Truyện Sáng Tác - nơi tụ họp những cây bút trẻ có đam mê sáng tác và mong muốn tác phẩm của mình được đón nhận. Hãy đến với chúng tôi và thỏa sức chia sẻ những tác phẩm do chính bạn sáng tác!




Được cảm ơn :
4
:
Ngày tham gia :
19/06/2014
:
avatar
avatar

  • Thành viên
Được cảm ơn : 4
Ngày tham gia : 19/06/2014
Tên truyện: Vị thần tháng 11

Tác giả: Dạ Hàn Doanh (Nguyên)

Thể loại: Huyền huyễn, hiện đại, ngôn tình

Độ tuổi: 12+

Tình trạng truyện (Đang tiến hành/Đã hoàn thành):

Cảnh báo:no

Giới thiệu nhân vật: Ứng Thiên Du, Tĩnh Ngạo Thiên, Tiểu Thiên Yết, ...


Văn án (kick vào đây):

VĂN ÁN: Cô vì bị thất tình mà nhảy sông tự tử nhưng cái số cô nó khốn nạn, con sông ấy nước nông không thể nông hơn. Cô đã gào lên với trời: “Ông không cho tôi chết thì hãy để tôi có 1 người chồng tốt đi.” Và lời cầu nguyện được đáp ứng ….





Được sửa bởi Dạ Hàn Doanh ngày Fri Jun 20, 2014 10:35 am; sửa lần 1.

Được cảm ơn :
4
:
Ngày tham gia :
19/06/2014
:
avatar
avatar

  • Thành viên
Được cảm ơn : 4
Ngày tham gia : 19/06/2014
Chương 1(kick vào đây):
Chương 1: Tự tử không chết mà lại có chồng, không phải hời quá sao?

Cô gái với tà váy trắng mỏng manh, phất phơ giữa trời hè, hòa quyện với bụi bặm. Ánh mắt cô trống rỗng, khuôn mặt cô tái nhợt, thất thần.

Xiu … xiu … xiu …

Bụi như lớp tuyết trong cơn bão, ập thẳng một lượng dày về phía váy trắng như cảm thấy không đành lòng khi bỏ quên một thứ sạch sẽ như vậy.

“Ọe … khụ khụ khụ … sao cái thành phố này lại nhiều bụi dã man, tính giết mình bằng bụi chắc.” Cô gái váy trắng ho không ra tiếng, ôm ngực tựa vào gốc cây.

“Cô gì ơi, cô có sao không?”
Một cậu bé tốt bụng nghía lại phía cô, hỏi han ân cần.
“Haha … Cô … cô không sao.” Cô cảm kích thằng bé, tính quay lại cho nó 1 nụ cười thiên thần, ấm áp như nàng tiên nhưng ….
“Aaa … aa … m-ma … ma … ma giữa ban ngày, cứu tôi với.” Cậu bé đáng thương bắt gặp khuôn mặt “thiên thần” lập tức mặt mày co rút như bị tai biến, mặc kệ chân tay run run như cọng bún, lấy hết tốc lực đáng kinh ngạc mà chạy, cho dù có vài lần đập mặt vào cây.
“Hả?!!” Nụ cười của cô tắt ngủm.

“Ơ … a … m-ma …. Aaaaaaaaaaa.” Một dì trung niên khác tình cờ đi qua, tình cờ nhìn thấy mặt cô và tình cờ đáng thương như cậu bé vừa rồi.
“Hả?!!” Mặt cô ngu ngơ, mông lung.

“Óe … m-ma … óe …. É eeeeeeee …” Lại một bác trung niên với giọng kêu the thé như con ngóe nhìn thấy mặt cô và không tốt gì hơn những người đã thấy mặt cô.

“Ớ … mặt mình …” Cô hơi hiêu hiểu. Dù sao thì não cô cũng là não người, hơn óc heo chút đỉnh nên khi chứng kiến “bệnh tình” của 3 nạn nhân, đầu óc cô cũng có tí logic.

Cô quay người lại nhìn vào tấm kính của quán café và rồi cô nhìn thấy dung nhan mỹ miều của mình : đôi môi đỏ chót ngoác ra đến tận má trông rất « tươi », khóe mi đen đậm rất « quyến rũ » , má « hồng hào », lông mày dày cộp, mặt trắng phốp. Đây là cách trang điểm cô học được trên google để mừng tên chồng khốn nạn thăng chức.

Bây giờ nhìn lại cô thật khóc không ra nước mắt, cái gì mà trát trát bôi bôi, làm cho cô chẳng khác gì quỷ. Nước mắt tran hòa làm lớp phấn dày cộp nhoèn nhoẹt, lại trát thêm lớp bụi bẩn thủi, còn thêm vẻ mặt hốc hác (vì đói), khó mà có văn nào diễn tả được « vẻ đẹp » của cô.

À mà ... cô có nên hét thật to để tăng sức thuyết phục cho vẻ đẹp này không nhỉ ? Ừ, thôi thì ta hét, ta hét...
Aaaaaaaaaaaaaaaa ....

Như thiên thạch đụng trúng mặt đất, chim đang bay bị rụng lông, cây đang tươi bị rụng lá, người đang hói bị hói nữa. Thiên thạch đó mang tên “Tiếng hét kinh hoàng” vừa được đặt bởi 1 bệnh nhân tâm thần trốn trại …
*
**
*

Cô chạy , cô chạy, cô chạy, cô chạy ….
Chẳng biết bao lâu, 1 tiếng, 3 tiếng, chỉ biết chân cô mềm nhũn, người cô lả đi, gục xuống bãi cỏ xanh tươi.

“Mình đang ở đâu đây? Có lẽ đã rời khỏi cái thành phố chết tiệt đó rồi và ra ngoại ô. Huhu … Mình quả là thiên tài, chỉ bằng chân có thể chạy hơn 30km, ra đến tận ngoại thành. Ôi, mình yêu mình quá.”

Quả nhiên heo vẫn là heo, dù có ở thành phố thì heo vẫn là heo …
“Ah … Ông thị trưởng, ngài thật giỏi, trúng lỗ golf rồi.”
“Haha … cậu quá khen.”
….

Tiếng cười nói ngọt xớt xờn xợt, ngọt thấm tận vào xương bỗng khiến cô rùng mình, quyết ngỏm dậy xem xem kẻ nào cố tình dùng “đường” đầu độc tâm hồn trong sáng của cô.
“Hả?!!! Đây … đây là “Sân golf nhân tạo thành phố Z”?” Cái biển hiệu lù lù đập phăng vào mắt cô. À … sân golf này cô biết nè, chồng cô ngày xưa cũng có đi đến đây, vì rất gần nhà, cách có 1km. Ui … cô vẫn còn thông minh chán, nhớ được như vầy … À mà khoan … nếu đúng như cô nhớ thì, cô chưa ra khỏi thành phố??!!

Oaaaa … cô bị lạc rồi ….

Trong lúc cô còn đấu tranh nội tâm gay gắt thì những chiến sĩ bảo vệ sân golf cũng đã lồi 2 mắt ra nhìn cô 1 cách cũng rất gay gắt. Và …

Phịch …
Mông cô bị người ta không thương tiếc đạp. Thật chẳng biết thương hoa tiếc ngọc chút nào. Cô cứ lầm rầm lầu bầu nguyền rủa máy chiến sĩ, mà lơ đãng bước đến một dòng sông từ lúc nào.
Liếc mắt không thấy ai quanh đây, cô nghía mặt xuống dòng nước trong veo, soi dung nhan “hoa rúm nguyệt rơi”. Và … nuốt nước bọt cái ực. Giờ thì cô không oán mấy chiến sĩ bảo vệ sân golf nữa rồi.

“Aizzz …” Thở 1 hơi dài thườn thượt, cô ngồi phịch xuống cạnh bờ sông, mặt man mác buồn. Lòng cô cũng tự hỏi: giờ nên đi đâu, về đâu đây? Có lẽ số phận cô đã vậy rồi, chẳng thể làm gì khác. Có lẽ vì cô sinh ra thứ 6 ngày 13 tháng 11, lúc 13 giờ 13 phút 13 giây, đến tiền viện phí sinh đẻ cũng là 613000 đồng nên cô mới xui như vậy. Từ bé đã chẳng được ai ưa, đến khi lớn lên lấy được 1 tấm chồng giàu sang, cư ngỡ đời mình còn son nhưng rồi lại chẳng ngờ cái tấm chồng cô yêu, cô thương đó lại ve vãn, ngoại tình với em gái “yêu” của cô.

Haha … mọi chuyện thật nực cười.

Bọn họ qua lại, tư tình với nhau trong chính nhà cô, ngay dưới mí mắt cô mà cô còn ngây ngô tin tưởng bọn họ. Mãi đến khi em gái “yêu” thông báo kết quả xét nghiệm: 3 vạch nét căng như wifi hàng xóm thì cô mới ngã ngửa ra. Cô đã lao ra khỏi căn nhà đầy ám ảnh đó mà quên … không ăn sáng.

Ục ục … ục …

“Bụng ơi, mày không thông cảm với chị được à, chị đang thất tình mà mày lại biểu tình thì chị sống làm sao? Có lẽ nên gieo mình xuống sông để hóa thành bọt nước.”
Suy nghĩ đó khiến cô giật mình và nhớ ra một chuyện: cô đã thề khi chạy khỏi ngôi nhà đó “nếu tôi không tự tử thì tôi sẽ chết non.” Hức … thôi đành gieo thân xuống sông thôi, mong nước sông ấm một chút.

Cô nhón chân, rời chân khỏi mặt đất, lao mình xuống dòng nước trong veo để trở thành bọt nước như truyền thuyết “Nàng tiên cá”.

“Khoan, trước khi chết phải để lại di thư.” Cô bỗng dừng động tác, ngó loạn xạ rồi vớ lấy 1 viên gạch đỏ, khắc lên 1 phiến đá gồ ghề: Hôm nay thứ 6 ngày 13 tháng 11, là ngày sinh nhật tôi cũng sẽ là ngày dỗ của tôi. Tôi - Ứng Thiên Du, 20 tuổi, đã chia tay với chồng và hiện giờ đang vô gia cư. Lý do tôi chết: thất tình. Mong muốn khi chết: được hóa kiếp thành thiên tài siêu siêu siêu xinh đẹp. Đồ vật để lại cho đời: nothing.

Phù … cuối cùng cũng khắc xong, cô thật muốn gãy tay. Mặc dù có “hơi” nguệch ngoạc chút xíu nhưng có lẽ vẫn “nhìn” được. Rồi … xong xuôi, bây giờ chết thôi. Cô phủi phủi mông đứng dậy, ghé sát dòng sông, nhắm chặt mắt và … nhảy.

Dòng nước vây lấy cô, nhấn chìm cô, khiến cô ngạt thở, khiến cô đuối nước, khiến cô khó chịu, khiến cô bị gò bó.
1 giây … 2 giây … 3 giây …

« Tôi muốn ngoi lên hít thở không khí, không khí, không khí, tôi muốn không khí. » Lương tâm sợ chết vùng vẫy
« Nhưng mà cô phải chết chứ, sao có thể ngoi lên? Không được không được, không thể ngoi lên. » Ác tâm can đảm cắm đầu xuống nước
« Nhưng tôi khó chịu lắm, muốn ngoi lên một chút, chỉ một chút thôi rồi sẽ trở lại mà. » Lương tâm rên rỉ.
«  Không được. » Ác tâm kiên quyết gạt phăng
« Được mà, chỉ một chút thui, làm gì keo kiệt thế? » Lương tâm rơm rớm nước mắt
«  Ơ, một chút … » Ác tâm bị lung lay.
«  Đúng ah, chỉ một chút thôi, một chút thôi, 1 giây thôi. » Lương tâm được đà càng ướt át.
«  1 giây … » Ác tâm xoa cằm.
«  Ừa … đúng thế. » Lương tâm gật đầu như búa bổ.
«  Ờ, cũng … được. » Ác tâm nhắm mắt làm ngơ.
-Haha … không khí, ta tới đây. (Chị ấy đang đấu tranh nội tâm, mãnh liệt quá T^T)

“Haha … bà chị kia đang làm gì mà cắm mặt xuống sông ấy nhỉ?”
“Ặc … hahaaa … chổng mông lên trời, cắm mặt xuống sông, bà này bị ngáo đá chắc?”
“Hé hé … quần lót hình minion lỗi thời rồi bà chị ơi. Hé hé …”
3 đứa nhóc đứng trên bờ sông cười như nắc nẻ khiến cô bừng tỉnh.
“Hở?!!!” Cô nhấc cái đầu đang bị ngập úng, ướt nhượt lên và nhìn chăm chú dòng sông, toàn thân cứng đơ, bất động. Mực nước có lẽ khoảng 30cm … Thấy cô cứ bất động 3 đứa nhóc cũng hơi sợ, lùi lùi mấy bước rồi quắn mông lên chạy.
“Hức hức … Sao lại thế này?” Cô trợn trừng mắt lên nhìn cái biển rõ to, in chữ rõ lớn, rõ đỏ, rõ đẹp, rõ sắc nét, rõ đau lòng: SÔNG KHÔNG THỂ NÔNG HƠN ĐƯỢC NỮA.

Huhuhu … thì ra cô nhảy trúng con sông “Sông không thể nông hơn được nữa”. Đó quả là 1 cái tên dài và người đặt quả là thánh troll.
“Á aaaaa … Ông trời ơi, nếu ông không để tôi chết thì hãy cho tôi một người chồng tốt đi.” Cô khủng hoảng thật rồi, điên thật rồi, ức chế đến mức tận cùng, cô gân cổ lên, mặc sức hét lên trời.
Và …

Phịch …
“Hả??!!” Mặt cô ngu ngơ đần độn ngước nhìn cái thân ảnh trắng muốt lao như sao chổi, cắm như tên thẳng xuống dòng sông “Sông không thể nông hơn được nữa”.

Mặt cô mừng rơn, chẳng lẽ lão Thiên sợ giọng hét của cô đục
thủng nhà lão hay sao mà vứt xuống đây 1 chàng trai thế này. Cô đúng là, tự tử không chết mà lại có chồng, không phải quá hời sao?



Được cảm ơn :
4
:
Ngày tham gia :
19/06/2014
:
avatar
avatar

  • Thành viên
Được cảm ơn : 4
Ngày tham gia : 19/06/2014
chương 2 (kick vào đây):
Chương 2: Thất vọng.

Cô đỡ thân ảnh trắng muốt, ướt đẫm lên khỏi mặt nước mà trong lòng mừng như bắt được vàng. Đây chắc chắn phải là 1 siêu mỹ nam anh tuấn, đẹp trai, hào hoa, hoàn hảo.

Ứng Thiên Du trong giây lát quá mừng rỡ vì lời cầu nguyện được “đáp ứng” mà quên đi sinh nhật của mình: thứ 6 ngày 13, lúc 13 giờ, 13 phút, 13 giây….

Xiu xiu xiu …
Mấy cọng gió từ Bắc Cực thổi tới đóng băng người cô, ngay cả cái miệng đang ngoác ra cười đến rách cả mép cũng chưa kịp khép vào, đôi mắt trố ra như mắt ếch cũng chưa kịp thu lại.

“Mỹ nam” trong lòng cô quả thật rất baby, làn da trắng khiến cô ghen tị, đôi má phúng phính khiến cô muốn nhéo, bờ mi dài trắng muốt rủ xuống, che đi đôi mắt khiến cô tò mò. Đây quả là 1 thiên thần với mái tóc trắng, lông mi trắng, toàn thân trắng ah. Nhưng mà đây là … 1 thằng nhóc 6 tuổi ah.

Aaaaaa … sao cô có thể lấy 1 nhóc 6 tuổi làm chồng được, đây quả là lão Thiên troll cô rồi. Huhuhu ….

“Sau bao nhiêu chông gai chắc trở từ bé đến lớn tới giờ, tôi đã rút ra một kinh nghiệm xương máu: không nên tin vào lũ đàn ông. (Ngửa mặt lên trời) Ông cũng là đàn ông đấy lão Thiên, nhìn gì mà nhìn, cười gì mà cười.”

Hét ra một triết ly khá sâu sắc và thâm thúy, Ứng Thiên Du quyết định đặt thằng nhóc thiên thần lại, đứng dậy rời đi. Cô đã quyết tâm rồi, thất tình mà tự tử không chết thì nhất định phải lạnh lùng như mấy nhân vật nữ chính trong tiểu thuyết ah.

Muốn lãnh thì trước hết phải học cách tàn nhẫn. Không cứu nhóc kia nữa, lo cho mình trước đã. Thế rồi cô hiên ngang rời đi.

“Hèn hạ, là cô cầu nguyện nên lão Thiên mới đáp cậu bé thiên thần đó xuống ah.” Lương tâm phản ứng gay gắt.
“Nhưng bây giờ cô lạnh lùng rồi, không thể cứu nó.” Ác tâm nhắc cô nhớ lại mục tiêu.
“Lạnh lùng cái mụ nội nhà cô, trút mọi sự giận dữ lên đầu thằng bé tội nghiệp sao.”Lương tâm lần đầu điên lên, chửi bậy, đập chết ác tâm.
Hả???!!! Cô “giận cá chém thớt” sao?

“Ư … ưm …” Đằng sau nhóc thiên thần bỗng nhíu mi, người run lên cầm cập như đang đau đớn lắm khiến Ứng Thiên Du càng bứt rứt.

“Quay lại cứu cậu bé.” Lương tâm gào thét.

Lương tâm của cô lần nữa chiến thắng. Thở dài một hơi rồi bế nhóc thiên thần lên. Nhưng mà lương tâm cô cũng quên 1 điều: cô đang vô gia cư. Nếu về nhà bố mẹ thì thế nào cũng bị họ hàng đay nghiến, sỉ vả, có cho 3 cái mạng cô cũng không về, còn ngôi nhà của kẻ đó thì dù có cho thêm vàng nguyên chất cô cũng không về, mà bạn bè thì … không 1 mống. Nếu một mình cô thì có lẽ tạm bợ được nhưng bây giờ có nhóc thiên thần này đang lên cơn sốt thì tạm bợ đâu được.

Đang lúc cô còn lúng túng cùng lo lắng thì nhóc thiên thần trên tay bỗng hé mắt, cất giọng nho nhỏ:
“Ngoại ô, tháp quan sát tiến về trước 2km, ngôi nhà trên ngọn đồi.”
“Hả?” Ứng Thiên Du cúi xuống nhìn nhóc thiên thần nhưng nó đã gục xuống mà ngủ tự lúc nào. Vì vậy cô đành lần mò đi đến ngôi nhà nào đó trên ngọn đồi nào đó.

Từ đây ra ngoại ô cũng phải 30km, có lẽ đi tàu khoảng 1 tiếng đồng hồ, cũng không quá lâu nên cô quyết định đi tàu. Để có đủ số tiền đi tàu, Ứng Thiên Du đã phải bán mọi tư trang trên người chỉ để mua 2 vé tàu mặc dù nó có thể mua cả một chiếc ô tô cũ dùng tốt trong 4 năm.

Tàu điện ngầm quả nhiên là tàu điện ngầm, chỉ trong 40 phút đã đến ngoại thành, dừng lại trước chạm tiếp theo: tháp quan sát. Từ đây, theo hướng dẫn của nhóc thiên thần, cô cũng tới được ngôi nhà trên ngọn đồi trong tình trạng “chân tay rụng rời.”

Ngôi nhà nhỏ mà rất đầy đủ, phòng khách, 1 phòng ngủ, phòng ăn, nhà tắm, nhà vệ sinh. Chẳng qua ở đây hơi cũ, mọi thứ đều có mùi hôi và đồ đạc cũ kĩ, màng nhện giăng thành từng mảng.

Nhưng điều khiến cô ngạc nhiên và thấy thích thú nhất là căn phòng ngủ, gọn gàng, sạch sẽ và phảng phất mùi con gái, khó mà tin nổi trong căn nhà hoang này lại có căn phòng như vậy …

Ôi!!! Giường êm, chị tới đây ….



Được cảm ơn :
4
:
Ngày tham gia :
19/06/2014
:
avatar
avatar

  • Thành viên
Được cảm ơn : 4
Ngày tham gia : 19/06/2014
chương 3(kick vào đây):
Chương 3: Này, bà cô kia, sao tôi lại mặc váy ?!!!

“Hừ, con hồ ly kia, mau giao viên đá linh vật ra đây.”Một kẻ mình người đầu ếch thè cái lưỡi đỏ au, dài ngoằng ngoẵng quật về phía cửu vỹ hồ.
“Đồ ếch ghẻ, đừng hòng chạm vào ta.” Cửu vỹ hồ trong giây lát hiện hình người một thân bạch y, mái tóc trắng của hắn hóa thành những con rắn, lươn lẹo quấn chặt lấy yêu quái ếch, bóp cho đến khi nó ngất đi.

Tiếp sau yêu quái ếch là một loạt những thứ yêu quái kinh tởm, đó là một trận huyết chiến …

Sau 3 ngày 3 đêm, hắn – 1 thân bạch y nhiễm máu, tiêu sái bước đi trên xác yêu quái, bàn tay vẫn nắm chặt một thứ gì đó giá trị.

“Hồ ly như ngươi, không xứng đáng cầm nó.” Ánh dương lóe lên, và một nữ thần xuất hiện.
“Cái gì? Lũ thần linh sao lại …” Cửu vỹ hồ nhíu mày nhìn nữ thần rồi vội vàng hóa thành hồ ly, vọt vào trong rừng.
“Muốn thoát khỏi tay thần ánh sáng ta sao? Đừng hòng.” Nữ thần phẩy tay để ánh dương thuần khiết, chói lóa đuổi theo cửu vỹ hồ. Những nơi ánh dương quét đến, mọi vật đều được thanh tẩy, rạng rỡ.
“Chết tiệt.”Ánh dương bọc lấy cửu vỹ hồ làm hắn trở nên giận dữ, dùng chút sức mạnh cuối cùng, nhảy xuống nhân gian ….

“Ah … hộc hộc hộc …” Hắn bật dậy từ cơn mê sảng, mồ hôi ướt đẫm mái tóc trắng. Phải mất vài phút tinh thần của hắn mới bình tĩnh lại. Thật may khi hắn nhảy xuống nhân gian mới có thể tránh thoát đòn “Sát” của ả thần ánh sáng. Nhưng có vẻ như hắn đã bị đập vào kết giới của ả nên thân thể … teo nhỏ.

Hắn, đôi mắt với huyết đồng tử, lạnh nhạt nhìn căn phòng, thật lạ mà cũng thật quen.
“Hửm?” Ánh mắt hắn dừng lại trên người con gái với mái tóc lấm bùn, khô quăn queo, bộ đồ trắng trên người trở nên lem nhem, khuôn mặt … không còn gì để nói, cả dáng nằm ngủ trên giường cũng không được bình thường.

Hắn nhìn Ứng Thiên Du, chằm chằm chằm chằm khiến cô lạnh gáy, giật mình tỉnh giấc.
“Ơ … ưm … Á, nhóc thiên thần, em tỉnh rồi, tốt quá tốt quá.” Cô lơ mơ nhìn hắn rồi bỗng bật dậy, mặt mày tươi rói, xoa xoa đầu hắn.

Cái gì? Nhóc thiên … thiên thần?!!! Cái quái gì đang xảy ra với cô ta vậy.

Mặt hắn trầm xuống, 3 vệt hắc tuyến chảy dài. Cái tên này mà lưu truyền thì hắn có huyết tẩy cả tam giới cũng không rửa hết nhục.

“Haha … không cần cảm kích chị quá đâu em, chị chỉ tiện tay cứu vớt, coi như làm một việc thiện, tích đức cho đời sau, để thế gian được sạch sẽ, thuần khiết, để thế gian có một người tốt, để thế gian sau này …”

Mặt hắn đen thùi lụi, đen như chết cháy.

“Em đừng nhìn chị như vậy nha. Chị biết chị xinh, chị tốt, chị lương thiện rồi, không phải cảm kích đâu. Chị làm tất cả mọi việc đều là vì lương tâm của chị, để …”
“Này, bà cô kia, sao tôi lại mặc váy?!!!”




Được cảm ơn :
0
:
Ngày tham gia :
16/06/2014
:
avatar
avatar

  • Thành viên mới
Được cảm ơn : 0
Ngày tham gia : 16/06/2014
Văn phog hài hước đúg gu mình, típ đi bạn ha  Cool 



Được cảm ơn :
4
:
Ngày tham gia :
19/06/2014
:
avatar
avatar

  • Thành viên
Được cảm ơn : 4
Ngày tham gia : 19/06/2014
Mira108 đã viết:Văn phog hài hước đúg gu mình, típ đi bạn ha  Cool 

Cám ơn bạn nha, có chỗ nào ko đc mong gạch đá 1 chút để mih sửa và đăng trên nhiều trang khác ^^



Được cảm ơn :
202
:
Ngày tham gia :
16/04/2014
:
Đến từ :
The Galaxy
:
avatar
avatar

  • Administrator
Được cảm ơn : 202
Ngày tham gia : 16/04/2014
Đến từ : The Galaxy
Bạn điền nốt phần thông tin còn thiếu đi nha.
Tiếp tục up chap ha, chúc fic đông khách.



Được cảm ơn :
61
:
Ngày tham gia :
30/04/2014
:
Tuổi :
18
:
Đến từ :
Đồng cỏ hoang vu
:
avatar
avatar

  • Super Moderator - Truyện Sưu Tầm
Được cảm ơn : 61
Ngày tham gia : 30/04/2014
Tuổi : 18
Đến từ : Đồng cỏ hoang vu
Văn phong hài
Hóng nha, nhanh up tiếp nhá
Chúc fic đông khách



                 


Được cảm ơn :
4
:
Ngày tham gia :
19/06/2014
:
avatar
avatar

  • Thành viên
Được cảm ơn : 4
Ngày tham gia : 19/06/2014
Huoucaocodbg đã viết:Văn phong hài
Hóng nha, nhanh up tiếp nhá
Chúc fic đông khách

Cám ơn lời chúc của bạn



Được cảm ơn :
4
:
Ngày tham gia :
05/05/2014
:
avatar
avatar

  • Thành viên
Được cảm ơn : 4
Ngày tham gia : 05/05/2014
Truyện hay quá. Mau up tiếp đi^^



Được cảm ơn :
8
:
Ngày tham gia :
09/05/2014
:
Tuổi :
19
:
Đến từ :
Ở đâu còn lâu mới nói
:
avatar
avatar

  • Thành viên
Được cảm ơn : 8
Ngày tham gia : 09/05/2014
Tuổi : 19
Đến từ : Ở đâu còn lâu mới nói
*Đập bàn* cười chết mất
Rất hay nha, ta cũng thích huyền nhuyễn, dị giới như này. Cố lên



Được cảm ơn :
4
:
Ngày tham gia :
19/06/2014
:
avatar
avatar

  • Thành viên
Được cảm ơn : 4
Ngày tham gia : 19/06/2014
chương 4 (kick vào đây):
Chương 4: Huyết đồng diệt thiên

“Haha … hơ …” Nụ cười mang tính lương thiện của Ứng Thiên Du cứng ngắc bởi câu hỏi “đột ngột” của hắn. “Thực … thực ra là thế này…”

Khoảng 1 tiếng trước …
Ứng Thiên Du mệt mỏi đặt nhóc thiên thần xuống tấm nệm êm ái với màu sắc hòa nhã. Cô cũng tính ngả lưng “một xíu” nhưng lại nhìn, nhóc thiên thần quần áo ướt đẫm, người nóng bừng bừng.

Mặc dù đã cố gắng tìm lấy một bộ đồ con trai trong chiếc tủ cũ nhưng sự thực phũ phàng, chỉ có đồ con gái tầm 6,7 tuổi. Lúc đó cô đã nghĩ: “Trẻ con mà, chắc không quan tâm đến mặc váy hay mặc quần đâu nhỉ?” Và rồi như hiện tại ….


Khuôn mặt hắn càng lúc càng mờ mịt sương đen. Và hắn chỉ có một ý nghĩ: Cô gái này đầu óc không bình thường, từ khuôn mặt ma lem đến đầu óc bã đậu.

“Được rồi, cô đi ra ngoài rửa mặt mũi, tắm rửa đi, bẩn chết đi được.” Hắn day day trán, phẩy phẩy tay.
“Ơ, chị mới 18, không được gọi là cô, phải là …” bất bình.
“Được rồi, bà chị ra ngoài cho tôi.” Chịu đựng.
“Ơ, sao lại thừa 1 từ, phải là…” bất bình hơn nữa.
“Ra ngoài.” Gằn giọng.
“Ơ hơ … được được …” Chân chó chạy đi.

Rầm…

Cảnh cửa gỗ bị đóng không thương tiếc. Còn lại một mình trong phòng, hắn nhăn mày nhìn chiếc tủ quần áo sáng loáng toàn đồ con gái mà lẩm bẩm: “Lão thổ địa chết bầm, để ta bắt được thì lão hết đời.”

Ở kỹ viện thiên giới, một lão già râu tóc lùm xùm, đeo trước ngực cái biển to tướng “THỔ ĐỊA ANH TUẤN”. Lão 2 tay ôm mỹ nữ, miệng nốc rượu như uống nước lã.
“Ách xì …” Bỗng lão hắt xì một cái, bay cả nước mũi khiến 2 mỹ nhân chết khiếp.
*
**
*
Nhân giới …

“Oa, em giỏi thật đấy.” Ứng Thiên Du mặc trên người chiếc váy tái chế, màu tím, mắt rực rỡ nhìn hắn, luôn mồm khen ngợi.
“Ờ.” Hắn lạnh nhạt ngả người ra giường.

Thấy biểu hiện của hắn lạnh lùng, Ứng Thiên Du không những không tủi thân mà còn cảm thương sâu sắc. Chắc nhóc này cũng như cô, bị gia đình ghẻ lạnh nên mắc bệnh trầm cảm, tự kỷ. Cô thấy mình vẫn còn may vì có được một tấm lòng mạnh mẽ, lạc quan.
“Nè nhóc, em tên gì?” Ứng Thiên Du ngồi lên giường, nhìn hắn quay lưng về phía mình, mỉm cười thân thiện. Cô muốn giúp nhóc này ah.
“Huyết đồng diệt thiên.” Lạnh lùng, miễn cưỡng, thờ ơ.
“Ể?” Trán cô chảy dài ba hắc tuyến. “A haha … Em đừng nói vậy ah. Cho dù mắt em có khác màu so với người bình thường nhưng em vẫn là con người nha, đừng tự ti thế, đừng vì người khác chê bai mà nản lòng, em phải …”
Hắn khó chịu bật dậy, quắc mắt nhìn cô: “Tôi chẳng sao hết, tào lao.” Nằm xuống.
“Ơ … hay em đổi tên đi.” Cô không nản lòng, nói tiếp. “Tên gì nhỉ, Tĩnh Dạ, Tịch Dạ, Thiên Phong,Tiểu Cẩu Nhi, Tiểu Miêu, Tiểu Hổ,... tên gì bây giờ?” Cô ngồi khoanh chân trên giường, vò đầu bứt tóc.
Hắn hơi liếc mắt nhìn cô như nhìn một cô ngố với biểu tình ngốc nghếch.
“Tĩnh … Ngạo … Thiên.” Khẽ thở dài.
“Ah … Tĩnh Ngạo Thiên, Tĩnh Ngạo Thiên, hay quá, em giỏi thật.” Ứng Thiên Du cười tít mắt, liên tục khen ngợi.
Hắn nhìn cô khẽ lắc đầu, cô gái này không bình thường …



Được cảm ơn :
8
:
Ngày tham gia :
09/05/2014
:
Tuổi :
19
:
Đến từ :
Ở đâu còn lâu mới nói
:
avatar
avatar

  • Thành viên
Được cảm ơn : 8
Ngày tham gia : 09/05/2014
Tuổi : 19
Đến từ : Ở đâu còn lâu mới nói
Chap hơi bị ngắn à nha ^_^
Tình tiết hơi nhanh quá đấy.
Mau có chap mới



Được cảm ơn :
4
:
Ngày tham gia :
19/06/2014
:
avatar
avatar

  • Thành viên
Được cảm ơn : 4
Ngày tham gia : 19/06/2014
Mie-sama đã viết:Chap hơi bị ngắn à nha ^_^
Tình tiết hơi nhanh quá đấy.
Mau có chap mới

vậy tình tiết phải ntn mới đc coi là chậm ợ? chỉ giúp e với



Được cảm ơn :
4
:
Ngày tham gia :
03/06/2014
:
Tuổi :
20
:
Đến từ :
Darkness
:
avatar
avatar

  • Thành viên
Được cảm ơn : 4
Ngày tham gia : 03/06/2014
Tuổi : 20
Đến từ : Darkness
Truyện hài, tuy nhiên bạn chú ý cách trình bày nhé ! Tiện thể cho làm quen. ^^



Được cảm ơn :
11
:
Ngày tham gia :
01/03/2015
:
Tuổi :
16
:
Đến từ :
Nơi nào đó trong hệ Mặt Trời
:
avatar
avatar

  • Trial Moderator - Box Tiểu Thuyết
Được cảm ơn : 11
Ngày tham gia : 01/03/2015
Tuổi : 16
Đến từ : Nơi nào đó trong hệ Mặt Trời
Để nhằm mục đích tìm truyện dễ dàng hơn ~ mình đã sửa lại tiêu đề ~ Mong bạn thông cảm và nếu bạn không hài lòng thì có thể liên hệ với mình ^_^



Tiểu Sắc Lang Hương Kaori tái thế giang hồ ~~ Vi vu vi vu ~~ Vỗ tay



Sponsored content



Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Bình luận về bài viết

Bạn cần để bình luận về bài viết


Nếu chưa có tài khoản bạn vui lòng tài khoản

Quyền hạn của bạn:
Bạn không có quyền trả lời bài viết

 
  • Forumotion.com | © PunBB | Free forum support | Report an abuse | Create a blog