Truyện Sáng Tác - nơi tụ họp những cây bút trẻ có đam mê sáng tác và mong muốn tác phẩm của mình được đón nhận. Hãy đến với chúng tôi và thỏa sức chia sẻ những tác phẩm do chính bạn sáng tác!




Được cảm ơn :
4
:
Ngày tham gia :
05/05/2014
:
avatar
avatar

  • Thành viên
Được cảm ơn : 4
Ngày tham gia : 05/05/2014






Tên fic: Giang hồ Đệ nhất Kiếm khách

Tác giả: Sin

Thể loại: Xuyên không, Hài, Lãng mạn, HE

Rating: 13+

Lịch post: Tùy hứng

Cảnh báo: No





Ai bảo là trên đời này thực sự không có xuyên không.

Ai bảo cứ xuyên không là hảo

Cứ dở nam dở nữ như ta thì chết a~








Message reputation : 100% (1 vote)



Được sửa bởi Bựa nhân ngày Fri Jun 27, 2014 7:24 pm; sửa lần 3.

Được cảm ơn :
4
:
Ngày tham gia :
05/05/2014
:
avatar
avatar

  • Thành viên
Được cảm ơn : 4
Ngày tham gia : 05/05/2014




Kinh đô Hoa Lữ thật quả không ngoa khi nói nơi đây là kinh thành bậc nhất của Trung Hoa. Tuy đã về đêm nhưng vẫn sầm uất, náo nhiệt vô cùng. Trên đường, người ta bán tấp nập đủ loại hàng hóa, từ các gánh hàng rong cho đến các cửa tiệm lớn, bé đều được đỏ đèn rực sáng. Từng dòng người nườm nượp nối đuôi nhau, chen chúc, cười nói hỉ hả, tha hồ chọn lựa mua sắm, ắt hẳn các tiểu nhị cất tiếng rao lanh lảnh ra chào gọi cho các khách điếm. Có thể nói ở Triều đại này, người dân thực sự sống rất sung túc.

Một thiếu nữ chừng 15, 16 tuổi đang ngoài người ra cửa sổ khách điếm ra ngắm trăng. Tuy không thể gọi là đệ nhất mỹ nhất, xinh đẹp nghiêng nước nghiêng thành gì, nhưng cũng có chút gọi là đáng yêu. Hai bím tóc được búi tròn lên gọn gàng. Đôi mắt to tròn đen lánh toát lên vẻ tinh nghịch, hai gò má mượt mà đỏ bừng giống trái táo, cùng đôi môi đỏ mọng như trái anh đào. Tuy nhiên, vẻ mặt nàng có chút u sầu, mắt hướng đám đông tấp nập như đang tìm kiếm ai đó, thỉnh thoảng lại len lén thở dài.

Và thiếu nữ đó chính là ta. Đệ nhất kiếm khách, một nhát đao đoạt trăm mạng người. Hờ, bây giờ thì có thể gọi như thế.

Sở dĩ ta nói “bây giờ” bởi vì đó không phải là ta trước kia. Cũng hơi rắc rối nhỉ? Nói ngắn gọi thế này nhé! Ta đã xuyên không…

Xin tự giới thiệu với mọi người. Ta là Trần Vương, cô gái 25 tuổi của thế kỷ hiện đại 21. Ta vốn đã tốt nghiệp trường Đại học Kinh Tế đã lâu, bằng đỏ hẳn hoi nhưng vẫn đang thất nghiệp, người yêu thì ế dài dài. Vì ăn bám cha mẹ, không có việc gì làm nên rảnh rỗi toàn đọc truyện chơi thôi.

Úi giời! Xuyên không, xuyên không. Không biết cái thể loại này đã cày nát bao nhiêu cuốn truyện, cũng chính vì thế mà ta luôn bị mama cho ăn gậy vì cái tội mỗi lần đọc xong lại phấn kích, hò hét như người điên. “Ta muốn xuyên không aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!!!”

Haizz, cuối cùng thì trời đất cũng nghe được lời cầu khẩn tha thiết từ ta. Ta đã xuyên không mặc dù hình thức cũng không được nho nhã như các cô nàng trong tiểu thuyết lắm. Ta nhớ loáng thoáng vài trường hợp như: giúp đỡ người nhà trời nên được đền ơn đưa xuyên không, lỡ chân vấp xuống xiếng xuông không, lên máy du hành thời gian xuyên không hay là to tát hơn gặp tai nạn đắc kỳ tử. Ta chỉ là đơn giản trong đạp xe đi chợ thì buồn ngủ ( Chắc thức đêm cày tiểu thuyết), tiếp đó đâm vào cột điện và thế là xuyên không. -_- Ố là la! Xuyên không dễ ợt ấy mà. Không tin thử đâm vào cột điện mà xem ^^

Còn về việc tại sao ta đã xuyên không rồi mà vẫn còn thảm sầu thế ư? Dĩ nhiên là ta cũng vui rồi, vui phát điên ấy chứ, thiếu mỗi nước bật giật là nhảy một bài Harlem Shake ấy chứ. Thử nói xem, khi tỉnh dậy thì thấy mình đang ở trong một khách điếm vô cùng sang trọng và đắt tiền, tiếp đó đã nhập vào một cô bé đáng yêu, xinh đẹp thế này, ờ thì nhan sắc cũng là hơn ta trước đó một tý. Lại thêm một mỹ nam đúng bên cạnh không ngừng lo lắng cho ta. Mừng phát khóc đi được.

Mỹ nam này ta đoán chừng mới 17, 18 tuổi gì đó. Diện mạo khôi ngô tuấn tú vô cùng. Mái tóc màu đen óng ả buộc hờ bằng dải lụa lam, bên tai còn buông lơi hai lọn tóc. Hàng mi cong vút lạ thường bao bọc đôi mắt phượng  trong veo không chút vẩn đục, sáng lấp lánh như sao. Khí chất tao nhã, tỏa sáng rực rỡ hơn người phàm. Lại thêm bộ y phục lụa trắng tinh, đai thắt lưng thêu văn mây cuộn, khiêm nhường mà sang quý vô song. Chậc chậc, đến đây ta cũng không biết người đẹp vì lụa hay lụa đẹp vì người nữa.

Đây chẳng phải là bạch y công tử vẫn thường xuất hiện trong tiểu thuyết kiếm hiệp hay sao ? Khửa khửa, đúng chuẩn mẫu nam tử ta thầm ao ước.

Thấy ta tỉnh giật thì chàng mừng khỏi kể xiết, không ngừng ôm ta, nắm lấy tay ta mà lắc lấy lắc để. Còn thở phào nhẹ nhõm, nói cuối cùng Phật tổ cũng đã hiển linh. Ta thấy thế mà không khỏi đắc ý cười thầm trong bụng. Mối quan hệ giữa ta “bây giờ” và chàng trai này có lẽ cũng không ít thân thiết đây.

Khoan đã nói nhé! Để ta đoán xem nào. Không phải là phu thê đấy chứ, Khư khư, con gái thời nay lấy chồng đều rất sớm mà. Không nữa thì cũng đang trong giai đoạn tìm hiểu, người yêu chăng? Tệ nhất đi nữa cũng chỉ có thể là anh em. Hề hề, không sao, không sao, có ông anh tuấn, lòng ta đã mãn nguyện vô cùng.

“ Sư huynh! Cuối cùng cùng huynh cũng đã tỉnh. Huynh đã ngủ 7 ngày 6 đêm rồi rồi đấy! Huynh làm đệ lo chết đi được.”

Ôi chòi ôi! Giọng nói mới ngọt ngào, tha thiết mới làm sao. Tuy trong giọng nói có pha lẫn đôi chút trách móc nhưng không thể giấu được niềm vui khôn xiết trong đó.

Ta nhìn mỹ nam kia như ngây dại, nước miếng túa ra không ngừng. Chỉ trách phận mình nữ nhi kém cỏi, không thể lao ra cắn xé đôi môi gợi cảm đó ngay được.

Ủa? Mà khoan. Không phải lúc nãy ta nghe nhầm đó chứ. Cái gì mà “huynh huynh” với “đệ đệ”. Hay là hắn thị giác có vấn đề, không phân biệt nổi nam và nữ. Ta e dè xuống nhìn vào thân thể mình lần nữa mới dám chắn chắn ngẩng mặt lên nhìn hắn lần nữa. Mặc dù ta đang bị thương bả vai, mặc chiếc trắng khoác rộng thùng thình của nam giới nhưng phần nhô ra bên dưới thì chắc chắn không nam nhân người nào có được.

Chừng như nhận ra sự bối rối trên mặt ta. Mỹ nam kia khẽ thở dài, quỳ xuống cạnh giường , khuôn mặt căng thẳng vô cùng.

“ Huynh phải bình tĩnh lắng nghe đệ nói đây. Đệ cũng không ngờ tác dụng phụ của nó lại nghiêm trọng thế này. Viết thương quá sâu lại có kịch độc. Nếu không phải không còn cách nào khác, đệ mới dám đưa huynh đến chỗ Dược Nhân. Ban đêm thuốc sẽ phát tác, chỉ đến khi mặt trời mọc huynh mới có thể quay lại dáng vẻ bình thường.”

Ta phải ngây người ra một lúc bộ não chậm chạp của ta, à mà cũng không phải là của ta, cuối cùng cũng đã phân tích được tình hình.

Cho phép nói bậy một tý.

Mẹ nó chứ!!! Cần lời giải thích??!!!! Hóa ra, ông đây, à nhầm, bà đây xuyên không thành đàn ông ư? Lại còn bị thương? Tác dụng phụ? Ban đêm biến thành nữ giới ư??!!

Không biết ta rủa ông trời “n” lần  hay là phải cảm ơn trời đất cho cái tác dụng phụ kia!!

“ KHÔNGGGGGGGG!!!!!” Quá kích động, ta điên tiết lồng lộn lên nhưng cũng hét được có thể. Đơn giản ta cũng chẳng biết nói thêm gì nữa.

Mỹ nam đâu kia không hiểu được vấn đề thực sự của ta, chỉ biết cúi gằm mặt, buồn rầu an ủi.

“ Nhất định sẽ hết nhanh thôi! Đệ đảm bảo đấy!”

Ta hét một lần nữa. Bây giờ đôi mắt đã bắt đầu ngân ngân rưng lệ. Mẹ nó chứ, nhanh hết nữa thì bà đây suốt kiếp phải trong hình dạng đàn ông à? Huhu, mẹ ơi con nhớ mẹ. Con không muốn xuyên không nữa, thực sự không muốn nữa a.

Cuối cùng ta cũng bật lên khóc tức tưởi.














Được sửa bởi Bựa nhân ngày Fri Jun 27, 2014 8:31 pm; sửa lần 5.

Được cảm ơn :
0
:
Ngày tham gia :
11/05/2014
:
avatar
avatar

  • Thành viên mới
Được cảm ơn : 0
Ngày tham gia : 11/05/2014
Hay!! (y) Hài!! :v tiếp đi??



The author of this message was banned from the forum - See the message

Được cảm ơn :
3
:
Ngày tham gia :
27/04/2014
:
Tuổi :
18
:
Đến từ :
Nhà Xác
:
avatar
avatar

  • Trial Moderator - Box Truyện Ngắn Sưu Tầm
Được cảm ơn : 3
Ngày tham gia : 27/04/2014
Tuổi : 18
Đến từ : Nhà Xác
Bựa nhân?
Muahaaa~
Có phải là Sin không đấy


Văn phong ổn
Chap ngắn

Chúc đông ~



Được cảm ơn :
4
:
Ngày tham gia :
05/05/2014
:
avatar
avatar

  • Thành viên
Được cảm ơn : 4
Ngày tham gia : 05/05/2014




Hắn ngẩn người nhìn ta khóc rống lên, trong mắt xuất hiện một tia chấn động nặng nề. Đại sư huynh, khí phách hiên ngang, oai phong lẫm liệt, người mà hắn luôn âm thầm ngưỡng mộ nay đang khóc như một đứa con nít.

Hắn xem ra đã gây họa lớn.

“ Tất cả là lỗi của đệ. Muốn chém, muốn giết đệ đều cam lòng.” Nói xong, hai mắt ngân ngấn lệ, khuôn mặt đỏ ửng đáng yêu đến tột cùng.

Ta…thực sự rất đập đầu vào tường!!! Aaaaaaaa

Quả này trời thực sự hại ta thảm a~ Mỹ nam thế này mà ăn không được, nhìn cũng không xong. Chả phải bức ta uất quá mà chết sao??!!! Cẩu huyết, cẩu huyết!!!

Ta học theo phim kiếm hiệp ngửa mặt lên trời, quỳ đâm ngực, ho khan đấu máu, kết quả chỉ thấy những giọt nước chu sa, lệ mỹ óng ánh từ miệng ta bay ra. Khụ… không may là theo chiều gió, nhiệt độ và độ ẩm chiều nay…đáp thẳng vào làn da trắng mịn màng của mỹ nam….

Sau một loạt những động tác thay đổi đột ngột như gào rú, cào cấu của ta, mặt hắn cũng biến tấu hài hòa không kém, từ trắng sang xanh, lúc lại hồng lúc lại đỏ và bây giờ là đen, đen thui như mặt lão Bao Công* vậy.

[…………]

Căn phòng chìm vào tĩnh lặng.

Ta đã đánh răng chưa nhỉ?

“………”

“Đệ đệ, ta đi chết đây~” Nói rồi xong vùng vằng ra cửa sổ chực nhảy xuống.

Chợt thấy cảnh đồng bằng, sông nước mênh mông một bờ tĩnh lặng. Vốn tưởng nhà thời xưa chỉ xây tầng trệt, ai dè quên mất đây là khách điếm hạng cao, 18 lầu vô cùng hùng vĩ, và ta, đang ở trên lầu thứ 18 đó.

Hai chân liền khựng lại, đắn đo không biết nên tức cảnh sinh tình làm một bài thơ hay cười bảo hôm nay trời nóng quá.

Chợt một vòng tay ôm ngang eo ta lôi ta xuống. Tuyệt! Đúng là đệ đệ yêu, có thế chứ!

Ta cứ thế xoay người ngã vào lòng mỹ nam. Thẹn thùng ngưởng mặt lên nhìn, ai ngờ hắn đang chảy nước mắt, nước mũi đầm đìa hòa chan chỗ nước sủi những bọt ta bạn tặng ban nãy,  hai tay nắm chặt gằn bi ai.

“ Huynh thật đáng thương ( Đúng đúng, ta quả rất đáng thương a~), ta nhất định sẽ báo thù giúp huynh ( Được được, đệ đệ ngoan). Ta sẽ giết sạch lũ hại huynh ra thế này, bị thương chấn thương sộ não chưa đủ lại còn bị tẩu hỏa nhập ma, điên điên dại dại không ra người thế này. (Hử?? Không phải ta chỉ bị thương ở bên tay trái thôi sao?= =’’ )Dược Nhân lẫn Thần Tử Hiên, ta đều giết hết.”

Nói rồi lại nức nở khóc, thỉnh thoảng buông tà áo lên chấm chấm nước mắt. Quả nhiên là mỹ nam có khác, khóc cũng khác thường, dáng điệu thuần phục, uyển chuyển, tao nhã không ngờ.

Có cần phải thế không? Gì mà cứ như mất chồng vậy…..

Ohh yeah!! Đúng rồi. Theo như đống đam mỹ cổ đại thời xưa của ta, không phải Boy’s Love cũng rất phổ biến hay sao. Không chừng mình xuyên không vào đam rồi.

Sẵn tiện có mỹ nam bên cạnh, sao không tránh thủ một chút nhỉ? Kakaka

Không nhịn được, ta đành ngoác miệng ra cười. Chợt nhìn lại nhìn thấy ánh mắt sững sờ, thương cảm của người đối diện ( I’m fine  = =’’) đành khẽ ho khan một cái.

“Em hèm…Mọi việc đã xảy ra rồi thì cứ để nó trôi qua đi,. Không phải ta đang còn sống rất khỏe mạnh đây sao?” ( Hắn lắc đầu quầy quậy. (_ _’’) )

Ta giả bộ đau đớn, vỗ vai đệ đệ yêu an ủi. Nào ngờ hắn liền hất văng tay ta, lùi sang bên cạnh nhìn đầy cảnh giác.

Quéc??!! Giề thía này? Bộ ta lại biến thành ma sao? Ngươi mới có vần đề về thần kinh ấy!

Nhanh như cắt, thanh kiếm ngọc bích bên hông hắn được rút ra, lưỡi kiếm đặt kề cổ ta trong gang tấc.

Quả không thể nhìn mặt mà bắt hình rong,….. một tiểu mỹ nam luôn thẹn thùng khóc lóc cũng có thể biến thành một kẻ giết người lãnh khốc đáng sợ.~

Đôi lông mày nhíu chặt, vẻ mỹ nam đáng yêu tiêu sái không nữa mà thay vào đó là khuôn mặt vô cảm .

“ Ngươi là ai?” Hắn cất giọng trầm trầm, bình ổn như đã quá quen với những chuyện như thế này.

Hắn đã biết ta là đồ giả mạo. Thôi xong, mẹ ơi xuân này con không về.

Từ thanh kiếm một màn sương màu bạc tỏa ra óng ánh, nhưng lạnh lẽo đến rợn người y hệt đôi mắt của chủ nhân đang cầm nó vậy.

Ta sợ đến điếng người, tim đập loạn nhảy múa không ngừng, chỉ biết quỳ sụp xuống sàn nhà, đôi mắt vô hồn, thẫn thờ nhìn người đối diện. Và…đây là lần đầu tiên ta phát hiện các nhà làm phim không sai, khi sợ cũng có thể suýt mót ra quần. -_-

“ Nói!!”

Hắn ấn tay, một dịch lỏng đỏ tươi ào ạt từ cổ ta tuôn xuống.

Mẹ nó, đau quá! Nhưng nhờ thế ta trấn tĩnh lại, hơi thở không còn gấp gáp như trước nữa, cũng không buồn tiểu nữa…., não bộ chậm chạp dần hoạt động trở lại, nhận ra tình thế cấp bách của mình hiện giờ.

“ Ta...thực sự là đại huynh của đệ!” Vất vả lắm, cổ họng ta mới gào thành tiếng.

“ Ồ, có thể sao?” Hắn lạnh lùng, cười châm biếng: “ Nói cho ngươi biết đại huynh của ta rất cực ghét tiên thảo mặc dù nó không có mùi, huynh ấy dị ứng chỉ cần chạm nhẹ vào nó là mẩn nổi toàn thân, đau đớn lăn lộn.”

Thấy ta vẫn đang ngơ ngác nhìn, hắn liền tự chỉ vào mình rồi nói tiếp: “ Và ta, 3 năm trước bị hạ độc suýt mất mạng, giải dược duy nhất là tiên thảo. Nhưng độc dược không tiêu biến, ta chỉ có thể hàng ngày bôi tiên thảo lên toàn thân, nhuộm quần áo trong tinh chất của nó. Vậy ngươi thử nói xem….”

Thử nói xem??? Ta còn gì mà nói đây???

“ Ngươi sao lại giả mạo? Đại huynh thật của ta đang ở đâu? Ta lúc đầu đã rất nghi ngờ rồi mà. Làm sao…huynh ấy có thể thoát khỏi kiếp nạn. Lũ Dược Nhân đó làm sao có thể cứu huynh ấy dễ dàng như thế?”

Oh shit! Hắn gần như đang phát điên lên. Ta cũng đang đắn đo mãi không thôi. Liệu có nên nói thật với hắn không đây? Rằng ta đã xuyên không nhập vào thân xác đại huynh hắn, còn linh hồn tên kia bay theo phương trời nao thì ta chịu.

Trường hợp 1, không tin:  + Cho rằng ta bị điên, giết.

+ Cho rằng ta nói dối, giấu huynh của hắn, giết.

Trường hợp 2, tin là thật: Phát khùng lên vì ta chiếm xác huynh hắn, giết.

Haizzz, đành phải phát huy khả năng chém gió dở tệ của ta rồi.

Ta cố gắng làm vẻ bình tĩnh, ngẩng đầu nhìn hắn:

“ Đệ thật hồ đồ. Đệ quên rằng bây giờ ta đang trong hình dạng phụ nữ sao?”

Hắn ngạc nhiên, tò mò hỏi lại: “ Phụ nữ thì sao chứ? Không phải vẫn là cùng một người sao?”

Thấy thanh kiếm có vẻ đã buông lỏng, ta vội gào lên: “Nhầm to, nhầm to rồi. Phụ nữ và đàn ông...ừm...tâm sinh lý lẫn thể trạng rất khác nhau. Mặc dù đàn ông con trai thường cứng rắn, mạnh mẽ nhưng phụ nữ mềm dẻo, bền bỉ hơn. À…thì chịu mấy cái dị ứng là chuyện muỗi.”

Thấy hắn im lặng một lúc, ta mỉm cười đắc thắng, tin rồi chứ gì, mặc dù ta bịa vô cùng xầm phào, nhưng hắn có phải phụ nữ đâu, sao mà hiểu hết được chứ.

Hắn vẫn không nói năng gì xé toạc miếng áo trên bả vai, ta đau đớn rú lên. Chỉ thấy hắn nhìn chằm chằm vào một lúc lâu, tự hỏi hắn lại nổi cơn thú tính gì nữa thì hắn lại đột nhiên buông ta xuống, thu kiếm lại.

Ta như trút được mấy ngàn cân, nhưng cũng không dám thở mạnh trước mặt hắn, đành từ từ nén trong lòng, bàn tay lẫn lưng áo đã vã mồ hôi như tắm.

Hắn thở phào nhẹ nhõm, hết mỉm cười dịu dàng lại dùng ánh mắt chan chứa tình cảm sâu đậm nhìn ta, miệng không ngừng lẩm bẩm: “Thật tốt quá! Không sao.”

Nàyy….yy….y, Không phải hai huynh đệ nhà ngươi yêu nhau thật chứ?!!

Tên này quả là sinh nhầm thời, một tài năng diễn viên kiệt xuất thế này mà không tham gia Hollywood quả là lãng phí lớn, chỉ tính riêng về khả năng biến đổi sắc mặt có lẽ còn nhanh hơn vận tốc ánh sáng.

Nâng ta dậy, tiếp tục lại khóc lóc.“ Thứ lỗi cho đệ đã hồ đồ. Ta thực sự rất sợ mất huynh…”

Có JQ, chắc chắn có JQ rồi nhá!! Ta thầm gào thét ầm ĩ trong lòng. Với một con hủ như ta thì điều này thực sự rát đáng phấn kích a~

Chỉ sợ hắn mà biết được sự thật sẽ lột da ta mất.

“Ta sẽ báo chuyện cho Nhị sư huynh và Tam sư huynh. Huynh cứ tạm thời ở đây tĩnh dưỡng cái đã. Hàng ngày sẽ có người tự mang thức ăn và quần áo đến cho huynh.”

“ Được, được.” Ta vui vẻ gật đầu. Sư đệ ta giàu có thế, chắc vai vế của ta cũng không kém.

Thực ra, lúc tỉnh dậy điều ta thắc chính là thân phận của mình, vốn tưởng là một vị tiểu cô nương bình thường ai ngờ sự việc phức tạp hơn dự đoán.

Tên mỹ nam kia có thực đơn giản là đệ đệ của ta không? Hắn không bình thường một chút nào. Vừa giàu có, võ công lại rất thâm hậu, rút đao không chớp mắt thế kia mà, chắc hẳn là một nhân vật nổi tiếng trong giang hồ.

Thế còn ta, ta là đại sư huynh của hắn cơ mà.

Ta là ai…?

Bị thương suýt mất mạng bởi trận chiến ác lửa nào đó, chắc chắn võ công của ta thuộc dạng cao thủ.

Còn Tam sư huynh và Nhị sư huynh mà hắn nhắc đến nữa.

Rốt cục là bằng hữu hay là anh rột thịt. Họ có vai vế như thế nào?

Xem ra ta đến với thế giới này còn quá ít hiểu biết, lịch sử ta còn học kém nữa Ọ A Ọ.

Mịa, đau đầu vãi, thôi không nghĩ nữa. Ngủ một giấc rồi tính vậy, trải qua bao nhiêu chuyện thế rồi mà. Ta lồm cồm bò lên giường, thoải mái lấy chăn đắp. Chăn cũng rất mềm, không quá dày cũng không quá mỏng, phòng hảo hạng có khác, tạm thời cứ báo áo tên này cái đã.

“ Binh lính đang truy đuổi rất khắt khe. Huynh tuyệt đối không được lộ diện.”

Mí mắt bắt đầu sụp xuống, ta mơ màng nhanh chóng thiếp vào giấc ngủ, một lúc sau nghe loáng thoáng tiếng mỹ nam vọng lại, ta ậm ừ cho qua rồi cuộn tròn người ngủ ngon lành một mạch đến tận sáng.






Được cảm ơn :
4
:
Ngày tham gia :
05/05/2014
:
avatar
avatar

  • Thành viên
Được cảm ơn : 4
Ngày tham gia : 05/05/2014



Chap 2: Náo loạn khách điếm



“Kiếm Ma Độc Cô Cầu Bại vô địch thiên hạ, chôn kiếm chốn này.
Ô hô! Quần hùng thúc thủ, trường kiếm dẫu sắc, còn có ích chi!”


Sáng sớm tỉnh dậy, ta suýt bị mình dọa cho phát kiếp. Khụ…cái gọi là phản ứng bình thường của nam nhân khỏe mạnh ấy.

Đương nhiên lúc tỉnh dậy đó ta vẫn còn chưa minh mẫn lắm, vẫn nghĩ mình đang ở nhà… Thế này nhá, bạn đang là một cô gái, bạn trong độ tuổi trẻ trung, nhiệt huyết dâng trào, bạn đang vô cùng yêu đời vì 34C của mình, và một buổi sáng đẹp trời bạn phát hiện ra mình mọc thêm một đôi chân nữa… -__-



Sau khi nhớ lại tất cả mọi chuyện, việc ta làm đầu tiên là nhảy phóc xuống giường, lục lọi phòng kiếm gương. Trái tim ta đập tình thịch liên hồi, cơ bắp rắn chắc thế này, eo những sáu múi thế này, đôi chân thon dài ngon lành cành đào thế này cơ mà. Dù sao cơ thể này cũng đã thuộc về mình, không ăn thì hơi bị ngu.

Ta rảo mắt tìm kiếm khắp phòng, toàn là những đồ vật cổ lạ lẫm mà ta chưa từng xem qua. Giá của chúng so với thời này là bình thường nhưng nếu đem về thời hiện đại cỡ cũng khảng mấy vạn tệ. Ta đắn đo, sờ tới sờ lui không biết nên chôm chỉa cái nào, chợt thấy một cái bình khá to, mẫu hoa văn tinh xảo đập, ta liền ưng thuận, quắc hai mắt sáng rỡ lôi nó ra từ gầm giường.

Chẹp, chẹp, người thời xưa thường thích giấu đồ quý dưới giường thế à? Oa đẹp quá, không những chạm trổ đẹp mà kiểu dáng còn rất đặc biệt, tinh tế, thanh thoát. Lư hương chăng?

Ta gói gém kĩ càng trong một túi bọc rồi mới tiếp tục chạy đi tìm gương. Hơi mờ nhưng khá là to. Ta nhổ một bãi nước bọt, ngồi xổm xuống, dùng ống tay tỉ mỉ lau sạch và ngất….Hai hàng lệ chợt tuôn rơi.

Lão Thiên à, ta đã đắc tội gì vời ngươi đúng không?

Đây…yy….yy rõ ràng là U40 mà. Xem xong quả thật muốn chọt cả hai mắt, hấp cmn thị giác. Trên đời này ta vốn ái mộ nhất là khuôn mặt, thế mà nhìn hắn, à nhìn ta thử xem. Đó là một khuôn mặt gầy gò, khoắc khoải, nước da trông nhợt nhạt đến phát phát bệnh. Đầu tóc, râu ria lởm chởm, bết lại như chưa bao giờ biết đến một thứ gọi là tắm, đã thế hai lọn tóc bên đầu đã bạc trắng hết cả. Đôi mắt sắc lạnh nhưng con ngươi lại trống rỗng, vô hồn, thậm chí là tuyệt vọng.

Ta đau đớn đến xé lòng, không ngờ đây sẽ là khuôn mặt thật của chính mình. Đừng nói là con gái, con trai mà thấy cũng phải chạy cong đít. Ta nghi ngờ tự hỏi ánh mắt lão đệ dành cho mình lúc đó có lẽ không phải tình lang, ý thiếp gì sất mà chỉ là sự thông cảm cho lão cha già sắp xuống hố.

Cuối cùng quá uất nghẹn, ta lấy chân đế cắm nến đập tan chiếc gương từng mảnh nhỏ. Ta băm, băm, băm,…ta hận, hận, hận,…..

Đúng lúc đó một tiếng choang cùng tiếng rầm của tiếng sấm đồng thời vang lên. Mây đen đột nhiên kéo đến, căn phòng bỗng chốc tối mịt, ta loáng thoáng thấy bóng dáng người phục vụ phía sau lưng.

“ Quan khách, ngài..i..ii..”

Một lão bá già nua kinh hãi, ngây ngốc đứng nhìn ta, chén cháo dưới đất vỡ từng mảnh. Trong nền trời mịt mù, thấp thoáng hiện lên những tia chớp kinh dị, ta, đứng ngay trong góc phòng trợn mắt nhìn lão, các mảnh kính vỡ tung tóe khắp nơi, đôi bàn tay rớm những máu nhỏ giọt tí tách, hai lọn tóc trắng bay bay phấp phơ một cách kinh dị.

Ta chậm rãi mỉm cười, đưa đôi bàn tay dính đầy máu cho lão. Đoàng, một tiếng sấm nữa lại vang lên. Lão hãi hùng thét, hai chân run cầm cập, quay đầu chực bỏ chạy.

Tại sao phải chạy?

Ta ngu quá, lúc này lỡ làm mảnh kính bắn vào bây giờ đau bỏ mẹ. Nhà ngươi không mau băng bó cho ta chạy làm gì.

“ Đứng lại!!”

Ta gầm hét, giơ cánh chạy đuổi theo sau.

Huhu đừng có bỏ ta mà, đau lắm. TvT

Lão thấy thế thì càng sốc, miệng không ngừng gào thét cầu cứu, bỏ chạy toán loạn khắp nơi, cuối cùng vấp ngã, sảy chân lăn xuống cầu thang. Thấy mông lão cứ nẩy nẩy theo từng bậc, mắt ta không ngừng trợn lên trợn xuống nhìn theo sau, hố hố già rồi mà còn căng quá! (t/g: Ngươi đúng là dê cụ ý -___-)Thấy ta gần đuổi kịp lão liền quỳ xuống, dập đầu khóc thét.

“ Làm ơn tha cho tôi. Tôi còn mẹ già, con nhỏ đang đợi sẵn ở nhà. Làm ơn….” Nói xong, móc móc tay vào túi áo lấy ra một bao nhỏ đã nâu xỉn.

Ta cảm động, không ngờ con người thời xưa vừa hiếu thuận lại tốt bụng đáng yêu đến nhường này. Lão biết ta không có tiền cho đưa cho ta đi khám đại phu chăng?

Đã vậy thì không cần khách khí, ta mỉm cười đưa đôi bàn tay lành lặn giật lấy bao tiền đút vào túi áo. Nhưng chưa kịp cảm ơn thì bị một đám người xen ngang, phá hoại nhảy vào đạp ta lăn ra bên cạnh. Ai đó chỉ vào ta, hét lớn:

“ Mọi người cẩn thận. Hắn chính là Độc Cô Cầu Bại, Đệ nhất kiếm khách. Mau, mau sai người báo quan binh!”

Hở?? Cái oắc thị hợi? Độc Cô Cầu Bại không phải là nhân vật hư cấu của Kim Dung sao? Hắn vốn là một kẻ hiệp lữ, võ công cái thế, xuất chúng giang hồ. Tên của Độc cô cầu bại có nghĩa là Cô độc một mình mong được bại trận, biểu thị khả năng kiếm thuật thần thông của nhân vật này. Ta…ta…chính là vị truyền nhân đó sao?

Chưa để ta kịp định thần, tất cả lăm le tay cầm vũ hằm hằm nhìn ta.

Nhìn ông lão vẫn đang ôm đầu run rẩy ngồi bệt một góc, nước mắt lưng tròng, hai gò má đỏ ửng, đôi vai không ngừng run rẩy thật đáng yêu. ( Mô phật! Đúng là trẻ không thương, già cũng không tha). Tội nghiệp lão bị hăm dọa, ta liền nổi giận, quoắc mắt nhìn cả đám. Họ giật nảy mình, cảnh giác lùi phía sau, không dám tiến lại gần.

Lão bá bá, ta vẫn chưa đền đáp được, nghĩ đến bảo vật ta cất giấu trên phòng liền nắm tay lão bá chạy như bay. Lão bá đáng thương chỉ biết hai hàng lệ rơi, bị lôi xềnh xệch theo sau, cái mông tròn lại tiếp tục nẩy lên nẩy xuống.

Thấy ta bỏ chảy, họ liền hô hào chạy rầm rầm đuổi theo sau. Khung cảnh lúc này thật hỗn loạn, tiếng gào thét khắp mọi nơi, khách khứa thấy ta đều nháo nhào dẫm đạp lên nhau, bỏ chạy toán loạn.

Ta hừng hực khí thế, đạp cửa một phát rầm, trao tận tay bảo vật cho lão. Lão thấy ta đưa cho bọc gói to thì mừng lắm, hớn hở mặt mày vội mở ra. Bỗng chốc, mặt tối sầm lại.

Thấy chúng sắp đuổi kịp, ta vội rảo chân bước. Nhất định ta phải rời khỏi đây ngay, thời gian gặp tuy ít ỏi nhưng cũng sẽ nhớ cái mông lão nhiều lắm. Nghĩ vậy liền rưng rưng bảo lão:

“ Không cần phải khách khí. Cũng đừng nhớ ta quá nhiều.”

Ta quẹt nước mắt hùng dũng đi ra, đạp cửa lần nữa. Đám lâu la vừa đuổi đến nơi, thận trọng định xông vào, không ngờ đúng lúc ta đạp cửa đi ra, đập ngay vào người bọn họ. Thế là từng người nối đuôi nhau lần lượt lăn xuống, những cái mông lúc lắc trông thật thích mắt.

“ Khách quan…nhưng..g…gg…đây là…cái bô mà.”

“ Hả? Ngươi nói cái gì!”

Cái lũ này thật là, lăn xuống mà cũng ồn ào thế, làm ta chẳng nghe được gì cả. Thấy những cái mông dần dần lăn mất dạng, ta liền phủi đít hoảng hốt chạy theo để mặc lão bá thổ huyết, vật vã té xuống sàn. ( RIP)

Kẻ này dính kẻ nọ, bọn họ cứ thế biến thành một khối tròn, thi nhau lăn mãi xuống hết 18 tầng làm ta chạy theo bở cả hơi tai. Thấy tất cả bất động một chỗ, ta sự hãi rón rén lại gần. Trời đất, không phải ta hại chết người rồi chứ? ( Vâng, vừa mới giết một người xong mà = = “). Thấy tất cả vẫn còn thở ta mới yên tâm, lột hết túi bọn họ vét lấy tiền. Cái tội này là do làm một cô nương yếu đuối như ta sợ nha!

Sau khi xử lý xong đám lao nháo, ta nhớ đệ đệ yêu của ta đã trả tiền phòng, bao ăn ở mà ta mới dùng hơn nửa ngày, điều này thật không công bằng. Ta liền tức giận, chạy đến chỗ chưởng quầy. Đập cái phét xuống bàn, ta quát lớn:

“ Trả tiền …au…cho bà!” Mịa đau tay quá, quên mất đang bị thương.

Lão chưởng quầy béo ị đang lén la lén lút, gom tiền vào túi gấm lớn chuẩn bị đào tẩu thì bị ta phát hiện, liền nhảy dựng cả người lên, cả túi lớn đánh rơi cái bịch. Hắn vội vàng quỳ xuống, dập đầu lia lịa, vừa dập vừa hô:

“ Vâng…vâng…Tất cả đều là của ngươi….Tha mạng a…”

Hai mắt ai đó lập tức sáng rỡ, lấy tay quẹt đi đi quẹt lại nước miếng.

“Tất cả… chỗ này đều của đệ …à, ta ư?”

…………..

Bắt nạt người khác vui thật, hắc hắc. Hốt một mớ tiền trong cái bao lớn, ta vừa nhảy chân sáo vừa huýt sáo vui vẻ rời khỏi điếm khách.

Tất cả mọi thứ đều thật sống động. Kinh đô vô cùng hùng vĩ và tráng lệ gấp mấy trong phim ảnh. Người dân đông vui, từng bừng tấp nập như mùa hội. Các quán dạo trải dài thẳng tắp đến cuối cổng thành,  không quán nào giống quán nào, tất cả đều muôn vẻ, đặc sắc đến bất ngờ. Kia là quán trà, mấy lão gia gia vừa uống vừa chém chuyện phiếm, kia là cửa hàng quần áo, kia là tiệm bán sủi cảo, kia nữa, cái kia nữa,… Cái nào cũng hay biết đến quán nào trước đây?

Đằng kia, trong hẻm tối đó, không phải là hồ lô thần thánh đó sao, tất cả mọi tiểu cô nương trong phim đều thích ăn thứ này.

Ta liền nhanh chóng phi đến như bay. Chủ quầy tươi cười, đon đả mời gọi:

“ Mua đi, kẹo ngon lắm a. Vị huynh đài này định mua bao nhiêu vậy?”

Ta thẹn thùng mỉm cười ngước mặt, tỏ bộ nũng nĩu của các cô nương vẫn hay dùng, môi chu lại, hai tay kích động múa liên hồi:

“ A. Ta muốn cây đó nha. Cả cây kia nữa a...”

Mặt chủ quần bỗng nhiên chuyển từ vàng sang xanh. Hai tay bụm lấy miệng chực ngăn bữa sáng trào ra, chân tự động bước lui dần.

Thật..quá kinh tởm, sống hơn 30 năm trên cõi đời này, tiếp xúc đủ loại người nhưng hắn chưa từng thấy ai như kẻ kia. Đường đường là một người đàn ông to cao, lực lưỡng nay uốn éo chu môi, phồng má, tỏ vẻ đáng yêu của thiếu nữ. Quả thật làm hắn hận không thể chọc mù con mắt ngay tức thì.

Hắn bực tức, đang định quay sang nhắc nhở vị khách kia, bỗng lạnh toát cả người, khuôn mặt xanh lét như lá chuối.

“ Cô Độc..Cầu Bại….Bớ người ta, cứu mạng.”

Nói rồi vừa hét vừa chạy ra, xô đổ cả gánh kẹo hồ lô. Nhưng dẫn người quay lại thì không còn thấy vị khách kia đâu nữa.
~~
Aaaaaaaaaaaaaaa!!!

Sau kia hắn bỏ đi, ta cũng kinh hoàng bạt vía, ba chân bốn cảng chạy biến. Quên mẹ nó mất là đang bị truy nã. Lão Thiên con thề cả kiếp này lẫn kiếp trước chẳng bao giờ hại ai, chỉ thỉnh thoảng lên mạng đọc yaoi, ngắm các em giai làm lẽ sống qua ngày. Được, con có thừa nhận cũng từng đi rình lũ con trai ở ký túc xá tắm, nhưng một tháng được có hai lần chứ mấy?  Lão Thiên chết bằm kia, sao người nỡ làm thế với con aaaaaaaaaaaa~

Harem của ta đâu?? Mỹ nam của ta đâu??  Đáng lẽ ra bọn họ phải cấu xé, dẫm đạp lẫn nhau, quỳ xuống mà cầu xin ta bố thí chút tình yêu với họ chứ?

Sao thành ra…..như thế này!

Ta tiếp tục cắm đầu bỏ chạy, hai hàng lệ lặng lẽ chảy dài.





Độc Cô Cầu Bại: ?? tuổi

Nam



Nữ







Được sửa bởi Bựa nhân ngày Fri Jun 27, 2014 8:38 pm; sửa lần 1.

Được cảm ơn :
4
:
Ngày tham gia :
19/06/2014
:
avatar
avatar

  • Thành viên
Được cảm ơn : 4
Ngày tham gia : 19/06/2014
*đá bàn* buồn cười chết ta mất. ta cũng là fan của xuyên không,kiếm hiệp đới
Nhưng mờ pn nên đổi mấy từ như "vãi" mịa" thành "mụ nội nó" hay jj đó đi nhé ^^ viết tiếp đê



Được cảm ơn :
4
:
Ngày tham gia :
05/05/2014
:
avatar
avatar

  • Thành viên
Được cảm ơn : 4
Ngày tham gia : 05/05/2014
Dạ Hàn Doanh đã viết:*đá bàn* buồn cười chết ta mất. ta cũng là fan của xuyên không,kiếm hiệp đới
Nhưng mờ pn nên đổi mấy từ như "vãi" mịa" thành "mụ nội nó" hay jj đó đi nhé ^^ viết tiếp đê

*Khóc* tềnh iu của đời ta ơi. Đang trong cơn tuyệt vọng.
Em là lẽ sống của truyện anh *hôn hôn*



Được cảm ơn :
4
:
Ngày tham gia :
19/06/2014
:
avatar
avatar

  • Thành viên
Được cảm ơn : 4
Ngày tham gia : 19/06/2014
Bựa nhân đã viết:
Dạ Hàn Doanh đã viết:*đá bàn* buồn cười chết ta mất. ta cũng là fan của xuyên không,kiếm hiệp đới
Nhưng mờ pn nên đổi mấy từ như "vãi" mịa" thành "mụ nội nó" hay jj đó đi nhé ^^ viết tiếp đê

*Khóc* tềnh iu của đời ta ơi. Đang trong cơn tuyệt vọng.
Em là lẽ sống của truyện anh *hôn hôn*

Ọe ọe ... ng ko cần thái quá thía chứ. Ta cũng như ng ah ... hic, viết trn kiếm hiệp ra rồi để mốc meo huhu



Được cảm ơn :
61
:
Ngày tham gia :
30/04/2014
:
Tuổi :
19
:
Đến từ :
Đồng cỏ hoang vu
:
avatar
avatar

  • Super Moderator - Truyện Sưu Tầm
Được cảm ơn : 61
Ngày tham gia : 30/04/2014
Tuổi : 19
Đến từ : Đồng cỏ hoang vu
Waw, lối văn hài hước như huynh chính là thứ ta đang theo đuổi...( xưng anh bên trên chắc là nam) cho ta kết nghĩa huynh muội đi, sau này muội muội sẽ theo sư huynh học hỏi dòng văn ấy!!!



                 


Được cảm ơn :
4
:
Ngày tham gia :
05/05/2014
:
avatar
avatar

  • Thành viên
Được cảm ơn : 4
Ngày tham gia : 05/05/2014




Chap 3:
Thổ phỉ muôn năm ! Trại chủ muôn năm!!


Ta cắm đầu chạy một mạch không ngừng nghỉ. Ta vốn đã tính sẵn, bây giờ chỉ có nước tạm thời trốn đi mới có thể bảo toàn cái đầu này. Ta định tìm một làng quê nhỏ, với số tiền trong tay cũng đủ để hưởng một cuộc sống sung túc cả đời. Đợi khi mọi sự đã lắng xuống thì quay lại, may mắn hơn có thể gặp lại tên sư đệ eo dấu của mình. Nhưng biết bao lâu đây? Mười năm, hai mươi năm, hoắc thậm chí là cả đời. Chẳng lẽ ta phải phí cả đời cho một cái thôn quê lạc hậu, nhàm chán, đói rét ư? Ta có phải lấy vợ không nhỉ? Hay lại trở thành lão già biến thành, chuyên đi rình mò nam nhân.???? Ta gào rống thảm thiết, thật sự không muốn nghĩ đến. Ta gục đầu xuống, vừa chạy vừa rỉ nước mũi đau buồn cho viễn cảnh tương lai thảm thiết của mình.

Ta cứ cắm mặt xuống đất mà bước, khi nhận ra đã thấy mình lạc ra khỏi đường lớn từ lúc nào. Xung quanh chỉ toàn cây với cối, không hề có lấy bóng dáng của người hay dù một con đường nhỏ. Tiếng vượn hú dài từ đằng xa vọng lại khiến ta giật mình ngã xuống. Ta…thật sự bị lạc trong rừng rồi ư? Trong tình trạng bị kiệt sức? Không có lương thực? Không có nhà dân? Trời đang xẩm tối? Á dìu khí đing mi??

Khi tia nắng cuối cùng của mặt trời vụt tắt, thì nỗi thống khổ của ta mới thực sự bắt đầu. Xung quanh đen như hũ mực, ta chẳng còn phân biệt nổi đâu là đường nữa. Càng chạy dường như càng lạc sâu trong rừng. Ta bỗng rợn cả người khi nghe tiếng sói hú, hai chân bủn rủn gần như ngã quỵ. Nam mô a di đà Phật, Chúa ơi mong người hiển linh, phù hộ con qua khỏi kiếp nạn này, con thề sẽ đốt cho người tiền bạc đầy đủ, xe hơi, nhà lầu, gái gú gì cũng có tất, cũng không ăn bớt tiền mua đồ cúng nữa, con thề đó. Mấy anh sói ơi, đừng ăn thịt em, em bị ghẻ đấy, lâu ngày chưa tắm nữa, đếch có ngon lành gì đâu. Em cũng thề sẽ không bao giờ ăn thịt chó, đồng loại của mấy anh nữa, thế đã đủ chưa hả?

“Xoạc” Từ trong bụi cây kia phát ra tiếng động lạ, lông trên người ta dựng đứng lên cả. Một đống lửa ma trơi đang tiến lại gần. Mẹ nó, chân, nhúc nhích đi, mau chạy đi, ta thậm chí còn không gượng dậy nổi. Một vị thúc thúc từ trong lùm cây bước ra, gió khẽ thổi ngọn lửa chập chờn, thoắt ẩn thoắt hiện như mặt vị thúc kia vậy. Hắn mặt nhợt nhạt, trợn tròn mắt nhìn ta. Ta cũng tròn mắt nhìn lại, vẻ mặt kinh hãi không kém.

“ MA!!” Chúng ta đồng thanh hét lên. Ta vội quăng tay nải, dùng hết sức lực còn lại cắm đầu chạy mà lòng đau như cắt.  Tiền à, chị rất thật lòng yêu em nhưng nếu cái mạng không còn thì giữ em lại cũng chẳng để làm gì. Hãy tha thứ cho chị, nhất định chị sẽ đón em sau.

“ Khoan…Khoan đã! Đứng lại!” Nghe tiếng hét, ta càng cắm đầu chạy nhanh hơn. Ta đâu bị điên mà đứng lại để cho ngươi bắt.

Một bóng đen từ đâu vụt đến, đang trên đà ta liền đâm sầm vào, đầu nổi u đau điếng. Chưa kịp định thần lại, đã bị một cánh tay to lớn nhấc bổng lên cao.

Éc, lại không phải gặp gấu chứ? Vị thúc kia dường như cũng đuổi kịp đến nơi. Nhờ có ánh sáng, ta nhận thấy hơi thở phả ra dồn dập từ họ, liền trấn an hơn một chút.

“ Ha ha cứ tưởng là lũ thú vật nào thì ra chỉ là một tiểu cô nương xinh xắn. A Ngũ, đệ thả cô gái đi”

Phật tổ hiển linh, ta được cứu roài. Mặc cho lũ người trợn mắt nhìn khó hiểu, ta vẫn vừa nhảy múa vừa ngụp lạy lia lịa. Lão Thiên quả thật vẫn không bỏ ta mà, sau khi nghe những lời khấn vái tha thiết từ tận đáy lòng này không cảm động mới là lạ đấy.

Ta xúc động, chắp tay ân cần hỏi: “Xin hỏi hai vị đây là tiều phu hay thợ săn? Hai vị từ đâu tới? Làng của hai vị có cách xa nơi đây không?”

“ Phì….hahaa...” Nào ngờ, nghe xong họ lại ôm bụng cười ngặt nghẽo. Này có gì đáng cười lắm hả? Các ngươi có cần làm quá lên thế không?

“ Haha.a. Cô nương, thực sự rất vui tính. Cô nghĩ xem khuy khoắt thế này rồi còn ai làm việc nữa không?”

“ Á. Lẽ nào các ngươi thực sự là ma?”

“ Đệch. Bố đã bảo không phải rồi mà.”

“ Tiều phu bị lạc chăng?” Chưa cần thấy họ lắc đầu, ta đã dẹp ngay suy nghĩ đó. Làm gì có chuyện hai người tiều phu bị lạc chỗ làm quen thuộc của họ chứ.

Ta ngờ ngờ hỏi: “ Vậy hai vị đây là…?”

“ Haha…Xem ra cô nương chưa bao giờ gặp thổ phỉ thì phải?” Họ vẫn khoanh tay, nhìn ta từ tốn cười.

Haha thổ thỉ, à thì ra là lũ cướp. Haha, cái bọn chuyên cướp giật, giết người, hãm hiếp con nhà lành đó mà, ha ha. Ta vỗ vai một tên sặc sụa cười, nhìn hắn nhíu mày lắc đầu. Hắn lại từ tồn nhìn ta gật đầu cười cười.

Mẹ nó, thật sao?

“ Haha, khuya thế này rồi mà còn làm vị phiền hai vị đại ca đây. Nếu không còn việc gì nữa, ta đành cáo từ vậy.” Ta vừa chắp tay chào tạm biết, chân vừa phóng như điên.

Quả nhiên…chưa đầy mấy giây sau bị tóm lại.

“ A! Cứu mạng! Thả ra!! Mấy vị đại ca đẹp giai. Tha cho em đi mà…Em lỡ dại…” Mặc cho ta vùng vẫy, cào xé, chúng vẫn thô bạo vác ta đi.

Cuối cùng khi đã thấm mệt, cổ họng dần khan rát, cộng thêm sự mệt mỏi của giới hạn bản thân nữa, ta để yên lặng để mặc chúng vác lủng lẳng trên lưng. Trên đường, ta hóng được vài chuyện rất nhảm *beep* và nhàm chán của chúng. Chẳng hạn như tiểu Khuyển nhà hắn bị tiêu chảy, bé Tiểu Hồ thì vòng một vẫn cứ phẳng lặng như mặt nước, nhưng bám trại chủ ngày một nhiều. Cả cái tên trại chủ ngu đần nào đó nữa của chúng, cái gì mà đang FA mãi chưa có gấu, cái gì mà cần...Ế, không lẽ...Chúng định bắt mình về làm trại chủ phu nhân sao??

Noo! Nhìn tướng tá lũ này thì biết trại chủ của chúng ra sao rồi. Hức, ta tuẫn tiết, nhất định sẽ tuẫn tiết để bảo vệ sự trinh bạch a. Thà chết chứ không rơi vào tay một kẻ xấu xí, hung bạo, uhu tướng công của ta phải là mỹ nam tiêu sái anh tuấn, nho nhã như bạch y công tử cơ.

“ Không...Ta lấy trại chủ nhà các ngươi đâu!! Thả ra...Ta không muốn lấy!” Ta lại gào thét vùng vẫy điên cuồng nhưng không sao thoát được bàn tay rắn chắc đang xiết chặt kia.

Người có vóc dáng mảnh khảnh được gọi là Đỗ Phù kia, lại chặc lưỡi lắc đầu, nụ cười vẫn tươi tắn vẫn giữ nguyên trên môi.

“ Haha, cô nương biết chuyện rồi à? Tốt, tốt lắm. Còn sức thì cứ thoải mái hét đi, vào rừng sâu lắm rồi. Đừng để chó sói nhảy ra vồ là được. Đến lúc đó chúng ta cũng không thể giữ nổi mạng đâu.”

Ta nghe xong liền im bặt. Nói gì thì nói chứ tính mạng đâu thể dễ đùa, chẳng phải ông cha ta đã nói cho dù phải sống ra sao cũng tốt hơn là chết ư?  Haizz, đành theo số phận đưa đẩy vậy.

Đi tiếp một đoạn nữa thì bọn họ bất ngờ dừng lại. Hả, ở đây thì làm gì có quái gì ngoài muỗi với bụi rậm. Ta đang ngơ ngác bỗng nhiên thấy Đỗ Phù xé áo ra thì suýt ngất. Hay…chúng định…A, không được…Chúng định đem hàng dùng lại cho chủ chúng chắc…

“ Phì, chúng tôi có làm gì đâu. Không cần thái quá như thế.”

Ta còn chưa kịp mở miệng chém gió khuyên can, hai mắt đã bịt chặt. Thực ra…đâu cần phải thế, đám cổ đại đần độn, học theo phim chưởng làm gì? Vốn dĩ trời tối thế này, mắt ta cũng lèm bèm có thấy gì đâu.

Ta nghe tiếng lách cách được gõ ba lần một cách thẩn trọng. Hửm? Mật đạo? Ồ, Không lũ thổ phỉ này sang choảnh vậy. Bên trong chắc cũng phải hoàng tráng lắm. Ta không ngừng phấn kích, hò reo trong lòng. Hô hô, nếu làm trại chủ phu nhân cũng có thể ăn sung mặc sướng lại có thể sai khiến người khác, thấy ai ngứa mắt thì tha hồ đánh đập kẻ đó, quả thực cũng không tệ.

Quả thật…Không thể nhìn mặt mà bắt hình rong. Tại sao sau chuyện của tên sư đệ kia mà ta vẫn chưa ngộ được nhỉ? Đây có thể gọi là nhà sao, mấy cái chòi rách thì đúng hơn, trông cứ như một dinh thự đã bị bỏ hoang, hư hỏng và bụi bặm xung quanh còn vương vãi những phế vật, mùi xú uế bốc lên khá nồng. Trại này không đông, hai chục người là nhiều nhất nhưng nhiều vũ khí và thành viên chất lượng. Toàn những tên tướng tá thuộc dạng A Ngũ trở lên cả, cao lớn, mạnh mẽ, cơ bắp cuồn cuộn, râu ria xồm xoàm, có vẻ phóng túng, thoải mải nhưng có phần trụy lạc. Đi đâu cũng thấy cảnh uống rượu, say xỉn và nôn mửa, một tốp khác thì đánh bạc, đánh nhau đến sứt đầu, máu me be bét.

Đỗ Phù và A Ngũ thản nhiên rảo bước băng nhanh qua họ mặc cho ta sợ hãi chạy theo, liền bỏ ngay ý định chạy trốn. Xem ra ta gặp hai tên đấy cũng là quá may mắn rồi, vào tay lũ này chỉ nước mất xác. Có vài tên tò mò quay lại nhìn nhưng chỉ một lúc sau lại tiếp tục cuộc vui của mình. Chúng ta bước sảnh lớn bỗng nhiên từ đằng xa một bóng người chạy lại.

Một thằng nhóc mặt đầy mụn trứng cá hớt ẻo lả ha hớt hả vồ lấy A Ngũ, xoắn xít hỏi han.

“ Đỗ huynh, Ngũ đệ. Hai người về rồi đấy hả?”

Ài, đúng là người cổ đại não chưa phát triển hết mà. Hắn không về sao các ngươi biết chạy ra đây mà đón.

“ Sao? Không phải là quan binh triều đình tới chứ?”

“ Đệ cứ yên tâm, không phải.”

“ Vâng để đệ bẩm báo cho giáo chủ. Còn cô gái này là…?”

Hắn tò mò, ngờ ngợ hỏi, mắt không ngừng nhìn chằm chằm vào ta. Đỗ Phù phấn khởi vỗ vai hắn, phất tay cho qua chuyện rồi lầm bầm dặn dò với A Ngũ.

Đỗ Phù không đi theo chúng ta nữa mà rẽ sang hướng khác, A Ngũ lại dắt ta đến một căn phòng nhỏ đỡ tàn tạ nhất ở đây. Trong phòng là tiểu cô nương tầm tuổi ta, thoạt nhìn có vẻ hoạt bát lanh lợi. Tóc vấn hai trái đào trông khá nhỉ nhảnh, đáng yêu.

“Ai vậy?” Nàng ta khó chịu nhìn ta, tỏ vẻ không quen với người lạ.

“Vợ của trại chủ.” A Ngũ đáp cộc lốc.

“ Cái gì? Mi đùa đấy à? Sao lại có thể là cô ta?” Nàng ta giãy nảy lên, hết ngó ta trừng trừng đến ngó A Ngũ.

Quả nhiên không có người xấu chỉ có người hợp khẩu vị với ta không thôi. Hồ cô nương đã thích trại chủ đến vậy quả nhiên có khẩu vị mạnh. Cứ như Hinata có Bạch Nhãn mà đi thích Naruto vậy.*

* Bạch Nhãn: Byakugan: Mắt có thể nhìn xuyên thấu. Ám chỉ Hinata có nhìn được những thứ không ai biết, và là người con gái duy nhất thích Naruto Smile)))

“ A, Tiểu Hồ. Tân Nương đấy! Mau chăm sóc nàng ta cẩn thận. Ở đây có mỗi muội là phụ nữ. Mau đem bộ phục tân nương muội cướp được mặc cho nàng, À, còn phải trang điểm thật đẹp nữa đó!” Đỗ Phù đẩy cửa đi vào, miệng cứ cười mãi không thôi.

“ Sao các ngươi dám! Các ngươi coi ta là gì? Ta thì có gì thua kém gì con ranh đấy chứ?” Điều đó càng khiến Tiểu Hồ tức giận, khuôn mặt tiểu cô nương xinh xắn không còn thay vào đó là khuôn mặt xấu xí, méo mó vì giận dữ, nhìn chằm chằm vào ta muốn giết người đến nơi vậy.

Con ranh? Ta nghiến lợi tức giận chẳng kém, gân xanh khẽ giật giật trên trán. Nhìn vào vòng một của cưng chị đã biết không xứng tầm rồi. Ta rất tự hào với 34C của mình nhưng khi nhìn xuống vẫn thầy đồi núi không khấm khá hơn người bên cạnh một chút, liền thực sự phẫn nộ cực đỉnh.

“ Hồ muội, ăn nói cho cẩn thận. Muội đã quên đã thề gì với trại chủ hay sao? Nhớ không?” Đỗ Phù tức giận thay ta, cao giọng nhắc nhở.

Nàng ta đột nhiên sững lại, khuôn mặt u uất, bi thương ai oán nhưng có vẻ đã bình tĩnh lại.

“ Nếu mỗi việc này mà muội cũng làm không xong, xem ra muội ở lại cũng không có ích gì đâu.” Nói rồi tức giận phất áo bỏ đi, A Ngũ chẳng nói chẳng rằng lặng lẽ theo sau.

Cánh cửa đóng sập mạnh ngay trước mắt ta.

“……”

Mẹ nó! Hai tên khốn kiếp các ngươi định để con quỷ cái đó lột da ta sao ?

“ Mở cửa, mở cửa ra!” Mặc cho ta gào thét, điên cuồng đập cửa, sát khí sau lưng tiến lại mỗi lúc một gần.

“ Trại chủ phu nhân thì phải thật xinh đẹp nhỉ?” Ta bắn người kinh hãi quay lại, xem ra sắc mặt kẻ kia đã nhìn không ra người nữa.

Ta đành bất lực lực để con quỷ kia cười thét hô hố như tâm thần, tô tô quẹt quẹt lên khuôn mặt xinh đẹp của mình.

Xong sau khi đã cười hết nước mắt, rột cục cô ta cũng giải huyệt bắt ta thay đồ, còn không quên trùm khăn lên đầu ta. Trước khi A Ngũ đến đón ta đi, tính mở khăn xem mặt, ngay lập tức đã bị con quỷ đó chặn lại, thành ra ta phải vác mặt quỷ đón tân lang.

Suốt mấy canh giờ trôi qua, ta đáng thương nằm bất động trên giường, nghe thấy tiếng hò, hét chúc rượu nháo nhiệt tưng bừng ngoài kia không thầm kêu khổ. Bụng ta từ sáng đến bây giờ đã có miếng nào đâu, các ngươi không cho tân nương ăn làm sao hoạt động hết công suất được. Hay là ta giả ngất nhỉ, không được vậy thì chẳng khác gì mời hắn xơi luôn cho nóng.

“ Trại chủ muộn lắm rồi. Người vào ngay kẻo tân nương lại chờ lâu.”

Chờ cái *beep* !

Tiếng ồn ào ngoài kia cũng mất chỉ còn tiếng bước chân càng lúc dồn dập tiến về phía ta. Ôi mẹ ơi, hắn đến rồi? Ta liếc mắt nhìn qua cửa sổ, trời đã sắp sáng. Tiếng cửa trong phòng được nhẹ nhàng kép lại.

Khác với những gì ta tưởng tượng, một đôi tay thon dài duỗi ra, hơi run run giải huyệt cho ta.

3…2…1 Những tia nắng bình minh đầu tiên cuối cùng cũng rọi xuống. Ta có thể cảm nhận được bộ y phục đang dần bó lại một cách ngột ngạt, ống tay áo và ngực đều rách toạc.

Khăn trùm được lật xuống cũng là lúc khuôn mặt của mỹ nam anh tuấn đập vào mắt ta. Ta không khỏi kinh ngạc, mắt ta liền mở long lanh sáng hết cỡ. Thấy tân lang có vẻ đờ đẫn ra, ta nhắm mắt lại, môi khẽ chu ra, nước miếng văng tung tóe, tạo động lực để kích thích tân lang làm tới. Nào ngờ, sắc mặt tân lang liền đen lại, ngay lập tức đổ gục trên giường bất tỉnh nhân sự, miệng sùi bọt mép, cơ mặt khẽ co giật như đang chịu án tra tấn cực kỳ đau đớn.


Ngoại truyện:


Nhật ký thân yêu của Đỗ Phù.

Hôm nay quả là đại hỷ. Lâu lắm rồi hắn mới có thể vui như thể. Quên hết chiến tranh, quên hết lũ quan lại, binh lính, đắm chìm thỏa thích trong rượu. Cả hắn và sơn trại đều hoan hỉ trước ngày đại vui của chủ trại. Khà, theo trại chủ từ nhỏ đến bây giờ, Hắn xem trại chủ không khác gì người thân ruột thịt. Chủ trại mãi không động lòng cô nương nào, lo lắng quýnh cả lên, nhưng giờ thì ổn rồi, trải chủ cuối cùng cũng đã đồng ý lập gia thất.

Đã quá trưa, mặt trời lên đến đỉnh, khà, xem ra đôi uyên ương vừa mới cưới này sung sức quá đây, nhưng cũng không thể bỏ bữa được. Hắn đành phải lật đật chạy đến trúc phòng, lịch sự em hèm gõ cửa vài cái. Cánh cửa đột nhiên mở toang.

Hắn quá đỗi kinh ngạc. Một cảnh tượng đẹppppppppppppppppppp …ERL ….. đẹppp…. *beep* *beep* *beep* hiện ra.  Trại chủ quần áo xộ xệch nằm ngủ thiêm thiếp trên giường, trong vòng tay là một gã nam nhân khỏa thân lớn tuổi, hai gò má khẽ ửng hồng e lẹ rúc trong lòng, miệng tô son đỏ chói, nước dãi chảy tung tóe khắp, bắn lên cả mặt trại chủ sáng lấp lánh.
Hắn lặng lẽ khép cửa lại. Vừa bước chân ra ngoài liền ho khan một đấu máu, hai tay đấm vào ngực thùm thụp.

Trại chủ ???? Thảo nào bấy lâu nay người không để ý đến nữ nhân, thì ra,… Thuộc hạ thật đáng trách, lại còn định gán ghép lung. Xin hãy yên tâm, ta thề sẽ bảo vệ bí mật của người đến cùng.

Hắn vừa thề thốt, lại khạc ra tiếp một đấu máu.

Uhu, ủng hộ thì ủng hộ, nhưng thực sự thì nó vẫn quá kinh!



Được cảm ơn :
61
:
Ngày tham gia :
30/04/2014
:
Tuổi :
19
:
Đến từ :
Đồng cỏ hoang vu
:
avatar
avatar

  • Super Moderator - Truyện Sưu Tầm
Được cảm ơn : 61
Ngày tham gia : 30/04/2014
Tuổi : 19
Đến từ : Đồng cỏ hoang vu
Muội còn tưởng bựa huynh đã ra đi không lời từ biệt rồi đấy!



                 


Được cảm ơn :
4
:
Ngày tham gia :
05/05/2014
:
avatar
avatar

  • Thành viên
Được cảm ơn : 4
Ngày tham gia : 05/05/2014
Huoucaocodbg đã viết:Muội còn tưởng bựa huynh đã ra đi không lời từ biệt rồi đấy!
thanks cưng đã luôn ủng hộ. Nhưng anh là gái đó Smile))



Được cảm ơn :
61
:
Ngày tham gia :
30/04/2014
:
Tuổi :
19
:
Đến từ :
Đồng cỏ hoang vu
:
avatar
avatar

  • Super Moderator - Truyện Sưu Tầm
Được cảm ơn : 61
Ngày tham gia : 30/04/2014
Tuổi : 19
Đến từ : Đồng cỏ hoang vu
Thế a! Vậy bái người làm Sư tỷ rồi!



                 


Được cảm ơn :
4
:
Ngày tham gia :
05/05/2014
:
avatar
avatar

  • Thành viên
Được cảm ơn : 4
Ngày tham gia : 05/05/2014
Huoucaocodbg đã viết:Thế a! Vậy bái người làm Sư tỷ rồi!
Thôi đi, cô viết hay bỏ xừ :'(



Được cảm ơn :
61
:
Ngày tham gia :
30/04/2014
:
Tuổi :
19
:
Đến từ :
Đồng cỏ hoang vu
:
avatar
avatar

  • Super Moderator - Truyện Sưu Tầm
Được cảm ơn : 61
Ngày tham gia : 30/04/2014
Tuổi : 19
Đến từ : Đồng cỏ hoang vu
????? Hồi nào, văn phong muội viết phải nói là "chim đọc xong chim chết, cá đọc xong cá ngộp", như con gà muốn bay mà bay không nổi, làm gì dám nhận chữ "hay"!



                 


Được cảm ơn :
4
:
Ngày tham gia :
05/05/2014
:
avatar
avatar

  • Thành viên
Được cảm ơn : 4
Ngày tham gia : 05/05/2014
Huoucaocodbg đã viết:????? Hồi nào, văn phong muội viết phải nói là "chim đọc xong chim chết, cá đọc xong cá ngộp", như con gà muốn bay mà bay không nổi, làm gì dám nhận chữ "hay"!

Sad( Đấy. Cmt mà văn chương lai láng thế kia à :v, nhìn lại fic mình... Phá fic ta :l ta đá



Message reputation : 100% (1 vote)

Được cảm ơn :
4
:
Ngày tham gia :
05/05/2014
:
avatar
avatar

  • Thành viên
Được cảm ơn : 4
Ngày tham gia : 05/05/2014
Chap 4a:




Sáng sớm tỉnh dậy, đầu ta ong lên, nhức nhối khủng kiếp. Ta mơ màng chớp chớp mắt, mọi thứ xung quanh dần hiện lên rõ ràng. Không phải chứ! Sao…tất cả mọi thứ bị lộn ngược thế này?

Nhìn kỹ hơn, ta hốt hoảng phát hiện ra mình đang treo ngược lên cây trong tình trạng “hòa mình” với mẹ thiên nhiên.

Trước mặt là đám king kông thổ phỉ chỉ trỏ, nhốn nháo, xì xào. Tiểu Hồ thì rầu rĩ nước mắt tuôn trào như mưa. Tiểu mỹ nam thì lạnh lùng đứng ở giữa, bên cạnh hắn là Đỗ Phù và A Ngũ. Xung quanh bao trùm một không khí ngột ngạt đáng sợ.

Nhìn vào khuôn mặt đáng sợ của tên tiểu mỹ nam kia, ta vừa thẹn vừa gào lên phẫn nộ: “ Dù gì đêm qua chúng ta cũng đã động phòng. Huynh sao lại có thể làm thế với ta? Mau thả ta xuống!”

Quân sỹ trong trại khẽ cười ồ lên, Tiểu Hồ càng gào ầm lên khóc thảm thiết. Mỗi người một điệu, như hòa chung tiếng gào của ta. Chỉ riêng mỹ nam là biến sắc, sa sầm mặt mày, gân xanh giật giật trên trán, nhưng hắn vẫn im lặng lạnh lùng nhìn ta, không hé miệng nửa câu.

Thấy tình hình vẫn không khá hơn . Ta hoảng sợ mếu máo khóc: “ Huhu. Nếu đêm qua huynh không thỏa mãn thì thôi. Một đêm phu thê, cả đời là phu thê, sao lại để người khác nhìn thấy hết của vợ mình vậy?? Huhu. Ta bị tướng công ruồng bỏ a!”

Đám trại lính lại càng cười ồ to hơn, đối lập với tên trại chủ đang mất bình tĩnh rút gươm ra, chực nhào về nhào về phía ta chém, hai mắt trợn ngược, hằn học những mạch máu. Riêng Tiểu Hồ là không thể chịu được nữa, khóc nấc lên rồi ngất xỉu. May mà có Đỗ Phũ và A Ngũ kịp thời ngăn lại, nếu không ta sẽ bị biến thành món gỏi mất, uhu.

“ Im miệng!” Mỹ nam khẽ rít lên trông đáng sợ vô cùng.

Ta lập tức ngậm ngay. Ok, được rồi. Muốn ta im thì im đừng có cầm cây kiếm lao về ta nữa là được.

“ Ngươi là ai? Đến trại chúng ta có mục đích gì? Tại sao ngươi lại ở trong phòng trại chủ? Nếu không khai chắc ngươi cũng biết được kết quả rồi đó.” Đỗ Phù cũng lạnh lùng hỏi, mắt nhìn vào vũ khí và lũ king công đang gầm gừ như một lời nhắc nhở.

“ Đùa ta hả? Không phải các ngươi bắt ta đến sao?” Ta lại tức giận gào lên, quả là oan uổng nha.

“ Cái gì? Bắt mi ư?” Hắn lắp bắp, kinh ngạc nhìn ta.” Mi...là cô gái đêm qua sao? Không… thể nào?”

“ Đỗ Phù, giết hắn đi! Đừng nhiều lời nữa.”

“ Nhưng…”

Đồ tiện thụ nhà ngươi. Ta hận!!!

Chỉ là một thằng nhóc mặt búng ra sữa, tuổi ta nếu tính ở hiện đại thì hắn chỉ ngang bằng với em ta, còn nếu tính ở cổ đại thì ta cũng phải hơn gấp mấy nghìn lần. Lúc đầu ta rất có thiện cảm cho cái mặt của hắn nhưng nhìn vào khuôn mặt khinh khỉnh người kia, muốn xé nát quá!

“ Đợi đã. Các ngươi không thể giết ta.” Ta đành phải nín nhịn, giở giọng cầu xin tha thiết.

“ Ồ. Tại sao không?” Hắn nhìn ta cười ngạo nghễ, khoát tay cho đám king kông tiến lại gần.

“ Bởi vì…Ta là Độc Cô Cầu Bại.” Ta đành đánh liều hét lớn. Mẹ nó, cái số con rệp. Ở trong cái thân xác này, không ngày nào là không bị nguy hiểm đến tính mạng.

Tất cả đều ngây người tròn mắt nhìn, ta khẽ cười đắc chí... Haha! Thế nào, biết sợ rồi chứ?

Lũ king công lại ôm bụng phá lên cười lăn lộn. Tên nhóc con láo toét kia cũng khẽ bụm miệng nín cười. Chỉ riêng Đỗ Phù có vẻ ngạc nhiên, lạnh lùng, nghiêm túc.

“ Ngươi quả là cắn càn nói bậy. Độc Cô Cầu Bại đã bị giết rồi.”

“Ha, nếu đúng là Cô Độc Cầu bại thật bị bắt trong tay bọn ta cũng nhục thật. Haha!”

Đến lượt ta nhìn tên nhóc đó đang sặc sụa vì nín cười mà muốn nhảy thẳng xông vào bóp cổ hắn. Được, đã thế anh đây sẽ hấp cưng “n” lần trong tư tưởng.

“ À, ta bị dị ứng bởi cam thảo.”

Thấy vẻ mặt thộn ra ngơ ngác của mọi người, xem ra thông tin này không có ích rồi. Mình ngu quá, sao cao thủ lại nói ra điểm yếu của mình chứ, bu hảo, bu hảo.

“ A…à…sư đệ của ta…Ta có ba sư đệ…À...ừm....”

“ Chuyện đó thì ai chẳng biết!”

Ranh con, ngậm mồm! Ta mới biết đấy, được chưa?

“ Sư đệ của ta rất đẹp trai, tiêu sái, anh tuấn…à…ừm…”

Sax, nhìn khuôn mặt xanh lét như sắp ói của lũ người đó xem ra không được rồi.

“…hay mặc đồ trắng…..giàu có…võ công cao cường…A, đúng rồi. Bên hắn có một cây kiếm ngọc bích…ờm… lạnh lẽo, tựa như hàn băng.”

“ Hàn Ngọc Kiếm. Ngươi nói Hạ Thiếu Cung?”

“ Đúng! Đúng!” Ta vội gật đầu lia lịa. “ Chỉ anh hiểu em.”

“ Em hèm…” Ta khẽ hắng giọng “ Thực ra sau cuộc chiến ấy, ta bị thương rất nặng.

Quay đầu lại, ta hướng đầu đến vết thương ở bả vai, khuôn mặt rất bi ai. Nhưng…lại thấy dưa chuột nhỏ của mình run rẩn phía trên, đành ngượng nghịu gục đầu xuống. Mẹ nó, treo người lên không thể mặc quần áo cho người ta được sao?

Lũ người quay đầu theo hướng mắt của ta, lập tức khuôn mặt đều đen sầm lại.

“ A Ngũ. Cung. Bắn!”

????!!!!!!! Aaaaa, Các ngươi định bắn ở đâu?

Ta tảng lờ việc đó, tiếp tục đau đớn kể lể, không quên ép hai hàng nước mắt rỉ ra, nghẹn ngào: “…Dược Nhân cứu sống nhưng lại tác dụng phụ. Chính là bị ban đêm biến thành nữ nhân đó. À, cộng thêm mất trí nhớ nữa. Thiếu Cung cũng vì muốn không muốn ta gặp nguy hiểm nên mới giấu ta đi, loan tin rằng ta không còn nữa. Nhưng đến hôm nay, do sự cố, ta lại bị triều đình truy đuổi nên lại bị lạc đến đây.”

Khà khà ! Thấy thế nào? Quá là hợp lý luôn. Ta chém cũng có phần đúng chứ bộ. Quả nhiên lạc vào thời này, đối mặt với khó khăn bản năng sinh tồn của ta thật mãnh liệt.

“ Ngươi xem ta không giống với mấy bức ảnh bị truy nã ư?” Ta chớp mắt, trưng ra vẻ thành thật hết cỡ. Mấy lão bá còn nhận ra được, chẳng lẽ lũ thanh niên này lại bị thọt.

“ Ngươi…” Đỗ Phù chép miệng, mắt nhìn ta long lên sòng sọc.

Đúng vậy! Chính là em đây! Không phải các ngươi đều là phạm nhân cướp bóc, triều đình truy nã cả sao? Chắc chắn là anh em, đồng bọn gì với nhau rồi. Tên Đỗ Phù biết rõ ta thế cơ mà!

“ Anh em bắt được kẻ thù truyền kiếp đây rồi!”

Rắc. Trái tim, hy vọng mong manh nay nát vụn.

Haizzz, các ngươi thích làm gì thì làm.

TA BỎ CUỘC !


Spoiler:

Sin: Dạo này oải quá. Cảm giác như nữ nhân vật chính vậy. Ta bỏ cuộc

-_-





Message reputation : 100% (1 vote)

Được cảm ơn :
6
:
Ngày tham gia :
23/01/2015
:
Tuổi :
18
:
Đến từ :
Hải Phòng
:
avatar
avatar

  • Trial Moderator - Box Tiểu Thuyết
Được cảm ơn : 6
Ngày tham gia : 23/01/2015
Tuổi : 18
Đến từ : Hải Phòng
iem hơi ngạc nhiên khi fic vắng vẻ thế này



Được cảm ơn :
4
:
Ngày tham gia :
05/05/2014
:
avatar
avatar

  • Thành viên
Được cảm ơn : 4
Ngày tham gia : 05/05/2014
Elsie Scarlet đã viết:iem hơi ngạc nhiên khi fic vắng vẻ thế này

... Có em là ta vui roài :v



Được cảm ơn :
4
:
Ngày tham gia :
05/05/2014
:
avatar
avatar

  • Thành viên
Được cảm ơn : 4
Ngày tham gia : 05/05/2014



Chap 4b

Ta mơ màng khẽ chớp mắt. Phải thần người ra một lúc lâu đầu tôm của ta mới nhớ lại mọi chuyện. Rõ ràng bị lũ thổ phỉ bắt sao bây giờ lại đang nằm trên giường thế nhỉ. Căn phòng tuy rách rưới, lộn xộn nhưng khá là sạch sẽ. Đại khái là sau khi nghe lũ người đó rồ lên đòi lột da giết người, đầu ta bắt đầu ong lên đau như búa bổ, mọi thứ xung quanh nhòe nhoẹt một cách nhức nhối, không chịu nổi sức nặng của cơ thể ta gục đầu xuống.

Có tiếng cửa mở, ta sợ hãi thấy Đồ Phù với khuôn mặt trầm tư đi vào. Theo sau lưng là tên tiểu mĩ nam oắt con đáng hận, hắn vẫn giữ thái độ lạnh lùng kinh bỉ liếc nhìn ta.

“Không cần phải sợ. Tạm thời chúng ta sẽ không làm gì ngươi đâu. Bị bỏ đói một thời gian dài cộng thêm vết thương trên bả vai nữa nên bị ngất đi vì quá sức. Nghỉ ngơi và ăn uống đầy đủ ngươi sẽ dần bình phục.” Đỗ Phù không thèm để ý, hắn thản nhiên ngồi trên tấm gỗ mục bên cạnh, hai lấy từ chiếc giỏ một nắm lá thả vào cối chăm chú nghiền.

Ta vẫn ngây người nhìn hắn đầy cảnh giác. “Sao ngươi lại cứu ta? Chẳng phải ta là kẻ thù của các ngươi sao?”

Hắn lại nhíu mày khẽ liếc tên trại chủ đang phụm miệng gắng nín cười, rồi lắc đầu thở dài.

“ Ân công. Ngươi thực sự đã quên bọn ta rồi ư?”

Ân công? Em ấy hả? Đúng rồi mình bị mất trí nhớ mà. Ta vội gật đầu lia lịa. Đỗ Phù mắt nhìn xa xăm, cơ hồ biểu cảm tựa không rõ.

“ Mười ba năm trước, Dương gia bị gian thần tìm cách hãm hại đổ oan cho vụ Kho lương. Thái thượng hoàng vì không phân minh truy xét điều tra rõ ràng vội vàng đồng ý . Kết quả, trăm người trên dưới già trẻ lớn bé trong phủ đều bị giết sạch. Vương gia vì một mực trung thành nguyện cùng gia đình chịu chết nhưng lại thương thiếu gia Dương Hy còn quá nhỏ.” Mắt rưng rưng, Đồ Phù liếc mắt nhìn tên mĩ nam Dương Hy trước mặt. Hắn vội quay đầu đi, khuôn mặt lộ một tia khó chịu. Đồ Phù lại cúi đầu tiếp tục  miệt mài nghiền lá, miệng lầm bẩm tiếp tục câu chuyện: “Trước khi quân triều đình ập tới chém giết vội sai kẻ quản gia, cũng tức là ta kẻ nô bộc vô dụng này đem thiếu gia chạy trốn. Ta cứ chạy mãi, chạy mãi, vừa ôm thiếu gia vừa khóc, thiếu gia lại rất ngoan, nghe lời phu nhân dặn chỉ im lặng tay cầm chiếc bánh bao nóng hổi…ta…Xa xa, ta chỉ kịp nghe phu nhân hét lên một tiếng…” Đỗ Phù nghẹn ngào, cơ mặt hắn đã bắt đầu run lẩy bẩy. Ta vốn là một người đơn giản, dễ bị xúc động trước mọi thứ, nghe hắn kể vậy không khỏi cắn chặt vào chăn sợ bật ra tiếng nấc. Không ngờ đằng sau mỗi con người, mỗi số phận, mỗi tính cách là một câu chuyện xúc động đến như vậy. Thằng nhóc kia mất gia đình từ nhỏ thảo nào tính hắn lại khó chịu như vậy. Hai con mắt long song sọc, ta nhìn Dương Hy thương cảm. Nào ngờ hắn trợn mắt lên với ta, lạnh lùng bỏ đi.

Tụt hết mẹ nó cảm xúc, thằng này là tính khó chịu bẩm sinh mà.

“ Chạy chẳng được bao lâu, giữa đường ta bị quân lính chặn lại. CHÍNH NGÀI, ân công, người xuất hiện ở đấy như một vị thần từ trên trời rơi xuống, cứu vớt cuộc đời chúng ta. Ta đã tận mắt thấy đôi cánh trên vai ngài. Chúng ta được ngài khuyên lên núi trốn, gia nhập đoàn thổ phỉ sống sót đến tận bây giờ. Ngài cứ yên tâm đi, bọn ta không phải kẻ xấu, chỉ cướp lương thực của bọn quan lại tham ô nhũng đoạn dân chúng rồi chia cho những kẻ nghèo thế. Haha, khắp ngoại ô này đã treo đầy ảnh truy nã bọn ta rồi đấy, trận chiến với triều đình cứ liên tục kéo dài mãi, quân lính ngày một đông lương thực lại sắp cạn vì bị giam lỏng ở đây, hạn chế đi lại không dám xuất tự do ung dung như trước nữa, nhưng tất cả sắp kết thúc. Vì có ngài ở đây rồi, Độc Cô Cầu Bại.”

Ta bắt đầu run rẩn. Đỗ Phù ngừng một lúc rồi  nhìn ta mỉm cười, ánh mắt tin cẩn và kính trọng, bất giác tim ta khẽ ngưng đọng một phút. Cảm giác đó sao mà ấm áp, bình yên quá. Mẹ nó thế này là thế nào. Sao Đỗ Phù trông đáng yêu một cách kỳ lạ. Nếu lão trẻ lại vài tuổi sợ ta không kiềm chế được mình mất. Chúa ơi, không lẽ mình thực sự là động vật ăn tạp thật?

Hắn khẽ nghiêng đầu dịu dàng đắp lá thuốc lên bả vai, đôi mi bạch kim khẽ lay động, một lọn tóc mai mượt mà khẽ rủ xuống sà vào mặt ta. Tim ta đập thùm thụp mãnh liệt. Cảnh này quả là kích thích quớ đi mà. Mẹ nó, yêu phải đại thúc thụ rồi. Mình điên mất rồi, mấy lão già mà cũng không tha cho nữa.

Hờ, mà tình yêu không phân biệt giới tính tuổi tác, thôi cứ bất chấp hết làm tới đi vậy. A Ngũ, anh xin lỗi chú. Ta khẽ nhắm mắt lại, tay ướt những mồ hôi run rẩy, từ từ đưa lên eo Đỗ Phù.  Một chút nữa thôi, khuôn mặt hắn đang ngày một sát lại. “ Đỗ Phù, thực ra ta….”

Rầm!

Nào ngờ đúng lúc ta chuẩn bị xông tới, lão vội quay mình lấy thuốc, được đà đầu ta lao thẳng xuống với tốc độ ánh sáng, nụ hôn nồng nhiệt mang bao tình cảm ta dành cho lão nay theo nước miếng cùng răng va lẫn lộn vào tường.

“ Ân công ngươi sao vậy?” Hắn giật mình quay lại. Gương đôi mắt lo lắng kinh hãi nhìn ta.

Ây dà, lo lắng thôi mà trông cũng cute chết mất. Hehe, xin đừng nhìn em bằng ánh mắt đó, ta thấy mặt mình đỏ vì ngượng rồi này.

“ Ngài…” Hắn lắp bắp chỉ tay trên đầu ta.

Hở? Cái gì nhớt nhớt thế này. “ Á, đau quá!!! Cứu ta với. Não ta, não ta đang chảy ra.” Ta vừa ôm trán, vừa nhảy loi choi như điên trên giường với cơn đau đầu ập đến nhanh chóng.

Đỗ Phù tím mặt, miệng méo xệch nói: “Bình tĩnh. Chỉ là máu, là máu thôi. Não vẫn không sao đâu.”

Hớ hớ đúng rồi. Sao không để Đỗ Phù băng bó chăm sóc cho ta, nhân lúc hắn không để ý ta tiếp tục công việc còn dang dở lúc nãy cũng được mà. Hình ảnh Đỗ Phù quần áo xộc xệch bất chợt hiện ra, hai gò má đỏ hồng ngượng nghịu, đôi mắt long lanh ngấn những nước, ẩn hiện trong lớp áo mỏng kia màu trắng…phía dưới là…phía dưới là…

“ Ân công. Ngài không sao chứ? Mũi của ngài.” Đỗ Phù bắt đầu trợn mắt hoảng sợ.

“ Hả?” Ta xua tay quẹt vệt máu chảy dài lẫn trong nước miếng. “ Này, Đỗ Phù…” Vừa mới mở miệng ra, một chiếc khăn phi đến đáp thẳng vào mặt ta một cách dã man không thương tiếc.

“ Mẹ nó, đứa nào ném cái giẻ rách vào mặt ông!” Ta lập tức điên tiết nhấc chiếc giẻ đen thui, có mùi tởm lợm khỏi khuôn mặt xinh đẹp của mình. Ngay lập tức đập vào mắt là dáng người dong dỏng của tên tiện thụ, Dương Hy.

“ Lấy mà cầm máu. Đây là đồ ăn của ngươi.” Hắn lạnh lùng đặt một bát cháo nóng tới.

Mắt ta lập tức sáng quoắc như đèn pha. Đồ ăn, đồ ăn, đồ ăn. Cái này thì còn kích thích hơn Đỗ Phù vạn lần nữa. Đã bảo ta là động vật ăn tạp, miễn có cái gì no bụng nhất định sẽ không cắn phá lung tung nữa. Tự nhiên ta cảm thấy yêu tên tiện thụ, à không Dương Hy quá đi hà, quả là một bé Tsundere* dễ thương, sao mãi đến bây giờ ta mới phát hiện ra nhỉ.

“ Tởm quá. Ngươi thôi dùng ánh mắt quắn quéo giết người được rồi.”

Haha, tsundere, tsundere, nhất định là em nó đang ngượng ngùng đây. Mặc kệ ăn vậy.

“ Cái lề gì thốn? Cám Con cò truyền thuyết đây sao?” Vừa mới cho một miếng cháo vào miệng, ta lập tức xanh mặt phụt ra cho kỳ hết.

“ Ở đây có đồ ăn như thế là tốt lắm rồi. Cho ngươi chọn: ăn hoặc đổ. Đỗ Phù mau theo ta, mật đạo xảy ra chuyện rồi.” Hắn cáu kỉnh quay đầu đi thẳng một mạch ra cửa, Đỗ phù nghiêm mặt lấy túi bước theo sau.

Ta tức giận, bặm môi gào theo: “Ta là ân công nhà ngươi đó!”

“ Ồ. Vì chính là ân công nên ngươi hãy cảm tạ ta tha cho cái mạng ngươi đi.” Cánh cửa đột ngột đóng một tiếng “rầm”.

Đồ oắt con tiểu nhân. Đồ tiện thụ đáng chết. Ta rủa, rủa tám đời nhà mi. Ủa, mà nhà hắn chết thảm như thế, mình rủa cũng tàn nhẫn quá. Thôi hấp diêm em nó “n” lần trong tư tưởng vậy. Nhớ kỹ lại những lời Đỗ Phù nói ban nãy, nơi đây quả đã rát nát, suy tàn lắm rồi. Bọn họ lúc nào cũng phải ăn thứ này ư? Dương Hy, Đỗ Phù, A Ngũ, Tiểu Hồ, cả lũ king kong? Ta khẽ trầm ngâm nhìn bát cháo trước mặt khẽ thở dài. Ta đúng là có phúc mà không biết hưởng, ta vốn có gia đình, có bố mẹ quan tâm yêu thương chăm sóc, lúc nào cũng được ăn ngon mặc đẹp, không biết quý trọng lại cứ thích sa vào con đường gian truân, nguy hiểm này. Vương gia đâu ra chứ, công chúa, tiểu thư, hoàng thượng tất cả đúng là lừa đảo. Hừ ta mà thoát nơi quỷ quái này sẽ tìm đến tận nhà mấy lão tiểu thuyết gia hỏi tội, tất cả là tại mấy lão lừa tình ta.

Huhu, nhưng hiện tại, ta phải ăn thứ này thật à? Mình phải sống, còn một dàn harem đang chờ đợi, còn những mỹ nam đang quằn quại đau khổ vì chưa tìm được mình và trên hết vì cái bụng đang rống réo này nữa. Tự động viên kích lệ, ta nhắm mắt, bịt mũi húp một hơi hết sạch. Cũng không tệ lắm.

Ăn uống no say rồi, bây giờ còn một vấn đề khó khăn và nhức nhối hơn. Đi vệ sinh. Cái đó, ta mới chỉ nghe bảo, biết sơ sơ chứ chưa thực hành bao giờ, dĩ nhiên rồi, ngày trước có méo đâu mà thực với chả hành. Chằng lẽ bây giờ lại gọi lũ king kông hay Dương Hy ra bảo: “Ê mày, đái thử cho bố xem.” Nghe cũng hay đó, nhưng khó thực hiện, khả năng bị cho ăn hành rất cao, nên thôi đành tự thân vận động vậy. Quay tay chắc dễ thôi mà, tích cực quay tay vận may sẽ đến.

Ta hừng hực khí thế, bò khỏi phòng tìm được một nơi khá hoang vắng, phong cảnh hữu tìm chim bay bướm lượn dìu dìu, gió thổi lồng lộng thanh mát.

Đâng phê, khóm trúc trước mặt khẽ lay động, một tà áo bay phất ngang làm ta giật mình té sụp xuống vũng nước, dập cúc đau điếng.

Hô ly shệt! Trong lúc anh đang thả chim bay đứa nào dám đi rình đấy. Mẹ nó, tên biến thái này chết chắc rồi.

Một cánh tay mạnh gạt cành trúc ra. Ta há hốc mồm kinh ngạc. Ôi mẹ ơi. Người đẹp...p ..à không...Soái ca. Tên này đẹp hơn tất thảy nam nhân ta từng gặp kẻ cả tiên tiện thụ lẫn sư đệ kia. À, đơn giản vì mấy tên đó là tiểu tiện thụ còn anh này công, siêu (x n) cấp soái công. Mặc dù những viết thương xây xát trên khuôn mặt tiêu sái, quần áo rách rưới bẩn thỉu cũng không thể giấu nổi ánh hào quang tỏa ra từ hắn.

Chẳng lẽ trong đám khỉ đó còn sót lại một thần tiên giáng thế? Sao trong đám phân thúi đó còn sót lại một viên kim cương tuyệt đẹp thế này. Đỗ Phù, sư đệ, tiểu mỹ nam gì chứ, ta gạt, gạt sạch, còn chẳng bằng một góc của hắn. Nhưng sao hắn lại ở đây. Ta vỗ trán thì nhớ lại cảnh hòa mình thiên nhiên lúc nãy....Phụt, đừng nói là...Hắn nhìn thấy ta như vậy liền bị kích thích, nhịn không nổi nên phải rình mò à nhầm đi tìm cho bằng được.

Ta ngỡ ngàng nhìn lại thì thấy mình thấy đang trong tư thế rất khó đỡ. Cái thứ đồ rườm rà cổ đại lúc nãy kéo phát là tuột, nên ta vứt hẳn cái quần cho công việc thuận tiện dễ dàng. Giờ đây, hai chân banh rộng ra... *18+* ...Trong khi đó hắn thì há hốc mồm đến sững cả người, mặt đỏ lên lắp bắp không thành lời. “ Ta...a..đan..g..g..tìm..ngư...ơi..i”

Chuẩn cơm bố nấu rồi.

Ây dà, đẹp lắm làm chi cho khổ vậy nè, há há há há. “ Em hèm...” Ta đành hất tóc, nhướn mi kiêu sa bảo hắn:“ Soái ca, thực ra nếu thích đến thế có thể bảo ta một tiếng rồi cùng phối hợp. Đi rình mò thế này, huynh quả thật là biến thái dễ sợ à nha. Cơ mà ta thích, hí hí!”

Nói xong liền nháy mắt cười với hắn một cái. Người kia cũng phối hợp quả nhịp nhàng, dường như chịu không nổi sự kiêu khích quyến rũ kia(?) ngay lập tức hộc máu mà ngã xuống.



Message reputation : 100% (1 vote)

Được cảm ơn :
6
:
Ngày tham gia :
23/01/2015
:
Tuổi :
18
:
Đến từ :
Hải Phòng
:
avatar
avatar

  • Trial Moderator - Box Tiểu Thuyết
Được cảm ơn : 6
Ngày tham gia : 23/01/2015
Tuổi : 18
Đến từ : Hải Phòng
Bựa nhân đã viết:
Elsie Scarlet đã viết:iem hơi ngạc nhiên khi fic vắng vẻ thế này

... Có em là ta vui roài :v

chu choa ... bik iem là ai hơm mà zui



Được cảm ơn :
202
:
Ngày tham gia :
16/04/2014
:
Đến từ :
The Galaxy
:
avatar
avatar

  • Administrator
Được cảm ơn : 202
Ngày tham gia : 16/04/2014
Đến từ : The Galaxy
Nói chung ta thấy fic đã kha khá lâu không post chap, ta hi vọng Au mau mau post chap mới. Sau hai tuần nữa không thấy post chap ta sẽ close topic lại, khi nào muốn viết tiếp có thể liên hệ Mod hoặc ta (vì mod thì có thể không online nhưng ta thì ngày nào cũng on, có thể inb FB Khổng Thiên) để mở fic và đăng chap.
Thân, Admin Khổng Thiên



Được cảm ơn :
4
:
Ngày tham gia :
05/05/2014
:
avatar
avatar

  • Thành viên
Được cảm ơn : 4
Ngày tham gia : 05/05/2014
Ơ minhg mới post thêm chap 4b đó mà :v




Sponsored content



Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Bình luận về bài viết

Bạn cần để bình luận về bài viết


Nếu chưa có tài khoản bạn vui lòng tài khoản

Quyền hạn của bạn:
Bạn không có quyền trả lời bài viết

 
  • Free forum | © PunBB | Free forum support | Report an abuse | Sosblog.com