Truyện Sáng Tác - nơi tụ họp những cây bút trẻ có đam mê sáng tác và mong muốn tác phẩm của mình được đón nhận. Hãy đến với chúng tôi và thỏa sức chia sẻ những tác phẩm do chính bạn sáng tác!




Được cảm ơn :
3
:
Ngày tham gia :
19/06/2014
:
Tuổi :
22
:
avatar
avatar

  • Thành viên mới
Được cảm ơn : 3
Ngày tham gia : 19/06/2014
Tuổi : 22
Tác phẩm : Băt lấy Mặt trời
Tác giả : Yoo
Thể loại : Tình cảm , học đường , gia đình ,
Rating : 13+
Tình trạng : On going
Sơ lược :
Tâm lý , hài hước , tình cảm . Tác phẩm không chỉ nói về tình cảm nam nữ , mà còn nói về tình cảm gia đình , nơi những con người không có quan hệ ruột thịt , che chở , đùm bọc lẫn nhau . Là khát vọng sống , niềm tin vào tương lai của Hải Đăng , là cách nhìn của Kiến Minh về cuộc sống , nơi đồng tiền chi phối quan hệ của mỗi con người , nhưng sau khi gặp Hải Đăng , anh cảm thấy cuộc sống còn nhiều điều ý nghĩa hơn nữa . Về mối tình đầu của Hoắc Khải , của mỗi con người , mối tình đầu đẹp đẽ và ngây dại . Có thể mối tình đầu không phải là đích đến , nhưng nó luôn là một kỉ niệm đẹp , theo con người ta đi đến hết cuộc đời ...



Message reputation : 100% (1 vote)



Được sửa bởi choiyoonri ngày Fri Jun 27, 2014 5:46 pm; sửa lần 3.

Được cảm ơn :
3
:
Ngày tham gia :
19/06/2014
:
Tuổi :
22
:
avatar
avatar

  • Thành viên mới
Được cảm ơn : 3
Ngày tham gia : 19/06/2014
Tuổi : 22
GIỚI THIỆU NHÂN VẬT

_ Dương Hải Đăng : 1 cô gái xinh đẹp , hài hước . Từ nhỏ sống cô nhi viện và được 1 gia đình nhận nuôi , cùng với 3 đứa trẻ khác . Nhưng sau khi gia đình ba mẹ nuôi xảy ra biến cố , Hải Đăng phải vừa đi học , vừa đi làm part time ở nhiều chỗ để lo cho các em . cô vẫn cố gắng để duy trì việc học bản thân , thi đậu vào ngành Xã Hội Học của đại học Nhân Văn Hoa Thành , nhưng học lực chỉ ở mức trung bình .

_ Lưu Kiến Minh : từ khi sinh ra vốn đã vượt trội hơn những bạn bè cùng lứa về mọi mặt , nhưng lại thiếu thốn tình cảm từ gia đình , mẹ mất khi Kiến Minh vừa ra đời , cha của anh là người đứng đầu của tập đoàn New World , nhưng vì quá bận rộn với công việc nên không có thời gian chăm lo cho con trai của mình . Nên từ bé tính cách của Kiến Minh luôn lạnh lùng , ít nói . Vì bất mãn với cha mình nên không tham gia vào việc kinh doanh của gia đình , với chỉ số IQ hơn 200 , 16 tuổi đã vào được đại học , hoàn thành việc học đại học chỉ trong vòng 2 năm và trở thành giáo sư trẻ tuổi nhất tại Đại Lục . Có rất nhiều trường đại học ở nước ngoài mời Kiến Minh , nhưng anh lại chọn đại học Hoa Thành không mấy danh tiếng

_ Hải Uy , Hải Phong , Hải Thanh : 3 đứa trẻ được nhận nuôi cùng với Hải Đăng , Hải Uy - học sinh lớp 12 . Hải Phong 7 tuổi , còn bé gái Hải Thanh - 4 tuổi

_ Hoắc Khải : bạn cùng lớp với Hải Đăng , vốn rất nổi tiếng ở trường Đại Học với giọng hát và bề ngoài của mình , không chỉ là người trong mộng của các nữ sinh viên Hoa Thành . Hoắc Khải luôn là trung tâm của của buổi gia lưu giữa các trường đại học . Là hàng xóm của Hải Đăng , anh vẫn luôn coi cô là mối tình đầu của mình , cũng xuất thân từ cô nhi viện , nhưng vì được gia đình khác nhận nuôi nên mất liên lạc với Hải Đăng , sau khi rời ba mẹ nuôi lên Bắc Kinh học đại học , anh quyết tâm đi tìm lại mối tình đầu của mình .

_ Lý Hạo : Quản gia của biệt thự nhà họ Lưu , đồng thời cũng là người chăm sóc Kiến Minh từ nhỏ . Người mà Kiến Minh tin tưởng và cảm thấy thân thiết nhất chính là Lý Hạo . Người ngoài hay gọi ông là Lý quản gia



Message reputation : 100% (1 vote)

Được cảm ơn :
3
:
Ngày tham gia :
19/06/2014
:
Tuổi :
22
:
avatar
avatar

  • Thành viên mới
Được cảm ơn : 3
Ngày tham gia : 19/06/2014
Tuổi : 22
CHƯƠNG 1 : KHỞI ĐẦU MỚI sunny 


_  Tiểu Phong , dậy mau lên . Hôm nay em nhập học đó , chị không muốn em đến muộn đâu . Hải Đăng vừa nói vừa gắp miếng trứng cuộn cuối cùng đặt  vào hộp cơm , sau đó bỏ hộp vào chiếc balo đỏ của Phong - cậu nhóc hôm nay sẽ học bắt đầu học tiểu học .

thằng bé cầm lấy miếng sandwich mà Đăng để sẵn trên bàn , có vẻ không quan tâm lắm đến việc hôm nay là ngày đầu tiên đến trường của mình

_ Chị , nay chị cũng nhập học đúng không ? không cần đưa em đến lớp đâu , chị cứ đi trước đi , trường cũng gần nhà mà .

_ Vậy sao được , Đăng mỉm cười tiến đến bàn ăn , hôm nay chị phải đích thân đưa em đến lớp chứ , có như vậy chị mới yên tâm được  . Cô đưa tay vuốt đầu Phong , nhìn vào đôi mắt của thằng bé .

Lẽ ra 6 tuổi thì đã phải nhập học tiểu học , nhưng vì hoàn cảnh khó khăn , cho dù Đăng có làm thêm nhiều đến đâu cũng chỉ đủ để chi trả các  khoản tiền cần thiết và học phí cấp 3 của Tiểu Uy . Nên bây giờ mới tích góp đủ để Tiểu Phong có thể nhập học , bản thân cô cũng vì lý do này nên chỉ chọn trường Hoa Thành , 1 trường ít danh tiếng nhưng bù lại học phí lại rẻ hơn nhiều so với các trường khác . Vì đã trể hơn các bạn cùng lứa 1 năm , nên Đăng cũng không nỡ để em một mình đến trường một mình vào ngày đầu tiên , dù đồng hồ đã chỉ 7h30 , tức là cô trễ lễ nhập học của mình những nửa tiếng .
Click vào đây để đọc chi tiết:
_ Chị , không phải 7h chị phải dự lễ khai giảng sao ? đã trễ nửa tiếng rồi đó . Hải Uy xuống lầu , dẫn theo Tiểu Thanh

_ Ơ ... ? Tiểu Phong ngơ ngác nhìn chị mình

BỐP ! Đăng giơ tay cốc vào đầu Tiểu Uy 1 cái rõ đau .

_ Á ! chị làm gì thế ???

_ trễ gì chứ , chị phải đưa Tiểu Phong đến trường nhập học mà

_ 8h chị mới làm lễ , cô kê sát vào đầu em mình _ em còn dám nói chị bị trễ giờ trước mặt tiểu Phong xem , thằng bé mà buồn thì em không chỉ lãnh 1 cú đâu nhé , Đăng thì thầm

_ Đanh đá thế là cùng , Uy lắc đầu .
_ Đi thôi Thanh Thanh , anh đưa em qua nhà dì Từ

_Vâng , con bé xỏ chân vào đôi giày búp bê nhỏ mà chị hai mới mua cho

vì cả 3 chị em đều đi học , Tiểu Thanh lại chỉ có 4 tuổi nên Hải Đăng đành nhờ dì Từ ở cuối ngõ trông hộ . Dì Từ vốn không có con cháu , chồng dì ấy lại mất sớm nên trước giờ luôn sống một mình . Được cái dì rất quý chị em nó , một phần vì đứa nào cũng rất lễ phép , phần cũng vì thương cho hoàn cảnh của tụi nó , nên dì hay trông Tiểu Thanh giúp .

_ Em cũng phải cố gắng đó , đã lên 12 rồi . Hải Đăng nói vọng ra cửa

_Biết rồi mà . Tiểu Uy năm tay Thanh Thanh , chẳng buồn quay mặt vào trong .
_ Em đi đây.

Bên trong chỉ còn tiếng nước chảy từ bồn rửa chén của Đăng ... tuy nhìn nó và tiểu Uy có vẻ xung khắc , nhưng thật ra nếu thiếu Uy nó cũng cảm thấy trống rỗng lắm , hè nào Uy cũng tranh thủ dạy thêm để đỡ một phần học phí đầu năm của bản thân . Mà cũng chẳng phải riêng mình tiểu Uy , dù trong nhà thiếu ai , nó cũng cảm thấy vậy cả , tuy không có quan hệ ruột thịt , nhưng sống với nhau từ nhỏ , cùng nhau trải qua khó khăn , giữa 4 chị em  như có những sợi dây liên kết với nhau , thắt chặt chúng nó với nhau . Có lẽ vì điều đó , nên Đăng biết , 4 tụi nó được gọi  là 1 GIA ĐÌNH .

_  hôm qua là ngày khai giảng , nhưng em của cháu lại bị cảm nên không tới được , em nay vào lớp trễ hơn các bạn , mong cô giúp đỡ tiểu Phong . Hải Đăng nắm tay em mình , nói chuyện với cô giáo

_ Không có gì , thật ra các bạn trong lớp cũng chưa làm quen với nhau hết , cô tin Hải Phong sẽ hòa đồng nhanh thôi

_ Cảm ơn cô

Đăng cuối người xuống _ Tiểu Phong , hôm nay em lần đầu tới trường , phải cố gắng hòa đồng với các bạn , nghe lời cô giáo , được không ?

_ Em nhất định sẽ cố gắng , Phong cười

_ Vậy được , chiều chị sẽ tới đón em , không được chạy lung tung đấy

_ Vâng , em biết

Đăng đứng nhìn tiểu Phong vào lớp , vì các bạn đều nhỏ hơn Phong 1 tuổi nên cô có vẻ không yên tâm lắm . Bíp bíp , bíp bíp , tiếng chuông đồng hồ reo lên

_ 7H45 ??? làm sao đây lễ nhập học mình đã trễ hơn 1 tiếng rồi , hôm nay môn đầu tiên lại là lúc 8h , không được , không được . Đăng hoảng hốt , chưa kịp nhìn Phong vào chỗ , cô vội vã chạy ra bến xe buýt , vừa may tuyến 45 đến đại học Hoa Thành cũng vừa tới

_Cho cháu hỏi có phải xe này đến đại học Hoa Thành không ạ ? Đăng bước lên xe

_ Phải đấy , bác tài xế gật đầu

_ Cảm ơn bác . Cô ngồi xuống băng ghế sát của sổ , thở phào . Dù gì lễ nhập học cũng không quan trọng lắm , chủ yếu là giới thiệu về trường nên cũng không có gì đặc biệt , chỉ cần tới kịp giờ của môn " Tâm lý học " - môn đầu tiên của cô với tư cách sinh viên là được , Đăng thầm nghĩ .

Cô dựa đầu vào cửa sổ , suy nghĩ vẩn vơ , khi cảm giác buồn ngủ vừa chợt đến thì cũng là lúc xe buýt dừng trước cổng trường , vì để tiện đi lại , nên Đăng cũng không chọn trường xa nhà lắm . Cô bước xuống xe , nhìn vào ngôi trường mà mình sẽ gắn bó 4 năm tiếp theo ,  phía trước là một bậc thang dài dẫn lên bãi cỏ xanh , có các sinh viên năm 2 và năm 3 tụ tập ở đó. Dù trường không lớn lắm , nhưng xét về kiến trúc thì cũng không tệ chút nào , Đăng cảm thấy như vậy rất thoải mái , được gần gũi với thiên nhiên , chứ không như các trường hiện đại bây giờ , hầu hết đều được xây dựng hiện đại , nhưng lại làm cho người khác cảm thấy ngột ngạt , ở đây , âm thanh chính l , tiếng gió thổi , rít lên khi thổi qua kẻ lá của những cây đại thụ dọc bậc thang , tiếng cười của mọi người , chứ không phải là tiếng những chiếc máy lạnh đang chạy , tiếng các công trình đang thi công như các trường ở trung tâm thành phố . Cô cảm thấy rất nhẹ nhõm khi được nhìn bãi cỏ xanh , cảm thấy những cơn gió ngoài kia khẽ luồn qua mái  tóc của mình



Hôm nay , là ngày đầu tiên cô trở thành sinh viên , là ngày đầu tiên Tiểu Phong đến trường , cũng là ngày Tiểu Uy vào năm 12 - năm quan trọng để quyết định hướng đi của tương lai . Tất cả , đều là 1 khởi đầu mới của chị em nó

Hít một hơi thật mạnh

_ Được rồi , Dương Hải Đăng , hôm nay là ngày đầu tiên của mày với tư cách là một sinh viên , khi mày bước qua cánh cổng này , mày sẽ bước qua một vạch xuất phát mới , hãy vứt bỏ những lo lắng đi , rồi nhìn về phía trước , cố gắng lên . Đăng ngắm nhìn xung quanh , mỉm cười , rồi bước qua cánh cổng





Được sửa bởi choiyoonri ngày Sat Jun 21, 2014 11:24 pm; sửa lần 3.

Được cảm ơn :
3
:
Ngày tham gia :
19/06/2014
:
Tuổi :
22
:
avatar
avatar

  • Thành viên mới
Được cảm ơn : 3
Ngày tham gia : 19/06/2014
Tuổi : 22
Đăng rút quyển sổ nhỏ trong balo ra " Tâm Lý học -  Ca 1- hội trường B " , rồi nhìn lên sơ đồ trường

_ Kì lạ , sao lại không thấy hội trường B nhỉ ? rõ ràng là vào đến đài phun nước lẽ phải là tới mà . phải làm sao đây ? làm sao đây ? gần vào lớp rồi . nó tặc lưỡi , rồi quay người chạy vội về phía đài phun nước lần nữa , cái balo chỉ được đeo 1 bên vai của Đăng bỗng nhiên đứt quai , sách vở bên trong bị rớt xuống đất , vì sáng nay vội quá , nên chưa kịp kéo khóa balo  , nghe tiếng , nó vội quay lại phía sau.

_ Bộp !  Á . Đăng kêu lên , vì bất ngờ quay lại nên cô va trúng chàng trai đi ngay sau mình . Thùng cac tông mà anh ta mang theo cũng bị rơi xuống đất .

_ Xin lỗi , thật xin lỗi , Hải Đăng cuống lên , vội ngồi xuống nhặt đồ của anh chàng kìa đặt lại vào thùng cac tông . Nhưng anh ta vẫn đứng y như tượng , không hề có ý định giúp cô .

_Này cô ! bây giờ cô đang làm gì vậy ?

_ Sao ... sao cơ ? nó ngẩng đầu lên , mặt chàng trai lạnh như băng , không có tí biểu cảm nào cả

_ Sao có thể tùy tiện đụng vào đồ của người khác như thế ?

clcik vào đây để đọc toàn bộ:
_Tùy tiện ? ý gì đây ? chẳng phải là tôi đang giúp anh nhặt lại đồ sao ?  nó ngẩng đầu lên.

_ Cô không biết là không nên động vào đồ của người khác khi họ chưa cho phép à ? đó là phép lịch sự tối tiểu của 1 sinh viên đấy .

Giọng anh có vẻ trầm , không biết là đang giận dữ hay chỉ nói những lời lẽ bình thường . Nó cảm thấy khó hiểu , sao trên đời lại có loại người thế này chứ . Đúng là lỗi của nó , nhưng chỉ là vô tình mà thôi. Đăng thở mạnh.

_ Chẳng phải anh đang dẫm lên quyển sổ của tôi còn gì , nó bực tức đứng phắt dậy.

_ Ồ . Anh lùi chân , không thèm nhìn xuống lấy 1 lần , đôi mắt không chút cảm xúc ấy cứ nhìn chăm chăm vào Hải Đăng, chẳng có biểu cảm nào trên khuôn mặt ấy cả , rồi cuối người xuống nhặt những quyển sách còn lại đặt vào thùng .

_Ồ ??? Thật là .... Nó cảm thấy rối bời.

Anh ôm thùng cac tông , không thèm nói lấy một câu , bước đi . Mặt Đăng đỏ lên , nóng bừng

_ NÀY , TÊN KIA ! đứng lại ngay cho tôi , nó hét lên.

Hắn vẫn bước đi , giống như không nghe tiếng nó gọi . Đăng chạy lên , chắn trước mặt tên đáng ghét kia

_ Anh điếc à ? hay nghe thấy mà giả vờ nhưng không có gì ? nó trừng mắt _ Tôi biết đây là lỗi của tôi , nhưng chỉ là sự cố thôi , tôi cũng đã xin lỗi anh còn gì , anh không nghĩ là mình cũng nên xin lỗi tôi sao ?

Hắn thở dài , dáng vẻ mệt mỏi , nhưng kiểu Đăng là một phiền phức trước mặt vậy.

_ Thứ nhất , tên tôi không phải là TÊN KIA . Thứ 2 , tôi không hề thấy quyển sổ ở đó , do cô bất cẩn làm rơi đồ của mình trước  . Thứ 3 , hành động của cô gây hại cho người khác , nên dù là cố ý hay vô ý đều không đáng được quan tâm . Vậy đã được chưa ? Tránh ra, tôi đã trễ 5 phút rồi đấy . Hắn nói , không thèm để ý đến Hải Đăng , bỏ đi như chưa có chuyện gì xảy ra cả.

_ Anh đúng tiểu nhân , con trai gì mà nhỏ mọn thế chứ !

_ À , tôi nghĩ cần 1 cốc nước lạnh đấy , hình như 2 bên tai của cô đang bốc khói thì phải , trong trường hợp này , tôi nghĩ người nên tỏ vẻ giận dỗi phải là tôi chứ , không phải sao ? Hắn quay đầu nhìn Hải Đăng rồi đi về phía khu B.

Nó đơ người ra , đôi mắt của nó bây giờ như thể đang muốn chém vài nhát vào lưng của cái tên đáng ghét kia .

_ Thật là ... Nhìn bề ngoài cũng không tới nỗi nào , mà sao ăn nói lại phun ra lửa thế cơ chứ , không biết cậu ta học ở đâu cái kiểu khinh người đó nữa . Không phỉa là tỏ vẻ , mà là tôi đang tức giận thật sự đó .Đăng thầm nghĩ  , rồi quay lại thu dọn lại đống sách.

_Khoan đã ...nó khựng lại .

_ đây là mùi gì nhỉ ?

Có một mùi hương thoảng qua mũi Đăng , không nồng nặc lắm , lại rất dịu , những cơn gió thổi làm cho mùi hương tản ra , len lỏi đánh thức khứu giác  của Đăng . Rõ ràng là nó biết mùi hương này , nhưng vẫn không thể nhớ ra tên được , nó nheo mắt.

_ Allure Homme ? là nó sao ? thầm nghĩ.

_ Không thể nhầm được , chính là mùi Allure Homme của Chanel , trí nhớ của mình đúng là cũng không tồi . Đăng cười mỉm , chẳng là trước đây Đăng có làm part time cho 1 store nước hoa , nên các mùi hương đều phải thuộc lòng để biết giới thiệu cho khách.

_ Cơ mà của ai được nhỉ , vừa nãy lúc mình tới rõ ràng không hề có mùi này mà ??? Không lẽ ... nó giật mình quay đầu về hướng tên đáng ghét kia vừa đi.

_ Mày đang nghĩ gì vậy Dương Hải Đăng , có là mùi gì của ai thì cũng kệ nó đi , chỉ là nước hoa thôi , mày bận tâm làm gì chứ . Đăng vỗ tay vào trán mình _ Kệ đi , mày có tiết học lúc 8h đó . Nó lắc đầu , bịt mũi lại rồi đi về phía khu B . Không hiểu sao cái suy nghĩ về mùi hương đó cứ luẩn quẩn trong đầu nó , trước giờ , Đăng không hề nghĩ mình lại nhạy cảm với nước hoa như vậy . Có lẽ do cuộc nói chuyện đầu tiên của nó tại trường đại học lại là màn khấu chiến với 1 tên quái đản miệng bắn ra phi tiêu nên khiến tâm trạng của nó cảm thấy tệ . Đăng tiến vào hội trường , vẫn cảm thấy mùi Allure Homme thoảng nhẹ đâu đó .

Hội trường không rộng lắm , thay vì chạy máy lạnh như những trường khác thi ở đây dùng quạt trần theo kiểu truyền thống . Kiến trúc bên trong theo phong cách châu âu, hơi cổ điển , hội trường được thiết kế theo hình vòng tròn , nơi giảng dạy chiếm 1 nửa được thế kế theo hình tròn , như các mái vòm của nhà thờ . Đây đúng là kiểu nó thích , không cầu kì , xa hoa , nhưng lại toát nên vẻ cổ kính , quyến rũ . Đăng tiến về dãy giữa của hội trường , tìm dãy bàn còn trống rồi ngồi xuống , nó cứ tưởng giáo viên đã vào lớp rồi , may mà không phải .

_ Xin chào ! Mình là Ngọc Hỷ , Triệu Ngọc Hỷ . Cô gái bên cạnh bắt chuyện với Hải Đăng .

_ Mình là Hải Đăng , Dương Hải Đăng , chào cậu .Nó mỉm cười.

_ Cậu cũng học ngành xã hội học à ?  vậy là chúng ta chung lớp đấy . Cậu là gốc ở Bắc Kinh luôn sao ? Mình ở Thượng Hải.

_ À , mình học xã hội học ... nhưng cũng không hẳn là gốc Bắc Kinh .... Đăng cười trừ.

_ vậy sao ? , lát nữa ca 2 chúng ta lại có tiết đó , cậu có muốn cùng ăn trưa không ? Mình có 2 phiếu cafe miễn phí ở canteen . Ngọc Hỷ xòe ra 2 phiếu được đóng dấu đỏ của trường

_ Vậy có được không ? thật ngại quá . Nó bối rối.

_ Cậu đang nói gì vậy chứ ? chảng phải chúng ta cùng lớp hay sao ? coi như là tớ đãi cậu nhân ngày đầu tiên nhập học . Thế nào ? Ngọc Hỷ nhe răng cười , vỗ 2 tờ phiếu vào lòng bàn tay.

_ Thật sao ? Cảm ơn cậu nhé . Nó gật đầu , vẫn còn thấy ngại ngại.

Ngọc Hỷ rất hoạt bát , đúng với tính cách của 1 cô gái Thượng Hải, cô có mái tóc ngắn, làn da hơi ngăm , nhìn cặp kính dày cộp  , Hải Đăng cũng tự hiểu ra phần nào về cô bạn " mọt sách " ngồi cạnh mình . Nó cứ tưởng sẽ rất khó làm quen với ai đó vào ngày đầu tiên , huống hồ nó vừa khuẩ chiến với 1 tên chẳng ra gì .nhưng thật không khó khăn như tưởng tượng , Đăng cảm thấy vui vẻ hẳn ra , có vẻ vì Ngọc Hỷ quá hoạt bát , hết hỏi han về Hải Đăng lại đến bàn luận về ngôi trường của mình , rồi đến các giảng viên ở đây . Nó rất thích cô bạn này của mình .

_ Ô , giảng viên vào rồi kìa ! là thầy giáo sao ? tuyệt . Ngọc Hỷ búng tay.

Hình dáng này có vẻ rất quen , cái lưng này mình từng thấy ở đâu thì phải , Hải Đăng nhìn vị giảng viên mà Triệu Hỷ vừa chỉ cho mình .Vị giáo viên bước lên bục giảng , rất nhẹ nhàng . Đến lúc có tiếng phát ra khi chiếc cặp xách được đặt trên bàn , mọi người mới nhận ra sự hiện diện của thầy mình .

_ Ớ !!! Hải Đăng ngẩn người ra . Sao lại là hắn ta , tên nhỏ mọn sáng nay nó đụng phải ở đài phun nước . Sao hắn ta lại là giảng viên được chứ ? nhìn hắn ta chỉ mới năm 4 là cùng . Nó há hốc mồm , không thể tin nổi vào mắt mình .

_ Tiểu Hỷ à ! nó kéo áo cô bạn , mắt vẫn không hề rời khỏi bục giảng.

_ Có khi nào nhầm lẫn gì không ? sao hắn ta có thể làm giảng viên được chứ ?

_ Cậu không biết vị giáo sư này sao ? tuy mới về trường hôm nay nhưng trước đó đã rất nổi tiếng rồi , đây là Lưu Kiến Minh , giáo sư trẻ tuổi nhất của Đại Lục đó . Ngọc Hỷ nói.

_ Gì cơ ? giáo ... giáo sư á . Nó lắp bắp.

Vị giảng viên đảo mắt quanh lớp 1 lần.

_ Tôi là Lưu Kiến Minh , hôm nay là ngày đầu tiên tôi giảng dạy ở trường , từ bây giờ tôi sẽ đảm nhiệm việc dạy môn Tâm lý học cho lớp các bạn , đồng thời cũng sẽ là chủ nhiệm của lớp Xã hội học - Khóa 17 . Vì chúng ta sẽ làm việc lâu dài với nhau nên tôi sẽ đưa ra các quy định mà các bạn bắt buộc phải thực hiện , nếu có cá nhân nào không muốn thì có thể rút khỏi lớp của tôi , mỗi người trong các bạn chỉ được phép phạm quy 3 lần . Những quy định này không cố định mà sẽ thay đổi theo bài học , thời gian , địa điểm , các bạn hoàn toàn có thể trao đổi với tôi . Tôi cũng không quan tâm các bạn có coi trọng môn này hay không , nhưng chỉ cần tôi thấy ai đó thiếu tập trung , thì mời ra khỏi lớp ngay lập tức . Chỉ có vậy thôi , các bạn hiểu rồi chứ ? Kiến Minh chống hai tay lên bàn , mặt lạnh như băng , trên môi không hề có nụ cười thân thiện chào đón các sinh viên mới của mình .

_Vâng ... vẻ mặt của các sinh viên có vẻ căng thẳng

Còn Hải Đăng thì như hồn lìa khỏi xác , nó không tin nổi vào mắt mình , tên mà nó đã khẩu chiến vào ngày đầu tiên đi học , tên mà nó gọi là tiểu nhân , nhỏ mọn lại chính là thầy giáo của nó . Chuyện đời thật đúng là trớ trêu , nó không bao giờ ngờ rằng người chỉ hơn nó có 3 tuổi lại trở thành giáo sư danh giá như vậy , hơn nữa tính tình thì cực kỳ tệ , miệng lại chưa toàn nọc  độc . Đến nỗi ngày đầu tiên mà cũng không thể cười lấy một cái với sinh viên của mình .

_ Dương Hải Đăng , hãy cầu nguyện sao cho hắn ta không nhận ra mày , nếu không thì đời mày coi như kết thúc tại đây  . Đăng đưa 2 tay lên che mặt , cảm thấy đầu mình nhức ong ong.

_  Tất cả mở sách ra , hôm nay chúng ta sẽ học lịch sử của môn Tâm Lý Học , William James là người đầu tiên bắt đầu lĩnh vực tâm lý học , Thuật ngữ Tâm lý học được dùng lần đầu tiên trong "Yucologia hoc est de hominis perfectione, anima, ortu", do nhà triết học kinh điển người Đức Rudlof Goeckel  viết ra . Tâm lý học là ngành khoa học nghiên cứu hoạt động, tinh thần và tư tưởng của con người , cụ thể đó là những cảm xúc, ý chí và hành động. Tâm lý học cũng chú tâm đến sự ảnh hưởng của hoạt động thể chất, trạng thái tâm lý và các yếu tố bên ngoài lên hành vi và tinh thần của con người...

_ Thật là ... sao lại có giáo sư kiểu này thế ? sinh viên còn chưa mở sách ra thì đã thao thao bất tuyệt rồi . Đăng vừa lấy sách , vừa lẩm bẩm trong miệng .

_Ể ? đây đâu phải là sách của mình ? sao lại mới cóng thế này nhỉ ? Nó ngạc nhiên , để tiết kiệm , nên Đăng toàn mua sách ở những tiệm sách cũ , còn quyển này lại mới tin như vừa đem ra khỏi hiệu sách vậy , lại còn có mùi nước hoa nữa .

_ Của ai được nhỉ ? sao lại ở trong balo mình ? nó thắc mắc _ Đây chẳng phải là mùi Allure Homme à ? hóa ra là từ quyển sách này à ?

Đăng lật trang đầu tiên của quyển sách , mặt nó trắng bệch , 2 đồng tử giãn ra hết mức , góc phải có dòng chữ  " LƯU KIẾN MINH " , mùi hương Allure Homme lại thoảng nhẹ qua mũi nó ...
_ Sao … sao ở đây lại viết là : “Lưu Kiến Minh” nhỉ ? đây là sách của hắn ? nhưng sao lại ở trong cặp mình cơ chứ ? đây đúng là Allure Homme , không lẽ cũng là của hắn luôn sao ? Đăng cuống lên , hàng loạt câu hỏi cứ thi nhau chạy qua đầu nó .

Đăng cố gắng sắp lại các chi tiết sáng nay giữa nó và vị giáo sư kia .

_ Bình tĩnh nào , Dương Hải Đăng , mày phải biết vì sao quyển sách lạnh ở trong balo của mày chứ . Nó thầm nghĩ .

Nhớ lại lúc ở đài phun nước , Đăng đã chính tay thu dọn đồ của mình , không thể nào nhầm được .

_Nhưng lúc đó chỉ có đúng một quyển sách tâm lý thôi mà .

Nó nhìn lên bục giảng , phía trong góc có 1 thùng cac tông đựng dụng cụ dạy học .

_ Thùng cac tông à … Đăng lẩm bẩm

_ Ớ ! nó ngẩng người ra , Hình như đã nhớ ra điều gì đó .

Sáng nay , chính nó là người đã thu dọn sách để lại vào thùng cac tông cho hắn , lúc tên Kiến Minh đó cuối xuống nhặt đồ thì chỉ còn lại bút viết với vài thứ linh tinh . Có lẽ Đăng chưa bỏ quyển sách của hắn vào trong đó , khi ấy rối quá , nó cứ nghĩ quyển tâm lý học kia là của mình nên không để ý .

_ Nhưng nếu như vậy thì sách của mình đâu nhỉ ? sáng nay rõ ràng mình đã mang đi rồi mà , lúc thu dọn cũng không còn gì khác . Đăng thắc mắc .

Nó nhìn Lưu Kiến Minh đang viết bài trên bục giảng , giật mình .

_ sách của hắn ta ở trong balo mình , tức là mình không bỏ sách của hắn vào , nhưng sách của mình lại không nằm đây ? nó nheo mày .

_ Không … không lẽ nằm trong tay của Lưu Kiến Minh ? .

Nhớ ra rồi , rõ ràng sáng nay Đăng có gom sách đặt vào thùng cac tông cho hắn , nó đã vơ luôn quyển của mình vào trong đó rồi .

_ Làm sao đây ? quyển sách đó mình có ghi tên , nếu hắn thấy tên mình thì coi như mọi chuyện kết thúc , làm sao đây ? làm sao đây ? . Đăng đan hai tay vào nhau , cấu mạnh .

Không phải là nó ngại chuyện trả sách , chỉ sợ tên giáo sư đó biết đứa con gái tự tiện động vào đồ của hắn , còn gọi hắn là tiểu nhân , lại chính là sinh viên của mình thì đời này nó đừng hòng được tốt nghiệp .

_ Dương Hải Đăng , kiếp trước mày đã tu đại nghiệp chướng gì mà hôm nay lại va phải tên quái gở này chứ . Nó xoa hai bên thái dương của mình .

_ Bỏ đi , dù gì trong 1 lớp đông như thế này hắn ta cũng chẳng thể nhận ra mình . Coi như mình giữ sách hắn , hắn giữu sách mình , không ai nợ ai cả .

Đăng gạt hết những suy nghĩ về sự cố sáng nay nó gặp phải . Dù hắn là giáo sư nhưng thật ra nó chẳng thấy khâm phục tí nào , có giáo sư nào lại vậy chứ , ngày đầu tiên không cười lấy một cái thì thôi , giờ còn làm cho nó phải trốn chui trốn lủi .

_ Thật là … đồ độc tài . Đăng lấy viết ra , ghi phía thêm phía dưới dòng chữ : “Lưu Kiến Minh” - “ tên độc tài (><) ”

Tiết học cứ trôi qua như vậy , cũng tại tên đó mà hôm nay nó không nghe giảng được chữ nào , mà có nghe thì cũng sợ không thấm . Đăng bực tức .

_Đáng ghét . Nó quắt mắt nhìn lên bục giảng

Renggggggggg ! tiếng chuông hết tiết vang lên . Nó vội thu xếp sách vở , chỉ muốn chuồn lẹ đi .

_ Nhanh nào ! Ngọc Hỷ , nó kéo tay cô bạn mình

_ Ừ , nhưng sao cậu lại vội vậy chứ ?

_ Uầy , tại tớ đói quá thôi . Cuối người định lẻn ra trước .

_ Các bạn có thể ra về . Kiến Minh nói

_À , riêng bạn Dương Hải Đăng , mã số sinh viên A06084 ở lại gặp tôi một lát .

Nó giật mình , khựng lại ngay giữa bậc thang

_ chắc là nge nhầm thôi ,sao có thể là mình được . Đăng tự trấn an mình

_ có vẻ bạn định bỏ về trước khi tôi cho phép thì phải ? Kiến Minh đút hai tay vào túi quần.

Nó quay lại , bao nhiêu mọi ánh mắt trong hội trường đổ dồn vào nó , lúc ấy Đăng chỉ mong có cái lỗ nào để nó chui xuống thôi . Nó nhìn quanh , cười trừ .

_ Các bạn khác có thể về được rồi . Kiến Minh nhắc lại lần nữa .

Mọi người đứng lên , duy chỉ có Hải Đăng trở lại chỗ ngồi

_ Sao vậy Hải  Đăng ? cậu quen giáo sư à ? Ngọc Hỷ hỏi

_ Hả ? không phải đâu ? mình không quen hắn ta . Nó chối đẩy

_ Uầy , giáo sư mà cậu lại đi gọi HẮN ta , thế mà bảo không quen à ? , tuyệt thật đấy . Ngọc Hỷ huých tay nó , cười gian .

_ Mình nói thật đấy , mình không quen hắn ta . Nó phân trần .

_ Ồ ồ , mình biết , mình biết . Cậu cứ từ từ , mình đợi cậu ở canteen B . Ngọc Hỷ nháy mắt , rồi rời đi .

_ Này , này , Tiểu Hỷ . Đăng gọi với theo.

_ Thật là … rốt cuộc tên này muốn gì cơ chứ ?

Các sinh viên đã về hết , trong hội trường chỉ còn có mình nó và Kiến Minh .

_ Cô định ngồi đó đến bao giờ ? không lẽ cô muốn tôi cầm micro để nói chuyện với cô à ?

_ Trời ạ …hắn ta đến một câu ‘cô có thể lên đây được không ?’ mà cũng không nói một cách lịch sự được nữa . Đăng thầm nghĩ , rồi đi về phía bục giảng .

_ Đây là sách của cô ? Kiến Minh đưa quyển sách tâm lý ra trước mặt Đăng

_ À , vâng , cảm ơn giáo sư . Chắc là do sáng nay em vội quá nên bỏ nhầm

_ Nếu tôi không nhầm thì cô cũng đang giữ sách của tôi nhỉ , tôi muốn lấy lại nó .

_ Hả ? lấy…lấy lại ạ ? nó lắp bắp

Chết rồi , vừa nãy mình nghĩ là hắn không nhận ra nên mới ghi bậy bạ vào quyển sách , bây giờ mà đưa cho hắn thì tự đào mồ rồi . Đăng thầm nghĩ

_Quyển sách của giáo sư á ? … em không có giữ nó .

_ Balo của cô lại quên kéo khóa kìa , tôi nghĩ đó là quyển tâm lý học của tôi .

Đăng giật mình quay lại phía sau .

_ Dương Hải Đăng , mày hậu đậu thế là cùng . Nó tự rủa thầm mình.

_ Cô không cần phỉa gọi tôi là giáo sư này nọ nếu không thích đâu , cách đây 2 tiếng cô vừa gọi tôi là tiểu nhân mà. Tôi chỉ muốn lấy lại quyển sách thôi . Kiến Minh nói , giọng lạnh băng , đôi mắt của anh ta sâu hun hút , không có tí biểu cảm nào .

Hải Đăng cứ tưởng trong đôi mắt ấy , mọi thứ như bất động vậy , không hề duy chuyển . Nó biết cũng trốn không thoát , đã thế thì cứ làm tới luôn .

_ Anh biết vậy là tốt , dù gì cũng hơn tôi có 3 tuổi , sao lại có thái độ đó chứ . Anh là đá à , hay  không thích cư xử lịch sự với người khác , ngày đầu tiên mà sinh viên đã bị anh dọa chết khiếp rồi đấy . Nó rút quyển sách ra , đặt lên bàn .

_ Sao anh biết tôi ở lớp này , quyển sách chỉ ghi mỗi tên thôi mà .

_ Đơn giản thôi , sáng nay tôi chỉ va phải cô , quyển sách lại không phải của tôi nên chỉ có thể là của cô . Tâm lý học hôm nay chỉ có 1 lớp , đây lại là sách tâm lý học , nếu cô không thuộc lớp này thì lớp nào ? dĩ nhiên là sẽ có trường hợp trùng tên , nên tôi đã tra mã số sinh viên trong danh sách lớp . Kiến Minh vừa nói , vừa thu dọn giáo án

_ À , phải rồi , vì vừa nãy cô chưa có sự cho phép của giáo viên mà lại dám lẻn ra trước , coi như là đã phạm quy rồi . Nhưng hiện tại thì tôi chưa nghĩ ra hình phạt nào cả nên cho cô nợ một lần .  Hắn đi về phía cửa , bỏ lại Hải Đăng đứng đó , hai chân của nó bỗng nhiên cảm thấy nặng trịch , không nhúc nhích được.

_ Gì cơ ? phạm quy ? này , anh nghĩ là giáo sư thì hay ho lắm à, rốt cuộc cái tính khí chọc tức người khác đó của anh là rèn luyện hay bẩm sinh mà có vậy ? nó hét lên.

Kiến Minh vờ như không nghe thấy, cứ vậy mà bỏ đi , không thèm ngoái đầu lấy một lần .

_ Thật là … Đăng vung tay vung chân về phía tên giáo sư đáng ghét .

Hương ALLURE HOMME thoảng qua mũi nó , một lần nữa .






























Message reputation : 100% (1 vote)

Được cảm ơn :
4
:
Ngày tham gia :
03/06/2014
:
Tuổi :
20
:
Đến từ :
Darkness
:
avatar
avatar

  • Thành viên
Được cảm ơn : 4
Ngày tham gia : 03/06/2014
Tuổi : 20
Đến từ : Darkness
Đã quá 1 tuần mà bạn chưa ra chap đầu tiên nên mình sẽ khóa fic này lại cho đến khi bạn báo lí do và yêu cầu mở khóa fic.
Nếu quá một tháng mà bạn vẫn chưa báo lí do và yêu cầu mở khóa fic thì fic này sẽ bị xóa.



Message reputation : 100% (1 vote)


Sponsored content



Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Bình luận về bài viết

Bạn cần để bình luận về bài viết


Nếu chưa có tài khoản bạn vui lòng tài khoản

Quyền hạn của bạn:
Bạn không có quyền trả lời bài viết

 
  • Free forum | © PunBB | Free forum support | Report an abuse | www.sosblogs.com