Truyện Sáng Tác - nơi tụ họp những cây bút trẻ có đam mê sáng tác và mong muốn tác phẩm của mình được đón nhận. Hãy đến với chúng tôi và thỏa sức chia sẻ những tác phẩm do chính bạn sáng tác!




Được cảm ơn :
153
:
Ngày tham gia :
26/02/2015
:
Tuổi :
16
:
Đến từ :
Trái Đất
:
avatar
avatar

  • Super Moderator - Truyện Sáng Tác
Được cảm ơn : 153
Ngày tham gia : 26/02/2015
Tuổi : 16
Đến từ : Trái Đất

Ánh trăng
Tác giả: Ring

Phần 1

Chúa sinh ra đứa con cưng ngỗ ngược
Chịu tội hình đày đọa chốn nhân gian





Tôi đang trôi. Không phải trôi nổi trên biển nước, là lơ lửng vô định, bị cuốn theo dòng chảy mạnh mẽ nào đó chỉ cảm nhận được bằng xúc giác, chứ không phải thị giác. Tôi hệt đám lục bình lênh đênh trên sông, hay giống dải mây trắng vật vờ tồn tại trong chớp mắt rồi tan biến. Mọi thứ xung quanh tôi đều mong manh, tưởng chừng rất đỗi bình yên mà lại chẳng hề bằng phẳng.

Tôi nắm chặt tờ kết quả xét nghiệm, ngắm mãi, đọc đến hàng chục lần. Đêm hôm đó tôi đã tắt đèn leo lên giường, nhưng dù có thử bao nhiêu cách thì giấc ngủ vẫn không tìm đến. Tôi mở cửa sổ. Nhiệt độ đêm xuống thấp, gió hiu hiu khiến da tôi nổi rẩn. Ngoài kia trăng rất sáng. Rõ ràng tới khi thành phố đã chìm vào mộng, ánh trăng mới có thể phô bày toàn bộ vẻ đẹp lộng lẫy luôn bị đèn điện áp chế. Tôi mò lấy tờ kết quả, soi dưới trăng. Manh giấy dưới ánh vàng lấp lánh hệt ngọn lửa lạnh băng bùng cháy trong tay tôi.

Đông sắp tàn. Không còn mưa dầm dề, cũng không còn thời tiết cắt da cắt thịt. Tuy vẫn hơi se se nhưng nắng đã lên, sau bao lâu tôi lại thấy bầu trời xanh cao và trong vắt. Đợt thi học kì cuối cùng cũng xong. Tâm trí căng tròn được gột rửa, thay vào đó là khoảng trống hun hút rỗng.

Hôm qua thầy Tiến chỉ định tôi nhập viện. Thầy không cần giải thích nhiều. Với nguồn kiến thức mơ hồ của mình, tôi buộc phải tự hiểu và chấp nhận. Căn bệnh của tôi tiến triển, điều đó là tất yếu.

Người đã nói: Trời chỉ xanh trong một khoảng thời gian rất ngắn mà thôi. Người chẳng bao giờ nói sai. Khi Người cất cao chất giọng trong vắt, mọi điều Người nói sẽ thành sự thật.

Trời đã mưa vào ngày hôm sau, và ánh trăng cũng biến mất.

***​

Tôi ước mơ trở thành bác sỹ. Từ bé đến lớn, dù báo chí, người đời lời ra tiếng vào với ngành y, tôi vẫn giữ vững lập trường là muốn thi vào khối Y - Dược. Bằng sự nỗ lực, tôi nắm trong tay giấy báo của một trường đại học y với số điểm á khoa. Tôi nhớ mình đã òa khóc ngay khi biết điểm chuẩn của trường. Kể từ hồi đó đến giờ đã năm năm, nhưng chưa bao giờ tôi quên được khoảnh khắc ấy.

Tôi nhập học. Ngành y rất khổ sở, ai cũng bảo tôi thế, nhưng tôi đã bỏ ngoài tai hết thảy. Kì thực, tôi luôn nghĩ chỉ cần có đam mê là sẽ làm được tất cả. Môi trường đại học khác hẳn phổ thông, danh hiệu á khoa chẳng là gì so với hàng ngàn bộ óc thông minh đến từ khắp đất nước. Tôi học miệt mài, dành được học bổng. Tôi mơ tưởng về tương lai, tôi mong đến ngày mình nắm trong tay tấm bằng đại học như một báu vật vô giá.

Tuy nhiên, đến cuối năm thứ hai, bệnh viện chẩn đoán tôi mắc phải bệnh lý CML - Leukemia kinh dòng bạch cầu hạt. Tôi bàng hoàng đến thất thần mấy ngày liền. Ba mẹ bỏ việc đến tận trường, họ hàng điện về hỏi han liên tục. Trước đây ngoại trừ những lần ốm vặt thì tôi vẫn khỏe như vâm. Chưa bao giờ tôi thấy lo sợ như lúc này. Khoảng thời gian đó rất khó khăn. Ai cũng âm thầm nghĩ tôi sắp chết. Ngẫm lại cũng thấy buồn cười. Tôi tự nhủ hóa ra đời còn may chán mới để tôi phát hiện bệnh sớm như thế.

Mẹ một mực bắt tôi nghỉ học nhưng tôi phản đối. Tôi muốn học hết, lấy được tấm bằng tốt nghiệp rồi ra sao thì ra. Tôi vẫn có thể đi học, sinh hoạt bình thường, chỉ có mỗi tháng phải đến bệnh viện kiểm tra, cộng với thay đổi chế độ ăn và điều trị bằng thuốc. Gia đình cô chú ở gần, thêm nữa bệnh viện Trung ương cạnh bên trường nên mẹ nuốt nước mắt chiều theo ý tôi. Một ngày mẹ gọi tôi đến ba, bốn lần, lần nào tôi cũng cảm giác mẹ đang khóc.

Thế mà giờ đây Ông Trời lại ruồng rẫy tôi. Chỉ còn một năm nữa, vậy mà Ông cũng không để tôi toại nguyện. Bệnh của tôi chuyển cấp, nghĩa là tôi sẽ phải bắt đầu đợt hóa trị liệu đau đớn dài dằng dẵng.

Tôi đã không shock hay suy sụp. Người ở bên tôi, giữ cho tôi niềm hi vọng nhỏ nhoi. Người dang tay nâng đỡ tôi, để rồi tôi ngoan cố chẳng chịu từ bỏ. Từ thời điểm bị bệnh tật đày đọa, giữa bóng đêm, tôi gặp Người - một thiên thần trinh nguyên. Chỉ đơn giản là nhìn thấy Người, dõi theo từng hành động của Người, lắng nghe nhịp đập thổn thức, mỉm cười và lặng lẽ nguyện ước. Suốt ba năm trời tôi đã sống như thế, kiếp đời của một con chiên ngoan đạo.

***​

Thứ âm nhạc tôi yêu thích là nhạc Trịnh. Đẹp, sâu lắng và trữ tình. Tôi gia nhập câu lạc bộ Guitar, cũng học đòi sắm sửa một cây guitar cũ mày mò học. Mất gần năm tôi có thể chơi thành thạo. Trịnh Công Sơn, nhạc trẻ, nhạc đỏ hay dân ca, ngay cả Thánh ca cũng khiến tôi mê mệt. Gần đây tôi bỏ chơi vì chú tâm học tập. Thật lạ là hiện giờ tôi mong mỏi được đụng vào dây đàn lần nữa.

Tóc bắt đầu rụng. Bẩn quá, tôi quyết định cạo trọc cho sạch sẽ. Bạn bè đến thăm chẳng đứa nào cười, nhưng nhìn vào gương là đủ biết ngố tàu cỡ nào. Lớp trưởng thông báo kết quả thi học kì, tôi đứng thứ ba của lớp, nhưng rớt suất học bổng. Lũ bạn tôi lấy cớ đi lâm sàng, ngày nào cũng qua hỏi thăm.

Điều kiện không đủ thuê phòng dịch vụ, tôi phải nằm chung giường với một ông bác già. Phòng bệnh của tôi có đến tám giường, mỗi giường cứ hai, ba bệnh nhân. Không khí ngột ngạt, khó chịu, cộng với mùi hóa chất hăng hắc, gương mặt ai nấy đều u ám, khốn khổ. Mẹ xin cơ quan nghỉ phép chăm sóc tôi. Ở bệnh viện, thân nhân không có chỗ ngủ nghỉ. Nhiều lần tôi bảo mẹ về nhà cô chú cho khỏe nhưng sợ tôi buồn, mẹ ở lại. Tôi thương mẹ đứt ruột, song vẫn có mấy lần lỡ miệng to tiếng quát mắng mẹ. Khi cơ thể bị tra tấn bằng nỗi đau, tâm trí cũng chìm xuống, và tôi chẳng còn biết bản thân đã hung hãn thế nào để giải tỏa nỗi uất ức bóp nát trái tim.

Tôi ngủ, rồi tôi mơ. Tôi biết mình đang mơ, vì nơi đó tôi rất khỏe. Tôi mặc trang phục bệnh nhân, nhưng cơ thể lại nhẹ hẫng. Không đau đớn, không khắc khổ, tôi mang trong mình nhiệt huyết tuổi trẻ như ngày nào. Tôi đi theo tiếng gọi mơ hồ, tôi đến một nơi rất cao, gió lồng lộng cùng bầu trời sao hạ thấp. Vầng trăng vàng treo lơ lửng. Ở đó có Người, Người đã dẫn lối cho tôi tìm đến.

Thiên thần ánh trăng - tôi đã gọi Người như vậy. Chỉ là cái tên trong vô thức nghĩ ra. Bộ váy trắng tinh khôi, mái tóc dài đen óng, cơ thể thanh mảnh tắm mình trong miền sáng bàng bạc. Người gọi tôi, đàn tặng tôi một khúc nhạc. Nhạc Trịnh. Du dương làm sao! Ngón tay Người gảy nhẹ lên dây đàn, và tiếng guitar mộc mạc hòa vào điệu gió.

***​

Từ hồi bé, tôi đã có một mối quan tâm kì lạ với biển. Quê tôi ở miền núi, vậy nên biển là một nơi chốn lạ lẫm, kích thích sự tò mò về thứ gì đó không nằm trong tầm tay. Các bài văn, câu chuyện tôi viết đều liên quan đến biển, khá buồn cười vì thực tế 80% đều do tôi tưởng tượng. Tôi có được đi chơi biển vài lần, gần đây nhất đi cùng tụi bạn, song ấn tượng không mấy mãnh liệt. Tắm biển, dạo trên bờ biển, ngắm bình minh, ngắm hoàng hôn tôi đều đã thưởng thức, chỉ duy cảnh biển cùng trăng là chưa từng thấy. Xui xẻo năm nào tôi đi biển cũng có mưa lun phun, đêm đến trời đen kịt, sao cũng biến mất tăm. Lên đại học, nơi đây cũng lại một thành phố không có biển. Giữa khung cảnh xô bồ này, thứ duy nhất khiến tôi gần gũi là trăng. Đúng, có trăng. Trăng luôn hiện hữu, dù mờ nhạt so với ngàn vạn ánh đèn sặc sỡ, thì nó cũng có vẻ gì đó tinh túy, dịu dàng và mang hơi hướm đồng nội.

Bác tôi vào thăm, mang cho tôi con iPhone nguyên tem. Tôi phát hoảng khi nhìn thấy món quà xa xỉ. Gia đình tôi không thừa thãi đến mức chơi trội như thế, huống gì viện phí thuốc thang còn chưa đâu vào đâu. Chú bác họ hàng cũng đâu khá gì hơn, tôi nhất quyết không nhận.

- Mày bệnh, bác với mấy chú thương mày nên mới mua cho chứ bình thường đâu có mà chơi sang. Lấy đi, rồi ăn uống tĩnh dưỡng cho khỏe. Mày ra trường được bằng ưu thì thích gì bác cũng cho.

Bác lên giọng nạt nộ, nể quá nên tôi đành nhận. Run run đón lấy món quà từ tay bác, không hiểu sao tôi lại muốn khóc. Lần đầu tiên trong đời, niềm mong ước tầm thường của tôi đã thành hiện thực.

Tôi mân mê mãi cái điện thoại mới cứng, đến lúc nghe tiếng gọi mới sực tỉnh.

- Điện thoại cảm ứng nữa, chú mày “chơi” nhỉ?

Ông chú giường bên ho mấy tiếng, lại nhìn tôi tủm tỉm cười. Chú ấy vào viện trước tôi mấy hôm. Trong mười mấy bệnh nhân trong phòng, chú là người có tiên lượng khả quan nhất. Vợ chú từng khoe với tôi rằng bác sĩ bảo nếu cứ tiến triển thế thì khoảng hai tuần sau có thể xuất viện. Chú sống ở tỉnh lẻ, vùng biển, dân miền Trung, giọng nặng trịch. Tôi nghe chú kể nhiều về biển, về những chuyến câu mực, về bão biển. So với một người lớn lên cùng biển như chú ấy thì mấy bài văn của tôi thực sự đáng bị điểm kém.

- Bác cháu mới mua cho cháu! Bị ốm vẫn sướng chán! – Tôi đùa lại, cố làm giọng vui vẻ.

- Ừ, giá mà có điện thoại xịn xịn, chụp ảnh hai đứa con thi thoảng ngắm cho đỡ nhớ.

Chú giơ chiếc Nokia 1280 lên, cười khà khà, nhưng đôi mắt đã ươn ướt. Tôi bối rối nín lặng. Chú từng kể với tôi, gia đình chú xây xong căn nhà chưa được bao lâu thì chú phát hiện bệnh. Chú trụ được ba năm với thuốc thang, mới đây bác sĩ chỉ định nhập viện. Cả tháng nay vợ chồng chú bôn ba nơi đây, để lại quê nhà hai đứa con tự lo tự lập. Con gái lớn của chú năm nay lớp mười hai, sắp thi đại học, đứa con trai bé mới học lớp bốn. Kể về con cái, cô chú rơi nước mắt. Toàn bộ việc nhà việc cửa đổ lên đầu đứa con gái, đứa em còn quá nhỏ. Ăn học, nhà cửa, cúng lễ đều phải mặc hai đứa trẻ tự xoay sở. Được cái con gái chú học rất giỏi. Hình như chú kể rằng cô bé muốn thi vào khoa công nghệ thông tin của đại học bách khoa, lúc đó tôi có trộm nghĩ rằng cô bé này thực sự rất mạnh mẽ.

- Khi nào cháu ra trường, cháu đến dạm con gái chú!

Tôi cười toét miệng, chú cũng cười. Hai chú cháu cười rũ rượi. Lòng tôi tự dưng thấy vui vui. Vợ chú về quê ngày hôm qua, bảo rằng chỉ về hai ngày thăm con, thu xếp công việc. Cô còn nói rằng sẽ đem ảnh con lên cho chú. Chú tươi hẳn lên từ hôm ấy.

Tuy nhiên, chú đã đi ngay ngày hôm sau. Ra đi trong cô độc. Vợ chú không lên kịp, thân nhân cũng chẳng có ai ở bên. Chú mất vì tai biến mạch máu não. Toàn bộ phòng bệnh tôi rúng động. Ai cũng biết chú là người có tiên lượng tốt nhất trong số chúng tôi. Cái chết của chú như bàn tay tử thần chạm đến nơi sâu kín nhất trong trái tim. Tôi sợ, những người khác cũng sợ. Chúng tôi như con chim gãy cánh run rẩy trước mõm con cáo to lớn đang há rộng. Chúng tôi biết rằng cái chết gần ngay đây, đang ăn mòn cơ thể từng người một, và sẽ chẳng chừa lại một ai.

Lúc này, tôi muốn gặp Người hơn ai hết, để nghe tiếng đàn của Người, nghe Người nói về quá khứ, về hiện tại, nhưng tuyệt giao với tương lai. Tôi đứng bên bờ biển, tìm Người, nhưng vô vọng. Bão tố ập tới, thứ tôi cảm nhận được chỉ là nỗi kinh hoàng vô tận.

*** ​





Được sửa bởi Tinh Vân ngày Thu Mar 05, 2015 8:49 pm; sửa lần 4.

Được cảm ơn :
153
:
Ngày tham gia :
26/02/2015
:
Tuổi :
16
:
Đến từ :
Trái Đất
:
avatar
avatar

  • Super Moderator - Truyện Sáng Tác
Được cảm ơn : 153
Ngày tham gia : 26/02/2015
Tuổi : 16
Đến từ : Trái Đất
Phần 2


Em trai ít hơn tôi ba tuổi. Thằng nhỏ học Bách khoa, khoa Điện tử. Con so bao giờ cũng khờ khạo hơn con dạ, ông cha ta nói thế và tôi ngẫm lại thấy đúng. Tôi chỉ là thằng mọt sách ru rú trong phòng, hệt đứa tự kỉ. Em tôi thì trái ngược hẳn. Cu cậu giao tiếp rộng, chơi thể thao, mê mệt máy móc. Tuy hơi cứng đầu nhưng nó rất ngoan, ít ra tôi cảm thấy thế. Dù mạnh mẽ hơn, chưa bao giờ nó hỗn hào với thằng anh thư sinh yếu xèo này. Hai anh em trai, dù trái tính, cũng có một mối liên hệ đặc biệt không thể tách rời.

Sáng vừa mở mắt, tôi đã thấy em trai ngồi bên giường.

- Sao chú ở đây? – Tôi dụi mắt mấy lần để chắc mình không lầm.

- Đến thăm anh chứ sao! – Thằng em tôi cười hề hề. Khuôn mặt quen thuộc của nó lúc này pha thêm chút tinh quái khó đoán.

- Thế học hành?

- Em bỏ rồi!

Tôi trợn tròn mắt. Có lẽ sợ tôi xúc động quá có hại cho cơ thể, nó vội nói chữa:

- Sau thi được nghỉ mấy ngày. Em mới bắt xe hồi 4 giờ sáng.

Tôi và nó học cách xa nhau cả mấy trăm cây số. Từ hồi lên đại học, bọn tôi chỉ gặp nhau ở nhà, một năm hai lần Tết và hè. Cu cậu lớn phổng. Áo thun trắng phối cùng quần Jean sờn lộ nước da ngăm đen khỏe khoắn, tóc hất mái lệch, cu cậu bây giờ rất ra dáng sinh viên.

Bác sĩ gọi mẹ tôi lên phòng để trao đổi. Thằng em ở lại trông tôi, nó vừa dán mắt vào cái iPhone, vừa ríu rít khơi chuyện.

- Em có người yêu rồi, anh ạ! – Nó toe toét. – Tốt bụng, dễ thương thôi rồi!

Tôi phì cười:

- Có khi chú đưa vợ ra mắt trước bác cũng nên.

- Chắc thế còn gì!

Hai anh em cùng cười vang. Cứ ai ở cạnh cũng bị cái tính khôi hài của cu cậu đốn ngã. Hiếm khi thấy cu cậu nói về một cô gái, tôi chắc chắn tình cảm của nó là thật.

Đột nhiên, một cảm giác lạnh lẽo rợn lên trong tôi. Tôi đưa mắt nhìn trần nhà, nói bâng quơ:

- Lo học cho tốt, sau này nhớ chăm nom ba mẹ!

- Không, anh là con cả, anh đi mà làm nghĩa vụ. Em là con thứ, sau khi lấy vợ em phải ra ở riêng.

Câu nói cay nghiệt của nó làm tôi giật mình. Tôi quay về phía em trai tôi, thấy nó đang cau mày nhìn thẳng mắt tôi, với bộ mặt nhăn nhúm.

- Sao bất hiếu thế? – Tôi gượng một nụ cười. – Lỡ anh có làm sao…

- Im nhé! Nói thêm nữa là tức luôn nhé!

Cu cậu ngắt lời tôi không thương tiếc. Mặt nó đỏ rựng như trái gấc chín.

- Chú khóc hả? – Tôi luống cuống.

- Vớ vẩn! – Nó quay mặt đi nơi khác. – Ba mẹ nghe thấy là buồn lắm biết không?

Chúng tôi im lặng rất lâu. Khoảng thời gian đó dài như chục thế kỉ. Mẹ vẫn chưa về, không ai giải tỏa tình trạng căng thẳng giữa hai anh em tôi.

- Thì anh nói đại thế thôi!

Tôi hạ giọng làm hòa. Đúng lúc đó mẹ vào, dáng đi thất thểu và đôi mắt sưng húp. Thằng em tôi kéo mẹ ra ngoài, nói dăm ba câu rồi khuất bóng sau hành lang. Nó đã không bắt chuyện với tôi suốt cả ngày hôm ấy.

Mẹ ngồi xuống, mở miệng cười ngượng nghịu. Tôi cũng muốn giả bộ vui vẻ nhưng cơ mặt cứ cứng đờ. Tôi nói thẳng:

- Bảo thằng út về đi, con chưa có chết, mắc gì phải bỏ học.

Mẹ tròn mắt ngạc nhiên, sau đó cũng nhẹ nhàng gật đầu. Nhìn tôi một lúc, đột nhiên mẹ che miệng, bắt đầu khóc. Mẹ nuốt tiếng nấc, bịt miệng chạy vội ra hành lang. Mẹ không muốn tôi biết rằng mẹ khóc.

Mẹ luôn yếu đuối. Đã có thời tôi hứa sẽ không bao giờ làm bà khóc. Tôi luôn khắc ghi điều đó tận sâu tâm khảm. Mẹ là tất cả những gì tinh túy nhất đối với tôi. Vậy mà giờ đây, thân xác này khiến bà tuyệt vọng, hơi thở này đang quất từng nhát roi lên lưng bà, dòng máu này rút cạn nước mắt của bà, sự sống của tôi đang dày vò người phụ nữ tôi yêu thương nhất.

Cơ thể tôi nặng như thúng đá tảng đè lên. Các khớp xương đau nhức, môi khô khốc, tay bầm tím đầy những vết kim tiêm và catheter. Tôi đã không còn cảm nhận được mùi vị, không còn biết đến niềm vui cuộc sống có người thân cạnh bên. Tôi sắp lìa đời, hiểu điều đó khiến tôi thêm bội phần đau đớn. Thay vì đau, tôi muốn chết. Chết thật thanh thản, tim ngừng hoạt động, não bất hoạt, dây thần kinh vô dụng, và tôi sẽ thấy thoải mái hơn.

Ngày ngày thu mình giữa bốn bức tường trắng, lòng tôi trỗi dậy ham muốn ngớ ngẩn là ngắm bầu trời. Trong xanh hay âm u, hoặc đen huyền, hoặc lóng lánh với ngàn vạn tinh tú, chỉ cần ngắm thật rõ, chỉ cần âm thầm thu gọn vào đôi mắt, chỉ cần hạnh phúc là bầu trời vẫn sừng sững ngay phía trên đỉnh đầu, thế thôi đã là quá đủ. Tôi vẫn thường liếc trộm ô cửa sổ duy nhất trong phòng bệnh, mong tìm thấy một mảnh trời đi lạc. Người ở đâu, Người đã mang cả trời cao bay về đâu?

***​

Ngày bé, có lần em trai tôi trèo lên cây sung mọc bên bờ ao, lỡ trượt chân rơi tõm xuống. Tôi đứng trên bờ thấy nó vùng vẫy cũng lao xuống cứu. Nó năm tuổi, tôi tám tuổi, chẳng đứa nào biết bơi. Bọn tôi hét to kêu cứu. May thay ba mẹ đều ở nhà, nghe tiếng kêu mới chạy ra. Ba tôi mặc nguyên quần áo nhảy xuống lôi hai đứa lên, trong khi mẹ tôi gào khóc đến họng khản đặc. Sau lần đó ba tôi ốm cả tháng, còn hai anh em bị cấm đi chơi. Hồi ấy trí óc non nớt trẻ thơ ngập tràn niềm hờn dỗi vu vơ với hai đấng sinh thành, nhưng tới giờ khi đã nên người, thứ chúng tôi cảm nhận được lại là tình yêu thương vô hạn.

Ba tôi xuất hiện ngày hôm sau, mang cho tôi cặp lồng cháo bồ câu.

- Bà dì gửi ra mấy cặp bồ câu, nói cu anh tĩnh dưỡng cho khỏe. Ba vừa từ nhà cô Hường ra.

Cô Hường là em gái ba tôi. Vợ chồng cô sống gần đây nên đồ ăn thức uống của tôi rất đàng hoàng. Mấy năm qua nhờ ơn cô chú nên tôi mới trụ được. Cô qua thăm tôi hằng ngày, thi thoảng đổi ca để mẹ tôi về tắm rửa ăn uống.

Mùi cháo không át được mùi hóa chất. Mẹ bón cho tôi mấy thìa, đắng miệng nên tôi bảo ngừng. Dù lưỡi hầu khô cứng tôi vẫn gật gù khen ngon. Mẹ rót nước cho tôi uống, nhưng uống vào lại bị sặc. Tôi nôn hết thức ăn lẫn thuốc ra ngoài.

Hóa trị xong đợt này, tôi sẽ được phẫu thuật ghép tế bào gốc. Lịch mổ đã lên sẵn. Chi phí và người hiến tủy cũng đâu vào đó. Từ giờ đến ngày ấy mọi việc tôi làm được là cố tận hưởng những giây phút hạnh phúc hiếm hoi bên gia đình, với cơ thể gần mục nát.

- Ba vào làm chi ba? – Tôi hỏi.

Ba ngồi xuống bên tôi, cười:

- Thăm chứ làm gì. Có gì giúp mẹ mày một tay chứ mỗi bà ấy ở đây, lo không nổi.

Ba chợt im bặt, dường như mới biết mình lỡ lời. Tôi đành coi như không hiểu, nói lảng chuyện khác. Ghép tủy, cơ hội là 50-50. Nếu may mắn ca mổ thành công mĩ mãn, tôi sẽ kéo dài sự sống thêm được khoảng 4-5 năm. Có thể bệnh sẽ tái phát, cơ thể tự đào thải tế bào mới, hay gặp thêm biến chứng sau ghép tủy. Hoặc tôi sẽ chết ngay trên bàn mổ. Thật tệ hại là mình học y, tôi chua chát nghĩ, nếu không có lẽ ba mẹ sẽ nói dối tôi và tôi đã không phải mang trạng thái u uất này.

Mẹ và em trai về nhà cô Hường, ba tôi ở lại trông tôi. Hai cha con chẳng nói gì nhiều, toàn mấy câu vô thưởng vô phạt. Trong nhà, ba tôi thân với em trai hơn, tôi trầm tính nên rất ít nói. Tôi tách biệt khỏi những buổi câu cá, săn chim, soi ếch… của ba và em, cũng thường chỉ dám lặng im nhìn họ tán thưởng về một trận bóng, một con chim mồi đẹp đẽ… Tôi cũng không khép nép bên mẹ, dường như tôi là một cá thể khác biệt hẳn trong gia đình bốn người. Tôi không biết liệu suy nghĩ đó có sai, nhưng rõ ràng, sự săn sóc đặc biệt của gia đình khiến tôi thấy vô cùng dễ chịu, tuy rằng đôi chút lạ lẫm. Tôi chợt nảy ra ý tưởng về một câu chuyện lãng xẹt rằng bất thình lình tôi sẽ chết ngay tại đây, lúc này, giữa sự bàng hoàng của ba, của tất cả mọi người.

Tôi nghĩ đến việc bàn chuyện nghiêm túc, và tôi nói với ba:

- Nếu lỡ con chết, ba đốt cây đàn theo cho con nha ba!

Ba tôi hơi ngẩn người, nhưng rồi ông bình tĩnh hỏi lại:

- Sao thế?

- Cái iPhone cho thằng út, sách vở dành lại cho mấy đứa học khóa sau. Quần áo mới con cũng chẳng cần nhiều, mấy thứ còn dùng được thì cứ dùng, không cần đốt theo đâu, ba ạ!

- Ừ!

Ba tôi đã đáp như thế, từ tốn. Câu trả lời của ba không làm tôi tức giận, ngược lại tôi thấy rất nhẹ nhõm. Ở bên mẹ, bên em trai, tôi không được mở miệng nói gở hay bàn lùi. Họ sợ hãi rằng đó là lời trăng trối của tôi, rằng lỡ may Ông Trời sẽ nhầm tưởng đó là một điều ước, rằng tôi sẽ chết theo những gì tôi nói. Còn giờ, ba đã để cho tôi được nói. Tôi nói rất nhiều, nói hết, nói liên tù tì, nói toàn bộ những gì còn tắc nghẹn trong lòng. Tôi không muốn chết trong tức tưởi, tôi ghét cái chết, nhưng tôi muốn chủ động, tôi sẽ đón nhận số phận một cách bình thản, hả hê rằng điều đó chẳng thể nào làm tôi nuối tiếc. Cứ thế, chiều hôm đó, ba và tôi đã có cuộc nói chuyện tuyệt vời nhất trần đời. Ông để tôi giãi bày tất cả, ông lắng nghe tôi, ông ghi nhớ những gì tôi nói. Đó là một cuộc trò chuyện bí mật, giữa con trai và người cha.

Tôi gặp Người vào tối hôm đó. Người đứng kia, bên mép vực, lặng lẽ nhìn tôi bằng ánh mắt u buồn. Với chuyển động nhẹ tưng như đang bay, Người ngồi xuống, ôm cây đàn vào lòng. Người gảy một khúc nhạc kì lạ, Người hát. Giọng hát của thiên thần truyền tới từ địa đàng thuần khiết. Ánh trăng bọc quanh Người, làm nổi bật những đường viền huyễn hoặc. Thiên thần cất cao tiếng ca, theo làn gió hiu lạnh, thổi vờn qua tóc, thầm nhuần vào tâm can tôi. Bóng trăng im lìm gặp gỡ tia sáng lấp lánh nơi khóe mắt Người. Tôi và Người đã bắt kịp nhau ở góc khuất xa thẳm của thế giới cô quạnh. Tôi ngồi im như thế, đối diện Người, rồi chợt phát hiện các vì sao đang rơi. Nhiều lần tôi vươn tay chụp lấy ánh sao, nhưng lại chẳng bao giờ chạm thấy. Một cơn gió ào qua, hất tung lên cơ thể tôi vô số dải óng ánh kì lạ. Là bóng tối, là trăng, là bài hát thiên đường gửi tặng cho linh hồn lạc lối. Tôi đắm mình trong khung cảnh đó, tưởng chừng vô tận.

Ấy chính là lần cuối cùng tôi còn nhìn thấy Thiên thần ánh trăng.

***​

Tôi hai mươi ba tuổi, đã sống một cuộc đời trầm luân, cái còn bám đuổi bên cạnh không phải là nuối tiếc về tuổi trẻ, mà là nguyện ước về tương lai. Thu tàn, đông tới, thời gian gập ghềnh theo bước chân chệnh choạng, theo hơi thở gấp rút và niềm mong chờ mòn mỏi. Mọi người đã đi trước rồi, tôi vẫn còn dềnh dàng sải bước. Tôi rớt lại sau, ngắm bóng lưng của những người thân yêu lấp ló phía xa, vật lộn cùng mặt đường vô cảm, cùng dòng chảy cuồn cuộn, níu chặt cơ thể với ý niệm quật ngã kẻ hành hương. Tôi không biết chắc mình đang ở đâu, không chắc rằng mình đi đúng hướng, tôi chỉ biết là tôi phải đi. Ngày lại ngày, tôi rảo bước tới khi đôi chân mỏi mệt, khi thân xác rã rời, khi cặp mắt nhòe nước. Có lúc sức lực kiệt quệ, bị dòng chảy cuốn trôi, lao vào bóng tối, phó mặc cho số phận đưa đẩy, sống vật vờ giữa màu đen và hi vọng về bến bờ xa tít. Tôi chắc chắn mình còn tồn tại. Tôi ở đây, ở giữa màu trắng tinh khôi, giữa dòng đời tất bật, giữa vô số bờ vai lướt qua và đang suy nghĩ về thế giới, về sự tồn tại.

Tôi đã mơ, mơ rất nhiều lần, nhưng Thiên thần đã không còn tới tìm tôi. Người bỏ tôi, hay Người đã hoàn thành nhiệm vụ đối với tôi? Người không nói, cũng không để lại chút vương vấn ban tặng kẻ phàm trần. Vĩnh viễn, Thiên thần ánh trăng biến mất. Những cơn mộng khác xâm chiếm tâm trí tôi.

Tôi mơ về thời thơ ấu. Tôi và em trai dành nhau chiếc cốc sứ in hình chuột Mickey, lỡ tuột tay vỡ tan tành. Tôi gối đầu trên đùi mẹ, lim dim mắt, để mặc mẹ vuốt nhè nhẹ lên tóc. Tôi đứng cạnh ba, nghe ba kể về loài cá thờn bơn, về chim trĩ. Tôi háo hức ngắm từng bức ảnh du lịch biển của bác cả. Tôi vòi vĩnh cô Hường chỉ để mua một gói mì tôm. Tôi đã cười thoải mái như thế, khi tôi là một đứa bé. Tôi đã khóc thật ngon lành khi tôi không vướng bận gì về cuộc đời. Hệt một cuốn phim quay chậm, từng phân đoạn, từng bước ngoặt tôi trải qua đang hiện ra tuần tự. Là lúc tôi được nhận quà sinh nhật, lúc tôi vui mừng khoe thành tích xuất sắc, khi tôi mang về giấy chứng nhận học sinh giỏi, và khi tôi nắm tờ giấy báo đại học trong tay. Rồi những khuôn mặt thân quen, có thầy cô, có bạn bè. Tôi đang ngồi trên ghế, ôm lấy cây guitar gảy một khúc nhạc. Tôi thả mình theo lời ca, để giọng hát đưa nỗi niềm đi xa. Khi tôi hát, người ta cũng hát. Khi tôi ngừng hát và trầm mặc đung đưa theo tiếng đàn, có ai đó đã sụt sùi.

Đêm ấy tôi khóc. Có lẽ là khóc theo tôi trong giấc mơ. Tỉnh dậy, tôi thấy gối ướt sũng, còn mắt ráo hoảnh, hơi nhức.

Trời chưa sáng hẳn. Mọi người vẫn còn say giấc. Thi thoảng có tiếng ai đó cựa mình, tiếng ho khan hay tiếng còi xe ngoài đường lớn. Tôi nhổm dậy, mở to mắt, đảo quanh không gian mờ mịt. Dường như trong bóng tối chỉ có mình tôi. Thân thể vẫn nặng nề, cơ khớp đau nhức, tôi biết mình chẳng còn mơ. Tôi dán mắt vào khung cửa sổ kính duy nhất trong phòng, vốn đã bị rèm che kín. Khác với màu đen của màn đêm, nơi đó có chút ánh sáng. Là ánh trăng? Không, không phải. Thứ ánh sáng trong mắt tôi đâu mong manh, nó tinh khiết và khó bị tan vỡ. Có khi chỉ là ảo giác, nhưng tôi thấy nó đang xao động, sự dịch chuyển nhỏ bé hầu như không thể nhận thấy, lùa dần vào cơ thể tôi, quyện vào nhịp đập trái tim tôi. Tôi thử đưa tay về phía trước, đơn giản tôi đã chạm vào nó, nhưng cũng hệt rằng nó đang cách xa tôi trăm ngàn cây số. Như con thú ăn đêm bị ánh trăng nhử khỏi hang, cái thứ ánh sáng xa vời đó đang gọi tôi. Tôi nhắm tịt mắt, hít thật sâu, ép lại niềm xúc động cuộn dâng trong từng mạch máu. Tôi nghĩ rằng tôi đang trôi.

Tôi lẩm nhẩm hát. Giữa đêm sâu, tiếng ca đó giống như lời chú nguyền. Dù tôi có bắt chước thiên thần, dù tôi có tôn sùng tạo hóa, tôi cũng chỉ có thể thì thào với bóng tối bằng những từ ngữ vô thanh.

“Chúa sinh ra đứa con cưng ngỗ ngược
Chịu tội hình đày đọa chốn nhân gian
Cặp mắt to tròn đem giọng hàm oan
Sống làm sao nơi dương trần thế thái?...”​


---


Gửi tặng Người, cùng những mảnh đời lầm lũi kiếm tìm ánh sáng cuối đường hầm. Một ngày nào đó phép màu sẽ xuất hiện, không phải từ một ông Bụt, hay một bà Tiên, đó là kết tinh từ tấm lòng đẹp đẽ của Người, nỗ lực cao quý của Người và tình yêu thương vô bờ bến họ dành cho Người



Được cảm ơn :
33
:
Ngày tham gia :
03/05/2014
:
Tuổi :
18
:
Đến từ :
Đảo Cô Hồn
:
avatar
avatar

  • Moderator - Box Truyện Ngắn Sưu Tầm
Được cảm ơn : 33
Ngày tham gia : 03/05/2014
Tuổi : 18
Đến từ : Đảo Cô Hồn
Bạn ơi bổ sung:
- Tên truyện
- Tác giả nhé





Được cảm ơn :
153
:
Ngày tham gia :
26/02/2015
:
Tuổi :
16
:
Đến từ :
Trái Đất
:
avatar
avatar

  • Super Moderator - Truyện Sáng Tác
Được cảm ơn : 153
Ngày tham gia : 26/02/2015
Tuổi : 16
Đến từ : Trái Đất
Cảm ơn Mai đã nhắc. Vân vụng quá.



Được cảm ơn :
61
:
Ngày tham gia :
30/04/2014
:
Tuổi :
18
:
Đến từ :
Đồng cỏ hoang vu
:
avatar
avatar

  • Super Moderator - Truyện Sưu Tầm
Được cảm ơn : 61
Ngày tham gia : 30/04/2014
Tuổi : 18
Đến từ : Đồng cỏ hoang vu
Cái tiêu đề là cái tiêu đề... *vỗ tay*... ta bội phục nha! Sau này đăng mà còn sai cái tiêu đề... Ta chém nha!
b7



                 


Được cảm ơn :
153
:
Ngày tham gia :
26/02/2015
:
Tuổi :
16
:
Đến từ :
Trái Đất
:
avatar
avatar

  • Super Moderator - Truyện Sáng Tác
Được cảm ơn : 153
Ngày tham gia : 26/02/2015
Tuổi : 16
Đến từ : Trái Đất
*cười ngặt nghẽo* sao mà toàn sai tiêu đề vậy nè.



Được cảm ơn :
33
:
Ngày tham gia :
03/05/2014
:
Tuổi :
18
:
Đến từ :
Đảo Cô Hồn
:
avatar
avatar

  • Moderator - Box Truyện Ngắn Sưu Tầm
Được cảm ơn : 33
Ngày tham gia : 03/05/2014
Tuổi : 18
Đến từ : Đảo Cô Hồn
Vân ơi NGUỒN @.@~





Được cảm ơn :
61
:
Ngày tham gia :
30/04/2014
:
Tuổi :
18
:
Đến từ :
Đồng cỏ hoang vu
:
avatar
avatar

  • Super Moderator - Truyện Sưu Tầm
Được cảm ơn : 61
Ngày tham gia : 30/04/2014
Tuổi : 18
Đến từ : Đồng cỏ hoang vu
Ngươi có thể nào chú ý tới chữ "hết" cuối truyện được không đây! Ta kiểm duyệt rất vất vả nha!



                 



Sponsored content



Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Bình luận về bài viết

Bạn cần để bình luận về bài viết


Nếu chưa có tài khoản bạn vui lòng tài khoản

Quyền hạn của bạn:
Bạn không có quyền trả lời bài viết

 
  • Free forum | Khoa học | Khác | © PunBB | Free forum support | Report an abuse | Sosblogs