Truyện Sáng Tác - nơi tụ họp những cây bút trẻ có đam mê sáng tác và mong muốn tác phẩm của mình được đón nhận. Hãy đến với chúng tôi và thỏa sức chia sẻ những tác phẩm do chính bạn sáng tác!




Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3

Được cảm ơn :
19
:
Ngày tham gia :
08/12/2014
:
Tuổi :
22
:
Đến từ :
thái bình
:
avatar
avatar

  • Thành viên
Được cảm ơn : 19
Ngày tham gia : 08/12/2014
Tuổi : 22
Đến từ : thái bình
Chương 31: Cuộc sống bất công
Thiên Di nằm giường nhắm mắt viền thâm cuồng, hơi thở cô khó khăn lồng ngực khẽ đưa lên đưa xuống theo nhịp phập phồng, da cô đỏ ửng vị sốt, mái tóc xơ xác, lòng bàn tay bàn chân vàng lợt, những ngón tay khẽ run rẩy. Nhìn cảnh này Khôi Nguyên như chết nặng không lên lời, anh không dám tiến lại gần, tại sao lại nhanh như vậy, mới ngày nào cô còn tươi cười an ủi anh, bộ dạng cô hoạt bát là thế, nhưng cô gái nằm đây không thể là một, hơi thở cô gấp rút cố dành giật với tử thần. Tay Dực khẽ huých tay anh, anh chậm chạp bước vài bước ngồi bên giường, Dực nhăn mặt liếc  anh, tay Khôi Nguyên khẽ đưa ra kéo thân thể cô dựa vào lòng mình. Thân Thể cô nhẹ quá nhưng nóng như lửa, đôi môi khô nứt nẻ trắng bệch, cô gầy đi nhiều anh không dám ôm mạnh. Hơi thở anh như nén lại để cô dễ hít thở, ngửi thấy mùi hương quen thuộc của anh, cô khẽ chớp mắt mở ra, hàng mi xơ xác lòng mắt vàng cùng gân máu đỏ, thấy anh cô khẽ nhếch môi cười. Giọng cô thều thào yếu ớt như tiếng gió.
Thiên Di – Sao anh lại đến đây chứ, em không muốn anh thấy em thế này.
Cô nói vậy nhưng ngón tay lại khẽ siết vào áo anh giữ, cố níu lấy mùi hương dễ chịu của anh, cơ thể anh mềm mại êm ái làm sao, từ lâu cô luôn đứng từ xa ngắm nhìn ngưỡng mộ anh, giờ anh ở rất gần cô anh còn ôm cô nữa. Anh nhớ khuôn mặt cô đứng ngăn cản đám kí giả, hét lên giải thích cho anh, anh nhớ khuôn mặt cô khóc xin lỗi anh, nhớ khuôn mặt cô phấn khởi mời anh lên sân khấu. Cổ họng anh nghẹn lại, khóe mắt cay cay, đầu anh khẽ cúi xuống tựa vào mái tóc ngắn của cô, mái tóc không còn mượt mà nữa. Cuộc sống thật bất công, có người đang sống năm lần bảy lượt đòi chết như anh thì không chết, cô gái tốt bụng đã cưu mang anh em Khôi Nguyên và Dực thì lại bệnh tật đày đọa muốn cướp đi, cái gì mà ở hiền gặp lành chứ, giọt nước mắt mặn chát khẽ rơi xuống đậu trên tóc cô thành giọt sương trong suốt rồi vỡ vụn. Khuôn mặt Thiên Di bình thản hơn, môi khô hơi mỉm cười. Dực mím môi quay đi, ngửa cổ lên trần chớp mắt, cố cười. Dực không buồn cũng không ghen, cậu chỉ vui khi Thiên Di thấy dễ chịu hơn, cậu vô tình thấy gương mặt nhỏ của Lệ Băng nép bên cửa nhìn vào, nét mặt trốn tránh như mình rất dơ bẩn không muốn ai thấy mình. Dáng Hà Thanh Thanh hớt hải chạy, người đàn bà giàu sang quý phái giờ đây đang thở hồng hộc, nét mặt bàng hoàng, bà che miệng ngăn tiếng nức nở, khóe mắt đã dần đỏ lên ướt át. Mọi người cố gắng yên tĩnh để cô nghỉ ngơi một chút. Khôi Nguyên nhăn mày, đột nhiên anh không thấy hơi thở gấp gáp của cô nữa, bàn tay cô bám vào anh cũng lỏng ra, mắt anh căng ra, thân trào lên cảm giác bất an lạnh lẽo, giọng anh run rẩy khẽ gọi.
Khôi Nguyên – Thiên Di , Thiên Di nói chuyện  anh nghe nào, em ngủ đấy à.
Dực nghe vậy quay vội người lại quỳ gối bên giường, vỗ má cô vài cái không thấy cô trả lời, mọi người cuống lên, mẹ cô cũng chạy lại tay bám vào chân cô, Lệ Băng cũng vội chạy tới rướn cổ lên nhìn vào. Thân thể cô bớt nóng rồi, Dực sờ tim cô vẫn đang đập, cậu mới thở hắt ra, môi cô khẽ mỉm cười rất hạnh phúc, có lẽ cô ngủ, hôm qua đến giờ cô đã rất mệt mỏi vì sốt rồi. Môi cô khẽ mấp máy nói mơ rồi cười. Các lời ngập ngừng đứt đoạn. Mọi người im lặng ngồi bên.
Thiên Di – Anh hát hay quá.. Dực chị giàu rồi…Lệ Băng đẹp quá…mẹ cha đánh con… đừng bỏ đi.
Khóe mắt cô lại rơi lệ xuống, Khôi Nguyên nhẹ lau cho cô, ghé tai cô khẽ hát một bài hát ru êm ái, Dực liếc qua nhìn khóe môi anh khẽ mấp máp theo giai điều bài hát đầy cảm xúc, lần đầu cậu mới biết đúng là anh ta hát rất hay, khóe môi anh ta rất tinh khiết không hề dơ bẩn, một giọng hát của thiên thần có thể cứu được người, chỉ có điều anh không phải thiên thần, chỉ là con người bình thường bị đời xô đẩy,nhưng mang trái tim lương thiện. Nét mặt cô dãn ra, hơi thở đều đều, thân nhiệt cũng dần dần giảm sốt. Chỉ cần cô sống việc gì cậu cũng sẽ chấp nhận, cậu chỉ hận không thể bệnh thay cô.
Do sắp nghỉ Tết nên chưa đến giờ thăm bệnh họ vẫn có thể lên được khoa H7 truyền hóa chất, bệnh viện chỉ cho phép một người nhà chăm sóc mặc áo vàng để đảm bảo an ninh cho tốt. Nhìn hành lang hun hút vắng bóng người, thật ảm đảm, tuy điều  hòa rất ấm nhưng vẫn thấy ghê rợn rùng mình, mỗi giường bệnh ở đây đều đã có người chết,các bóng ma bệnh viện ẩn nấp bi thương, chết vì bệnh tật là cái chết nghiệt ngã. Y tá đến họ phát 7 ngày thuốc kháng sinh cho cô cả bịch hơn chục triệu, cùng một đống bơm thuốc pha  sẵn nhìn lạ mắt, họ lại tiếp tục truyền máu cô vẫn ngủ ngon lành không hay biết gì.

Khôi Nguyên thơ thẩn đi như người mất hồn, môi anh nhếch lên cười cay đắng, cái gì mà thà bị tổn thương còn hơn tổn thương người khác chứ, cuộc sống toàn ngang trái đâu có công bằng. Cái gì mà ở hiền gặp lành chứ, Thiên Di tốt bụng hiền lành như thế mà cũng bị bệnh tật dày vò trong tuyệt vọng, ngay cả cha mẹ anh chết rồi người ta coi là rác rưởi, càng nghĩ anh càng thấy chua xót, một trái tim thuần khiết  cũng sẽ cuộc sống này dày vò mà vấy bẩn, cứ cố giữ lòng tự tôn để làm gì chứ, cũng có ai tôn trọng đâu. Cái lũ cạn bã đè đầu cưỡi cổ người khác thì cứ nhởn nhơ hưởng lạc , tại sao phải chấp nhận làm kẻ bị hại chứ. Tay anh nắm chặt đấm lên thân  cây sần sùi theo năm tháng mà rướm máu. Anh cảm nhận dòng máu trong người sôi sục muốn thay đổi sự nhu nhược trước đây.



Được cảm ơn :
19
:
Ngày tham gia :
08/12/2014
:
Tuổi :
22
:
Đến từ :
thái bình
:
avatar
avatar

  • Thành viên
Được cảm ơn : 19
Ngày tham gia : 08/12/2014
Tuổi : 22
Đến từ : thái bình
Chương 31 : Thay đổi
Đã không còn những chai rượu lăn lóc trên sàn nhà, ánh mắt Khôi Nguyên đã không còn thẫn thờ vô cảm với dòng đời, anh chăm chú nhìn vào máy tính tìm kiếm giải pháp. Anh quyết định sẽ mạnh mẽ hơn, đòi lại những gì thuộc về mình, anh phải giúp Thiên Di chi trả viện phí đắt cắt cổ, dù gì cô cũng đã cứu anh em họ khi kiệt quệ nhất. Tiền không phải tất cả nhưng không có tiền sẽ mất nhiều thứ, trên sách vở đôi khi chẳng sát với thực tế, bạn không có tiền đến bệnh viện đồng nghĩa với việc bạn bị bỏ mặc đến chết. Tất nhiên muốn kiếm được tiền cũng không phải dễ. Tuấn Kiệt nhìn Khôi Nguyên như biến thành người khác, bộ dạng anh chưa bao giờ bon chen với đời như thế, hắn nên mừng hay nên sợ. Kiệt giữ tay anh.
Kiệt – Tết rồi nghỉ ngơi đã.
Anh hất tay hắn ra, tiếp tục bấm máy tính xem tài liệu, môi nhếch lên nói nhẹ.
Khôi Nguyên – Cuộc sống chưa bao giờ ngừng nghỉ đợi ai.
Tay Khôi Nguyên do đánh máy nhiều mà đau mỏi, anh khẽ nhăn mày, tay bóp vai, Tuấn Kiệt liền đưa tay nắn giúp, anh khẽ liếc mắt nhìn hắn rồi tiếp tục gõ bàn phím, mắt anh đỏ lên vì nhìn màn hình nhiều. Chú anh biết anh chẳng có hứng thú gì nên đã cướp đoạt trắng trợn tài sản thừa kế của anh, anh cũng chưa từng đến công ty nên ông ta càng lộng quyền, các cổ đông cũng không thể lên tiếng bảo vệ một kẻ chưa từng vác mặt ra.  Khôi Nguyên dựa đầu vào ghế liếc nhìn Kiệt.
Khôi Nguyên – Sang năm mới tìm cho tôi một luật sư giỏi. Không biết bằng cách nào tôi phải lấy lại nhà.
Một người như anh cũng trở lên như vậy, hắn không thích, hắn muốn anh vẫn mãi là Khôi Nguyên có giọng hát lay động lòng người, có trái tim thuần khiết không màng sự đời. Anh khẽ nhíu mày hỏi .
Khôi Nguyên – Anh làm được chứ? Hay không muốn giúp vì sợ tôi không trả anh tiền.
Kiệt nhíu mày ôm vai anh khẽ nói.
Kiệt – Đừng nói chuyện tiền nong, tôi sẽ giúp cậu mà.
Anh nhếch môi cười đưa tay chạm vào má Kiệt, khẽ thơm vào má, nhìn hắn thăm do.
Khôi Nguyên – Tôi sẽ không ăn quịt đâu. Có qua có lại.
Hắn giờ có thể kiểm soát anh đơn giản bằng tiền, nhưng hắn không hề vui, lấy chính mình ra đổi trác, đối với hắn anh không rẻ tiền như thế, đúng là đời xô đẩy con người thay đổi.
Thiên Di đã bớt sốt, nhìn có vẻ tỉnh táo hơn, khỏe hơn chút cô nói rất nhiều, cười rất nhiều, cứ như sợ người ta lấy mất. Dực rất vui, ngồi bên khẽ vuốt chải tóc cho cô. Lệ Băng phải đi làm để có tiền chi trả viện phí, vẫn thường nấu cơm đến, nhìn Lệ Băng càng thêm tiều tụy và yếu đuối, cứ bước ra từ thang máy là mặt mũi như người say tái mét. Thi thoảng Thiên Di sẽ liếc ra cửa mong chờ ai đó đến, Dực khẽ nói.
Dực – Anh ta còn nhiều việc bận sẽ không đến thường xuyên được, khi nào rảnh sẽ đến sau, có gì gọi điện.
Cô cúi đầu đỏ mặt, sao cậu biết, tay Dực đưa thìa cháo ra, cô nheo mắt rồi nuốt. Thấy thương Lệ Băng yếu ớt nên cô nói để Dực chăm là được rồi, mẹ cô cũng tới chăm sóc cô, cô lúc đầu rất khó chịu nhưng nhìn Dực hay ngủ gật vì mệt cô đành chấp nhận, dù gì cô cũng gần đất xa trời rồi phải cho mẹ cô cơ hội chứ. Chẳng ai chết rồi còn mang hận làm gì cho mệt thân, trong thâm tâm cô vẫn muốn bàn tay mẹ chăm sóc. Dực học rất nhanh đã có thể thay y tá rút kim và thông ven khi tắc, hay chữa ống truyền khi chảy quá, cả phòng đều một tay cậu  coi truyền giúp. Mọi người đều yêu quý cậu, khen cậu rất nhiều rồi muốn giới thiệu bạn gái cho Dực, cậu chỉ đỏ mặt nói có rồi. Trông Dực lúc đó thật dễ thương cô khẽ mỉm cười. Đêm Giao thừa cô cười vui vẻ cùng chúc năm mới mọi người gọi cùng ăn cỗ toàn bánh kẹo, trái cây, khoanh giò và đồ do các nhà từ thiện tặng. Nhìn nụ cười của cô cậu thấy tràn đầy hạnh phúc, thì ra hạnh phúc đơn giản thế chỉ cần người đó manh khỏe cũng đủ rồi. Cô xoa đầu cậu, cậu không kêu ca chỉ cười.
Thiên Di – Sang năm cuối cấp học cho giỏi, thi vào trường tốt có tương  lai nhé.
Cậu muốn thi vào quân y  để không phải đóng học phí, nhưng cậu lại không có lí lịch ba đời trong sạch, mà người cha trong kí ức cậu thì không thể nào rồi. Cậu sẽ thành bác sĩ để chăm sóc cho cô, biết đâu nghiên cứu ra chữa bệnh này, nghĩ thế cậu khẽ cười bản thân vọng tưởng. Mẹ cô cũng bên cô, tay khẽ nắn chân cho cô, cô kêu rất tê mỏi. Điện thoại bà réo liên tục bà chỉ tắt đi, bà muốn bù đắp cho cô. Trước đây khi bà trở về lấy chút đồ rồi muốn nói vài lời với cô thì người đàn ông khốn kiếp đó đã nổi điên lên cưỡng hiếp bà ngay trước mặt con gái, đã vậy còn dọa sẽ chết chung cùng bà, bà quá sợ hãi mà bỏ chạy không ngoái lại. Lẽ ra bà không nên mặc cảm nên bỏ cô ở lại, lẽ ra bà phải ra sức đòi quyền sinh con. Nhưng thực sự Hàn Anh Thái cũng là người đàn ông nóng tính, bà đã không dám nhắc đến cha con cô chứ đừng nói đến đi tìm. Đến giờ gặp lại cô bà vô cùng ân hận.
Việc  tha thứ  so với hận một người dễ chịu hơn nhiều, giờ đây cô cũng có một vòng tay ấm áp của người mẹ, dù cô không nói ra, nhưng nhìn vẻ tủm tỉm cười trộm kia là biết rồi. Muốn Dực thấy cô khỏe cô đã ăn khá nhiều, nào là táo, giò bánh ngọt. Tường chừng mọi việc êm đẹp, ai ngờ mùng một năm mới cô đau bụng kêu, bụng cô cứ trương khó tiêu. Cậu phải kê chăn gối vào cô dựa, nhìn vẻ mặt cô không khác gì bà bầu nhăn nhó khi đẻ, tay cô bấm chặt vào ga giường lôi kéo, cô thở mạnh khẽ động lại đau. Cậu rối rít gọi bác sĩ, nhưng ngày Tết chỉ có đúng một bác sĩ  trực mấy khoa, y tá cũng ít. Mãi họ mới tới tiêm cho mũi thuốc  vào bụng. Sáng đến chiều  cô chưa  ăn gì cả, cô nằm vật vã mãi, y tá bảo ăn vào mới đỡ, cô nhìn đồ ăn mà sợ. Khi nằm nhìn Dực cô lại rơi nước mắt , Dực lại đe dọa.
Dực – Chị không được khóc, khóc lại ho, lại sốt.
Cô đưa tay quệt mắt.
Thiên Di – Chị có muốn đâu là tự nó chảy ra ý.
Cậu nắm tay cô, một tay vuốt tóc.
Dực – Nhìn chị khỏe ra em rất vui, chị thấy không bác sĩ điều trị giờ chị đã khá lên, chị phải tin vào bác sĩ đừng suy nghĩ gì nhé!
Cô khẽ gật gật đầu cười. Nhưng nước  mắt vì cảm động cứ rơi, cô nói dối do dùng thuốc nước mắt tự chảy, làm cậu lo lắng hỏi bác sĩ, họ lại phải kê thêm thuốc. Cô nắm chặt tay tự cổ động mình cô phải kiên cường mạnh mẽ, cô sẽ chỉ nghĩ đến chuyện vui  thôi,  tinh thần chính là yếu tố quan trọng nhất để chiến thắng bệnh tật. Phải thay đổi không nên chìm đắm trong sợ hãi. Phải đối mặt, cô tưởng tượng  bên ngoài những nhành cây đang đầm chồi nẩy lộc sau một mùa đông cành xơ xác oằn mình trong giá lạnh. Thiên nhiên đang thử thách sinh vật, dễ dàng từ bỏ thì chỉ có lụi bại. Dực cầm chậu xương rồng nhỏ bằng bàn tay lên cửa sổ, trên đỉnh có màu đỏ rực tươi tắn, Dực mỉm cười nói.
Dực – Chị thấy không trên sa mạc khô cằn  khắc nghiệt, nhiệt độ ngày đêm chênh lệch từ 20 – 30 độ C liền mà chúng vẫn chống chọi được, chị phải làm cây xương rồng đó nhé.

Cô liếc chậu xương rồng rồi nhìn cậu khẽ cười.



Được cảm ơn :
202
:
Ngày tham gia :
16/04/2014
:
Đến từ :
The Galaxy
:
avatar
avatar

  • Administrator
Được cảm ơn : 202
Ngày tham gia : 16/04/2014
Đến từ : The Galaxy
Bạn ơi, #1 phải có tên tác phẩm nha.




Sponsored content



Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang Thông điệp [Trang 3 trong tổng số 3 trang]

Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3

Bình luận về bài viết

Bạn cần để bình luận về bài viết


Nếu chưa có tài khoản bạn vui lòng tài khoản

Quyền hạn của bạn:
Bạn không có quyền trả lời bài viết

 
  • Free forum | © PunBB | Free forum support | Report an abuse | Create your own blog