Truyện Sáng Tác - nơi tụ họp những cây bút trẻ có đam mê sáng tác và mong muốn tác phẩm của mình được đón nhận. Hãy đến với chúng tôi và thỏa sức chia sẻ những tác phẩm do chính bạn sáng tác!




Được cảm ơn :
202
:
Ngày tham gia :
16/04/2014
:
Đến từ :
The Galaxy
:
avatar
avatar

  • Administrator
Được cảm ơn : 202
Ngày tham gia : 16/04/2014
Đến từ : The Galaxy



Name: Tình yêu Zombie

Author: Khổng Thiên

Category: Tổng hợp

Rating: 13+

Status: On-going

Warning: Sẽ cảnh báo khi cần

Casting (Nếu có):


1. Nữ (con người): Bạch Dương, Xử Nữ, Thiên Bình
2. Nữ (thây ma): Kim Ngưu, Sư Tử, Cự Giải
3. Nam (con người): Song Tử, Bảo Bình, Thiên Yết
4. Nam (thây ma): Nhân Mã, Ma Kết, Song Ngư



Message reputation : 100% (1 vote)

Được cảm ơn :
202
:
Ngày tham gia :
16/04/2014
:
Đến từ :
The Galaxy
:
avatar
avatar

  • Administrator
Được cảm ơn : 202
Ngày tham gia : 16/04/2014
Đến từ : The Galaxy
Chap 1. Mở đầu


2.00 pm

Tiết trời mùa thu se se lạnh, những cơn gió thoảng mang theo hương vị mùa thu tới, luồn lách qua khung cửa sổ trắng to lớn trong góc phòng làm việc như đùa giỡn. Vị giáo sư già với khuôn mặt hiền từ bất giác co rúm người lại vì gió lạnh ban chiều. Ông khép nép vội vã bước tới, đưa đôi bàn tay nhăn nheo ra với lấy hai cánh cửa sổ và đóng chặt chúng lại rồi thở dài một tiếng, đúng là càng già càng có khả năng trở thành cái máy dự báo thời tiết bất đắc dĩ!

Thiếu gió, hai tấm rèm cửa ngừng lay động trong thoáng chốc, im lìm trong không gian tĩnh lặng. Căn phòng hoàn toàn im ắng, có hay chỉ là tiếng giấy bút sột soạt từ chiếc bàn làm việc to rộng của vị giáo sư đó và âm thanh đều đều của từng nhịp đồng hồ.

Bỗng, những ngón tay cần mẫn chợt dùng lại sau vài tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vừa bất ngờ vang lên.

- Mời vào.

Ngay sau câu nói của ông, cánh cửa phòng khẽ hé mở, một cô giáo đã nhiều tuổi chậm rãi bước vào. Khuôn mặt bà thoáng chút ngạc nhiên:

- Giáo sư Magen? Giáo sư chưa chuẩn bị gì sao?

Giọng nói cũng như dáng vẻ của bà - thanh thoát và lịch sự. Vị giáo sư mang tên Magen kia mỉm cười lắc đầu tỏ ý ông chưa sửa soạn gì hết. Trước cái nheo mắt khó hiểu của cô giáo già, ông từ tốn giải thích:

- Ba giờ chiều nay tôi vẫn còn một buổi giao lưu cuối với một lớp học sinh khối mười.

- Vậy... tôi xin phép.

Cơ mặt bà giãn ra sau khi đã hiểu rõ điều ông nói, khoé miệng nhếch lên một chút, cúi chào, sau đó lại từ từ tiến ra ngoài.



***


Tại một lớp học mang tên 11D, hàng loạt những tiếng xì xào bàn tán, cãi nhau, hay thậm chí có cả tiếng… hát ầm ầm vang lên. Và đương nhiên, mớ tạp âm đó lập tức dội ra hành lang tầng hai, hai tới toàn khối mười một vô cùng nhanh chóng.
 
- Cả lớp mau trật tự!
 
Một cô giáo với khuôn mặt trẻ măng cầm hai thiếc thước sắt Made In China cực kì khủng bố gõ thật lực xuống cái bàn giáo viên vô tội.
 
- Cô ơi thước cô!
 
Ai đó phía cuối lớp cười ha hả đứng bật dậy vô cùng thích thú. Tình hình là rất tình hình, một trong hai chiếc thước do lực đập quá mạnh liền biến dạng khiến cô gái kia trợn tròn hai con mắt. Uy lực của ta không lẽ nào lại hoàng tráng đến vậy sao?
 
Dạ vâng, một em thước đã tử trận, mang lại không khí im ắng không một tiếng động trong lớp. Một sự hi sinh cao cả (Một phút tưởng niệm).
 
Thế nhưng, sau khi cái thước ra đi, lớp học cũng chỉ giữ trật tự được vài giây, rồi lại tiếp tực ồn ào trong chốc lát. Điển hình ở đây không ai khác ngoài…
 
- Bạch Dương, Thiên Bình, Xử Nữ, ra ngoài hết cho tôi!
 
Giọng hét kinh điển đậm chất Opera chim sơn ca của cái miệng ngoác rộng hết cỡ trên mặt cô giáo trẻ “xì-gà” lại một lần nữa suýt đục thủng màng nhĩ của ba cô nàng vừa bị sướng tên đang ngồi bắt chân tám chuyện rôm rả phía cuối lớp và toàn thể thần dân “học sinh gương mẫu học sinh ngoan” của 11D.
 
- Why?
 
Thiên Bình hết ngạc nhiên đến tức giận bật ngay dậy khiếu nại hình phạt vừa ập vào đầu cô.
 
RẦM!!!
 
Hai bàn tay mạnh mẽ giáng xuống chiếc bàn cô đang ngồi rất quyền lực. Nghe như vài giây nữa mặt bàn sẽ nứt toác ra làm đôi và vỡ vụn trong năm phút nữa cũng không biết chừng.
 
- Đúng! Tại sao?
 
Chưa kịp để cô giáo ho he tiếng nào, Bạch Dương cũng đã trèo lên ghế, giơ chân đạp đổ mấy cái bàn to sụ cùng một lúc không thương tiếc rồi nhảy xuống gác tay lên vai Thiên Bình ý nói: “Tao với nó là một đội đấy!”
 
Gì chứ Xử Nữ thì cũng không hề thua kém. Cô nàng trong vài giây ngắn ngủi đã vơ vét toàn bộ số chổi chít, chổi tre, chổi lau nhà, sọt rác, hót rác,… rồi xâu vô thành một chuỗi dài lết cả xuống đất rồi khoác lên vai tiến tới dựa lưng vào Thiên Bình ý: “Thiếu tao là đội này không ra gì hết!”
 
Xong xuôi màn P.R quảng cáo rất hào hùng của nhóm ba nữ sinh đầu gấu, vô ý thức, tự cao, bụi bặm, côn đồ, hổ báo nhất trường và chuyên gia cầm đầu mấy vụ oánh nhau quy mô lớn là y như rằng từ ba cái miệng “xinh xinh yêu yêu” đồng loạt bật lên một câu thách thức không thể quen thuộc hơn:
 

- Thế bây giờ cô muốn thế nào? Oánh hội đồng, okay?


***


- Đời là đời nhiều khi điên là hú! Đời là đời nhiều lúc hú như điên!!!
 
- Im im cái miệng đê! Ăn mất ngon.
 
Ma Kết vừa thọc tay vào túi bánh vừa đưa tay còn lại ra bịt miệng Song Ngư lại ngay tức khắc, đúng là giọng hét vịt!
 
- Im cái đầu ông!
 
Song Ngư kéo tay Ma Kết ra càu nhàu. Tiếp tục dùng toàn bộ sức bình sinh gào to:
 
- Ngồi buồn cắn móng tay. Cắn xong rồi lại cắn móng chân! Ớ ơ…
 
- CÂM MIỆNG!!!
 
Ma Kết túm luôn quả táo xanh vô cùng hấp dẫn từ tay Nhân Mã rồi nhét thẳng vào miệng Song Ngư.
 
RỘPPP…
 
Một miếng cắn giòn tan.
 
- Táo… táo của tôi…
 
Nhân Mã lắp ba lắp bắp, khóc không ra nước mắt. Song Ngư cười lớn chén ngon lành quả táo thân yêu của Mã Mã. Người đâu mà nhẫn tâm! Ngoác miệng cười há há trên nỗi đau tột cùng của người ta thế kia.
 
Nhân Mã gằm ghè vài hơi rồi thở dài thườn thượt, buồn rầu ngã ra ghế nằm dài mệt mỏi. Đôi mắt cậu hờ hững khép dần theo từng giây nhàm chán của tiết học trống.
 
- Dậy đi! Ngủ trong lớp là trái luật nhà trường.
 
Thiên Yết vừa bê hộp màu nước nhỏ xíu vừa túm áo Nhân Mã lay lay.
 
- Thế vẽ màu lên tường lớp học là đúng luật à?
 
Thiên Yết ngừng di chuyển cây vẽ một giây rồi lại tiếp tục quệt quệt vài nét màu dài ngoằng lên tường và cười xuề xòa. Kéo theo đó là một giọng nói thanh thanh rất dễ chịu đi kèm theo nụ cười ranh ma nhưng lại đẹp rạng ngời nơi khóe môi Song Tử:
 
- Luật lệ sinh ra vốn là để chúng ta phá vỡ!
 
- Ha ha Okay! Vậy thì còn chờ gì nữa? Bắt đầu hành động thôi!
 
Song Ngư từ đầu tới cuối chưa có lúc nào ngưng cười, cậu nhanh nhẹn ném phần lõi táo trơ trụi sang một bên. Cả bọn lập tức túm tụm lại thành một nhóm năm chàng nổi tiếng cá biệt nhất khối mười hai, bày mưu tính kế phá phách nghịch ngợm.
 
Sau gần năm phút bàn bạc và lên kế hoạch, năm tên này cuối cùng cũng đã nhất trí với chung một ý kiến. Không ai bảo ai mỗi người rẽ ra một ngả. Song Ngư lẻn nhanh về phía thư viện trường tìm con mọt sách quái nhân Bảo Bình, Ma Kết, Song Tử chia nhau mỗi người đi mua khoảng chục túi bột màu. Nhân Mã lén lút chạy qua chạy lại thăm dò động tĩnh, vị trí của các giáo viên. Còn lại Thiên Yết, cậu đang phải hì hụi xách gần năm xô nước vào kho chứa đồ lau dọn và tìm ít nhất mười cái bình xịt cỡ lớn.
 

Kế hoạch quậy phá đang vô cùng trôi chảy và thuận lợi đối với cả năm, hầu như họ không hề mắc một sai lầm nào khi thực hiện mục đích của mình, mọi thứ đều đi theo đúng dự kiến. Chắc có lẽ vì đây đã là “nghề” của họ rồi.


***


Trong góc tối phòng làm việc của giáo sư Magen, khe khẽ vang lên những âm thanh ghê rợn khác người từ cổ họng vị giáo sư già đầy khinh dị.
 
Những tiếng rên ngắt quãng khó nhọc phát ra cùng hơi thở gấp gáp khiến người ta muốn ngạt thở. Bỗng, khóe miệng giáo sư giật giật theo từng mảng khí tràn vào phổi, đôi môi bắt đầu xuất hiện những đốm thâm tím tái nhợt chợt mấp máy…
 

- T…h…u…ố…c…


***


- Sư Tử! Cậu chắc là chúng ta không bị phát hiện chứ?
 
Cự Giải khó chịu ngước mắt lên nhìn cô nàng Sư Tử đang dùng hết khả năng của mình để trèo qua bức tường cao chót vót của ngôi trường cô học. Cự Giải khó chịu một phần cũng vì đám lá cây rậm rạp mà cô đang khó nhọc chốn vào, một phần cũng vì nàng nào đó vẫn thản thiên lướt web bên cạnh.
 
- Tớ đoán tỉ lệ cúp học thành công là 10%.
 
Kim Ngưu bơ phờ ồm chặt cái Ipad mini mới tậu về vừa đung đưa chân rồi phán một câu xanh rờn khiến Sư Tử bực mình gắt lên:
 
- Nói xui vừa thôi chứ!
 
- Tớ nói sai chỗ nào? Tỉ lệ bọn học sinh lẻo mép chuyên đi soi xét người khác phát hiện ra chúng ta trốn học là 30%. Tỉ lệ giáo viên chủ nhiệm đi tìm là 20%. Tỉ lệ giáo viên bộ môn đi tìm là 15%. Tỉ lệ bà giám thị tìm thấy là 20%. Tỉ lệ chúng ta tự ló đầu ra là 5%. Thế đấy.
 
- Trời ơi nữa. Thật là lắm chuyện.
 

Sư Tử vò rối mái tóc ngắn ngang vai trên đầu rồi hằm hằm tìm chỗ bám để đặt chân trèo ra khỏi cái bức tường chết tiệt này. Nhưng nào đâu phải lúc nào mọi chuyện cũng suôn sẻ như cô mong muốn. Sự thật, vẫn đang thập thò một cái kết đáng kinh ngạc chuẩn bị ập vào đầu cô và rất nhiều người khác nữa.


***
End chap


***


P/s: Vì Thiên rất bận học nên sẽ không up chap thường xuyên được, mong mọi người thông cảm. Fic còn chỗ nào chưa được thì cứ góp ý thẳng thắn cho Thiên nha.
P/s 2: Thiên chỉ chú trọng nội dung nên không trang trí nhiều đâu nha.


Chúc mọi người đọc vui!



Message reputation : 100% (1 vote)

Được cảm ơn :
105
:
Ngày tham gia :
27/04/2014
:
Tuổi :
25
:
Đến từ :
Bờ ruộng
:
avatar
avatar

  • Super Moderator - Giải trí
Được cảm ơn : 105
Ngày tham gia : 27/04/2014
Tuổi : 25
Đến từ : Bờ ruộng
truyện này thú vị lắm , chúc Thiên đông khách nha Very Happy





Được cảm ơn :
33
:
Ngày tham gia :
03/05/2014
:
Tuổi :
19
:
Đến từ :
Đảo Cô Hồn
:
avatar
avatar

  • Moderator - Box Truyện Ngắn Sưu Tầm
Được cảm ơn : 33
Ngày tham gia : 03/05/2014
Tuổi : 19
Đến từ : Đảo Cô Hồn
Thiên ơi truyện hay á, chúc đông khách nha





Được cảm ơn :
29
:
Ngày tham gia :
24/04/2014
:
Tuổi :
17
:
Đến từ :
Thái Nguyên
:
avatar
avatar

  • Thành viên
Được cảm ơn : 29
Ngày tham gia : 24/04/2014
Tuổi : 17
Đến từ : Thái Nguyên
Hey, Thiên lại viết tiếp rồi ak. Anh còn tưởng bỏ rồi, ko ngờ lại viết trở lại rồi. Anh ủng hộ chú. Very Happy 



Được cảm ơn :
8
:
Ngày tham gia :
09/05/2014
:
Tuổi :
21
:
Đến từ :
Ở đâu còn lâu mới nói
:
avatar
avatar

  • Thành viên
Được cảm ơn : 8
Ngày tham gia : 09/05/2014
Tuổi : 21
Đến từ : Ở đâu còn lâu mới nói
Truyện hay đấy chứ. Có hơi hướng "siêu quậy", rất teen nhưng đừng" hường phấn" như mấy truyện kia nhé.
Văn phong ổn, kết 3 cô nàng đầu gấu rồi, quậy dễ sợ.
Giờ mới biết SN có giọng ca "oanh vàng" như vậy, ha ha
Cơ mà Yết Yết lại là nam à, hu oa...tại sao hông phải là nữ chứ. Fic nào cũng thấy là nam, hồi trước hình như có 1 fic Yết Yết là nữ nhưng drop rồi, buồn thật. Có vẻ như TY trong này không lạnh như mấy fic khác nhỉ, có tiến bộ, ha ha.
Bọ Cạp bọ tớ trong nóng ngoài lạnh mà ^^

Chúc đông khách ( lâu lắm rồi mới nói lại câu này)



Được cảm ơn :
21
:
Ngày tham gia :
24/04/2014
:
Tuổi :
17
:
Đến từ :
Cullen's Family - Twilight
:
avatar
avatar

  • Beta Readers
Được cảm ơn : 21
Ngày tham gia : 24/04/2014
Tuổi : 17
Đến từ : Cullen's Family - Twilight
Không ham hố cũng hoàng đạo nhưng vẫn phải dành một ghế vào ủng hộ Tiểu Thiên đáng yêu nè. Ít khi thấy ngưu nữ lắm nhé. Chúc fic đông ( cảm giác giống hệt Mie T_T)



Ngươi tuý mộng chẩm Thiên hạ
Ta đàm tiếu lộng Càn khôn

...
Chuyện gì rồi cũng sẽ qua
Kí ức cũng phải phai nhoà
Buồn thì buồn nhưng tôi vẫn sống
Tạm biệt! Tôi nợ người.
♥️♥️♥️
Nếu có thể hãy nhìn và gọi tên tôi. Một lần thôi. Là đủ.


Được cảm ơn :
202
:
Ngày tham gia :
16/04/2014
:
Đến từ :
The Galaxy
:
avatar
avatar

  • Administrator
Được cảm ơn : 202
Ngày tham gia : 16/04/2014
Đến từ : The Galaxy
Hê hê ths mọi người nhiều lắm!



Được cảm ơn :
8
:
Ngày tham gia :
09/05/2014
:
Tuổi :
21
:
Đến từ :
Ở đâu còn lâu mới nói
:
avatar
avatar

  • Thành viên
Được cảm ơn : 8
Ngày tham gia : 09/05/2014
Tuổi : 21
Đến từ : Ở đâu còn lâu mới nói
Cười cái gì, đưa chap đây coi nào. Nhanh ra chap mới nha nàng



Được cảm ơn :
202
:
Ngày tham gia :
16/04/2014
:
Đến từ :
The Galaxy
:
avatar
avatar

  • Administrator
Được cảm ơn : 202
Ngày tham gia : 16/04/2014
Đến từ : The Galaxy
Chap 2. Khởi đầu của hiểm nguy


***


“Là vì tôi, hôm nay cô đơn giữa đường phố đông người…
Là vì tôi, hôm nay cô đơn giữa đời trôi…
Mùi thuốc lá bay bay…
Mùi cà phê sao đắng cay…”
 
Một giọng hát trầm ấm nhẹ nhàng vang lên giữa không gian yên tĩnh từ căn phòng phía cuối hành lang. Bảo Bình đang ngồi đó, khóe môi cậu không ngừng chuyển động, tạo ra những nốt nhạc êm dịu nhưng lại phủ một màu cô đơn buồn bã. Cậu vẫn luôn như vậy, luôn giữ cho mình một khoảng lặng riêng bất chấp dòng đời xuôi ngược cứ vù vù trước mắt. Và khoảng lặng của cậu, đơn giản chỉ là một căn phòng đọc sách nho nhỏ cuối hành lang. Tại nơi này, Bảo Bình đã vô tình tìm thấy sự yên bình hiếm hoi từ tận sâu trong tâm hồn.
 
Bỗng nhiên, giọng hát của cậu đột ngột dừng lại trong giây lát, đôi mắt mơ mộng mở to khẽ liếc nhìn màn hình điện thoại. Song Ngư đang gọi cậu.
 
- Alô?
 
- Lô lô cái gì? Tui tưởng ông trốn đâu đó trong thư viện trường?
 
Giọng Song Ngư nói mà như quát lên trong điện thoại khiên Bảo Bình nghệch mặt vài giây rồi tiếp lời:
 
- Tui nói vậy bao giờ?
 
- Ashh… Thế rút cục là ông đang ở cái xó… à nhầm, cái chỗ quái quỷ nào? - Song Ngư hằn học hỏi.
 
Dù vậy Bảo Bình cũng không hề có thái độ gì, khuôn mặt cậu vẫn lộ rõ vẻ ngây ngô thường thấy, hồn nhiên đáp lại:
 
- Ở nhà.
Đầu dây bên kia đột ngột trở nên nghèn nghẹn:
 
- Tui cho ông 10 phút không hơn không kém, chậm một giây tui sẽ đá lệch phao câu của ông. Đến trường ngay!
 
Tít… tít… tít…
 
Song Ngư đã cúp máy.
 
Bảo Bình rùng mình một giây rồi vội vã phi ra khỏi nhà. Cậu mà không nhanh thì chắc chắn tên cá ươn đó sẽ đá lệch phao câu của cậu thật chứ đùa à.
 
*
Song Ngư thẫn thờ ngồi bệt ngoài hành lang thư viện. Con quái nhân! “Cái Lọ” đó đúng là con quái nhân. Hắn lẻn về từ bao giờ mà lại nỡ bỏ mặc anh em chốn tẻ nhạt buồn chán này… Thật đáng chết mà!
 
“Dù ông có đến chính xác không lệch một giây đi chăng nữa thì cái phao câu của ông cũng đừng mong được nguyên vẹn!”
 

Song Ngư ngước mắt trên trời cười lớn, hắn ta định bụng sẽ cho chàng Bảo Bình nhà ta một trận tơi bời đây mà!


***


4.00 pm
 
Trời dần tắt nắng. Cái âm u nặng trĩu của những đám mây đen mờ mịt và từng cơn gió rít mạnh bắt đầu xâm chiếm bầu trời. Những tán cây cao rộng giờ đây như co rúm trước thiên nhiên quyền lực.
 
Rắc!
 
Một cành cây kém may mắn lập tức rơi xuống, nó bất lực, vô vọng và thảm hại trong cơn gió xám tàn ác ma mị.
 
Tiếng sấm nổ đùng đùng, cùng với những tia sét sáng chói mắt đang gào thét, thét lên tất cả những âm thanh ghê rợn làm người ta sợ hãi.
 
Mọi thứ từ lúc nào đã bao trùm một màu đen hắc ám đến dị hợm. Toàn bộ không gian như muốn bóp ngạt cái gọi là sự sống chỉ trong nháy mắt, siết chặt khí quản của cái thây già đang vật lộn dưới sàn.
 
Trong cơn mưa kinh dị và hãi hùng kia, ông ta đang quằn quại với cơn khó thở quái ác mình mắc phải. Hai bàn tay nhuốm máu của ông đưa lên giữ lấy cổ như có một sợi dây vô hình nào đó đang thắt chặt cuống họng. Tiếng mưa xối xả kinh hãi bên ngoài chẳng mấy chốc đã át đi tiếng giãy giụa ông ta gây nên. Cái thân hình già yếu ấy nhanh chóng ngập trong vũng máu nhớp nháp đỏ lòm trên nền nhà.
 
Chợt, ông ta ngưng chuyển động vài giây rồi đột ngột nôn thốc nôn tháo. Và thứ ông ta nôn ra là… máu!



***


Cốc cốc
 
Căn phòng làm việc sáng trưng lạnh lẽo bỗng vang lên tiếng gõ cửa quen thuộc từ một ai đó.
 
- Mời vào.
 
Người bác sĩ với vẻ mặt lo lắng mang tên Johny lên tiếng. Lập tức cánh cửa bật mở, một bác sĩ khác bước vội về phía ông rồi đặt một xấp giấy lên bàn có vẻ rất bất an.
 
- Kết quả nghiên cứu phân tích mẫu hồng cầu từ cơ thể ông ta mang lại thông tin rất kì lạ thưa bác sĩ. Khám nghiệm cơ thể còn cho thấy cấu tạo não bộ thay đổi đột ngột và tim co bóp không ổn định. Hơn nữa các cơ quan nội quan còn hoạt động rất bất thường. Các cơ quan hô hấp còn có khả năng ngừng hoạt động rất cao khiến việc hô hấp của bệnh nhân trở nên khó khăn. Hồng cầu biến đổi làm cơ thể sản sinh quá nhiều hồng cầu, tiếp theo đó sẽ là bạch cầu.
 
Bác sĩ Johny kinh ngạc lắng nghe rồi im lặng một hồi lâu. Cuối cùng ông hít thật sâu như cảm thấy mình cũng muốn ngạt thở trước tình hình căn bệnh quái dị hủy hoại hầu hết cơ thể con người này. May mắn là hiện tại chỉ có một trường hợp duy nhất.
 
- Có khả năng lây nhiễm chứ?
 
- Trước mắt chúng ta vẫn chưa thể khẳng định được điều này. Khả năng lây nhiễm có thể nói là rất thấp, gần như không thể.
 

Ông bác sĩ thở phào với thông tin vừa nghe được. Phải tìm cách ngăn chặn căn bệnh này lại trước khi nó biến đổi và bắt đầu lây lan. Nếu điều đó trở thành sự thật thì loài người hoàn toàn có khả năng diệt vong.


***


4.50 pm
 
Bạch Dương nghênh ngang và bình thản gác chân lên chiếc ghế bên cạnh mình vô cùng thoải mái. Thiên Bình thì trèo lên trèo xuống mấy cái bàn gỗ trong căn phòng đề tên: “Phòng hiệu trưởng” – nơi mà sau khi xảy ra xung đột trên lớp, ba đứa con gái phá phách đã nhanh chóng bị lôi cổ vào chờ gặp thầy hiệu trưởng.
 
Nhưng nhìn là biết, Bạch Dương vẫn chả mấy quan tâm, vẫn cứ ngổ ngáo như thường. Thiên Bình cũng y chang, mặt cô thay vì lo lắng thì lại hớn hở như bắt được vàng:
 
- Ế! Xử, Dương! Coi cái tượng đẹp chưa này!
 
Và đúng đấy là cái tượng mạ vàng thật.
 
Nhưng Xử Nữ không hề đáp lại, trong cô đang có một linh cảm vô cùng bất an về hiện tượng thời tiết lạ lùng này. Chắc chắn là có gì đó không bình thường. Đôi mắt cô khẽ nheo lại quan sát màn mưa trắng xóa ngoài cửa sổ.
 

Xử Nữ tin, linh cảm của cô sẽ không sai.


***


- Mau! Mau chạy vào đây!
 
Sư Tử hét toáng lên trong nhà giữ xe. Kim Ngư và Cự Giải ngay lập tức vội vàng chạy vụt vào nhà xe với cái người ướt sũng và khuôn mặt mếu máo đến tột cùng.
 
Kế hoạch chốn học thất bại.
 
Cái cổng và bức tường to cao rút cục vẫn làm khó mấy nữ sinh này, thêm vào đó là những hiện tượng lạ của bầu trời càng khiến họ thực sự run sợ. Nó… quá ghê rợn!
 
- Chúng ta làm sao đây?
 
Cự Giải đến phát khóc lên vì lạnh. Nếu cứ mặc quần áo ướt như thế này thì cả ba sẽ cảm lạnh mất thôi!
 
Kim Ngưu ôm người nhìn ngang nhìn dọc rồi kéo tay áo Sư Tử:
 
- Nhà vệ sinh nữ ở gần đây, chúng ta có thể chạy qua đó vắt kiệt nước ở quần áo. Làm như vậy quần áo sẽ khô nhanh hơn.
 
- Được, cứ như vậy đi.
 
Ngay sau cái gật đầu của Sư Tử, cả ba tức khắc chạy như bay trong cơn mưa tầm tã.
 

Và họ không hề biết rằng… cơn mưa này mới chỉ là khởi đầu của hiểm nguy!



Message reputation : 100% (2 votes)



Được sửa bởi Admin Khổng Thiên ngày Tue May 13, 2014 5:32 pm; sửa lần 1.

Được cảm ơn :
202
:
Ngày tham gia :
16/04/2014
:
Đến từ :
The Galaxy
:
avatar
avatar

  • Administrator
Được cảm ơn : 202
Ngày tham gia : 16/04/2014
Đến từ : The Galaxy
Mie-sama đã viết:Cười cái gì, đưa chap đây coi nào. Nhanh ra chap mới nha nàng
Rồi mà, ta có chap mới kìa! Mà báo trước với nàng là sẽ có Yết nữ nha!
P/s: Ta cười không được sao?



Được cảm ơn :
8
:
Ngày tham gia :
09/05/2014
:
Tuổi :
21
:
Đến từ :
Ở đâu còn lâu mới nói
:
avatar
avatar

  • Thành viên
Được cảm ơn : 8
Ngày tham gia : 09/05/2014
Tuổi : 21
Đến từ : Ở đâu còn lâu mới nói
Ô, thật hả?!
Mà Yết nữ là ai a, em gái hay chị gái Yết nam à hay là một em zombie nữa. Mong không phải là trường hợp thứ 3 nga~
Mau có chap nha.
Trả lời cái p/s của nàng : nàng cứ cười vô tư với điều kiện post chap đi rồi cười.



Được cảm ơn :
29
:
Ngày tham gia :
24/04/2014
:
Tuổi :
17
:
Đến từ :
Thái Nguyên
:
avatar
avatar

  • Thành viên
Được cảm ơn : 29
Ngày tham gia : 24/04/2014
Tuổi : 17
Đến từ : Thái Nguyên
''đá lệch phao câu của ông''? chú chỉ đích danh như z có hơi quá ko?
P/s: mặc dù a cũng quen rồi



Được cảm ơn :
0
:
Ngày tham gia :
11/05/2014
:
avatar
avatar

  • Thành viên mới
Được cảm ơn : 0
Ngày tham gia : 11/05/2014
hay!!! (y)



The author of this message was banned from the forum - See the message

Được cảm ơn :
3
:
Ngày tham gia :
27/04/2014
:
Tuổi :
18
:
Đến từ :
Nhà Xác
:
avatar
avatar

  • Trial Moderator - Box Truyện Ngắn Sưu Tầm
Được cảm ơn : 3
Ngày tham gia : 27/04/2014
Tuổi : 18
Đến từ : Nhà Xác
Văn phong ổn
Banner đẹp

Chúc đông ~



Được cảm ơn :
8
:
Ngày tham gia :
09/05/2014
:
Tuổi :
21
:
Đến từ :
Ở đâu còn lâu mới nói
:
avatar
avatar

  • Thành viên
Được cảm ơn : 8
Ngày tham gia : 09/05/2014
Tuổi : 21
Đến từ : Ở đâu còn lâu mới nói
Sao lâu có chap mới thế con mụ Thiên kia. Mau đưa chap đây coi nào, đang hấp dẫn, Yết nữ của tuôi đâu TT^TT



Message reputation : 50% (2 votes)


Sponsored content



Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Bình luận về bài viết

Bạn cần để bình luận về bài viết


Nếu chưa có tài khoản bạn vui lòng tài khoản

Quyền hạn của bạn:
Bạn không có quyền trả lời bài viết

 
  • Free forum | © PunBB | Free forum support | Report an abuse | Create your own blog