Truyện Sáng Tác - nơi tụ họp những cây bút trẻ có đam mê sáng tác và mong muốn tác phẩm của mình được đón nhận. Hãy đến với chúng tôi và thỏa sức chia sẻ những tác phẩm do chính bạn sáng tác!




Được cảm ơn :
8
:
Ngày tham gia :
13/07/2014
:

  • Thành viên
Được cảm ơn : 8
Ngày tham gia : 13/07/2014
Tên Truyện: Anh không muốn ly hôn( "Vì sao em im lặng?")
Tác giả: Hannah Riko (chiếc cốc vỡ)
Thể loại: tiểu thuyết
Rating: 13+ ( sẽ có cảnh báo tùy thời điểm)
Tình trạng: Đang viết ( Đang kiếm người beta dùm nên cũng không nhanh được)

Mở đầu:
Tôi là một người đàn ông, một người đàn ông đã 30 tuổi, đã có vợ và sắp có con.

Tôi kết hôn lúc tôi 26 tuổi, còn em, lúc đó em chỉ 19. Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi đã trải qua được 4 năm và giờ chúng tôi đang lâm vào tình trạng bế tắc, có lẽ chúng tôi sẽ… ly hôn.

“ Linh! Anh không muốn ly hôn!”





Được sửa bởi K. Thiên ngày Mon Jul 14, 2014 7:18 am; sửa lần 1. (Reason for editing : Title)

Được cảm ơn :
8
:
Ngày tham gia :
13/07/2014
:

  • Thành viên
Được cảm ơn : 8
Ngày tham gia : 13/07/2014
Chương 1.1: Anh chấp nhận

Tôi và em quen nhau vào hơn 4 năm về trước, trước khi đám cưới diễn ra là 3 tháng. Hoàn cảnh mà chúng tôi gặp nhau không hề lãng mạn, tôi và em cũng không phải là tình yêu sét đánh gì để sau 3 tháng ngắn ngủi liền tiến tới hôn nhân, đơn giản chỉ là: tôi tới bar, em tới bar rồi cả hai chung giường một đêm, thế thôi.

Là một dân chơi hiện đại, tôi không hề tin vào mấy cái thứ máu me lần đầu tiên của đàn bà con gái, cũng chả buồn quan tâm người lên giường với tôi đêm nay là ai, loại gái gì, cứ có gái là tôi lại kéo lên giường, không quan tâm chuyện gì khác, miễn sao xinh và có chút “sạch” là được. Và với tôi, em cũng vậy, đơn giản chỉ là thuận mắt kéo em lên giường.

Bản thân tôi cũng được xem là một người đàn ông thành đạt, tôi có một vẻ ngoài sáng láng, là CEO của một công ty vừa tầm, dù không phải tiền tiêu ba đời không hết nhưng cũng đủ để gái bám theo cả ngày và tôi cũng chỉ có việc ngồi chọn lựa “thức ăn” vào miệng thôi. Tôi đã nghĩ, em cũng chỉ như vậy, chỉ là một cô gái thèm tiền của tôi.

Giây phút ném em lên giường và ghì chặt em, tôi mới biết em là lần đầu tiên, không phải là gái đ.ĩ như lúc đầu tôi đã nghĩ. Em căn bản hoàn toàn không có một chút kinh nghiệm giường chiếu nào, cứ mơ hồ, lo lắng nhìn tôi “hành động”. Toàn thân em run rẩy kịch liệt, tôi có thể cảm nhận được em sợ tôi. Biết em là lần đầu, tôi cũng nương tay với em, khúc dạo đầu cũng lâu hơn, nhưng với tôi, cái lần đầu tiên cũng chẳng là gì cả.

“Anh!”Tiếng em khẽ gọi tôi…

Trong đêm tĩnh mịch, tôi nhận ra tiếng của em, tôi chưa quay đầu lại, chỉ nhanh chóng dụi tàn điếu thuốc cháy dở rồi mở toang các cửa sổ phòng sách ra cho vơi đi mùi và khói thuốc lá, xong xuôi, tôi ngoảnh lại nhìn em.

Đứng ở cửa, em, một tay em đặt lên phần bụng đã nhô lên một chút một tay cầm tờ giấy nổi rõ ba chữ “ đơn ly hôn” hướng về phía tôi. Em ngập ngừng như thể có rất nhiều điều muốn nói nhưng lại chẳng biết bắt đầu từ đâu.

Lòng tôi chợt nổi gợn sóng.

“Em dậy rồi à?” gượng gạo, sao tôi lại không biết được chứ, cả đêm em có ngủ đâu mà dậy, mấy tuần nay em đều vậy, tôi cũng thế. Nhìn khuôn mặt hốc hác, bạc màu của em mà tôi đau lòng, lắm lúc muốn ôm em, cùng em quên đi những chuyện đã qua, nhưng tôi không làm được, vì tôi biết, nếu tôi ôm em, em sẽ lại đẩy tôi ra…em yêu hắn ta… tôi biết. Giờ, đứng trước mặt em, nhìn thấy em, nhìn thấy sự kiên quyết của em thông qua ba chữ kia, tôi cũng chỉ biết đứng yên, hỏi một câu vô định, thực sự tôi không biết nói gì với em ngay lúc này. Nói tôi yêu em, nói tôi không muốn ly hôn hay nói tôi chấp nhận sự thật là…em đã lừa tôi đi ngoại tình.

Một thoáng mơ hồ trên đôi mắt, em nhìn tôi rồi gật đầu, em dối tôi. Tôi biết là em cũng biết là tôi đang cố nén tất cả.

“Đơn…em kí rồi…”rất nhỏ, em nói rất nhỏ. Lúc nào cũng vậy, dù là gì, em vẫn dịu dàng như thế. Đâu có ai ngờ, một người con gái nết na, dịu dàng, gia giáo như em lại tới bar rồi đồng ý lên giường với tôi- một kẻ em mới chỉ gặp chưa đến 3 tiếng đồng hồ, nhưng sau này tôi lại nghĩ, nếu không có ngày hôm đó, chắc chắn cả đời này tôi cũng không gặp được em và có lẽ…tôi cũng đã chẳng thể yêu nổi ai…Nhưng cũng đâu ai ngờ, một người vợ đoan trang, công dung ngôn hạnh toàn mĩ như em, sau nhiều năm chung sống lại ngoại tình…

“Phải như thế sao? Anh đã chấp nhận rồi mà!” thê lương tôi nhìn em nhưng em lại tránh ánh mắt của tôi. Thực sự, tôi yêu em và tôi không muốn mất em dẫu cho em đã phản bội tôi. Đúng là lúc đầu khi biết chuyện, tôi đã có những hành vi quá đáng, nhưng khi nhìn thấy em vì vô ý ngã cầu thang, tôi biết em quan trọng hơn cái phẩm giá kia rất nhiều.

“Em đặt nó lên bàn….em đi đây…khi nào xong tất cả thủ tục, gọi em!” nhanh chóng đặt tờ giấy lên bàn, em bước ra khỏi phòng ngay trước mặt tôi.

“Linh!” tôi gần như hét lên, gọi với theo bóng dáng nhỏ bé của em.

Nghe tiếng tôi gọi, bờ vai em khẽ run lên nhưng cũng dừng lại.

“Hắn tốt đến thế sao?” nực cười quá! Tôi đang hỏi cái quái gì vậy? Hỏi tình nhân của em có tốt hơn tôi hay không sao? Tốt, đương nhiên là tốt hơn tôi rồi, có thế em mới bỏ tôi theo hắn chứ. “Anh sẽ cố gắng mà…đúng là trước kia anh có chút không tốt với em…nhưng hãy cho anh cơ hội, cho anh cơ hội. Anh yêu em!”

Bước ra khỏi cửa, tôi ôm chầm lấy em từ đằng sau, vòng tay lên trước choàng lấy hai tay em.

“Anh…!” em khóc, tôi biết mà, tôi biết em sẽ khóc.

“Dù không thể vì anh…thì hãy vì con có được không? Nó còn chưa ra đời mà!” tôi cố gắng níu kéo em bằng đứa con mới 3 tháng tuổi. Tôi hi vọng nó là con tôi.

“Chắc gì nó là con anh, nhỡ đâu….”

“Anh chấp nhận…là con hắn cũng được, anh chấp nhận. Làm ơn đừng rời xa anh. Đừng!” Càng nói, tôi càng xiết chặt vòng tay của mình hơn như thể sợ em chạy mất khỏi tôi, tôi biết em yêu hắn ta hơn tôi nhưng tôi thật sự không thể thiếu em. “Hơn nữa, theo như em nói thì hắn cũng đã có vợ rồi mà, em đừng như vậy nữa, có được không, chúng ta đừng ly hôn nữa, ở lại với anh.”



Được cảm ơn :
8
:
Ngày tham gia :
13/07/2014
:

  • Thành viên
Được cảm ơn : 8
Ngày tham gia : 13/07/2014

Chap 1.2: Anh chấp nhận

Trời vừa hừng đông, cảnh vật bên ngoài vẫn còn chưa sắc nét, lấp ló những mảng màu tối nguyên, thỉnh thoảng nghe trong gió một vài tiếng xe cộ dưới lòng đường.

Căn biệt thự xa hoa, một mảng màu u tối vẫn cứ bao trùm…Dường như, dù tôi có lắp thêm bao nhiêu, bật sáng bao nhiêu ngọn đèn thì cũng vẫn không đủ để xua tan đi những vệt xám ố đã hằn sâu trong không gian, trong từng hơi thở, tiềm thức con người… Rất lạnh, rất đen tối, u ám…Làm sao đây, tôi phải làm sao, cuộc hôn nhân này, tôi không thể đánh mất….Tôi không thể mất em…
………………………………..

Phòng sách của tôi là một căn phòng rộng, được bài trí theo phong cách châu âu cổ kính với những họa tiết trên trần nhà, tường cùng những tấm thảm dày có những đường viền cổ... Bao quanh bộ salon màu đen là những dãy la liệt toàn là sách về kinh tế, thỉnh thoảng lạc vào một vài cuốn tiểu thuyết ngôn tình mà em mua về rồi để lẫn vào…tôi cũng giữ nguyên trạng như vậy vì như thế em sẽ luôn có cái để đọc lúc vào phòng sách trong khi tôi ngồi nghiền những quyển kinh tế khô khan.

Đã không biết từ khi nào, (có lẽ là từ khi tôi bắt đầu để đôi mắt mình dừng lại trên người em như để thăm dò điều gì đó hoặc là từ sau cái lần sinh nhật ấy của tôi), vào mỗi lúc đọc sách, nghiên cứu chuyên môn, hay duyệt dự án, tôi lại thích cái cảm giác có em ngồi bên cạnh. Khi đó, chỉ cần tôi ngước lên là có thể nhìn thấy em rồi khẽ chạm vào mái tóc dài suôn mượt, hôn nhẹ lên má em tha hồ âu yếm em, giữ em trong vòng tay…

Lắm lúc tôi lại có cái sở thích quái gở là bắt em ngồi trên bàn cao còn tôi ngồi dưới ghế salon đối diên với em vừa nhìn em đọc sách vừa cắt móng, tô son chân cho em…

Đã từng rất vui, hạnh phúc…

Nhưng đó giờ cũng chỉ là kí ức mất rồi, bây giờ….trên bàn- nơi em từng ngồi, vung va,ĩ một vài cuốn sách về kinh tế khô khan cùng với một tập những văn kiện cần giải quyết, nhưng để ý một chút sẽ thấy ngay lạc vào đó có một tờ giấy đơn sắc buồn tẻ, nổi trội với ba từ lớn : Đơn ly hôn.

Em muốn ly hôn với tôi.

Bầu không khí giờ đây vô cùng ngột ngạt, khó chịu… Tôi vẫn khóa chặt em trong vòng tay của mình…

“Làm ơn!” Tôi kề môi sát tai em nhỏ giọng. Sống đến tuổi này , tôi chưa từng cầu xin ai bao giờ, dù là ở đâu, bất cứ hoàn cảnh nào. Đặc biệt là trên thương trường, chỉ có người khác nhún nhường tôi chứ chưa từng có chuyện tôi đi xin xỏ ai. Thế nhưng hôm nay, chính tại nơi này, tôi- Nguyễn Nhật Duy cầu xin em, cầu xin em ở lại bên tôi…

Ừ thì cái tôi, sĩ diện của đàn ông con trai rất lớn, ừ thì con trai rất mạnh mẽ, nhưng dù cái tôi lớn đến đâu, cái mạnh mẽ to đến như thế nào, thì đâu đó, trong một khoảnh khắc nhất định, họ cũng sẽ yếu đuối, rơi lệ…

Tôi cũng vậy…
Tôi cần em…

Ôm chặt em vào lòng, thu gọn em trong vòng tay nhưng sao tôi vẫn thấy bản thân mình bất lực. Em ở đây, ngay cạnh đây, sao cứ ngỡ em quá xa… Phải chăng tôi đã sai trong cách biểu lộ tình cảm của mình. Ừ thì nguyên do tôi cưới em, suy cho cùng cũng không phải là yêu đương gì, chỉ là do gia đình hai bên tự ý đính hôn vì lợi ích hai công ty… em cũng vậy, em không yêu tôi, em đồng ý lấy tôi chỉ là vì em cần một người thế thân… tôi nghĩ vậy nhưng tôi đã yêu em...

“Ngốc!”

Nức nở, sau một hồi run rẩy trong vòng tay của tôi, em cuối cùng cũng không chịu được mà hét lên,vùng khỏi vòng tay của tôi, xoay người đối diện với tôi. Hai tròng mắt em ngấn lệ, thanh thuần nhìn tôi đầy đau khổ. Khuôn mặt em trắng bệch, thiếu sinh lực vì quá kích động nhưng lại như cố gắng kiềm chế cho bản thân không được bộc phát thái quá làm tôi cứ xót xa, có cảm tưởng dường như em có thể gục ngã, biến mất khỏi tầm mắt của mình bất cứ lúc nào…Hai chân của em lại càng không thể nào trụ vững, cứ cố gắng mãi.

“Linh! Đừng vậy! Lại đây với anh, em đang mệt đấy…”

“Anh ngốc lắm anh biết không? Sao anh lại như thế?” Kích động, em như đã không thể nào chịu hơn được nữa…em bước tới đưa hai tay lên đánh vào người tôi. Nếu như là bình thường, tôi sẽ để cho em đánh, nhưng giờ thì không được, em đang mang thai, vận động như vậy sẽ rất mệt, tôi không nỡ.

“Đừng như vậy! Sẽ ảnh hưởng tới con!” Nắm lấy hai tay của em, tôi khống chế rồi ôm em thật chặt vào lòng…có thể cảm nhận được…em đang run sợ. Em đang run sợ, em đang sợ cái gì vậy? Em sợ tôi có phải không? Em sợ tôi không buông tha cho em đi theo hắn ta hay sao?....

“Em đã phản bội anh, anh có hiểu không? EM ĐÃ NGOẠI TÌNH!” Như lấy hết sức bình sinh có, em hét lên trong vòm ngực của tôi, hai tay em cũng không yên vị, ra sức vung loạn xạ, cào kéo người tôi. Tôi biết em đang bất lực…Tôi cũng đang bất lực.

Chuyện gì đang xảy ra đây? 4 năm chung sống, nhưng chỉ hơn 2 năm tôi mới biết đến vị của tình yêu. Có phải vì trước đó, cuộc hôn nhân của chúng tôi là một cuộc mua bán và chúng tôi cũng không có tình cảm với nhau nên giờ em làm như vậy- phản bội tôi- ngoại tình? Đúng là lúc cưới em về, tôi không hề có cảm giác gì với em, đối xử lại lạnh lùng, không chút tình cảm,…lắm lúc tôi lại biến em trở thành nơi giải tỏa nhu cầu sinh lý của mình, coi em không khác gì một con búp bê xinh đẹp, hấp dẫn, ngoan ngoãn ở trên giường tùy ý để tôi dày vò…

Nhưng, đó là khi tôi chưa yêu em, khi em chưa là gì của tôi. Hơn 2 năm nay, tôi đâu còn như thế? Kể từ lúc được đả thông tư tưởng, lúc tôi biết tôi yêu em nhường nào thì tôi đã cố gắng bù đắp cho em. Chẵng lẽ từng ấy, với em vẫn không đủ.

“ Linh! Anh không muốn mất em…Anh không muốn ly hôn!”

“Ngoan! Đừng đánh anh nữa, tay em sẽ đau đấy! Không chỉ mình em đau đâu, còn có cả con cũng ảnh hưởng nữa, và anh cũng sẽ đau…”

“Đừng đối với em như vậy…em là một con đàn bà dâ,m đãng mà…em không phải là một người vợ tốt…Anh…Đừng….”



Được cảm ơn :
202
:
Ngày tham gia :
16/04/2014
:
Đến từ :
The Galaxy
:
avatar
avatar

  • Administrator
Được cảm ơn : 202
Ngày tham gia : 16/04/2014
Đến từ : The Galaxy
Mình nghĩ là truyện này thuộc box Fiction chứ nhỉ?



Được cảm ơn :
8
:
Ngày tham gia :
13/07/2014
:

  • Thành viên
Được cảm ơn : 8
Ngày tham gia : 13/07/2014
K. Thiên đã viết:Mình nghĩ là truyện này thuộc box Fiction chứ nhỉ?

Vì sao bạn nghĩ vậy?



Được cảm ơn :
8
:
Ngày tham gia :
13/07/2014
:

  • Thành viên
Được cảm ơn : 8
Ngày tham gia : 13/07/2014
Không có người beta giùm, thôi, coi như ăn cá sống cũng được :v



Được cảm ơn :
8
:
Ngày tham gia :
13/07/2014
:

  • Thành viên
Được cảm ơn : 8
Ngày tham gia : 13/07/2014
Chap 2: Anh biết, biết tất cả…chỉ là...anh đã không nỡ…

7h30’ a.m- mọi hôm, vào giờ này, có lẽ tôi đã yên vị trên chiếc ghế tổng giám đốc tại công ty và bắt đầu xử lý công việc, nhưng hôm nay, hôm nay là một ngày ngoại lệ- tôi không đi làm….

Nhìn nồi cháo sôi ùng ục trên bếp, tôi thấy cõi lòng mình như cuộn trào một dòng nước ấm, thì ra được nấu đồ ăn cho người mình yêu thương hạnh phúc đến như vậy.

Không sai! Nồi cháo của một kẻ chuyên đút tay vào túi, “ăn trước ngồi trên” như tôi tất nhiên sẽ không thể nào hoàn hảo được, nhưng ai biết chứ, tôi đã nêm vào nồi cháo kia một loại gia vị đặc biệt, một loại gia vị bí mật mà chỉ riêng tôi có thôi: tình yêu. Vâng, là tình yêu, đó là gia vị duy nhất mà tôi có và tôi mong…em sẽ nhận lấy…

Tôi tự nhận, so với em, tôi kém em nhiều thứ. (Ý của tôi là về tài năng không phải về địa vị và tiền bạc.)Tôi không có gì cả, không có chút tài năng gì ngoài việc kiếm tiền, suốt ngày chỉ tham gia tiệc tùng, họp hành, duyệt dự án, lên kế hoạch đầu tư...v.v rồi riết chỉ có thế, buồn và tẻ nhạt. Còn em, em là một người đa tài: là một giáo viên dạy anh văn giỏi, là tác giả của một số cuốn tiểu thuyết hay dành cho lứa tuổi mới lớn, và hơn hết em biết chơi cả violin và piano…

Ngoài sở thích là làm đồ handmade, tái chế đồ cũ ra, tôi nghĩ, em thích nhất là chơi piano và violin. Trước, tôi được biết, Trường Đại Học Nghệ Thuật là ngôi trường mà em ngay từ nhỏ đã xác định theo học với mong muốn được trở thành một nghệ sĩ chơi đàn nổi tiếng.
Với những lần được thưởng thức tài năng chơi violin và piano của em, tôi nghĩ để đậu vào trường đó cũng chẳng thành vấn đề gì nhưng… không hiểu vì sao, sau em lại không thực hiện ước vọng của mình mà chọn thi học tại trường Đại Học Quốc Gia TP.HCM. Tôi vẫn không thể tìm được một lời giải thích thỏa đáng nào từ em về bước ngoặt này, em luôn né tôi mỗi khi tôi có ý hỏi nguyên nhân... Nhưng giờ, tôi đã biết.

Cưới em về đã được 4 năm, nhưng tôi lại không để ý được rằng, mỗi lần em có nhã ý chơi violin, piano cho tôi nghe là đều có nguyên nhân của nó, như là, nếu hôm đó không là ngày 24/9- sinh nhật của em thì cũng là7/7-ngày ngưu lang chức nữ gặp nhau, rồi sau khi “ vô tình” ru ngủ tôi bằng một tách cà phê, lại lén lút ra ngoài. Phải nói rằng, mỗi lần được nghe em chơi đàn là những khi tôi cảm thấy vui nhất, dù là lúc mới cưới- khi mà tôi chưa yêu em, bởi vì em rất hiếm khi chơi đàn. Một năm, tính ra thì em cũng chỉ chơi đàn nhiều nhất là ba lần: hai ngày đó và ba là ngày sinh nhật của tôi- 25/2.
Tôi đã từng không hiểu…nhưng giờ, tôi đã hiểu…

Tôi đã từng không hiểu vì sao giữa một căn phòng toàn là những cây đàn violin đầy chủng loại lại lạc vào một cây Ghi-ta. Một vài lần, vô tình, tôi nhìn thấy em ôm cây đàn đó khóc, có lẽ…Tôi, thực sự chưa từng được nghe em chơi ghi-ta nhưng tôi biết, em chơi ghi-ta rất giỏi, thậm chí hơn hẳn cả violin hay piano, bởi vì tôi đã…xem cuộn băng đó…

Tôi biết- “ Anh biết!”
------------------------------------------------------------------------------------------------------

Tôi đã làm xong mọi thứ: nấu cháo cho em, rửa bát, lau nhà, phơi áo quần.

Đúng! Tôi đã làm xong công việc nhà thường ngày mà em vẫn hay làm trước khi đến trường, tôi đã làm xong, nhưng tôi biết, có một việc mà tôi vẫn chưa làm được: đưa em về cạnh tôi…

Tôi mất đến hơn 4 tiếng để làm những công việc thường ngày của em, nhưng có sao chứ, kết quả là tôi vẫn cứ hoàn thành đó thôi. Vậy nên, tôi tin rằng, bây giờ tôi chưa đưa được em về bên canh tôi, chưa thể làm cho trái tim em cùng chung nhịp đập với tôi, nhưng, vẫn là nhưng, sẽ có một ngày, tôi đưa được em trở về từ “hắn”, dù muộn và có lẽ sẽ rất khó khăn.

Tôi sẽ cố gắng níu chặt em…
………………..

- Linh! Dậy nào, ăn sáng thôi!- khẽ đặt bát cháo lên bàn, tôi chạm vào cái chăn, gọi em. Sáng nay, em, vì quá mệt mỏi đã ngất lịm trong vòng tay của tôi. Em rất mệt nhưng em phải ăn cái gì đó để lấy lại sức.

Ngồi cạnh giường, tôi chờ em lên tiếng, tay lại với lấy bát cháo thổi thổi cho bớt nóng. Chà! Cháo tôi nấu có khác, nhìn không khác gì cơm nhão nấu nhiều nước- đặc quánh. Biết sao giờ, tôi lỡ nấu cạn sạch nước mất rồi. Sao tôi lại lỡ đãng như thế cơ chứ.

- Linh! Nghe lời anh, ăn một chút rồi lại ngủ tiếp mà, có ai bắt em dậy bây giờ đâu.- Tôi cố gắng gọi em dậy, vì ngoài việc lót dạ cho dạ dày của em, tôi còn phải lo cho đôi chân của em.

Lấy nhau 4 năm, trước tôi không biết thì liền gắt gỏng với em vì việc em trở người liên tục ngay trong đêm, nhưng sau này khi biết rõ nguyên do thì tôi không thế nữa.

Em bị tê chân, co cứng toàn bộ cơ chân nếu đêm ngủ không đổi tư thế nằm. Có nhiều đêm, do soạn giáo án đến khuya, lại bị tôi “hành” nên em vô cùng mệt mỏi, cứ một mạch ngủ tới sáng, đến khi thức dậy thì liền la hét kêu đau. Tôi đã rất bất ngờ khi em cho một tay vào miệng cắn khi em bị tê chân. Tôi đã từng chỉ biết nhìn những giọt máu đỏ thẫm từ cánh tay em chảy xuống, chảy xuống cùng với hàng lệ thanh khiết.

Nhưng giờ, tôi đã biết tôi có thể làm gì và phải làm gì…

Vỗ vỗ vào chăn- chiếc chăn do em lựa chọn rồi tự mình thêu lên hai chữ: “DUY-LINH”. Tôi đã cứ nghĩ, em là vì tôi và chính em nên mới làm, nhưng sự thật không phải vậy.
Người đàn ông đó, người đàn ông em yêu, người đàn ông mà em chấp nhận dối tôi đi ngoại tình : Trần Minh Duy!

Hắn là Minh Duy, tôi là Nhật Duy.



Message reputation : 100% (1 vote)

Được cảm ơn :
153
:
Ngày tham gia :
26/02/2015
:
Tuổi :
16
:
Đến từ :
Trái Đất
:
avatar
avatar

  • Super Moderator - Truyện Sáng Tác
Được cảm ơn : 153
Ngày tham gia : 26/02/2015
Tuổi : 16
Đến từ : Trái Đất
Truyện hay quá. Bạn viết tiếp đi.




Sponsored content



Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Bình luận về bài viết

Bạn cần để bình luận về bài viết


Nếu chưa có tài khoản bạn vui lòng tài khoản

Quyền hạn của bạn:
Bạn không có quyền trả lời bài viết

 
  • Free forum | Khoa học | Khác | © PunBB | Free forum support | Report an abuse | Create a free blog