Truyện Sáng Tác - nơi tụ họp những cây bút trẻ có đam mê sáng tác và mong muốn tác phẩm của mình được đón nhận. Hãy đến với chúng tôi và thỏa sức chia sẻ những tác phẩm do chính bạn sáng tác!




Được cảm ơn :
4
:
Ngày tham gia :
19/06/2014
:
avatar
avatar

  • Thành viên
Được cảm ơn : 4
Ngày tham gia : 19/06/2014
Design by TST's teams


- Bài dự thi Event Truyện hay cùng hè
- Tên truyện: Bản rock bắt đầu một mùa hè
- Tên tác giả: Dạ Hàn Doanh
- Thể loại: học đường, hài hước,...
- Rating: không
- Cảnh báo: đây là câu chuyện đầu tiên tôi viết về bản thân mình cùng tập thể 9D8, các tình tiết đều là thật, có xen chút tưởng tượng để câu chuyện bớt khô và nhạt nên nếu ai nói tôi "chém gió" thì đừng cmt.

~ ~ ~ Giới thiệu ~ ~ ~

Câu chuyện về tôi, về một bản rock cho mùa hè, về một đại gia đình mang tên "Nụ cười".





Được sửa bởi Dạ Hàn Doanh ngày Tue Jul 01, 2014 8:33 pm; sửa lần 4.

Được cảm ơn :
202
:
Ngày tham gia :
16/04/2014
:
Đến từ :
The Galaxy
:
avatar
avatar

  • Administrator
Được cảm ơn : 202
Ngày tham gia : 16/04/2014
Đến từ : The Galaxy
Đọc lại quy định + sửa lại title đi bạn.



Được cảm ơn :
4
:
Ngày tham gia :
19/06/2014
:
avatar
avatar

  • Thành viên
Được cảm ơn : 4
Ngày tham gia : 19/06/2014
Chương 1: Tập thể 9D8 gồm 51 thành viên.

“ Eh, anh yêu em.” Nam chân thành nhìn tôi mà thốt ra lời tỏ tình ngắn gọn, đúng cái kiểu của một anh chàng chuyên toán. Dù vậy nhưng mặt tôi vẫn nóng rực, cứ cúi gằm mặt, may mắn bây giờ là 1 giờ chiều, ánh nắng vô cùng chói chang nên người khác không để ý khuôn mặt “hồng hào” của tôi. Nam cũng vậy, ngượng ngùng. Và người vui nhất chắc chỉ có con khỉ Nhân …

“ Cắt cắt cắt … Nam, mày đang tỏ tình hay trình bày kí sự vậy? Thử hỏi có đứa con gái nào chấp nhận cái kiểu tỏ tình ‘ngắn gọn, súc tích’ của mày không hở?” Nhân bật dậy khỏi ghế đá, rời bỏ cái kiểu ngồi chồm hổm, vô duyên như ếch ộp. Cái miệng mà các bà các chị hay khen “ngọt như đường phèn” của hắn được thể khoe khoang, hoạt động không biết ngừng nghỉ.

“ Mày có tin tao nhét cục đá này vào mồm mày không hở thằng kia?” Được mệnh danh trầm lặng, bình tĩnh như Nam cũng không thể không cáu nhặng lên với cái kiểu ba la bô lô của Nhân.
“ Mày thích thì thử đi, thử đi, nè … mồm tao to lắm đấy. Aaa …” Nhân vừa nói vừa ngoác cái mồm ra đến nỗi bã kẹo cao su đang tóp tép cũng tuột khỏi mồm hắn.

“ Thôi đi cái ông này, lắm trò.” Tôi thẹn quá, nhịn không được phát mạnh vào lưng Nhân một phát. Vẫn chưa hết tức cô phát thêm 1 cái vào đầu.
“ Ái … bà định giết tôi đấy à?” Nhân ôm cái đầu nhức nhối, xoa tấm lưng bỏng rát, oán hận nhìn tôi.
“ Ừ đấy, giết được ông thì tôi giết lâu rồi.” Tôi quắc mắt nhìn Nhân, rồi lại lườm xéo thêm cái nữa. Cứ nhìn mặt tên này là tôi lại nhớ đến cái kí ức đau thương của 5 phút trước…

10 phút trước …
“Trong lúc chờ cô Thanh, tụi mình chơi trò gì đi.” Cái bản tính khỉ của Nhân vẫn không thay đổi, chỉ ngồi chờ ở công viên được tầm 5,6 phút đã ngứa da ngứa thịt.

“Ừa … cũng được đấy, nhưng chơi gì?” Quỳnh Trang cầm trong tay cái quạt, cứ phành phạch phành phạch quạt gió lên thân hình múp míp của nhỏ, mở miệng đồng tình.
Và trong cái hoàn cảnh chán như con gián này thì tính khỉ của Nhân cũng tạm thời được chấp nhận.

“Hế hế … vậy chơi trò rút thăm tỏ tình không tụi bây.” Nhân nham nhở nở nụ cười độc nhất vô nhị, đểu giả vô song, rồi luồn tay vào túi xách của , rút lia lịa mấy tờ giấy trắng phau của Dung - lớp trưởng Tí vua, lại giật thêm cây bút bi lòe loẹt của Quỳnh Trang, bắt đầu che che đậy đậy, viết tên từng đứa một….

5 phút sau ….
“Tỏ tình, tỏ tình, tỏ tình …”
“Tỏ tình, tỏ tình, tỏ tình …”
…………………….
Tiếng hô đồng thanh và khí thế của hơn 20 cái mồm làm ồn ào cả một góc công viên. Còn tôi và Nam – 2 nạn nhân chính trong thảm họa bốc thăm của Nhân thì đang méo mặt đón nhận những ánh mắt kì quái của những người trong công viên.

“Nè … nè … đừng có hô to gọi nhỏ thế, người ta nhìn kìa.” Tôi hét ầm lên. Cho dù tôi có là nữ tướng cướp, siêu quậy hay lưu manh mặt dày thì trong tình huống này cũng không khỏi nóng mặt.

Và lí do chưa chắc đã đặc biệt lắm là tôi và Nam từng là 1 couple thời “trẻ trâu” cấp 1, vậy mà lên lớp 9, qua 4 năm rồi nhưng những thằng bạn cũ như Nhân vẫn cực kỳ nhớ, nhớ một cách đáng khâm phục.

“Bà định chạy làng đấy hở?” Nhân càng nhăn nhở, nhe răng ra cười.
“Cái … cái đồ đít vịt …” Tôi thẹn quá hóa giận, gầm lên với Nhân.
“Hế hế … tui thế đấy, bà làm gì được? Bleu … tỏ tình, tỏ tình ….”
“Tỏ tình … tỏ tình ….”

Như kiểu vận động bầu cử tổng thống, 20 cái kèn lại tiếp tục ra sức hoạt động.
“Eh Nam, mày đừng hèn như thế chứ, tỏ tình đê.”
“Nam ơi Nam ới Nam ời, không ngờ mày là một thằng đàn ông mà lại như thế, mày khiến tao thất vọng quá.”
“Nam ơi, mày là nỗi sỉ nhục của bọn người 3 chân tụi tao đấy Nam à.”

Lũ con trai thi nhau làm vẻ mặt thương tiếc, thất vọng, buồn rầu như vẻ mặt của thầy Tra lúc lớp  9D8 lên hát. Và cuối cùng, lòng tự trọng trong tim Nam bị kích thích, nổi máu nóng lên não, quay qua tỏ tình lần thứ 2 với tôi.

Hiện tại …
“Nhân khỉ, mày đừng có đòi hỏi, thích thì tỏ tình đi, tao xong rồi.” Nam cáu kỉnh liếc xéo Nhân, hậm hực ngồi phịch xuống 1 chiếc ghế đá.

“Mày đừng thách tao.” Nhân tí tởn cười nói rồi quay qua Trang, làm bộ mặt nghiêm túc. “Trang ơi trang, em là tiên nữ trong lòng anh, là Hằng Nga trong tim anh đấy, em có biết không? Trang ơi, anh yêu em, còn tất cả những điều trước dấu phẩy chỉ là phù du.”

“Á aaaa … cái ông này, chọc người ta hoài.” Trang đỏ ửng mặt, làm bộ e thẹn, duyên dáng, “nũng nịu” phi cuốn tiểu thuyết 1069 trang vào giữa mặt Nhân.

“Á hế hế … mày thấy tao đáng tự hào không Nam?” Dù cái mặt bị in ấn một vệt hình chữ nhật đỏ lừ nhưng cái mồm Nhân vẫn liến thoắng.

“Ừa … rất tự hào đấy.” Kiều Vy chẳng biết đến từ lúc nào, cười cười nhìn Nhân làm hắn méo xệch mồm.
“Ơ … Vy à, em … em đến bao giờ …” Cái mồm như bôi mỡ của Nhân bỗng dưng cứng ngắc, lúng búng như ngậm hột thị.
“Em em cái con bà nhà ông, đi chết đi … Hứ.” Kiều Vy điên tiết nhấc giầy, đáp thẳng vào mặt Nhân, tức tối bỏ đi.

“A … em … à không bà nó chờ tôi với.” Nhân xách giầy của Vy, vẫy cái đuôi cún chạy theo cô nàng.
“Bà nó cái gì hả? Tôi mới 15 thôi nhá, thích chết à?” Vy hung hăng nhéo tai Nhân.
“ Á á … sorry chị Vy xinh gái, em biết lỗi rồi chị ơi.” Nhân đau đớn ôm tai nhưng đôi mắt cứ nháy đều với Kiều Vy, lóe lên sự tinh nghịch, dí dỏm, pha trò.
“Xí … lỡm vừa thôi ông, có ngày nó đánh cho vỡ mồm đấy.” Vy không nhịn được phì cười.
“Hí hí … hết giận chưa?”
“Rồi …”
….

Nhìn bóng dáng couple Nhân - Vy, tôi  ngồi ôm máy quay, cười rung cả ruột, cười phun nước miếng vào mặt Nam khiến cậu chàng vội vã lao vào nhà vệ sinh công cộng, còn tôi thì che miệng nín cười.

“Các em có vẻ rất vui nhỉ?” Cô Thanh – giáo viên Văn lớp tôi với bộ đầm xanh nhạt, thêu hoa văn có hình dáng đơn giản, không quá lòe loẹt, chói lóa trong mùa hè này, hớt hải cầm ô chạy vào công viên.

“Dạ, vui lắm ạ.” 51 đứa, không thiếu 1 mống nào, đồng thanh hô to nhưng biểu tình lại cực kỳ mệt mỏi, bất đắc dĩ nhìn cô Thanh.
“Ah ha ha … cô phải ghé qua chợ một chút, không ngờ bị giật túi, mất một lúc mới giải quyết xong, cô định ra đây nhanh nhưng mà cô lại quên khóa cửa, nên …”
“Thôi thôi Thanh ơi, mau đi thôi không tụi trẻ nó chết cháy bây giờ.” Thầy Tra – giáo viên chủ nhiệm lớp tôi cười khổ với cái điệu dài dòng của nữ sinh chuyên Văn ngày thầy còn “trẻ trâu”.

“Ah … được, được … đi thôi đi thôi.” Cô Thanh nhìn đám học trò mồ hôi nhễ nhại, cái đầu đứa nào dù là trai hay gái cũng trơ ra, hiên ngang hứng ánh nắng mặt trời mà thấy bó tay ….





Được sửa bởi Dạ Hàn Doanh ngày Tue Jul 01, 2014 8:34 pm; sửa lần 2.

Được cảm ơn :
4
:
Ngày tham gia :
19/06/2014
:
avatar
avatar

  • Thành viên
Được cảm ơn : 4
Ngày tham gia : 19/06/2014
K. Thiên đã viết:Đọc lại quy định + sửa lại title đi bạn.

um... title này mình copy từ những fic dự thi trước mà



Được cảm ơn :
202
:
Ngày tham gia :
16/04/2014
:
Đến từ :
The Galaxy
:
avatar
avatar

  • Administrator
Được cảm ơn : 202
Ngày tham gia : 16/04/2014
Đến từ : The Galaxy
Chương của bạn hài hước ghê  a9



Được cảm ơn :
4
:
Ngày tham gia :
19/06/2014
:
avatar
avatar

  • Thành viên
Được cảm ơn : 4
Ngày tham gia : 19/06/2014
K. Thiên đã viết:Chương của bạn hài hước ghê  a9

cám ơn, chắc ko chỉ mỗi mih đâu



Được cảm ơn :
4
:
Ngày tham gia :
19/06/2014
:
avatar
avatar

  • Thành viên
Được cảm ơn : 4
Ngày tham gia : 19/06/2014
[size=16]Chương 2: Những vần thơ của lớp toán

Sau một thời gian ổn định trật tự, 51 đưa, có cả tôi loi choi nhảy lên con “Xích thố vương” với tâm trạng háo hức, phấn khởi.

“Vui quá mày nhỉ.” Nhỏ bạn thân Minh Ngọc của tôi ngồi xuống bên cạnh, hí hửng nói.
“Chuyện, không vui mới lạ, đợi dài cổ mãi mới đến tháng 6.” Tôi thoải mái dựa vào ghế, chỉnh cho cái điều hòa chĩa thẳng vào mặt.
“Eh tụi bây, náo nhiệt quá làm tao không ngủ được luôn.” Thanh Ngọc nhoài người từ đằng sau lên phía chúng tôi, làm bộ tỉnh queo nói, nghe mà tôi lại muốn cười phun “mưa”.

“Ế ế … hôm nay tao cực vui, phát cho mỗi đứa 1000 đồng ăn quà nè.” Tú – cô nàng Kim Ngưu tiếc tiền khét tiếng lớp 9D8 bỗng “hào phóng” xòe ra 50 tờ 1000 đồng mới cứng, phân phát cho từng đứa.

“Woa … hôm nay ngày tận thế hay sao mà mày “phòng háo” thế.” Hít hít mùi tiền mới, tôi cất tiếng với điệu bộ kinh ngạc như nhìn thấy kiến bơi qua sông.
“Tận tận cái đầu mày ý, mồm miệng rõ xui xẻo, có cần tao cho mượn bàn chải đánh răng không?” Tú luyến láy cái miệng, lập tức nói móc lại.
“Xì … em sợ rồi chị ơi, chị có gì vui nói nghe coi.” Tôi phì cười.

“Được được, nể tình em gái ngoan chị nói cho mà nghe: hôm qua chị gặp 1 anh cực đẹp trai luôn.” Nhỏ búng tay cái “chóc”, bộ mặt muôn vàn tự hào.

“Đâu đâu, anh nào anh nào, nhà giàu không, có bạn gái chưa?” Cái ăng – ten hóng trên đầu Lan hoạt động cực nhạy bén, lập tức liến thoắng hỏi.
“Mày hỏi làm gì, tao đã gặp đâu mà biết.” Tú tỉnh queo trả lời.
“Vậy là … mày gặp trên facebook?” Minh Ngọc trợn mắt hỏi mà như khẳng định.
“Xì … tao tưởng cái gì chứ?” Lan bĩu môi, thất vọng ngồi xuống.

Những đứa khác cũng chép miệng, lắc đầu.
“Hứ, tụi bay không thích thì trả tiền đây, trả đây.” Tú hất mặt, ngoắc ngoắc tay, lập tức không đứa nào trả lời.

“Được rồi, được rồi, dẹp cái trò tám nhảm của mấy bà đi, chơi trò khác.” Phong “thánh bựa” cắt ngang cuộc tám không đầu không đuôi.
“Ờ đấy, chơi chế thơ.” Hiệp “thánh troll”, không hổ là anh em Phong “thánh bựa” lập tức tiếp lời.
“Hé hé … tao thấy cái này được đấy.” Nhân nhoi lên khỏi ghế, lập tức hưởng ứng phong trào.

“Hê hê … để tao đọc trước cho mà nghe.” Thằng Hoàng với thân hình chữ S, béo ục ịch, chật vật chui ra giữa xe.
“Ờ, để nó đọc trước đi.” Lũ con gái tụi tôi hưởng ứng, ngoái cổ lại, vừa tủm tỉm vừa nói.

“E hèm … Nghe nhé: Hoan hô các cụ trồng cây! /Trồng 10, chết 9, còn cây...còn cây … gật gù. Hahaa …. Hay không tụi bay?” Hoàng đắc ý cười vang mà không để ý ánh mắt lườm xéo của cô Thanh.

Trời ạ, bài thơ này không phải nói móc thầy cô sao? Tôi lắc đầu chép miệng, thằng Hoàng não toàn chất trắng.

“Được rồi, phắn ra để anh em tao đọc 1 bài cực độc đây này.” Phong “thánh bựa” đá mông Hoàng, dọn chỗ cho hắn đứng. Phong và Hiệp bắt đầu bài thơ bất hủ.

Bước tới đèo ngang bóng xế tà
Điểm thi trên giấy thấy con 3
Lom khom dưới lớp kẻ ngậm bút
Lác đác bên trên kẻ ngắm trời
Thương má đau lòng con bí quá
 Thương thầy ở lại một năm chơi.

“Hay hay lắm mèn ơi.” Nhân nhảy trên ghế như khỉ, vỗ tay đôm đốp.
Ngay cả tụi con gái bọn tôi cũng không cố kị mà cười nghiêng ngả cả lũ với nhau. Cả mấy bác phụ huynh cùng 2 thầy cô cũng phải cố lắm mới không cười mất hình tượng.

“Được rồi, xuống đê, để tao đọc đây này.” Hiếu, cao lông nhông, giọng ồm ồm, nhảy ra khỏi chỗ:

Học trò ngày nay quậy tới trời
10 thằng vô lớp 9 thằng chơi
3 thằng vô lớp 2 thằng ngủ
Còn lại thằng kia cũng gật gù
Việc học ngày nay đã khác rồi
10 thằng vô lớp 7 thằng ngu
3 thằng vô lớp 2 thằng ngủ
Còn lại thằng kia chẳng biết gì ….





Được sửa bởi Dạ Hàn Doanh ngày Tue Jul 01, 2014 8:43 pm; sửa lần 4.

Được cảm ơn :
61
:
Ngày tham gia :
30/04/2014
:
Tuổi :
18
:
Đến từ :
Đồng cỏ hoang vu
:
avatar
avatar

  • Super Moderator - Truyện Sưu Tầm
Được cảm ơn : 61
Ngày tham gia : 30/04/2014
Tuổi : 18
Đến từ : Đồng cỏ hoang vu
* Mắt O, mồm A* lớp...lớp bạn đã...đã...chế ngần ấy bài thơ sao????
Ai u, ngưỡng mộ...ngưỡng mộ...hay thế, chúc bạn đoạt giải cao nha!



                 


Được cảm ơn :
4
:
Ngày tham gia :
19/06/2014
:
avatar
avatar

  • Thành viên
Được cảm ơn : 4
Ngày tham gia : 19/06/2014
Huoucaocodbg đã viết:* Mắt O, mồm A* lớp...lớp bạn đã...đã...chế ngần ấy bài thơ sao????
Ai u, ngưỡng mộ...ngưỡng mộ...hay thế, chúc bạn đoạt giải cao nha!

*gãi đầu gãi tai* thực ra là ta có chém thêm vào cho mát ấy mà ^^



Được cảm ơn :
3
:
Ngày tham gia :
27/04/2014
:
avatar
avatar

  • Moderator - Box Fiction
Được cảm ơn : 3
Ngày tham gia : 27/04/2014
Chúc bạn đạt giải cao nhé!
Lớp của bạn vui thật! ^^



Được cảm ơn :
4
:
Ngày tham gia :
19/06/2014
:
avatar
avatar

  • Thành viên
Được cảm ơn : 4
Ngày tham gia : 19/06/2014
Thanh Linh đã viết:Chúc bạn đạt giải cao nhé!
Lớp của bạn vui thật! ^^


ưm..cám ơn



Được cảm ơn :
4
:
Ngày tham gia :
19/06/2014
:
avatar
avatar

  • Thành viên
Được cảm ơn : 4
Ngày tham gia : 19/06/2014
Chương 3: Những vần thơ của lớp toán (2)

Tôi còn cười chưa dứt đợt trước, đợt sau đã ầm ầm ập tới khiến tôi quặn ruột quặn gan vào mà cười. Đứa đầu tiên trong đám con gái nín cười là cái Tú – thần giữ của, nó gạt nước mắt, hùng hồn nói:

“Không được để bọn con trai độc quyền sân khấu được, chị em trẩu tre chúng ta cũng phải vùng lên.”
Câu tuyên ngôn của Tú vừa mới dứt, chị em trẩu tre chúng tôi đã vỗ tay đôm đốp.
“E hèm … đây là bài thơ chị em tụi tôi gửi tặng mấy ông.” Tú hắng giọng.

Con trai bây giờ thật khó ưa
Tán dai tán dở ngứa tai lừa
Tóc đầu dựng đứng như bờm ngựa
Quanh năm không tắm bốc mùi chua.

Con trai bây giờ như ông già
Lụm khà lụm khụm giống cò ma
Vậy mà sắn áo khoe gân cốt
Ai ngờ tối ngày nốt “Dota”

Con trai bây giờ thích la cà
Đầu đường xó chợ đến sân ga
Về quê tìm ghệ nhí hầu hạ
Ai ngờ gặp phải thứ quá cha!

Con trai bây giờ hoc thói ngoa
Thúc sinh tào tháo đều thua xa
Cô nào vô phúc nghe mật ngọt
Kể như tiêu tán cả đời hoa

Con trai bây giờ siêng thiệt nha
Học thì không muốn, muốn làm cha!
Ra đường lâng láo tìm gái đẹp
Chê ỏng chê eo nên ở già

Con trai bây giờ "lạ cái" nha
Bông tai 3 lỗ, lưỡi đeo tà
Một ngày xịt 2, 3 chai keo tóc
Áo quần diêm dúa rõ giống…"BÀ"
Ngồi đây than thở cái phận ta
Thời vàng son cũ thiệt đã qua
Thôi thì cứ lấy năm bảy vợ
Nếu may cũng hạp được một bà …

“Hahaaa …. Tao cho mày nghìn like.” Tôi dơ ngón cái lên với Tú.
Cả lũ con gái cùng làm theo, nhưng khổ nỗi không nói được lên lời vì … cười. Còn đám đầu đinh thì tức khí, máu anh hùng nổi sôi sùng sục, không chịu thua nữ nhi, lập tức Trung “sĩ” huỳnh huỵch bước ra đọc một lèo:

Con gái là họ nhà heo
Ô mai, kẹo mút chạy theo ầm ầm
Lại còn bánh cuốn cả mâm
Bụng còn ních cả một "hầm" bánh khoai
Con gái là họ nhà nai
Khi thì ngoan ngoãn cụp tai bên chàng
Khi thì giận dữ đì đoàng
Con nai bỗng hóa thành hai con chằn
Con gái là chúa tham ăn
Táo, mơ, mận, ổi... đầy ngăn suốt ngày
Con gái là lũ mặt dày
Một khi nổi cáu giật ngay "khúc dồi"
Con gái là chị cú hôi
Ra đường chải chuốt nước hoa mù trời
Con gái là chú vịt giời
Cha nuôi mẹ dưỡng rồi bơi tít mù
Con gái là chúa ngang tàng
Quay bài bắt được phũ phàng vẫy đuôi
Cái miệng chẳng lúc nào nguôi
Bực mình một cái đớp ruồi chết tươi
Lúc nào miệng cũng nói cười
Nhưng làm thì lại đã lười còn rên
Con gái là chị kền kền
Một khi cáu giận 10 tên chẳng nhằm
Cái mặt như bị dao băm
Vậy mà cứ mãi vênh cằm ra oai
Mình tròn như thể củ khoai
Ra đường vẫn cứ khoe hoài... eo thon
Con gái là cái... con... con...
Muốn nói cho hết thì còn mệt hơi
Vài lời nói chỉ để chơi
Nó mà biết được tời bời thịt xương.
Thượng đế sinh chi lắm các bà
Gieo rắc kinh hoàng đến chúng ta…
Con gái bây giờ khó mà ưa
Móng tay xanh, tím, quá dư thừa
Tóc vàng môi đỏ, lông mi giả
Guốc cao áo ngắn hở bụng mà
Hai tai thì đục ba bốn lỗ
Lỗ rốn cũng đem cắm dây đồng
Nói chuyện tưởng chừng như pháo nổ
Con gái bây giờ … Có như không!

“Quá đáng, vơ đũa cả nắm, không thể tha.” Dung Tí Vua kiêm lớp trưởng đập mạnh tay ghế, đứng dậy, đọc tiếp một tràng.

Trai xưa học giỏi chăm ngoan
Trai nay toán hoá ngu đều như nhau
Trai xưa tóc chẻ 5/5
Trai nay tóc để như là khỉ con
Trai xưa vừa học vừa làm
Trai nay ko học ở nhà nghiền game
Trai xưa tính nết ôn hoà
Trai nay như hổ trong rừng xổng ra
Trai xưa giúp mẹ giúp cha
Trai nay phá mẹ phá cha liền liền
Trai xưa không biết đánh đề
Trai nay cá độ đánh đề tùm lum
Trai xưa thấy gái ngại ngùng
Trai nay thấy gái muôn lời trớ trêu
Trai xưa đúng là số 1
Trai nay không được hạng nào hết trơn!

“Hứ, bà không vơ đũa cả nắm sao?” Nhân “khỉ” nhảy xuống khỏi ghế, cũng không vừa, chơi cho 1 tràng.

Một thương em trắng như Miên
Hai thương miệng móm có duyên vô cùng
Ba thương ngáo ngáo khùng khùng
Bốn thương vừa mập vừa lùn rất xinh
Năm thương 2 má em phình
Sáu thương mắt hí đa tình làm sao
Bảy thương răng tựa hàng rào
Tám thương đôi mắt giận nhau cả ngày
Chín thương nải chuối bàn tay
Mười thương mũi xẹp cả hai như mèo.

“Good good … thằng này được, không hổ mặt loài người 3 chân tụi mình.” Hiếu mắt sáng lóa, vỗ tay liên hồi.
“Xỏ xiên … ức không chịu được.” Dung dậm chân, mặt mày cau có.
“Đâu có, bài này tên là “10 thương” đấy. Hahaa…” Mặt Nhân cứ nhơn nhơn nhơn nhơn làm cô nàng lớp trưởng tí hon cứng họng.

“Ở đâu cũng có anh hùng / Ở đâu cũng có thằng khùng thằng điên.” Tôi cất giọng, điềm nhiên nói.
“Eh eh … bà có ý xỉa xói tụi tôi đấy hả?” Phong “thánh bựa” lập tức nhận ra ý đồ của tôi.
“Thế đâu phải xía xói, thế này mới là xỉa xói nè.” Phương “cá” bật dậy, chặn họng Phong bằng 1 bài thơ.


Trai xưa chăm chỉ hành nghề
Trai nay chăm chỉ đánh đề đánh lô
Trai xưa tuấn tú khôi ngô
Trai nay đầu bằng cái bô để ị
Trai xưa thì làm thủ công
Trai nay như dog chạy rông suốt ngày
Trai xưa tính tình thẳng ngay
Trai nay sơ xẩy nó " tháu " ngay liền
Trai xưa chẳng biết đến tiền
Trai nay nhìn thấy phát điên phát rồ
Trai xưa đi xe cọc thồ
Trai nay ngu xuẩn học đòi SH
Trai xưa đẹp giai cơ mà
Trai nay trông tưởng mấy con ma "nhát " người
Trai xưa lúc nào cũng cười trai nay như lũ đười ươi dị hình
Trai xưa nhìn thấy đã mê
Trai nay nhìn kĩ thấy ghê cả người
Trai xưa tránh nơi đông người
Trai nay lựa chỗ đông người nhả boom........

“Á à … mấy bà muốn chiến chứ gì?” Hoàng xắn tay áo, gào thét.
“Ừ đấy, mấy ông cũng muốn chiến đúng không.” Phương “cá” vênh mặt, hất hàm.

Xoẹt … xoẹt … xoẹt ….

Tia điện bắn ra từ mắt của mấy chị em trẩu tre với mấy anh em trẻ trâu cứ xoèn xoẹt qua lại giữa không trung y như người điện trong The amazing spiderman. Không khí thì đậm mùi căng thẳng như dân Việt Nam biết tin Trung Quốc đặt 5 giàn khoan ở biển Đông.

Chiến sự đang căng thẳng thì cô Thanh bỗng dậm mạnh chân xuống sàn xe ô tô, cố ý nhắc nhở.
“A … haha … chúng ta rất hòa thuận đúng không?” Phương cá bỗng thay đổi đột xuất 360 độ, cười tươi rói, khoác vai Hoàng.
“Đúng đúng … ái …. Rất … hòa … thuận.” Hoàng cũng cười nhưng nụ cười méo xệch méo xẹo, mồ hôi lạnh lăn dài trên trán. Và hiển nhiên hắn bị Phương nhéo cho 1 cái vô cùng xoắn xít vào eo. Còn lũ bọn tôi ngồi im thin thít nhưng mặt đỏ phừng phừng (vì nín cười).

Sau vụ thơ văn “lai láng” đó, chúng tôi ngồi im lặng, có đứa nói chuyện xì xào nho nhỏ, có đứa nằm lăn ra ngủ, còn tôi thì chống tay lên thành ô tô, tán nhảm lung tung …[





Được sửa bởi Dạ Hàn Doanh ngày Tue Jul 01, 2014 8:38 pm; sửa lần 1.

Được cảm ơn :
4
:
Ngày tham gia :
19/06/2014
:
avatar
avatar

  • Thành viên
Được cảm ơn : 4
Ngày tham gia : 19/06/2014
Chương 4: Du lịch

Khoảng 1 tiếng sau, chúng tôi dừng trước địa điểm du lịch đầu tiên – đền Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm.

Cái nắng oi bức của một buổi chiều đầu hè khiến tôi vừa bước xuống xe đã thấy nôn nao, đầu quay vòng vòng, bụng cồn cào muốn tống thức ăn ra ngoài. Những đứa con gái khác có vẻ cũng say say, đơ đơ. Còn lũ con trai ngoài vài tên bụng dạ hỏng hóc, nôn thốc nôn tháo thì tên nào tên ấy khỏe re.

Để ổn định trật tự, thầy Tra nhắc nhở chúng tôi im lặng (mà thực ra muốn nói cũng không còn sức mà nói), rồi để chúng tôi xếp thành 2 hàng tiến vào đền Trạng Trình.

Đền Trạng Trình vô cùng rộng lớn, thoáng mát, chia làm 2 nơi: đền Trạng và nơi đặt tượng Trạng. Bước vào chiếc cổng lớn của đền Trạng, bóng cây râm mát khiến đầu óc tôi tỉnh táo đôi chút. Vì hôm nay thứ 7, lại là mùa của du lịch nên đền Trạng đông đúc hơn mọi khi, tuy vậy vẫn giữ không khí yên ắng, không hề loạn.

Đền Trạng, nói thì lớn nhưng thực chất vô cùng giản dị, một căn nhà gỗ theo phong cách xa xưa. Nhưng điều đáng để du khách chiêm ngưỡng là quang cảnh quanh ngôi nhà gỗ ấy: tươi mát, yên bình. 2 bên đình là bãi cỏ cùng cây cối với những tượng người đọc sách, ngâm thơ,… bằng đồng rất sống động.

Bên cạnh lối vào còn có 1 cái ao, một cây cầu bắc qua với những cành liễu rủ xuống. Tất cả đều khiến ta nghĩ đến một ngôi nhà ở nông thôn, bình yên, giản dị. Sau khi xin xong chữ, chúng tôi kéo nhau đến nơi đặt tượng trạng. Nơi đây rộng phải gấp đôi đền Trạng.

Theo nghi thức, chúng tôi thắp nhang và cố với lấy quyển sách hay cây bút Trạng cầm nhưng … nó quá cao, chúng tôi đành từ bỏ. Thôi , không được Trạng phù hộ thì đành tự lực cánh sinh.

10 giờ trưa, nắng càng cao, tâm trạng chúng tôi khi bước ra khỏi đền Trạng là thích và sau cùng là mệt vì … đói. Lên xe lượn về Tiên Lãng – quê tôi, phóng xuống Suối nước nóng, cuối cùng chúng tôi cũng có 1 bữa ăn hoành tráng.

“Một hai ba zô.”
“Một hai ba zô.”
“Một hai ba zô.”
“Một hai ba … uống.”

Bắt đầu bữa ăn là màn chạm cốc chạm chén, hò hét inh ỏi của bàn con trai số 1. Lớp tôi chia thành 5 bàn, mỗi bàn 10 đứa, 2 bàn nam/ nữ, 1 bàn hỗn tạp.

Sau màn khai coca của bàn 1,tiếp sau đó các bàn khác nối nhau, hò hét inh ỏi, chúc tụng nhau, chạm chén chạm đĩa dủ thứ. Tôi không nhớ hết được cái nhà hàng ấy hay những món ăn, thức uống trên bàn, tôi chỉ nhớ được nụ cười ....

Người xưa có nói “căng da bụng, trùng da mắt” nhưng có vẻ như đời học sinh rất thích làm ngược lại dân gian. Tuy đã dải chiếu trong căn phòng 100m2 để chuẩn bị ngủ trưa nhưng hình như không có mắt đứa nào chợp xuống. Nào thì đọc truyện, nào thì nghe nhạc, nào thì xỉa xói nhau, nào thì đánh đuổi nhau nhưng không đứa nào ngủ ...

Tôi, Minh Ngọc, Thanh Ngọc, Tú, Lan, Phương, Thảo tụ thành 1 đám, bắt đầu chém gió.
“ Bộ Luật Tình Yêu Điều 69 : "Nếu ai vô tình hoặc cố tình gây thương nhớ cho người khác, để lại hậu quả làm tan nát trái tim người đó, thì phải chịu hình phạt chung sống trọn đời với người đó".

Yêu là không hối tiếc - Có lỗ tai mà như điếc. Yêu phải biết cương quyết - Nồng nàn và kịch liệt. Yêu là phải chịu thiệt - Xài tiền không được tiếc. Yêu cho tới sức tàn lực kiệt - Cho tới khi tứ chi bại liệt. Miễn cái chi cần là không liệt - Yêu dzậy mới là yêu...thiệt! ^^!”

“Còn cái này nữa. Có một cô gái mặc bộ đồ tắm hai mảnh đi biển. Khi xuống biển, mảnh dưới của cô không may bị sóng đánh tuột ra. Cô vội vàng vơ lấy 1 tấm biển che phần dưới rồi mới dám lên bờ. Ngỡ tưởng sẽ quay lại bờ nhanh chóng, ai ngờ mọi người lại nhìn cô mà cười khiến cô vội nhìn xuống tấm biển và lập tức đỏ mặt. Tấm biển ghi: Khu vực dễ trơn, trượt. Cô bèn đổi tấm khác nhưng mọi người cười to hơn. Cô lại nhìn và lần này mặt còn đỏ hơn lần trước vì tấm biển đề: Khu vực dành cho nam giới. Lập tức cô đổi ngay tấm khác nhưng lần này mọi người cười lăn lộn, nghiêng ngả. Cô nhìn xuống và cứng đơ người, tấm biển đề: Khu vực sâu 1,8m.”

“Haaha ...” Tiếng cười của chúng tôi theo câu chuyện vang rộn hòa vào những tiếng cười khác tạo nên một thế giới.

Người ta nói “Học trò là lũ quỷ sứ” nhưng hiện giờ mắt nhìn những nụ cười rộng đến mang tai, trong sáng, hồn nhiên, tai nghe những tiếng cười trong vắt, sảng khoái thì có bố mẹ, có thầy cô, có ai khác trách lũ quỷ sứ chúng tôi không? (^_^)





Được sửa bởi Dạ Hàn Doanh ngày Tue Jul 01, 2014 8:37 pm; sửa lần 2.

Được cảm ơn :
4
:
Ngày tham gia :
19/06/2014
:
avatar
avatar

  • Thành viên
Được cảm ơn : 4
Ngày tham gia : 19/06/2014
Chương 5: Bản rock bắt đầu một mùa hè

Buổi chiều đã đến, mưa trút xuống ào ào, thời tiết thay vì nắng nóng thì vô cùng tươi mát. Tôi thích mùi mưa, mùi ngai ngái, nhưng khiến lòng tôi mát rượi. Lẽ ra trời mưa, thời tiết đẹp, tâm trạng vui, nhưng tâm tình tụi tôi lúc này lại vô cùng sầu khổ, vì một lẽ: trời mưa không thể tắm suối khoáng. Huhu … tôi muốn khóc mà nước mắt không rớt, giá mà tôi đem theo thuốc nhỏ mắt thì câu chuyện này sẽ vô cùng cảm động …

Ngồi dài mông, tám dài mỏ mãi trời mới quang mưa mới tạnh.

Lũ chúng tôi hò hét, vác ba-lô, túi xách, lục xục chạy theo thầy cô và phụ huynh. Suối khoáng là địa điểm du lịch hạng nhất của Tiên Lãng, như bất kì resort nào, suối nước nóng cũng tràn ngập cây cối, sau trận mưa vừa rồi thì càng tươi tốt. Đi dọc con đường đá, đi qua những ngôi nhà nghỉ, tôi có thể ngửi thấy mùi đất ẩm ướt, mùi thiên nhiên thanh mát, mùi cây xanh tươi.

Đi hết con đường đá, chúng tôi tiếp tục đi vào con đường nhỏ chỉ vừa 2 người đi ngang, dưới lát đá cuội, trên đầu là giàn hoa tôi không biết tên.

Cuối con đường đá với giàn hoa là suối khoáng với quy mô rộng lớn. Trong lúc đợi thầy Tra mua vé vào cửa, chúng tôi cất đồ vào tủ, thay quần áo tắm.

Tôi mặc áo sát nách, quần đùi nên đỡ ngại hơn những cô nương áo tắm hai mảnh. Mấy cô nương lúc đầu còn quấn khăn, che che đậy đậy nhưng đến lúc vô bồn tắm bằng đá thì tung hết ra (tung khăn thôi hihi), nhảy vào tắm, chí chóe vui đùa.

Tôi ngâm mình vào làn nước ấm tự động chảy ra như suối từ một ống nước kiểu cổ xưa, hi hi ha ha với 5,6 đứa cùng bồn tắm.
Bỗng ….
“Á aaaa …. Con Thảo tuột dây áo mày ơi.” Cái Tú to mồm ở bồn đá bên cạnh bỗng ré lên vui sướng. (biến thái =..=!!!)
“Êu ơi … cái con này, chúng mày vô duyên.” Thảo nhăn mày, bĩu môi, mặt tủm tỉm đẩy Tú.
“Haha … tuột…ha…dây áo thật mà …” Tú nói ngắt quãng.
“Hihi … đúng đấy.” Lan góp phần

Bên đấy ồn ào với chủ đề “Tuột dây áo” vô cùng hot đã lôi cuốn những bồn tắm khác cùng nhìn sang và … cười.
“EH eh … tụi bây, không phải đâu, cái lũ này nó giật dây áo tao đấy nhưng mà chưa hở gì đâu, đừng có nhìn tao với ánh mắt đen tối thế.” Thảo vội vàng biện minh.
“Hê hê … đúng rồi mày còn nói …” Nhật Linh, có lẽ là trùm sò vụ này,cười hề hề.
“Đúng cái đầu mày ý.” Thảo điên tiết phát lên đầu Nhật Linh một cái.
“Ơ cái con này, tao đã làm gì mày đâu mà mày đánh tao.” Linh chả vừa, lanh lẹ đập lại.

“Eh Nhật Linh, hay tao với mày đè nó ra rồi giật dây áo đê.” Tú ranh mãnh cười.
“Ừ, được đấy mày.” Lan với Phương chõ mồm vào đồng ý.
“Thôi mày, tao không đùa nữa đâu.” Thảo chu môi, giả bộ nghiêm túc.
“Hề hề … không đùa nữa.” Cả lũ phì cười khiến Thảo mặt đỏ như đít khỉ.

Sau khi chơi chán trong bồn nước nóng, chúng tôi đứng dậy, xả nước lạnh, bắt đầu tiến tới bể bơi. Bể bơi có 2 hồ, một hồ như bể bình thường, 1 hồ càng ra xa càng sâu. Tôi chơi hết. Nước mát, đùa với bạn bè, vui lắm, tôi khó mà dùng lời văn diễn tả cho các bạn hiểu được.


Nhưng cuộc chơi nào cũng có hồi kết. Đến 4 giờ 30 phút, chúng tôi đành luyến tiếc tạm biệt nơi đây, khởi hành quay về thành phố....

Chẳng biết là cố tình hay vô ý nhưng có một bản nhạc phim hoạt hình (nghe trẻ con nhỉ) rất thích hợp trong thời điểm này. Bài hát ấy tôi đã nghe hơn 4 lần nhưng thật lạ khi giai điệu đó lọt vào tai tôi, trong hoàn cảnh này, ngồi trên chiếc xe ô tô này, bên cạnh những người bạn này, tôi thấy nó thật hay, ý nghĩ, rộn ràng, vui tươi và thấy nó đặc biệt. Chắc có lẽ vì đây là khoảnh khắc đặc biệt trong một mùa hè đặc biệt...

Mùa hè của tôi bây giờ mới bắt đầu, mới thực sự bắt đầu khi bản nhạc rock đó vang lên....






Được sửa bởi Dạ Hàn Doanh ngày Tue Jul 01, 2014 8:36 pm; sửa lần 1.

Được cảm ơn :
0
:
Ngày tham gia :
06/05/2014
:
Tuổi :
19
:
Đến từ :
Nơi nào đó có anh
:
avatar
avatar

  • Thành viên
Được cảm ơn : 0
Ngày tham gia : 06/05/2014
Tuổi : 19
Đến từ : Nơi nào đó có anh
Hài hài,cách viết truyện khá đc nhưng đọc thấy hơi gượng sao í .Chỉnh size chữ to lên,nhìn đau mắt lắm.Bạn viết về lớp bạn hồn nhiên ghê!Dù sao cũng chúc bạn đoạt giải cao trong event nhé



Được cảm ơn :
61
:
Ngày tham gia :
30/04/2014
:
Tuổi :
18
:
Đến từ :
Đồng cỏ hoang vu
:
avatar
avatar

  • Super Moderator - Truyện Sưu Tầm
Được cảm ơn : 61
Ngày tham gia : 30/04/2014
Tuổi : 18
Đến từ : Đồng cỏ hoang vu
Wow, mới đó mà pạn xong 5 chương rùi à?!
Pạn viết về lớp mình hài nha, thích nhất là chế thơ í, mặc dù chế như thế thì hơi nhiều và dài, chiếm hơn nửa chương.
Nhưng mà dù sao vẫn chúc pạn đạt giải cao!



                 


Được cảm ơn :
4
:
Ngày tham gia :
19/06/2014
:
avatar
avatar

  • Thành viên
Được cảm ơn : 4
Ngày tham gia : 19/06/2014
Cám ơn mọi người, chúc các bạn thi tốt



Được cảm ơn :
0
:
Ngày tham gia :
20/06/2014
:
Đến từ :
Nơi có những cơn mưa lạnh lẽo
:
avatar
avatar

  • Thành viên mới
Được cảm ơn : 0
Ngày tham gia : 20/06/2014
Đến từ : Nơi có những cơn mưa lạnh lẽo
không liên quan nhưng t không phải là sâu ngủ như thế đâu nhá…



Được cảm ơn :
4
:
Ngày tham gia :
19/06/2014
:
avatar
avatar

  • Thành viên
Được cảm ơn : 4
Ngày tham gia : 19/06/2014
Vô Thanh đã viết:không liên quan nhưng t không phải là sâu ngủ như thế đâu nhá…

m ko đọc phần đầu tiên giới thiệu à  Rolling Eyes 



Được cảm ơn :
0
:
Ngày tham gia :
07/07/2014
:

  • Thành viên mới
Được cảm ơn : 0
Ngày tham gia : 07/07/2014
Truyện bạn không được hay lắm, văn phong chưa tốt. Tôi nghĩ bạn nên sửa lại. Chúc may mắn...again



Được cảm ơn :
4
:
Ngày tham gia :
19/06/2014
:
avatar
avatar

  • Thành viên
Được cảm ơn : 4
Ngày tham gia : 19/06/2014
GaId0cCaMsO đã viết:Truyện bạn không được hay lắm, văn phong chưa tốt. Tôi nghĩ bạn nên sửa lại. Chúc may mắn...again

còn tùy thuộc vào nội dung để phát triển văn phong thôi pn ạ. Ns thật mih cũng ko quá hài lòng với tác phẩm này và ngay cả trong lúc viết mình cũng ko thấy cảm hứng mà ^^




Sponsored content



Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Bình luận về bài viết

Bạn cần để bình luận về bài viết


Nếu chưa có tài khoản bạn vui lòng tài khoản

Quyền hạn của bạn:
Bạn không có quyền trả lời bài viết

 
  • Forumotion.com | © PunBB | Free forum support | Report an abuse | Have a free blog with Sosblogs