Truyện Sáng Tác - nơi tụ họp những cây bút trẻ có đam mê sáng tác và mong muốn tác phẩm của mình được đón nhận. Hãy đến với chúng tôi và thỏa sức chia sẻ những tác phẩm do chính bạn sáng tác!




Được cảm ơn :
0
:
Ngày tham gia :
21/11/2016
:

  • Thành viên mới
Được cảm ơn : 0
Ngày tham gia : 21/11/2016
Tên truyện: Cậu ấy và tôi
Tác giả: Cỏ
Thể loại: Hiện đại, thanh xuân
Rating: 14+
Tình trạng: Đang sáng tác



Một ngày mùa thu, khi tôi đang dọn dẹp lại đồ đạc trong nhà đã tìm thấy một bức ảnh từ nhiều năm trước. Trong bức ảnh đó tôi đứng cạnh cậu ấy cười tươi đến vậy. Có lẽ ai cũng đã từng trải qua khoảng thời gian tươi đẹp như thế.

Chương 1: Bước chân đầu tiên trong quá trình trở thành người lớn của tôi

Tháng 6, chúng tôi bắt đầu kì thi đầu vào cấp 3. Tôi miệng thì nói không căng thẳng nhưng lúc nào cũng lẩm bẩm câu “Nam Mô A Di Đà Phật, Nam Mô A Di Đà Phật”. Mẹ tôi bảo nếu thành tâm khấn “Nam Mô A Di Đà Phật” thì chuyện khó khăn nhất cũng có thể vượt qua. Tôi khấn đến lần thứ 149 thì bị gọi vào phòng thi. Đề toán với tôi không khó cũng không dễ, ngày thi đầu tiên cũng coi như suôn sẻ. Ngày thứ 2 thi ngữ văn, mẹ tôi chuẩn bị 1 đĩa đậu phụ lớn, bắt tôi ăn đến xém chút nữa là cho ra bằng sạch. Sau đó, ngữ văn tôi làm theo cảm tính. Ngày cuối cùng, những câu hỏi tiếng Anh không làm khó được tôi. Bố tôi bảo cứ đà này cũng có thể được chọn vào lớp tốt tốt một chút.

10 ngày sau, kết quả thi dán đầy trường. Tôi nhìn bảng điểm mà không ngậm được miệng lại. 41 điểm. Nếu không phải tôi “chó ngáp phải ruồi” thì có lẽ giám thị khi chấm bài đã hoa mắt mất rồi. Nếu cả hai đều không phải thì đích thị khi lên danh sách chắc hẳn đã đánh nhầm tên tôi với tên bạn khác. Điều đáng nói hơn nữa là tôi so với bạn cao điểm nhất trong đợt thi này, chỉ ít hơn 0.5 điểm. Cái vinh quang này khiến tôi có chút gì đó bất an. Bố mẹ tôi ngược lại, vô cùng hãnh diện, gọi điện thông báo cho tất cả họ hàng. Sau đó, mẹ tôi hồ hởi dẫn tôi đi mua sắm, chỉ cần tôi thích, mẹ tôi đều mua hết. Nhưng tôi cũng có giới hạn, sắm 3 bộ là đủ rồi, dù sao đi học cũng chỉ mặc đồng phục. Bố tôi thậm chí còn gần như ngay lập tức mang về cho tôi chiếc xe đạp màu hồng mà mỗi lần tôi đi qua đều ngoái mỏi cả cổ lại nhìn ấy. Bất an, lo lắng? Thôi dẹp hết! Tôi phải tận hưởng đãi ngộ nghìn năm có một của bố mẹ tôi đã.

Ngày nhập học, tôi được xếp vào lớp số 1. Cả trường cấp 2 của tôi cũng chỉ có mình tôi vào lớp 1. Lớp mới của tôi có 40 người, nam nữ bằng nhau. Tuy nhiên, các bạn nam từ đầu đến cuối đều chỉ cùng nhìn về một hướng. Đương nhiên họ không hướng về tôi, họ hướng về bạn nữ xinh đẹp hơn tôi 0.5 điểm kia kìa. Phải nói thế nào nhỉ, mức độ xinh đẹp của bạn nữ ấy không phải là mức tôi có thể mang nhan sắc của mình ra so sánh được. Tôi thấy vài bạn nói bóng gió gì đó bạn ấy nhưng tôi lại chẳng bận tâm. Hội các bạn nam hâm mộ người hơn tôi 0.5 điểm kia đâu phải của riêng mình tôi.

Thầy chủ nhiệm lớp tôi khá khó tính, khuôn mặt lúc nào cũng nghiêm nghị, trán đầy nếp nhăn dù thầy mới 26 tuổi. Chúng tôi gọi thầy là Bão Cát. Thầy Bão Cát chỉ định Hoa Khôi làm lớp trưởng và xếp chúng tôi ngồi xen kẽ nam nữ. Đám con trai cứ nhao nhao lên, ai cũng muốn ngồi cùng Hoa Khôi. Cuối cùng thành viên khiến bọn họ ghen tị lại là một bạn nam bé tí tẹo, nom như học sinh tiểu học. Chúng tôi gọi cậu ấy là Em Bé. Tôi ngồi phía trong bàn thứ tư, cạnh tôi là một cậu bạn đeo kính khá ít nói. Vì cả lớp chỉ có mình cậu ấy đeo kính nên chúng tôi gọi cậu ấy là Bốn Mắt. Tôi nói với Bôn Mắt: “Chào cậu, bạn cùng bàn”. Cậu ấy nhìn tôi cười: “Chào cậu!”

Ngày đầu tiên đến trường, tôi cũng không tránh khỏi cảm giác hồi hộp. Dù sao cũng là bước chân đầu tiên trong quá trình trở thành người lớn của tôi. Tôi phải làm nó trở nên oai hùng mới được!
Tiết đầu tiên là vật lý của thầy Bão Cát. Thầy giảng bài khá hay nhưng mấy cái lí thuyết về cơ học ấy lại chẳng vào đầu tôi một chút nào. Bốn Mắt bên cạnh tôi chép lia lịa. Thầy Bão Cát nói gì cậu ấy đều chép hết vào vở. Tôi rất muốn quay sang hỏi cậu ấy thực sự không mỏi tay à nhưng nghĩ đến mối quan hệ bạn cùng bàn một ngày giữa chúng tôi nên tôi quyết định để dành nó cho những lần sau. Cuối cùng thì 45’ đầy “cơ” và “chuyển động” cũng trôi qua. Cô bạn Lải Nhải ngồi trên tôi quay xuống nói:

- Cậu có hiểu bài không?

Tôi tiu nghỉu lắc đầu. Lải Nhải liền cầm lấy tay tôi làm bộ mặt rưng rưng như sắp khóc:

- Đồng chí!

Tự nhiên tôi cảm thấy mình được an ủi. Thì ra không phải chỉ có tôi không có thiên phú về vật lý. Lải Nhải đúng là lải nhải, nói cả buổi cũng không ngớt. Ngồi cạnh Lải Nhải là Dưa Hấu. Chúng tôi gọi như vậy vì mái tóc ngố tàu của cậu ấy chẳng khác gì quả dưa hấu cắt nửa. Khi tôi vẫn còn đang mơ hồ trong vật lý thì cô bạn Chim Sẻ đi từ đâu về đưa lên một tin sét đánh:

- Nghe nói giáo viên dạy ngữ văn là Bà la sát!

Thôi xong, tôi không những không có thiên phú về vật lí mà còn không có thiên phú về văn học. Lải Nhải thấy mặt tôi nghệt ra thì vỗ vai tôi nói:

- Đừng lo, còn có mình!

Ngay lúc đó tôi đã xác định, Lải Nhải chính là đồng chí chí cốt của mình. Tiết thứ hai là tiếng Anh, tôi đương nhiên như cá gặp nước nhưng lại không thể hiện nhiều vì phần lớn các bạn trong lớp đều biết như tôi, số còn lại thì giỏi hơn tôi. Bạn cùng bàn của tôi nằm trong số còn lại ấy! Khi tôi hỏi Bốn Mắt về một câu thành ngữ tiếng Anh, cậu ấy liền xổ một tràng tiếng Anh ra giải thích. Tôi ngoài mặt giả bộ hiểu nhưng lại thầm rủa trong lòng: “Chết tiệt, cậu có thể nói tiếng người được không?”. Lúc đó có chết tôi cũng không ngờ được rằng cậu ấy lại nói:

- Cậu đã hiểu chưa, thử giải thích lại cho mình xem nào.

Tôi lắp bắp:

- Mình… mình…vẫn chưa hiểu.

Lần này cậu ấy đẩy kính lên, lại xổ thêm một tràng tiếng Anh khác. Định chơi tôi à? Tôi đã nói là tôi không hiểu, cậu ấy có nghe rõ không vậy? Tôi tức giận giật lại quyển sách của mình rồi nói:

- Cậu không thích giúp thì nói một câu, mình không làm phiền cậu!

Thế là tôi đã chính thức tuyên bố chiến tranh lạnh với bạn cùng bàn sau chưa đầy 2 giờ bắt đầu quá trình trở thành người lớn của mình. Cuối cùng thì nó chẳng uy phong cũng chẳng lẫm liệt tẹo nào.

Chương 2: Cậu cũng khá xinh đấy thôi!

Ngày hôm sau, khi tôi vừa đến lớp, Bốn Mắt liền đưa cho tôi một tờ giấy nhỏ. Trên tờ giấy đó ghi cách giải thích câu thành ngữ hôm qua tôi hỏi cậu ấy bằng tiếng Anh kèm theo chú thích từ mới. Ở cuối còn viết: “Không phải mình coi thường cậu mà là cậu nên nói với mình rằng cậu không hiểu tiếng Anh”. Tôi ném ánh mắt hình viên đạn về phía Bốn Mắt rồi xé một mẩu giấy nhỏ khác viết: “Cậu đổ lỗi cho mình?” Cậu ấy xem xong thì viết tiếp vào đó: “Mình không thích cãi nhau với con gái. Mình cũng không biết mình sai ở đâu nhưng dù sao cũng xin lỗi cậu”. Tôi nhìn mấy dòng của cậu ấy, tâm trạng tự nhiên tốt hơn hẳn. Tôi biết tôi sai nhưng cái sĩ diện của một đứa từng học giỏi tiếng Anh nhất lớp không cho phép tôi làm lành trước. Ai bảo cậu ấy làm tôi mất mặt chứ! Sau cùng tôi viết: “Xem như cậu có thành ý, bọn mình hòa!” Bốn Mắt cười cười nói:

- Rõ ràng như vậy cậu đã hiểu chưa?

Tôi không nhìn cậu ấy, chỉ khẽ gật đầu. Ngày thứ hai của quá trình bắt đầu trở thành người lớn, tôi kết thúc chiến tranh với bạn cùng bàn. Cũng từ ngày thứ hai này, tôi bắt đầu cuộc chiến sống còn với môn văn. Chúng tôi gọi cô giáo dạy văn là Mặt Lạnh bởi cô lúc nào cũng giữ cái vẻ mặt lạnh lùng cùng giọng nói cứng như thép. Tôi còn nghi ngờ có phải cô đã dạy nhầm môn rồi hay không. Mỗi lần cô Mặt Lạnh lướt danh sách lớp, chuẩn bị gọi một bạn A xấu số nào đó trả lời câu hỏi của mình là tim tôi lại như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Tuy cảm thấy hơi có lỗi với bạn A xấu số ấy nhưng tôi phải khẳng định rằng tôi vô cùng nhẹ nhõm, thậm chí còn vui mừng ra mặt khi tên tôi không lọt vào tầm mắt của cô. Sau nhiều lần như vậy, Bốn Mắt bảo tôi:

- Cậu cứ như vậy làm sao mà tập trung vào bài học được!

Tôi đáp:

- Cùng lắm mình mượn vở cậu chép bài.

- Ai nói mình cho cậu mượn, chú ý học đi!

Tôi lè lưỡi với Bốn Mắt. Không cho tôi mượn thì tôi tự lấy, ai bảo cậu ấy là bạn cùng bàn của tôi chứ! Tôi cũng không biết từ khi nào mình lại dần thân thiết hơn với Bốn Mắt. Có lẽ mọi chuyện cứ theo thời gian tự nhiên mà như thế. Tôi nhớ là vào khoảng cuối tháng 9, tôi bắt đầu thấy Bốn Mắt nhìn về phía Hoa Khôi. Cứ như vậy suốt một tuần, tôi không kìm nổi tò mò mà hỏi cậu ấy:

- Có phải cậu thích Hoa Khôi không?

Cậu ấy lại hỏi ngược lại:

- Sao cậu lại nghĩ như vậy?

Tôi không biết trả lời thế nào. Tôi sợ nếu nói ra sự thật Bốn Mắt lại nghĩ tôi để ý đến cậu ấy. Cái đồ độc mồm độc miệng ấy có khả năng còn nói ra điều đó ấy chứ! Những câu tương tự như thế mà để Lải Nhải nghe được thì chuyện nhỏ, chuyện đùa vui cũng thành chuyện lớn của cả lớp mất. Tôi đành lấy lí do khác để lấp liếm:

- Vì… vì… cậu ấy xinh!

- Cậu cũng khá xinh đấy thôi!

Tôi không ngờ Bốn Mắt lại không thèm nhìn tôi, thậm chí còn dùng cái giọng đều đều cứ như đang nhắc lại lời của người khác mà nói câu đó vậy. Trong lúc tôi còn đang bối rối vì lời nhận xét bất thình lình ấy thì cậu ấy đã chỉ về phía Hoa Khôi nói:

- Cậu nhìn xem ở đó có phải có tổ chim không?

Tôi ngước lên trần nhà, ở đó có gì đó có vẻ như tổ chim thật. Thì ra cậu ấy không nhìn Hoa Khôi mà là nhìn cái tổ chim kia. Tự nhiên tôi thấy mình buồn cười, thậm chí còn mặt dày quay sang hỏi cậu ấy:

- Mình cũng khá xinh thật à?

Bốn Mắt đẩy kính lên, nhìn tôi 2s rồi vứt cho tôi quyển vở ngữ văn chi chít chữ của cậu ấy:

- Học đi, lát nữa cô Mặt Lạnh kiểm tra đấy.

Tôi vừa hậm hực mở vở vừa càu nhàu:

- Khen mình một câu cậu giảm đi 1kg sao?

Bốn Mắt đương nhiên không thèm kiếm chuyện với tôi, chỉ chăm chăm đọc sách của mình. Tôi giả bộ lấy sách rồi khẽ liếc sang cậu ấy. Cậu ấy đang cười! Tôi không biết cậu ấy cười vì câu nói của tôi hay vì cuốn sách “Các dạng bài tập toán nâng cao” có gì đó thú vị nữa.

Chương 3: Cuộc thi hát toàn trường

Cuối tháng 10, trường tôi tổ chức thi hát nhằm tìm kiếm nhân tài cho cuộc thi toàn tỉnh. Thầy Bão Cát bảo lớp tôi hát song ca, ai có thể hát thì tự đứng lên ứng cử. Cuối cùng lại chẳng có ai tự cho rằng bản thân mình hát hay nên Hoa Khôi đã đề nghị mỗi bàn chuẩn bị một bài, giờ sinh hoạt cuối tuần sẽ lần lượt lên hát. Tôi bị cái tin sét đánh ấy đánh thủng màng nhĩ. Hát song ca với Bốn Mắt? Nghĩ tôi còn chưa bao giờ dám nghĩ đến ấy! Ở nhà, mỗi lần khi tôi ngân nga chuẩn bị hát thì liền bị mẹ tôi nhét một thứ đồ ăn gì đó vào miệng. Mẹ tôi còn không nói thành tiếng, chỉ dùng khẩu hình làm thành câu: “Tốt nhất là con đừng hát”. Sau vài lần như vậy thì tôi chỉ dám cất giọng trong phòng thu âm - nhà tắm. Mẹ tôi nghe thấy mấy lần, cuối cùng cũng không chịu nổi nữa mà gõ cửa bảo: “Đừng hát nữa, người ngoài nghe được lại tưởng con đang đọc thơ có nhịp điệu đấy!” Bây giờ lại bảo tôi hát trước mặt mọi người? Thà giết tôi đi cho xong! Tôi quay sang hỏi Bốn Mắt:

- Cậu có biết hát không?

- Cậu thấy có chuyện gì mà anh đây không làm được không? Cậu thì sao?

Gần đây tôi mới thấm câu đừng nhìn mặt mà bắt hình dong. Hình tượng Bốn Mắt khi lần đầu tôi nhìn thấy cậu ấy chính là: hiền hiền, ít nói, thư sinh. Còn hình tượng cậu ấy bây giờ chính là: độc mồm độc miệng và tự luyến. Tôi lè lưỡi với cậu ấy:

- Cậu tự luyến vừa thôi!

Cậu ấy cười thành tiếng:

- Vậy thì chờ anh đây thể hiện cho cậu xem.

Tôi và Bốn Mắt không chọn được bài hát. Bài cậu ấy biết thì tôi lại không biết, trong khi bài tôi biết cậu ấy lại không biết. Cuối cùng tôi đề nghị hát bài Bụi Phấn. Cậu ấy chê trẻ con nhưng cũng chẳng tìm được bài nào khá hơn. Lải Nhải và Dưa Hấu chọn một bài hát cách mạng. Hai người đó hát không hay nhưng nghe tổng thể vẫn còn tốt hơn tôi rất nhiều. Tôi và Bốn Mắt không tập luyện gì cả, cậu ấy bảo đến lúc đấy cứ tùy hứng mà hát thôi. Giờ G cuối cùng cũng đến, tôi đánh tiếng trước với cậu ấy:

- Cậu hát to lên chút, át giọng mình đi nhé!

- Cậu phải thể hiện tài năng của mình đi chứ.

Bốn Mắt nói rồi kéo tôi lên trước cả lớp. Tôi hát lí nhí, hòa vào giọng cậu ấy nghe chẳng ra thể thống gì. Hoa Khôi bảo chúng tôi hát đơn từng câu, như thế mới biết được giọng từng người. Bốn Mắt nhìn tôi cười cười, tự tin cất giọng hát của mình. Cái đồ tự luyến ấy hóa ra hát hay thật. Đến cả thầy Bão Cát cũng nhìn cậu ấy bằng ánh mắt long lanh, như kiểu cuối cùng cũng tìm thấy nhân tài ẩn dật cứu rỗi 39 con người rồi vậy. Tôi nghe Bốn Mắt hát đến quên cả lượt của mình. Cho đến sau khi cậu ấy dừng lại 2s tôi mới giật mình, vô thức hát một câu. Cái không khí lắng đọng vừa rồi kết hợp với giọng hát của tôi đã biến thành một tràng cười không ngớt. Lải Nhải ngồi dưới vừa cười vừa nói:

- Cậu đang rap đấy à?

Lúc đó nếu nền nhà nứt ra một vết, tôi thề là tôi sẽ không chần chừ mà nhảy ngay xuống, rồi bịt kín nó lại để không còn ai nhìn thấy tôi nữa. Bốn Mắt cũng cười, còn chế giễu tôi:

- Cậu có thể tham gia cuộc thi đọc thơ đấy!

Tôi lườm cậu ấy. Nếu tôi mà hát hay thì cậu ấy cũng không có cơ hội thể hiện ở đây đâu! Mọi người dù hát hay hay không hay đều lần lượt cố gắng thể hiện tài năng của mình. Cuối cùng chỉ còn mỗi Hoa Khôi chưa hát. Người ta thường bảo tiết mục hay nhất phải để dành đến cuối, quả đúng thật. Cậu ấy là người thứ hai khiến tôi nghe đến ngớ ngẩn. Bài hát quen thuộc qua giọng hát của Hoa Khôi lại trở lên ấm áp vô cùng. Tôi đúng là nhan sắc không thể so sánh với cậu ấy, học lực không thể so sánh với cậu ấy, đến hát cũng không thể so sánh với cậu ấy. Thực ra tôi chẳng có gì có thể so sánh với cậu ấy cả! Liệu… có thể so sánh bạn cùng bàn không? Những điểm khác như ngoại hình, học lực tôi sẽ không nhắc đến nhưng bạn cùng bàn của tôi về độ tự luyến đảm bảo ăn đứt bạn cùng bàn của cậu ấy! Có phải tôi nên tự hào về điều đó không nhỉ?

Cuối cùng sau 45’ không cần đánh giá và phân tích, Bốn Mắt và Hoa Khôi được chọn làm đại diện lớp tham gia cuộc thi. Tôi giơ ngón tay cái lên rồi nói với cậu ấy:

- Mình đây cũng khá tự hào về cậu đấy!

Từ hôm đó Bốn Mắt lúc nào cũng phải ở lại tập văn nghệ đến muộn. Buổi sáng vừa đến lớp đã cằn nhằn:

- Mệt chết đi được!

Tôi đang nằm bò trên bàn nghe cậu ấy nói vậy vẫn không đổi tư thế, chỉ quay đầu lại nói:

- Sao thế?

- Còn không phải vì tập văn nghệ sao! – Cậu ấy nhăn nhó

- Bao nhiêu người muốn hát cùng Hoa Khôi mà không được kia kìa.

- Chọn cậu có phải tốt hơn không.

Cậu ấy không nhìn tôi, vừa lấy sách vừa nói. Tôi thì nghe thấy câu đó liền bật dậy hỏi :

- Tại sao?

- Vì chắc chắn sẽ bị loại nên không cần tập luyện.

Tôi tức giận lườm cậu ấy một cái rồi không thèm đếm xỉa gì nữa mà tiếp tục gục mặt xuống bàn. Cậu có biết cậu đã chọc vào nỗi đau của chị đây rồi không?

Cuộc thi hát toàn trường diễn ra vào một ngày mưa tầm tã, vậy mà hội trường vẫn chật kín người. Tôi nghi ngờ hơn một nửa số người đó đến đây vì Hoa Khôi. Các thầy cô trường tôi đối với hoạt động tập thể lại vô cùng thoải mái nên có người thậm chí còn chuẩn bị hẳn băng rôn, khẩu hiệu, khí thế hừng hực. Nhưng trong số đó điều khiến tôi nổi da gà nhất chính là câu: «Hoa Khôi, anh muốn là mic của em!»

Lớp tôi biểu diễn đầu tiên. Trước khi bắt đầu, Bốn Mắt tháo kính của cậu ấy đưa cho tôi rồi nói :

- Mẹ mình bảo không đeo kính đẹp trai hơn.

Tôi nhận kính từ tay cậu ấy :

- Bỏ kính ra không sao chứ?

- Không sao, mình cận 0.5, ở trên đó vẫn có thể nhìn thấy cậu.

Cậu ấy nói xong thì chạy mất, tôi còn chưa kịp giải thích rằng tôi đâu có ý nói đến điều đó. Lải Nhải nhìn tôi bằng ánh mắt gian xảo, cười cười nói:

- Hai người có gì mờ ám nha!

Tôi đẩy tay cậu ấy:

- Vớ vẩn, xem biểu diễn đi!

Bốn Mắt và Hoa Khôi người thì mặc sơ mi trắng quần âu, người thì mặc áo dài trắng khiến cả hai trông vô cùng hòa hợp, mà ngay cả đến giọng hát của họ cũng vô cùng hòa hợp. Tôi chưa bao giờ nghĩ bạn cùng bàn của mình lại có ngày đẹp trai như vậy, vả lại tôi cũng chưa bao giờ thực sự để ý đến vẻ ngoài của cậu ấy. Cuối cùng tôi cũng nhận ra, cậu ấy mắc bệnh tự luyến cũng là có nguyên nhân.
Kết quả của cuộc thi được công bố ngay ngày hôm đó. Lớp tôi được chọn làm đại diện trường tham gia cuộc thi toàn tỉnh. Thầy Bão Cát bảo phải chuẩn bị một tiết mục công phu hơn. Vì thế mà tôi được chọn vào đội múa phụ họa. Do thời gian gấp rút nên ngày nào chúng tôi cũng phải ở lại trường tập đến 7h tối mới được về. Lải Nhải lúc nào cũng than thở, tôi thì ngược lại cảm thấy cũng thú vị đấy chứ!



Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Bình luận về bài viết

Bạn cần để bình luận về bài viết


Nếu chưa có tài khoản bạn vui lòng tài khoản

Quyền hạn của bạn:
Bạn không có quyền trả lời bài viết

 
  • Free forum | © PunBB | Free forum support | Report an abuse | Sosblogs.com