Truyện Sáng Tác - nơi tụ họp những cây bút trẻ có đam mê sáng tác và mong muốn tác phẩm của mình được đón nhận. Hãy đến với chúng tôi và thỏa sức chia sẻ những tác phẩm do chính bạn sáng tác!




Được cảm ơn :
2
:
Ngày tham gia :
27/10/2014
:

  • Thành viên mới
Được cảm ơn : 2
Ngày tham gia : 27/10/2014
CHAP 1: Những kẻ xấu số
Tôi tên Hà Gia Như tên tiếng anh của tôi là Yumi (Yum) năm tôi17 tuổi có một làn da trắng được thừa hưởng từ mẹ và có một cái đầu nhanh nhạy từ bố. Phải nói có một tài diễn kịch thiên bẩm trước mặt người lớn luôn tỏ ra ngoan ngoan nhưng đâu có ai biết tôi quậy như thế nào. Tôi có một đôi mắt to đen , tóc thẳng dài ngang lưng và cao 1m64 khuôn mặt cũng rất xinh đấy là tất cả những đánh giá của mọi người về tôi.
Phải nói là mỗi lần đám con trai nhìn thấy tôi liền ra bắt chuyện rồi tán tỉnh chắc nghĩ tôi là con bé ngốc nghếch không biết gì. Nhưng sau khi tôi nói dăm ba câu liền xách hành lý bỏ chạy không dám quay đầu lại.
Không hiểu sao cứ ngồi im 1 chỗ là tôi không chịu nổi toàn kiếm trò đi quậy phá người khác do đó bộ não của tôi sử dụng nhiều nhất khi quậy. Nhưng tôi vẫn học giỏi nếu không thì bố tôi sẽ giết tôi trước khi nhìn thấy ánh mặt trời.
Bố tôi là 1 giáo sư tiến sĩ của viện hàn lâm khoa học ông cũng đạt nhiều giải thưởng của quốc tế do ông cống hiến. Vì thế nên ông luôn có câu nói học, học nữa học mãi hoặc có công mài sắc có ngày nên kim còn tôi lại nghĩ học, học nữa hộc máu, có công mài sắc có ngày bong gân. Nhưng vì bố tôi làm về tâm lý thế nên ông rất hiểu tôi luôn bênh vực tôi trong nhà nên tôi yêu ông nhất.
Mẹ tôi thì ngược lại hoàn toàn. Bà làm giảng viên của 1 trường đại học nổi tiếng ở Mĩ. Nên suy nghĩ của bà rất cố hủ con gái là phải nết na thùy mị, nữ công gia chánh , thêu thùa khâu vá phải đủ hết thế mới lấy được chồng. Bà lúc nào cũng giới thiệu mai mối cho tôi với người này người kia cứ con nhà có điều kiện lớn hoặc bằng tuổi là lại gắn ghép cho tôi. Nhưng mỗi lần mai mối đều thất bại không biết có phải do tôi không mà họ không dám gặp lại nữa. Vì tôi phải cho bọn con trai rút lui trước khi tôi cho không còn xác mà lê về.
Nạn nhân gần đây nhất là tôi đã mua 1 con chó cho vào lồng rồi đem đi như thú cưng để đến khi hắn ta muốn nắm tay nắm chân là bị con chó sủa. Một lúc đưa con chó ra khỏi lồng giả vờ cho nó đi vệ sinh rồi tháo dây ra nào ngờ đâu con chó ghét mùi nước hoa cứ ai có mùi nước hoa là nó tưởng kẻ địch xông vào cắn. Thật đen đủi cho tên đó hôm ý lại xịt bao nhiêu là nước hoa để thêm lôi cuốn thế là bị con chó xông vào cắn tả tơi rách cả quần. Lúc rách quần lộ chiếc quần bên trong màu màu hồng đúng là tên biến thái cho đáng đời hahaha...
Hôm sau mẹ lại mai mối cho tôi với một tên khác biết ngay mà nhưng tôi không được cãi lời. Vậy nên nạn nhân tiếp theo sẽ lại có 1 kết thúc bi thảm lắm đây chỉ nghĩ đến đây thôi là đủ sung sướng rồi. Tôi mặc 1 chiếc váy ngắn để cho tên kia lác mắt xịt thêm một ít nước hoa trang điểm nhẹ nhàng xong lại cuốn gói đến nơi hẹn.
Đến nơi gặp tên đã hẹn nhìn mặt mũi trông sáng sủa đấy chứ nhưng vẫn phải cho tên này một trận đã
- Cháu chào cô cháu là Tuấn rất vui được gặp cô và em
- Ôi con mẹ Hạnh đây à đẹp trai quá
- Rạ không có gì ạ
Nhìn thấy thế tôi liền kéo anh ta ra ngoài để còn xử lí nếu không ở đây có tai mắt của mẹ
- Mẹ ơi con dẫn anh Tuấn ra đây hóng mát nhá
- Ơ con bé này không ở đây đã phải giới thiệu với cô Hạnh đã
- Dạ con muốn được riêng tư một chút chúng mình ra ngoài nha anh
Tôi đem bộ mặt ngây thơ cùng đôi mắt long lanh ra dụ và đúng như dự đoán thêm 1 con chuột sập bẫy hahaha
Khi đi ra ngoài tôi bảo hắn
- Anh ơi anh dẫn em đến quán này nha quán này nổi tiếng lắm
- Ừ theo ý em
- Ơ anh ơi đi xe đạp nha
- Sao lại đi xe đạp đi oto không nhanh hơn à
- Đi xe đạp cho nó lãng mạn em thấy trông phim người ta hay làm thế
- Ư không sao để anh chở
Thế là tên đó hì hục đạp và tôi chỉ việc ngồi đằng sau bịp mồm cười. Miệng hắn thì không ngừng hỏi đến chưa hả em và câu trả lời là sắp rồi anh ạ. Một lúc sau gặp một con dốc



Được cảm ơn :
2
:
Ngày tham gia :
27/10/2014
:

  • Thành viên mới
Được cảm ơn : 2
Ngày tham gia : 27/10/2014
CHAP 2: TAI NẠN
- Em ơi xuống đi bộ đi không đạp được đâu
- Anh cố đạp đi em đi dép cao lắm sự bị trẹo chân mất
Thế là tên đó cũng hì hục đạp tiếp sau một hồi vật lộn với cái xe đạp thì cũng đến nơi là quán bún riêu
- Cô ơi cho cháu 2 bát riêu cua
- Anh không ăn đâu em cứ ăn đi
- Uả em đâu có gọi cho anh
- Thế chẳng nhẽ em ăn 2 bát à
- Anh thông minh tí đi tất nhiên 2 bát mới đủ cho em lót dạ rồi
- Ui cháu ga lăng quá nhường cho bạn gái ăn cơ à. Cô chủ quán nói
- Dạ không có gì . Hắn nói mà mặt ngệt ra
Sau một hồi ăn uống cuối cùng tôi rủ anh ta đi shopping đến nơi tôi giả vờ đau bụng để trốn hắn ta
- Em bị đau bụng nên vào nhà vệ sinh một lát
- ừ chắc tại em ăn nhiều quá mà
Chỉ đợi thế nó chuồn luôn vào nhà vệ sinh thế là tên kia rút điện thoại ra chơi game bái phục thật chơi game trước cửa nhà vệ sinh nữ mặt dày thật.Thôi đành chui qua cửa sổ. Sau một hồi lăn lội con bé mới ra được cái nhà vệ sinh nữ. Đang mang chiếc xe đạp về thì tự nhiên bị tên điên nào đâm trúng phải
- Ai za tên điên nào không có mắt à mắt để ở mông chắc
- Có cô thì có ý đâm trúng người ta mà lại còn cãi. Mau đền thương tích cô gây ra cho cái xe yêu quý của tôi đi
Lúc này nó mới ngẩng đầu nên nhìn. Nhìn cũng trắng trẻo đẹp trai phết. Tóc nâu đen hất mái sang một bên, mắt to, môi đỏ, cao tầm 1m7, 1 bên đeo khuyên tai đúng là công tử bột
- Này anh nói cũng phải có lý một tí nhá rõ ràng tôi đang đi thì anh từ cái xó nào ra đâm vào tôi
- Có cô thì có. À mà thôi không thèm chấp cái loại con gái như cô mau đền đi
- Tôi không đền đấy anh tưởng mỗi xe anh bị trầy xước thôi á. Tôi cũng bị thương chảy máu đâu này
- Cô có biết xe của tôi đáng giá bao nhiêu không cô không đền tôi đưa cô đến đồn cảnh sát
- Đúng là đồ đầu trâu mặt ngựa trán chó lưỡi bò mồm dê óc lợn
- Cô bảo ai hả
- Thì làm sao
- Đừng tưởng cô là con gái mà tôi không đánh nhé
- Anh thử xem
Hắn ta đang định giơ tay đánh thì
- AAA BỚ NGƯỜI TA CÓ NGƯỜI SÀM SỠ, cộng thêm bộ mặt giả vờ ngây thơ nữa
Thế là tất cả mọi người quay lại nhìn hắn ta và bao nhiều gạch đá đổ dồn vào. Nhân lúc đó nó chuồn đi luôn ngu gì mà ở lại hahaha cao thủ quá.
CHAP 3: ĐI HỌC
Lúc đi về nó nghĩ đáng nhẽ phải cho tên đấy ăn dép cho chừa à không ăn đấm để sau này không lấy vợ được
Vừa về đến nhà thì mẹ đã tra tấn bằng toàn lời dò xét mãi mới thoát được. Lên phòng nó mở cái laptop onl face
- Ê Yum mai đi trường khai giảng nhá
- HAARAAAAAAAAAAA CÁI GÌ
+ Võ Quế Chi(Ami): Đại tiểu thư trong nhà cao 1m65 tính hòa đồng vui vẻ, có khuôn mặt rất đáng yêu. Có bố là tổng giám đốc công ti thời trang fashion lớn nhất thế giới
Khi nghe thấy từ đi học là như cả bầu trời của nó như sụp đổ. Ôi tháng ngày bình yên hichic
Nó học lớp 12A trường Star. Đúng như tên star có nghĩa là ngôi sao và nơi đây hooik tụ đủ các ngôi hay trong tất cả các lĩnh vực hoặc con của họ gửi vào. Chẳng qua bố nó chơi thân với người sáng lập ra ngôi trường này nên nó mới được mời vào thôi chứ gia đình nó chẳng có gì nổi tiếng cả. Nhưng nói về độ nghịch của nó thì lại nổi tiếng nhất trường cũ
Sáng hôm sau 7h
- CÁI CON BÉ KIA CÓ DẬY ĐI HỌC KHÔNG MUỘN HỌC BÂY GIỜ
Lúc này nó mới sực tỉnh chạy cuống cuồng làm vệ sinh cá nhân thay đồ đi học. May mà lúc đến bác bảo vệ đang chuẩn bị khóa cổng nên mới vào kịp. Ngồi cả buổi khai giảng buồn chán nên máy cô ngồi buôn dưa lê bán dưa cà
- Ê mày tao nghe thấy chúng nó nói lớp mình chuẩn bị có 3 người mới vào đấy. San nói
+ Nguyễn Thu Hiền( San): Con gái của hai vận động viên karate huyền thoại hiện đang làm huấn luận viên cho đội tuyển quốc gia. Vì được bố dạy karate từ nhỏ nên nó rất giỏi võ nên đám con trai không ai dám động vào nếu còn muốn lấy vợ
Ami: Ừ tao thấy mấy đứa trong lớp bảo trong số ấy có một người là con của người xây dựng trường này mà và là cháu của hiệu trưởng trường mình nữa
- Ui quan tâm làm gì trường này toàn người nổi tiếng thêm 3,4 người nữa cũng có chết được đâu



Được cảm ơn :
2
:
Ngày tham gia :
27/10/2014
:

  • Thành viên mới
Được cảm ơn : 2
Ngày tham gia : 27/10/2014
CHAP 4: OAN GIA NGÕ HẸP
Vào trong lớp
-Tất cả trật tự! Giong cô giáo chủ nhiệm hét lên. Tiếng của cô như cái loa phóng đại thủng cả mạc nhĩ
+Cô giáo chủ nhiệm lớp 12A là Nguyễn Thị Liền bọn lớp thường gọi là mì ăn liền hoặc bà chằn thế kỉ, bà la xác vv mây mây….
Tất cả lớp im phăng phắc không dám ho hoe lấy nửa lời chỉ nghe thấy tiếng ruồi muỗi bay. Cô lên tiếng:
- Lớp ta có 3 học sinh mới chuyển đến. Các em vào đi
- Chào các bạn mình là Đỗ Tiến Dũng mọi người cứ gọi mình là Gin. Rất vui được gặp các bạn
- Chào mọi người mình là Hoàng Tuấn Long mọi người gọi mình là Key
- Chào. Tôi là Lâm Bảo Thiên cứ gọi là Tino
Tất cả mọi người trong lớp ồ lên một tiếng vì Tino là ca sĩ hot nhất hiện này ca khúc của anh đứng đầu tất cả các bản xếp hạng
Bỗng nhiên từ đằng sau cái Bùi từ đâu chui ra trườn lên bàn tôi
- Wow đẹp trai thế chắc chắn phải thuộc về tao cấm chúng mày tranh đấy tao nói trước.
+ Trần Yến Bùi: có nước da bánh mật phải nói là đen được chúng nó đặt cho biệt danh là châu phi.Có đôi mắt to giống mắt ếch ý, người gầy, cao không xấu lắm nhưng lại trải qua mười mấy mối tình lâm li bi đát bị bệnh hám trai. Để tôi kể cho mà nghe nhé:
- Đẹp cái con khỉ ý xấu mù hay mày bị mù màu đấy. Tôi nói
- Chết hôm nay con này chưa uống thuốc bệnh hám trai lại tái phát. Cái chi thêm vào.
- Ê Bùi có cần tao mua thuốc nhỏ mắt cho không tao thấy bệnh mày nặng lắm rồi đó. Hiền a dua theo:
- Trời ơi tao biết cái tính đấy của mày mà lại I đớp you nó rồi ý gì tao nhìn cái mặt mày là tao biết.Bùi tức quá chém lại mấy câu:
- Tất nhiên rồi anh đẹp trai thế làm sao mà tao bỏ qua được phí một đời trai trang lắm.
- Ê có mà chúng bay bị cận đó ui đẹp trai quá đi mất thôi bỏ thằng Minh yêu anh này được đấy ( đúng là hết thuốc chữa)
- Em ngồi cạnh lớp phó học tập nha. Như em phải giúp đỡ bạn đấy. Cô giáo nói
- Ôi sao mà đen đủi thế. Đúng là số con mực mà. Tôi thầm trách ông trời bất công quá
- Mày sướng nhá được ngồi cạnh hotboy của lớp. Bùi rên lên
Hot boy á có mà hot gay ý tôi chả thấy cậu ta có gì đẹp cả.Nhưng vẫn hơn đứt mấy thằng khỉ vượn của lớp, thằng Nam lớp trưởng của lớp béo như con lợn không hiểu sao nó lại học giỏi thế không biết nhìn thì chẳng khác nào tấn mỡ di động.
Thằng Hoàng thì lại gầy như cá khô ý sao không đắp cho nó một ít thịt của thằng Nam nhỉ. Nói về độ nghịch của nó thì miễn bàn ngày nào mà chẳng đội sổ tuần nào mà chả viết bản kiểm điểm tháng nào chẳng mời phụ huynh năm nào mà hạnh kiểm trung bình. Thằng thì lại là cá cận trông đến là ngu cộng thêm cắt quả đầu như cái nồi úp ngược lên đầu thật không còn từ nào diễn tả được độ ngu
Mà nhìn tổng thể thì hội con trai trong lớp nhìn chẳng khác nào vườn bách thú di động cả.
Ngồi cả buổi mới để ý ra hình như tên Bảo Thiên bị câm chẳng nói chuyện với ai cả. Còn mấy em trong lớp cả buổi ngắm cậu ta mắt em nào cũng hình trái tim hết. Còn bày đặt hỏi làm quen xin số… nhưng tất cả chỉ nhận được sự im lặng của một cái xác không hồn.
CHAP 5: ĐỤNG ĐỘ
7:30 pm
- ỐI MẸ ƠI MUỘN HỌC MUỘN HỌC
Vẫn như mọi ngày cái tính ngủ dậy muộn không thể bỏ được. Nó đang vắt chân vắt cổ lên chạy cấp tốc đến trường
- Cầu cho ông bảo vệ chưa khóa cổng
Đến nơi, cái cổng trường to đùng màu xanh đã được đóng kín mít đến con ruồi cũng có thể bay qua. Đất hỡi mẹ ơi bây giờ chỉ còn một cách chui qua lỗ chó. Vì cái lỗ ấy rất nhỏ nên phải uốn dẻo người thôi. Ôi sao mà không vào được thế này. Ơ cái lỗ đã bị bịt kín thôi xong đời tàn rồi huhuhu làm thế nào bây giờ chẳng nhẽ trèo tường hoho ý hay. Sau một hồi loay hoay nó trèo qua rồi đu cái cây gần đó rồi nhảy xuống
- Sax, nhìn mình chẳng khác nào khỉ leo cây cả. Thôi kệ muộn học rồi chạy thôi
- Em Yumi
- Giật cả mình
- DAAAAAAAA thầy gọi em
- Tại sao hôm nào em cũng đi học muộn thế
- Dạ hôm qua có đám ma con cô em bên họ nội của bà bac, chị em con dì con già họ ngoại của ông anh kết nghĩa của ông cố em
-Thôi đừng lôi thôi nữa. Tí nữa tôi sẽ gọi cho bố mẹ em. Cuối giờ quét sân trường.
- Thầy ơi đừng làm thế, khổ em lắm nhà em khó khăn về kinh tế suy sụp về xã hội em rất thương mẹ em không muống để mẹ buồn . Nó nói với bộ mặt diến kịch hơi xị xuống , quả là tài tình.
- Thôi ngay đi tôi quen với cái bài này rồi.
- Thật mà thầy.
-Để tôi nói cho em nghe nhé.Mẹ em làm giảng viên trường đại học Havar. Bố em làm giáo sư tiến sĩ học viện hàn lâm. Gia cảnh thì không đến nỗi nào
Trời đất ông ta biết hết hồ sơ lý lịch của mình hichic nói dối kiểu gì bây giờ ông ta mà gọi cho bà chằn ở nhà thì chỉ có nước nhảy lầu. Trên đời nó trời không sợ đất không sợ nhưng nó lại sợ nhất là bà chằn đang ở nhà . Cái ông giám thị chết tiệt ta thù ta thù. Đã 30 tuổi đầu rồi mà vẫn chưa có vợ phải thôi vừa già vừa xấu lại còn lắm mồm nữa ai thèm ngó chứ và ông ta có 1 bí mật là ông ta bị hói đầu lúc nào cũng đội tóc giả haha ước gì có cơn gió bay mất tóc giả ông ta đi
Vuù…vuu………….
Sao mà linh thế vừa mới nói xong tóc giả trên đầu ông ta bị thổi bay lên ngọn cây. A quên mất chuồn thôi không đứng đây để ông ý đem ra hành hình à. Vừa vào lớp đã thấy Ami với Gin cười nói vui vẻ ta hận đáng hận
- Ê mày bị làm sao mà mặt như khỉ ăn mắm tôm thế, à chắc lại bị ông giám thị bắt ý gì
- Ông già lẩm cẩm ý như như bóng ma ý, trong trường bao nhiêu đứa đi học muộn thì ông không bắt lại bắt tao ông ý còn dọa sẽ gọi điện cho mẹ tao nữa
- Tao thấy mày sắp lên thớt rồi đấy
- 3..2..
Reng..reng….reng …Trùm khủng bố gọi
- Alo mama yêu dấu ạ
- CÔ GIỎI NHỈ_ Giong mama được phóng đại lên âm thanh to nhất khiến nó rơi cả điện thoại
- Có oo gì đâu mẹ
- Giỏi đấy. Đi học muộn 7 ngày thì muộn 6 ngày trong lớp thì ngủ gật, trọc phá thầy cô khiến 3 thầy cô xin đổi lớp, 2 thầy cô xin nghỉ việc
- hề
-Bây giờ muốn xử lý hình phạt nào đây
- Tha bổng ạ
- TỬ HÌNH
- Không được mẹ ơi con còn trẻ lắm còn chưa muốn chết đâu
- Trừ 50% tiền tiêu trong tháng nay, thế nhé
- Ơ mẹ ơi
Tút… tút
- Trừ 50% ăn bằng gì đây huhu tại ông giám thị

CHAP 6: BỮA TIỆC BẤT NGỜ
Sáng hôm nay tôi thức dậy sớm hơn mọi khi vì đêm qua tôi có ngủ được đâu, bây giờ mắt tôi đang thâm cuồng cả đây. Mà hôm nay thấy hắn cũng lạ thật nét mặt hắn có gì đó vui vui đừng bảo hắn vui vì hôm qua hòa tôi nhá, không thể nào hình như hắn có 1 hộp quà để trong cặp lúc lấy sách tôi nhìn thấy tính tặng cô nào đây đúng là tên biến thái
Tan học tôi đi về khi đi ngang qua phòng ca múa nhạc tôi nghe có tiếng người do cái bản tính tò mò tôi núp lại sau tường nghe
- Cô đã nói với em là cô không nhận tình cảm của em, em đừng như thế nữa chỉ khiến em thêm đau khổ thôi
- Phải làm sao để cô nhận tình cảm của em đây
Người phụ nữ kia chẳng phải là cô Hana sao còn cậu con trai kia không nhầm là tên Tino mình thù ghét sao
- Em vẫn còn là một cậu nhóc con gái vẫn còn nhiều sao em cứ đeo bám tôi làm gì
- Vậy trong mắt cô em chỉ là một cậu nhóc thôi sao, cô không thể coi em là một thằng đàn ông thích một người phụ nữ được sao
- Cô xin em đấy đừng như thế nữa, cô tin là bên cạch em sẽ có 1 người thích em và em luôn yêu người đó
- Nhưng người em thích là cô
- Đừng nói thế nữa cô sẽ không gặp em cho đến khi em nhận thức đúng về việc mình làm.- Nói xong cô Hana bỏ đi
Sao cơ hắn thích cô Hana chuyện động trời nha hehe có cái để đi buôn chuyện rôì. Mà hắn còn đứng đó làm gì nữa tính ở đấy bám theo cô ấy sao. à không hắn đang khóc từng giọt nước mắt chảy xuống khuôn mặt cậu ta. Xì con trai gì mà ẻo lả thế có gì mà phải khóc, tôi định quay người bỏ đi thì vấp phải đá ..BỐP.. Làm sao bây giờ hắn quay lại nhìn tôi với đôi mắt đỏ hoe, chuồn thôi hắn mà biết mình nghe được hắn sẽ giết mình để bịt miệng mất. Tôi chạy thật nhanh về nhà.
- Có muốn lấy lại 50% tiền tiêu vặt không- Giong mama đại tẩu vang lên như lóa sáng trong đầu tôi
- Dạ muốn _ mắt tôi lóe lên 2 hình chữ $
- Thế thì đi cùng bố mẹ đến 1 bữa tiệc
Lại tiệc tùng, tôi ghét nhất là đến chỗ đông người lúc nào cũng phải ngó nghiêng nhìn trước nhìn sau lắm chuyện. Nhưng vì 50% tiền tiêu vặt phải cố gắng hichic
- Còn không mau đi thay đồ đi, định mặc đồ này đi tiệc á mày muốn làm mất mặt mẹ à
Đồ tôi mặc trên người thì làm sao chứ. Tôi mặc 1 cái áo phông có hình đầu lâu bên dưới có chữ die cùng 1 chiếc quần jean rách màu xanh. Tôi thấy mặc thế này cho thoải mái
Lên đến phòng mẹ chuẩn bị quần áo cho tôi để ở giường. Oh my chúa váy..váy trên đời này tôi ghét nhất là mặc váy mà chiếc váy này còn là chiếc váy ngắn qua đầu gối nữa chứ . Và chiếc váy còn có màu hồng đằng sau đính chiếc nơ mặt đá sáng loáng. Tôi cũng ghét nhất là màu hồng trông thật ủy mị và màu tôi thích nhất là đen và trắng. Vẫn phải mặc vì 50% tiền
Bước xuống nhà mẹ nhìn tôi với ánh mắt khá hài lòng. Bà chọn thêm cho tôi một đôi dày cao khoảng 10 phân đi chập choạng suýt thì ngã
+ Tại bữa tiệc
Chiếc xe oto của gia đình tôi đỗ xuống một công ty to bự chảng. Vào trong thì toàn người nổi tiếng hội tụ đủ ở đây ai cũng ăn mặc lộng lẫy nước hoa sộc lên mũi khiến tôi cứ hắt xì mãi trang điểm lòe loẹt. Tôi thì đang khốn khổ với đôi dày cao gót mẹ chọn cho tôi. Nhìn tôi như dân đồng rừng mới ra thành phố làm sao mà bằng mấy người kia. Thôi bớt lảm nhảm gia đình tôi hiện tại đang đi đến gặp bạn cũ của bố tôi
- A Vinh lâu lắm không gặp- người đàn ông trung tuổi trông rất lịch lãm trong bộ vet sang trọng đắt tiền chào bố tôi
- Trương đây hả giờ đã thành tổng giám đốc rồi cơ à
- Ui dào ôi tổng giám đốc làm sao bằng cái chức giáo sư tiến sĩ của ông
- giới thiệu với cậu đây là vợ và con gái tôi
- Xin chào phu nhân- Ông Trương bắt tay mẹ tôi
- Chào ngài
- Chào cháu_ ông ta quay ra nhìn tôi
- Dạ cháu chào bác _ Tôi cũng đành gượng cười xã giao
- Con gái ông quả là xinh đẹp đấy
- Ông quá khen, nó nghịch như giặc ý tôi cũng đến bất trị với nó
Ông Trương vừa khen tôi xinh. Từ thủa lọt lòng đến giờ chưa ai khen tôi cả mà cứ nghe thấy có người khen như thế tôi rợn cả da gà
- Để tôi giới thiệu vợ và con trai tôi
Ông Trương hất tay ra hiệu cho 1 người phụ nữ mặc bộ đầm màu đỏ quý phái xinh đẹp và một cậu con trai. Ơ mà nhìn kĩ thì hình như là HẮN. Chết tồi giấu mặt đi đâu đây chiều nay minh vừa gây ra tội lỗi nhưng không thể nào bỏ tiền mà đi được. Cũng không thể nói là tôi ham tiền mà tôi chỉ yêu tiền thôi tiền thì ai mà chẳng yêu chẳng quý có tiền là có tất cả những thứ tôi thích hehe. Quay lại chủ đề chính hắn đang nhìn chằm chằm vào tôi
CHAP 7: NGƯỜI QUEN
- Đây là vợ tôi Anli_ Cô ấy cũng bắt tay bố mẹ tôi
- Ơ Anli là cậu đúng không_mẹ tôi ngạc nhiên nhìn mẹ hắn
- Ơ Sim lâu lắm không gặp
- ừ cũng lâu lắm rồi từ hồi chúng mình học cấp 3 nhỉ
- Bao giờ mời đến nhà mình chơi nha
- Hèm thôi nào có gì nói sau_ Bố tôi lên tiếng cắt ngang
- Đúng rồi, à quên giới thiệu đây là con trai tôi Tino- ông Trương chỉ tay về hắn đang đứng như người tàng hình
- Cháu chào 2 bác _ Hắn lễ phép chào bố mẹ tôi
-Ôi con trai cậu đẹp trai _ Mẹ tôi thốt lên nghe suýt ngã
- Con cậu đẹp cũng không kém mà, hay chúng mình kết thông gia đi_ Câu này của mẹ hắn càng khiến tôi ngớ người
- Thế là tớ có con rể rồi_ Thật hết chịu nổi mẹ tôi
Để thoát khỏi tình cảnh này lên tôi ra chỗ ban công bên ngoài hóng gió. Trên tầng 20 thế này nhìn xuống chắc đẹp lắm. Tôi đang đi ra ngoài thì bị 1 bàn tay cầm vào
Tôi quay người lại
- Ơ anh_ tôi hơi ngạc nhiên
- Chân cô bị chảy máu kìa
Lúc này tôi mới nhìn xuống chân mình quả thực nó đang chảy máu. Đột nhiên hắn lấy một cái ghế gần đó kéo tôi ngồi xuống rồi tháo đôi dày ở chân tôi ra rồi nắn một cái
- Ai đau_ tôi nhăn mặt
- Không sao nữa rồi_ Nhìn mặt hắn lúc này lương thiện thấy phát sợ nhưng vẫn đẹp trai như mọi ngày. Yum mày đang nghĩ gì vậy tỉnh lại tỉnh lại mau
- Ừ cảm ơn_ Chẳng nhẽ hắn giúp mình mà không cảm ơn lấy 1 câu -_-
Tôi đặt chân xuống nền đất
- Thoải mái quá đi
Tôi mỉm cười mãn nguyện đúng là rất thoải mái hơn rất nhiều khi đi trên đôi dày cao gót kia
Hắn đang nhìn cô bé trước mặt hắn chẳng giống thường ngày hay chảnh chọe cáu khỉnh khi gặp anh chút nào làm hắn cảm thấy nhẹ lòng. Không hiểu sao khi ở cạnh cô bé anh thấy an tâm được làm con người thật của mình. Làm hawnscungx mỉm cười theo
Tôi hơi ngẩn người trước nụ cười của hắn quả thật rất đẹp
- Sao anh không cười như thế đi lúc nào cũng vác bộ mặt lạnh như tảng đá trông chả đẹp tẹo nào_ Tôi nói hơi bị hố thì phải
- Kệ tôi, ai như cô lúc nào cũng cười toe toét được_ hắn cáu khỉnh nói
- Sao chứ con người chỉ có một đời thôi phải vui vẻ chứ bi quan làm gì cứ cười như tôi thế này sẽ thoải mái hơn nhiều
- Thế cô chưa bao giờ khóc à
- Chưa_ Tôi làm câu nhạt toẹt
- Hôm nay cô nghe thấy hết rồi đúng không
Nghe thấy gì cơ. Thôi chết nghe thấy chuyện hôm nay hắn muốn hỏi tội mình làm sao bây giờ
- P..phải, anh thích cô Hana_ Sao tôi có thể thật thà đến thế cơ chứ
- Cô ý không thích tôi
- Thì anh phải kiên chì
- Đã 3 năm
- Sao 3 năm cơ á kinh nhỉ
- Tôi thích cô ý từ khi cô mới bước vào trường cũ của tôi
- Thôi chuyện của anh tự anh giải quyết, Tôi phải đi về_ Tôi không thích can dự vào chuyện người khác cho lắm nên để thoát khỏi hắn phải bịa cớ đi về thôi
- Tôi đưa cô về
- Không cần đâu tôi tự về được
- Bên ngoài rất nhiều kẻ xấu bố mẹ cô đang tiếp khách không đưa cô về được nếu cô bị làm sao thì…._ Mặt hắn nham hiểm biết ngay mà làm sao mà một con quỷ có thể biến thành thiên thần được chứ
- Được rồi anh đưa tôi về_ tôi miễn cưỡng đồng ý
Kể ra hắn cũng tốt hơn bình thường lúc nào hắn cũng tìm cách hãm hại. Tôi không thể nào ngủ nổi khi nghĩ về hắn không hiểu vì sao mà miệng tôi cứ cười. Cảm giác này lạ quá



Được cảm ơn :
202
:
Ngày tham gia :
16/04/2014
:
Đến từ :
The Galaxy
:
avatar
avatar

  • Administrator
Được cảm ơn : 202
Ngày tham gia : 16/04/2014
Đến từ : The Galaxy
Mời bạn đọc lại Nội quy box Tiểu thuyết để thêm đầy đủ thông tin nha.




Sponsored content



Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Bình luận về bài viết

Bạn cần để bình luận về bài viết


Nếu chưa có tài khoản bạn vui lòng tài khoản

Quyền hạn của bạn:
Bạn không có quyền trả lời bài viết

 
  • Create a forum on Forumotion | © PunBB | Free forum support | Report an abuse | Sosblogs