Truyện Sáng Tác - nơi tụ họp những cây bút trẻ có đam mê sáng tác và mong muốn tác phẩm của mình được đón nhận. Hãy đến với chúng tôi và thỏa sức chia sẻ những tác phẩm do chính bạn sáng tác!




Được cảm ơn :
0
:
Ngày tham gia :
28/09/2016
:

  • Thành viên mới
Được cảm ơn : 0
Ngày tham gia : 28/09/2016
Mộng Nguyệt
     Vẫn biết rằng không thể được, cớ sao ánh mắt vẫn ngước nhìn? Vẫn biết rằng sẽ mãi không có kết quả, cớ sao vẫn luôn hi vọng? Biết rằng quá xa vời, vẫn với bàn tay tới nơi không thể chạm tới. Trái tim không biết lúc nào đã thổn thức, đã nhớ mong, đã đau đớn như vậy. Có lẽ bản thân đã quá tham lam, quá vọng tưởng... Vẫn biết mãi mãi không thể ở bên nhau, hà cớ cứ mãi ảo vọng, hà cớ trái tim lại dao động...
     Vô tình lướt qua nhau như vậy. Liệu rằng có thể buông lơi không luyến tiếc. Hạnh phúc mới còn đây mà niềm đau đã vây kín. Hình bóng người nơi nào, có hay trên nhân gian vẫn có một trái tim mãi thuộc về người.
     Cơn gió xuân thoảng nhẹ, ánh nắng hạ rạng ngời, lá thu rơi vấn vương, bông tuyết rơi se lạnh, đều ngỡ người về bên cạnh, ngỡ thấy nụ cười hôm nào.Nếu biết trước sẽ đau đến mức này, thà rằng mãi là người lạ bên đời nhau, thà rằng mãi mãi không quen biết, mãi không có bắt đầu, vậy sẽ không có kết thúc, không tổn thương đến thế này. Liệu rằng... liệu rằng kiếp sau chúng ta còn duyên gặp lại? Đến lúc đó, chúng ta sẽ mãi không buông đôi bàn tay đã nắm chặt của nhau phải không? Sẽ mãi cùng nhau bước đi trên một con đường phải không? Có thể mơ đến một kiếp sau như thế không?
     Hay tất cả chỉ là một giấc mộng, một giấc mộng đẹp như ánh trăng sáng ngời trên trời đêm tan biến khi mặt trời ló dạng. Nếu vậy....nếu vậy ta xin nguyện mãi ở trong giấc mộng này...



Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Bình luận về bài viết

Bạn cần để bình luận về bài viết


Nếu chưa có tài khoản bạn vui lòng tài khoản

Quyền hạn của bạn:
Bạn không có quyền trả lời bài viết

 
  • Free forum | © PunBB | Free forum support | Report an abuse | Sosblog.com