi họ sẽ ra sao? Sẽ trải qua những chuyện gì, mời các bạn đón xem nhé !
Lời đầu tác giả: Tự nhiên nảy ra ý định viết truyện kiếm hiệp đan xen tình cảm. Lần đầu viết truyện nên có nhiều sai sót, các bạn đọc và góp ý dùm mình nhé. Cảm ơn mọi người ạ !!!

Phưu lưu tình kiếm
Part 1. Trận thách đấu thú vị

Đó là một buổi sáng sớm . Ở phố Hàng Châu đã bắt đầu có những tia nắng nhẹ vào buổi ban mai. Trong Thanh Lâm Phủ, thiên kim tiểu thư Thanh Thanh đang đi dạo trong khuôn viên, theo sau cô là 2 tỳ nữ, một người mặc áo xanh tên A Như và 1 người mặc áo hồng tên Song Trúc.
Thanh Thanh là con gái của tướng quân Càn Long, trên cô là một anh trai tên Hoàng Lâm.
Thanh Thanh từ nhỏ đã có một nhan sắc trời phú không ai sánh bằng. Cô không những xinh đẹp, mà còn giỏi về cả văn lẫn võ, mới chỉ vừa tròn 17 tuổi nhưng cô đã thành thạo cả 5 thứ : cầm kỳ thi họa. Về võ công, cô được luyện võ và kiếm từ lúc 15 tuổi do sư phụ có tiếng dạy. Có thể nói, Thanh Thanh là một cô gái tài sắc vẹn toàn, có chút bướng bỉnh do được cha nuông chiều từ nhỏ, tuy vậy, cô vẫn rất đáng yêu và tinh nghịch.
Thanh Thanh rảo bước trong khuôn viên một vòng, đột nhiên cô dừng lại, ngoảnh mặt nhìn 2 tỳ nữ đang đi sau mình, 2 cô tỳ nữ lùi lại 1 bước khép nép cúi đầu xuống. Thanh Thanh nghiêm giọng nói:
- Nè, các ngươi đừng có đi theo ta hoài như vậy có được không?
A Như khẽ nói:
-Tiểu thư, chúng tôi chỉ...
- Trời ơi, trong nhà mà cũng phải vậy hả, đâu cần bảo vệ chứ, không có chút tự do nào cả.
- Nhưng...
-Không nhưng nhị gì cả, ta muốn đi dạo một mình. Các ngươi lui ra đi!
A Như và Song Trúc ái ngại nhìn nhau, họ đành lui về phía sau. Thanh Thanh chán nản nhìn họ và đi thẳng về phía trước, nơi mà những con bướm đang bay lượn ở vườn hoa cạnh ao cá nhỏ.
Cô chán ghét khi cứ phải ở trong nhà hoài như vậy, lúc nào cha cô cũng dặn không được ra ngoài chơi vì ở ngoài đó nguy hiểm, không phù hợp với những người như cô. Thanh Thanh thở dài ngao ngán, nhìn ra phía xa xa. Cô nhìn cánh chim đang bay lượn và nói thầm:
-Haizzz…ngay cả con chim còn có thể tự do bay lượn, muốn bay đi đâu thì bay…
Nhặt viên đá bên cạnh, cô bực tức ném xuống hồ nước.
Đột nhiên trong đầu cô nảy ra một suy nghĩ cực kỳ thú vị:
- Tại sao mình không trốn ra ngoài chơi nhỉ?
Một nụ cười xuất hiện trên môi cô, ngay sau đó, cô chạy ra phía cửa của Thanh Lâm Phủ. Ở đó, có 4 tên lính canh đang đứng gác. Suy nghĩ một lát, Thanh Thanh ngồi xuống, nhặt một hòn đá, và cô ném ra phía xa, đủ để bọn lính nghe thấy.
Đám lính nghe tiếng động lạ, 2 tên bèn chạy đi xem, vẫn còn 2 tên nữa, Thanh Thanh nhanh chóng đến cạnh và dùng tay điểm huyệt làm 2 tên kia lăn ra ngất. Mỉm cười thích chí và Thanh Thanh vội chạy ra ngoài phủ nhanh nhất có thể trước khi bị bắt lại.
Ngoài phố Hàng Châu đúng là náo nhiệt, người người mua bán đi lại tấp nập, Thanh Thanh dạo chơi khắp các của hiệu, và cô dừng lại trước 1 tiệm bán diều, cô để ý thấy có 1 cánh diều rất đẹp. Đang mải ngắm thì bỗng có tiếng gọi lớn:
- Thanh Thanh muội muội...
Thanh Thanh giật mình ngoảnh lại xem ai vừa gọi tên mình, và cô mỉm cười khi nhận ra đó chính là Ngọc Doanh( cha Ngọc Doanh là đệ đệ của Càn Long) tỷ tỷ của cô:
- Tỷ tỷ...
Thanh Thanh bỏ con diều ra và đi đến chỗ Ngọc Doanh, họ cười và Ngọc Doanh nói:
- Hôm nay muội được đi ra ngoài chơi hả?
Thanh Thanh ấp úng:
-Ơ, muội...ơ...
Ngọc Doanh nghiêm giọng:
-Muội lại trốn ra ngoài chơi đúng không?
Thanh Thanh nói:
-Ơ không phải mà, là...là cha cho phép muội ra ngoài...chơi mà!
-Thật không?
-Thật mà tỷ...
Ngọc Doanh nhìn Thanh Thanh nói:
-Tỷ nghi muội lắm nha!
Thanh Thanh cười trừ và đánh trống lảng:
- Thật mà, ủa mà tỷ đi đâu vậy?
- Tỷ ra ngoài mua một ít đồ.
-Vậy hả, à phải rồi, lần trước tỷ có nói là tỷ sắp đi Giang Nam hả?
- Ừ. Tỷ đi có việc?
-Việc gì tỷ, cho muội theo được không?
-Không được, muội phải ở nhà.
-Đi mà tỷ, muội ở nhà mãi chán lắm. Muội sẽ
-Không nói nhiều, không đi là không đi, mà muội làm gì làm đi, tỷ phải đi có chút việc, gặp muội sau nhé.
Thanh Thanh phụng phịu:
-Được rồi tỷ, tạm biệt tỷ.
Ngọc Doanh mỉm cười rồi quay lưng đi ngay sau đó, Thanh Thanh lại tiếp tục dạo chơi. Cô đi về phía trước con phố và ngắm nhìn các món hàng. Chợt cô để ý thấy ở phía trước có một đám đông, bọn họ hình như đang chen lấn xem một cái gì đó rất náo nhiệt. Tò mò nên Thanh Thanh vội chạy lại, ở đó có một giọng nói của một nam nhân vang lên rất oai hùng:
-Còn ai không, còn ai dám thử sức hay không?
Chen lấn mãi, Thanh Thanh mới vào được, đứng trên võ đài là một chàng trai thân hình vạm vỡ, khuôn mặt khả ái ưa nhìn. Hắn nói:
-Thưa các vị, những năm trước đây, Võ đường của chúng tôi vẫn tổ chức giải thách đấu này, nhằm chọn ra nhưng nhân tài kiệt xuất về võ thuật. Nhưng cuối cùng tất cả vẫn chẳng có ai vượt qua được tôi.
Bên dưới mọi người cũng bàn tán:
-Tuổi trẻ tài cao thật!
-Đúng vậy, võ công của hắn không những cao mà còn chuẩn xác phàm tốc. Thật đáng nể!
Chàng trai lại nói lớn:
-Nào, còn ai không, còn ai dám thử sức không?
Chợt Thanh Thanh nói lớn:
-Có ta đây!
Chàng trai đáp lại:
-Là vị nào, xin mời ra mặt.
Dứt lời, Thanh Thanh nhảy lên võ đài, và ở dưới, một tràng cười nổ ra. Thanh Thanh nói:
-Các ngươi cười cái gì?
Một kẻ tay cầm kiếm đứng dưới nói:
-Cười cô đó. Haha.
Thanh Thanh làm ngơ đi, cô nhìn chàng trai đang đứng đối diện, anh ta cũng đang cười, thậm chí cười rất to. Thanh Thanh nói:
-Là ta, ta muốn đấu với huynh, chẳng hay danh tính huynh là gì?
Chàng trai nén cười, nói:
-Là cô à. Ta tên Long Thiên Tước. Haha, Thôi đi, cô về đi! Haha
Thanh Thanh nghiêm giọng:
-Ngươi…
-Cô không thắng nổi ta đâu hahaha...
Thanh Thanh đỏ mặt tức giận. Cô nói lớn:
-Ngươi huênh hoang quá đó, ngươi có biết ta là ai không?
Thiên Tước càng cười to hơn, anh đáp:
-Cô còn là ai, ngoài một cô bé bướng bỉnh haha…
-Ta là…
-Cô là ai…hahahaha
-Ta…ta là…hừm, tốt nhất ngươi không nên biết nếu không ngươi sẽ sợ mà chạy mất dép đó, dây vào ta là không xong đâu.
Thiên Tước cười lớn:
-Buồn cười quá….hahahaha.
Thanh Thanh đáp:
-Giỏi thì đấu tay đôi đi.
Thiên Tước không cười nữa, anh đứng nghiêm lại và nói:
-Đấu thì đấu, ai sợ ai chứ!
-Được.
Đám người dưới đấu trường im lặng, Thanh Thanh và Thiên Tước đứng cách xa nhau khoảng 4 mét. Chợt Thanh Thanh kêu lên:
-Khoan đã!
Thiên Tước cười:
-Sao, sợ rồi à?
Thanh Thanh cười:
-Không phải, chỉ là tôi muốn ra điều kiện.
-Điều kiện à? – Thiên Tước hỏi lại!
Thanh Thanh đáp:
-Đúng, nếu tôi thắng, ngươi sẽ phải làm bất cứ điều gì mà tôi muốn trong vòng 1 tháng!
-Cái gì, cô đùa tôi à, chẳng lẽ cô bảo tôi đi chết tôi cũng phải chết sao?
Thanh Thanh cười lớn:
-Haha, ngươi yên tâm đi, ta sẽ không bắt ngươi đi chết, cũng không bắt ngươi đi hái sao cho ta.
-Được, vậy còn nếu như ta thắng?
Thanh Thanh đáp:
-Thì ngươi muốn điều gì cũng được.
Thiên Tước tự mãn:
-À, tôi sẽ bắt cô đi giật lùi khắp phố như 1 con lợn một ngày và tự nói to: “Tôi là một con nhỏ ngu ngốc”
Thanh Thanh tức giận:
-Cái gì? Ta chỉ bắt ngươi làm một việc mà sao ngươi bắt ta làm 2 việc cùng lúc vậy hả?
Thiên Tước đáp:
-Tôi bắt cô trong một ngày, còn cô bắt ta làm trong hẳn một tháng cơ mà!
-Thôi được. Giờ chúng ta bắt đầu.
-Được!!!
Họ không ai nói gì nữa, nhìn nhau trong giây lát, Thiên Tước tung một cú đấm về phía Thanh Thanh, rất nhanh chóng, cô né người sang một bên, lợi dụng thời cơ, cô điểm huyệt Thiên Tước làm anh ta đứng im tại chỗ. Cùng lúc, cô hét to sung sướng:
-A, ta thắng rồi nhé, haha!
Dưới đấu trường ồ lên!
Thiên Tước đỏ mặt tức giận:
-Cái gì? Tôi không chấp nhận, cô gian lận!
Thanh Thanh cãi lại:
-Tôi không gian lận, huynh đã thua rồi!
-Cô là đồ dối trá.
Bỗng lúc đó, có một giọng nói ôn tồn của một người đàn ông:
-Thiên Tước, con thua rồi, hãy chấp nhận nó đi!
Mọi người hướng mắt theo phía giọng nói, người đàn ông đó đang bước lên đấu trường, bên dưới, mọi người im lặng dõi theo. Ông ta đến bên Thiên Tước và giải huyệt đạo. Thì ra, đó là Long Ngọc Bá, cha của Long Thiên Tước. Ông nói:
-Con thua rồi con trai.
Long Thiên Tước cãi:
-Cha, cô ta gian lận. Không tính.
Thanh Thanh chen vào:
-Huynh ăn nói cẩn thận đi. Tôi không hề gian lận như huynh nói.
Long Ngọc Bá nói với con trai mình:
-Con thua, con hãy xem xét kỹ đi, trong lúc cô nương này điểm huyệt con, cô ta có thừa thời gian để giết con, nhưng may mắn là cô ta đã không làm vậy! Con nên biết ơn cô ta thì đúng hơn!
Long Thiên Tước bực tức quay mặt ra chỗ khác. Long Ngọc Bá nhìn Thanh Thanh, mỉm cười và nói:
-Không biết tôi có thể biết danh tính của người đã đánh bại con trai tôi không?
Thanh Thanh thán phục con người này, không hề bênh vực con trai mình mà còn nghiêm khắc chỉ dạy, cô nhoẻn cười đáp:
-Tất nhiên rồi, tôi tên Tịnh Thanh. Nhưng ông cứ gọi tôi là Thanh Thanh cũng được.
Long Ngọc Bá cười và nói:
-Ồ, Thanh Thanh cô nương, tôi rất thán phục tài năng của cô, thằng con trai tôi trước giờ vẫn cứ luôn tự cao tự đại, hôm nay bị cô đánh bại, coi như cho nó một bài học kinh nghiệm.
Thanh Thanh cười và đáp:
-Lão bá quá lời rồi, không biết tôi có thể biết cao danh quý tính của lão được không?
-À, tôi tên Long Ngọc Bá!
3 chữ “Long Ngọc Bá” làm Thanh Thanh giật nảy mình, cô hét lên sung sướng:
-Trời ơi, người chính là Long Ngọc Bá giang hồ đồn đại, là nhân tài xuất thế bậc một về võ công ư? Ôi coi như là ta may mắn hôm nay đã được gặp !!!
Long Ngọc Bá nói nhẹ nhàng:
-Thanh Thanh cô nương đây đã quá lời.
-Tôi nói thật mà, cao danh của ông tôi đã nghe nhiều, nhưng đến hôm nay mới được gặp. Thật là vinh dự!
Trong lúc Thanh Thanh và Long Ngọc Bá trò truyện, Long Thiên Tước gần như đã nổi điên vì tức giận. Anh không thể tin mình lại thua trong tay một con nhỏ gian trá như Thanh Thanh.
Lúc sau, nhận ra rằng đã gần trưa, Thanh Thanh bèn nói lời tạm biệt với Long Ngọc Bá:
-Thôi đã muộn rồi, tôi phải trở về. Xin hẹn gặp Long tiên sinh khi khác!
Rồi cô quay sang nhìn Thiên Tước, nói:
-Nè, Long Thiên Tước, tôi hi vọng huynh giữ đúng lời giao hẹn.
Thiên Tước vờ như không nghe thấy và cũng không thèm nói gì, thấy vậy Long Ngọc Bá nói:
-Thanh Thanh cô nương yên tâm, có tôi làm chủ, nó sẽ không dám nuốt lời đâu !
Thanh Thanh cười nói:
-Vậy thì tôi yên tâm rồi. Xin cáo từ trước!
-Cáo từ. Hẹn ngày tái ngộ !
Thanh Thanh khẽ mỉm cười, cô nhảy xuống võ đài, đi được vài bước, cô lại quay lại hét to:
-Long Thiên Tước, hẹn ngày tái ngộ !!!
Lúc cô vừa dứt lời cũng là lúc mà Thiên Tước nắm chặt tay đấm thật mạnh xuống chiếc bàn gần đó!
Hết part 1



Message reputation : 100% (1 vote)

Được cảm ơn :
1
:
Ngày tham gia :
28/08/2015
:

  • Thành viên mới
Được cảm ơn : 1
Ngày tham gia : 28/08/2015
Hay quá, ra part 2 nhanh nhanh nha bounce bounce bounce



Message reputation : 100% (1 vote)

Được cảm ơn :
202
:
Ngày tham gia :
16/04/2014
:
Đến từ :
The Galaxy
:
avatar
avatar

  • Administrator
Được cảm ơn : 202
Ngày tham gia : 16/04/2014
Đến từ : The Galaxy
Nếu tác giả là bạn thì phải post vào mục Truyện Sáng Tác chứ? Gửi thể loại cụ thể (truyện ngắn, fiction, fanfiction,...) của truyện cho mình để mình move về box thích hợp.




Sponsored content



Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Bình luận về bài viết

Bạn cần để bình luận về bài viết


Nếu chưa có tài khoản bạn vui lòng tài khoản

Quyền hạn của bạn:
Bạn không có quyền trả lời bài viết

 
  • Free forum | © PunBB | Free forum support | Report an abuse | Sosblogs.com