Truyện Sáng Tác - nơi tụ họp những cây bút trẻ có đam mê sáng tác và mong muốn tác phẩm của mình được đón nhận. Hãy đến với chúng tôi và thỏa sức chia sẻ những tác phẩm do chính bạn sáng tác!




Được cảm ơn :
0
:
Ngày tham gia :
19/10/2016
:

  • Thành viên mới
Được cảm ơn : 0
Ngày tham gia : 19/10/2016
Tên tác phẩm: Khi là chính mình.


Author (tác giả):Ethan Kaith Wu


Category (thể loại):Hiện Đại, Teen, Trường Học, Đam Mỹ

Rating (đánh giá truyện theo độ tuổi): 13+


Status (tình trạng truyện: on-going hoặc finished): Chưa Hoàn Thành


Warning (cảnh cáo về nội dung truyện): Truyện mang màu sắc đam mỹ và yếu tố "hư cấu" khá nặng, mọi người cân nhắc khi xem.


Casting (giới thiệu nhân vật): Bảo Khanh là một cậu bé bình thường, do một tác động tâm lý từ nhỏ khi gia đình ly tán, câu chuyển đến gia đình bà cô họ sinh sống. Cậu học tại trường của tỉnh, một cậu bé mờ nhạt bên ngoài, thế nhưng, lại có một giọng hát hay, đáng ngưỡng mộ, Cậu lập một "acount" facebook mang tên "Khanh Khanh". Nhiều người gạ gẫm làm quen với cậu vì tưởng cậu là con gái,...





Được sửa bởi voduykhanh214 ngày Wed Oct 19, 2016 11:19 pm; sửa lần 1.

Được cảm ơn :
0
:
Ngày tham gia :
19/10/2016
:

  • Thành viên mới
Được cảm ơn : 0
Ngày tham gia : 19/10/2016
Tôi, xin giới thiệu, thật ra là chả có gì đáng để quan tâm đến tôi đâu. Một cậu học sinh lớp 11, học trường chuyên của thành phố, sức học bình thường nhưng do may mắn được chọn tuyển thẳng vào trường, gia đình thì không khá giả, ba mẹ cũng chả nổi bật, họ nói chuyện với nhau mờ nhạt và không hề chất chứa cảm xúc.

Tôi là Bảo Khanh, cái tên đẹp như con gái, thật ra, tôi là con trai, dáng hình xấu, mặt tuy mập nhưng cũng có hai cái má lúm gọi là tạm chấp nhận, chứ trong cái thời đại này, gương mặt của tôi được đánh giá là “xấu tệ”, có “đập đi xây lại” chắc quỷ vẫn phát hờn, ma cũng phát hoảng.

Ở trường, tôi chơi thân với một cô bạn rất xinh đẹp, cô ấy tên nghe khá giống tôi Minh Khanh. Cô ấy có dáng người mảnh khảnh, đôi môi chín mọng đỏ ửng đáng yêu, mái tóc nhẹ bồng bềnh, đôi mắt to tròn trông rất đáng yêu. Qủa thật là một cô gái mang vẻ đẹp hiện đại và thời thượng.

Cô ta đẹp là như vậy, hấp dẫn và đáng yêu, tuy nhiên, tôi với cậu ấy chỉ là bạn, ngoài “bạn” ra, không còn gì khác, tôi không hề có cảm giác đó một chút nào, bù lại, tôi lại đôi lúc cảm thấy hơi ganh tỵ với Minh Khanh. Cậu ấy đẹp như vậy, đáng yêu và giỏi giang đến thế, gia đình lại có điều kiện tử tế, bố mẹ đều làm ăn bên các tổ chức phi chính phủ. Cô ấy rất nổi bật, khi đi với Minh Khanh, mọi ánh sáng đều dồn về cô ấy…

Tôi bị lu mờ…
Tôi đáng bị như vậy…
Người ta có câu: “Bạn xấu, nhưng tâm hồn bạn đẹp. Bạn vẫn xấu tệ”
Tôi là người xấu về vẻ bề ngoài, lại hay ganh tỵ, người ta gọi là xấu người, xấu cả nết.


Qủa thật, đem tôi ra so sánh với cô ấy, thì không thể nào so cho được.

Tôi tệ vậy thôi, hơi đần và thiếu tự tin vậy, thế nhưng, tôi lại có một số khả năng rất “đặc biệt”. Đó là rất thích hát, rất thích hát thôi, chứ hát không hề hay, tôi mê lắm những bài hát trong bộ phim “High school musical”. Tôi xem cả ba phần, thuộc từng bài một, hơn thế nữa, tôi còn biết đôi chút piano, tôi mê chúng lắm, vì ngày trước, khi ông nội tôi còn sống, ông có nhắc tôi rằng:
- Âm nhạc làm nên tâm hồn con người, nó còn gắn kết hai sinh vật tưởng chừng như không hề quen biết với nhau.
“Haizz..”

Qủa thật, trên cái thế giới đầy cạm bẫy này, dễ gì hai kẻ xa lạ có thể dễ dàng quen biết được nhau.

Tôi tin tưởng chúng, tuy rằng cũng cảm thấy thật mơ hồ, đôi lúc những lời nói của ông cũng rất khó hiểu, tuy nhiên, những thứ đó nhanh chóng trôi qua một cách mỏng manh, nhẹ nhàng, âm nhạc chạm đến từng cảm xúc con người.

Tôi là một tên khờ, tên ngốc, tôi thường trốn những tiết học không quan trọng, thay vì phải vào phòng thể chất để tham vấn trả bài cho môn thể dục thì tôi lại lẻn vào phòng đa năng, nơi có những vật dụng vô cùng thân quen, nó là cả kí ức tuổi thơ của tôi.

Tôi nhẹ nhàng chạm tay lên từng phím đàn, bắt đầu ngân lên theo từng nhịp:

“Người yêu ơi, hãy nói con đường anh sẽ qua
và em sẽ chờ
và em sẽ đợi
dù cho gió mưa giăng kín khiến em ko tìm được thấy đường anh
và để em lạc trog đêm tối tăm.
Này người yêu ơi, có biết em buồn em lẻ loi
Đường đi quá nhiều rồi, mà sao vẫn mịt mờ
mà sao vẫn ko tìm thấy
lối ra con đường hạnh phúc đời em
giờ em đã biết con đường đó chính là anh.”


Anh ấy vừa đi qua…
Tiếng hát vang vọng khắp hành lang…
Nhẹ nhàng mà êm đềm
Du dương…
Len lỏi từng góc khuất trong tâm hồn mỗi người…

Thấy có tiếng người đang bước đến, tôi ngưng hát, tôi giật mình đứng dậy, ôm theo chồng sách vở, giả vờ mình đang bê đồ cho thầy cô vào phòng này, nhanh chóng, chân chậm, mắt hơi mờ,…

Tôi lẻn nhanh ra ngoài, trời đất ơi, tôi thật hậu đậu,…. và…
Uỵch…
- Trời ơi! Trời ơi ? Trời ơi. Em… em xin lỗi… - Giọng nói hấp tấp lạc giọng khi vấp phải một anh khóa trên.
Mặt anh ta vẫn lạnh tanh, vẻ mặt này vẫn đa nghi không một tý cảm xúc,… anh ta nhìn tôi rồi gặng hỏi:
- Không sao, ngoài cậu ra có ai bên trong bên trong đó không? – Vẻ mặt đã chuyển qua sắc rạng rỡ. Ánh mắt của anh ta mang đầy nét ấm áp, và ngập tràn nỗi hy vọng.
- À. Tất nhiên là không mình em trong đó mà. – Giọng nói vẫn lạc đi, hồi hộp không ra tiếng.
- Thế cậu là cái người vừa mới hát trong đó hả ?
Trời! Chết dở! Sao chưa đánh mà tôi như đã khai.
- À! Không…, em không biết hát, em không biết hát,…

Tôi nói nhanh rồi cũng bỏ đi thật nhanh, ghé qua lớp thể dục, chậm rãi và mát mẻ, tiết thu se se thoang thoảng cái mùi thoang thoảng hoa sữa,… Tôi cảm thấy đôi điều xấu hổ, trầm mặc và quái đản. Và cũng rất buồn cười, đó là anh ta không hề nhận ra chính tôi mới là người hát trong phòng đa năng.

Ngoài việc ít thể hiện mình ở lớp, trên mạng xã hội, tôi có tạo ra một tài khoản mang tên “Khanh Khanh”. Trên đó, tôi tùy ý kết bạn, tùy ý thể hiện cảm xúc của chính mình mà không hề bận tâm đến ai đó. Tôi có thể làm “anh hùng bàn phím”, bình luận những gì mà tôi thấy thích, thấy đặc biệt.

Không những thế, tôi luôn thích đăng tải lên đó những đoạn phim tôi tự quay mình tự đánh đàn, tự hát, tất nhiên, phải che mặt mình lại, chỉ để lộ ngón tay, và giọng hát. Đoạn phim được rất nhiều lượt xem, lượt thích và lượt theo dõi, tôi rất vui, rất tự hào.

Tôi thầm nghĩ: “Thế này là đủ rồi, tôi chỉ cần người ta biết đến giọng hát này thôi, không cần nhiều, chỉ cần vậy, thằng khờ cũng được, thằng khờ nhưng nó không hề khờ,..”

Và rồi một ngày,…

“Chào em,…”



Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Bình luận về bài viết

Bạn cần để bình luận về bài viết


Nếu chưa có tài khoản bạn vui lòng tài khoản

Quyền hạn của bạn:
Bạn không có quyền trả lời bài viết

 
  • Free forum | © PunBB | Free forum support | Report an abuse | www.sosblogs.com