Truyện Sáng Tác - nơi tụ họp những cây bút trẻ có đam mê sáng tác và mong muốn tác phẩm của mình được đón nhận. Hãy đến với chúng tôi và thỏa sức chia sẻ những tác phẩm do chính bạn sáng tác!




Được cảm ơn :
2
:
Ngày tham gia :
24/03/2015
:
Đến từ :
Mây bay, bay theo mây
:
avatar
avatar

  • Thành viên mới
Được cảm ơn : 2
Ngày tham gia : 24/03/2015
Đến từ : Mây bay, bay theo mây

Tên tác phẩm: Học viện Unslaad

Tác giả: Súp Hạt Dẻ

Thể loại: siêu năng lực gia, giả tưởng, thế giới hiện đại, school life,…

Rating: 14+ trở lên

Tình trạng: on going………….

Warning: không


Summary:

Con người thích có siêu năng lực không?

Con người thích làm những thứ giống siêu nhân hay pháp sư không?


Chắc chắn là có! Ai trên đời này mà không muốn thử một lần bắn lửa ra từ mười đầu ngón tay hay điều khiển trí não người khác. Đúng rồi, nó rất thú vị. Nhưng không phải với tôi, tuyệt-đối-không! Siêu năng lực chỉ có phiền phức.

Đó là những gì tôi từng nghĩ khi cầm tờ giấy mời đến tham dự buổi “Khám phá siêu năng lực” của học viện Unslaad trong tay. Cuộc đời êm đềm đến nhàm chán của một nữ sinh cấp ba như tôi bắt đầu thay đổi, mỗi ngày là một cuộc phiêu lưu, một câu chuyện khác nhau. Niềm vui đan xen với nguy hiểm, hạnh phúc trộn lẫn cùng nỗi sợ và sự thật hòa tan vào dối trá,…






Được sửa bởi Súp Hạt Dẻ ngày Tue Mar 24, 2015 6:12 pm; sửa lần 8.

Được cảm ơn :
2
:
Ngày tham gia :
24/03/2015
:
Đến từ :
Mây bay, bay theo mây
:
avatar
avatar

  • Thành viên mới
Được cảm ơn : 2
Ngày tham gia : 24/03/2015
Đến từ : Mây bay, bay theo mây
Trang thứ nhất: Thư mời




- Dươnggggggggg Gia Linh !!!!

- Ặc… Buông ra, Tú Uyên! Buông raaa, ngộp thở quá!  

Tôi cố gắng “gỡ” nhỏ bạn thân ra khỏi người. Con nhỏ này không bao giờ chừa được thói nhảy xổ vào ôm chầm lấy người khác. Sài Gòn nóng 35 độ như thế này mà cứ quấn lấy nhau, ai mà chịu cho nỗi.

- Cậu lại học nữa hả? Đang giờ giảo lao mà, ra ngoài chơi với tớ đi! – Tú Uyên phồng má nhìn xuống quyển vở chi chít chữ của tôi.

- Tuần sau kiểm tra một tiết Sử, tớ phải gỡ lại con tám lần trước. – Tôi vẫn dán mắt vào vở.

- Hảảả? Tám phẩy bảy mươi lăm mà cậu còn chưa vừa lòng á? Lớp mình có đứa chỉ cần được năm điểm Sử thôi là tụi nó muốn trưng bài kiểm tra lên bàn thờ luôn kia kìa!

Spoiler:
- Cậu cũng lo học đi, đừng có noi gương tụi nó! – Tôi nhướn mày.

- Xì, chán cậu quá! – Tú Uyên phụng phịu rồi ngồi ngả ra ghế.


Tôi tên Dương Gia Linh, tuổi mười bảy bẻ gãy sừng trâu, nhan sắc bình thường. Đừng hiểu lầm đoạn hội thoại ở trên, tôi không phải là đứa mọt sách gì đâu. Tôi chỉ hơi bị…ám ảnh việc học thôi, nói chính xác là tôi ép mình phải học, không những học giỏi mà còn phải giỏi đều tất cả các môn. Ở nhà cũng vậy, cứ rảnh là tôi lại lôi tập vở ra ghi ghi chép chép, miệng mồm lẩm bẩm cả ngày như đọc thần chú. Không thích thú gì đâu nhưng tôi quen rồi!


- Chiều nay đi cắt tóc không? Tóc mái tớ dài rồi nè. – Tú Uyên se se mấy sợi tóc nâu trước trán, đúng là chúng dài đến sắp đâm vào mắt cậu ấy.

- Không được, hôm nay tới lượt tớ nấu cơm tối. Ba với anh Nguyên đều bận nên nhờ tớ, tớ hứa rồi.

- Dữ dằn, bạn Linh hôm nào vào bếp luôn, hehe!
Tú Uyên cười tươi rói, nhe nguyên hàm răng trắng đều như bắp. Nghe giọng là biết lại chê bai trình nấu nướng của tôi rồi.


Trịnh Tú Uyên – đứa bạn thân nhất của tôi. Chúng tôi chơi với nhau từ hồi lớp bảy, lên cấp ba may mắn đậu cùng trường, còn được xếp cùng lớp, ngồi cùng bàn. Nhiều lúc tôi nghĩ chắc “duyên phận” của hai đứa dông dài lắm nên mới dính nhau miết như vậy, nhưng nói gì nói, tôi vẫn quý cậu ấy nhất! Tú Uyên rất hay cười, cả mắt lẫn môi, tính tình thì lạc quan vô bờ bến. Hai đứa tôi chơi với nhau nhìn như hai mùa Đông, Xuân đối lập. Cậu ấy rạng rỡ bao nhiêu thì tôi u ám bấy nhiêu. Tôi không nghĩ cười là điều bắt-buộc-phải-làm, chỉ nên cười khi mình thật sự muốn thôi chứ. Từ đó tới giờ, người thấy và làm tôi cười nhiều nhất chắc cũng chỉ có Tú Uyên.


- Gia Linh, Gia Linh… - Tú Uyên giật giật tay áo tôi.

- Hửm?

- Hí hí, nhìn đằng kia kìa!

Tôi liếc nhìn ra cửa lớp theo lời nhỏ bạn tí tởn, tay vẫn đang cầm bút.

- Là Kỳ An bên 12A1 đó! Thấy cậu ta chưa? Chắc lại sang đây nhìn trộm Gia Linh nhà mình rồi, hehe… - Tú Uyên bụm miệng cười khúc khích.

- Tào lao! – Tôi cốc nhẹ vào đầu Tú Uyên bằng cây bút trên tay. – Bộ lớp này có mình tớ con gái hả? Chắc cậu ta cũng là fan hâm mộ của nhỏ Trà My hay Anh Thư thôi.

Tôi không hiểu sao cứ mỗi lần trông thấy anh chàng Kỳ An đó là Tú Uyên cứ khăng khăng cho rằng cậu ta thích tôi, trong khi đến cả chào hỏi xã giao chúng tôi còn chưa từng. Tuy thỉnh thoảng tôi bắt gặp cậu ta đang nhìn mình thật, nhưng tôi không nghĩ đó là để ý hay gì hết, có khi thấy ngộ thì nhìn thôi. Ai chả thế!


Hoàng hôn bắt đầu ôm lấy Sài Gòn, bầu trời chuyển dần sang màu xanh sẫm, đẹp huyền bí. Phố xá cũng rục rịch lên đèn, ai nấy đều cảm thấy thoải mái hơn vì cái nóng đã dịu đi phần nào. Tôi chia tay Tú Uyên ở ngã tư rồi đi bộ vào nhà, khệ nệ tay xách nách mang một mớ thứ nào thịt nào rau vừa mua từ siêu thị về.

Có thư, chắc lại là công việc của ba. Chẳng còn tay để cầm nữa, tôi mím môi ngậm luôn mấy lá thư vào mồm. Đây tôi nói lại nhé, mím môi, chứ không phải ngậm kiểu mất vệ sinh đâu à nha! Con Ben thấy tôi về chạy ra mừng rỡ, đuôi ngoắn tít cả lên.

- Ngoan ngoan, biết mày yêu chị rồi. Đừng quấn chân nữa, chị không đi được!

Ben thuộc giống chó Samoyed, món quà ba tặng anh Gia Nguyên – anh Hai tôi, năm ảnh lên tám. Anh ấy thương nó nhất và nó cũng thân với ảnh nhất. Còn tôi do có máu mê động vật trong người nên thỉnh thoảng cũng ôm hun hít, làm trò điên khùng với con Ben, chỉ là không thường xuyên. Đủ cho nó biết tôi thương nó thôi!


Sau khi cho hết thực phẩm vào tủ lạnh và tót về phòng thay quần thay áo cho nhẹ người, tôi cầm mớ thư mang vào phòng là việc cho ba. Lúc đó tôi mới để ý, có một lá thư rất khác lẫn trong này.

Phong bì màu vỏ sò, làm bằng một loại giấy khá lạ mà tôi chưa thấy bao giờ, chắc là giấy cao cấp. Tôi nhún vai lật ra mặt trước, gì đây? “Gửi cô Dương Gia Linh”, là thư của tôi, “Học viện Unslaad”? Sao năm nay mấy trường Cao Đẳng-Đại Học gửi giấy quảng cáo sớm thế? Mà Sài Gòn có trường tên ngộ như này hả, hay là trường quốc tế… Tôi tự biên tự diễn trong đầu. Chẳng thèm mở ra xem vội, tôi để nó trên bàn học rồi đi thẳng lên phòng làm việc của ba luôn.


- Ba về rồi đây! – Tiếng ba dõng dạc ngoài cửa.

Ba hay thật, về đúng ngay lúc tôi nấu xong bữa tối. Xếp vội đôi đũa cuối cùng lên bàn, tôi chạy ra hỏi:

- Ba có về chung với anh Hai khô…

Chưa kịp dứt câu thì anh Gia Nguyên bước vào, vừa khóa cửa xong.

- Con đi tắm, ba cứ ăn cơm trước đi, khỏi chờ con. – Nói rồi, anh đi thẳng một mạch vào trong.

Con Ben lon ton chạy theo sau, cứ thấy anh Hai tôi về là nó bám như sam vậy đó. Tôi nhìn theo mà thấy trong lòng có tí ganh tị. Ba hiểu chuyện, đứng dậy xoa đầu tôi, an ủi:

- Chắc anh Hai đi tập về mệt nên hơi quạu thôi, con đừng để ý. Mà ba ngửi thấy mùi cá chiên đó nha, để coi tối nay Gia Linh cho ba ăn gì nào, haha!

Tôi cười nhẹ cho ba đỡ lo rồi lững thững đi vào bếp.

Đúng rồi đó, anh Gia Nguyên không ưa tôi.


Gia đình tôi chỉ có ba người, ba, anh Gia Nguyên và tôi, mẹ tôi mất cách đây mười bảy năm. Phải, bà mất vì sinh tôi. Ba kể rằng lúc mang thai tôi không hiểu sao mẹ rất yếu. Ngay từ đầu, bác sĩ đã khuyên không nên mạo hiểm, nhưng mẹ xót con nên không thể bỏ. Kết quả là tôi vừa ra đời thì vài tiếng sau đó mẹ cũng không trụ được. Gia đình nội ngoại đều rất bàng hoàng, ba nói lúc đó chẳng thể khóc mà cũng chẳng thể cười. Ba quá hạnh phúc khi được bế tôi trong tay, đồng thời lại quá đau đớn vì mất vợ. Nhưng chẳng ai đổ lỗi cho một đứa trẻ sơ sinh cả, trừ anh Gia Nguyên ra.

Trong mắt anh, tôi là đứa đáng ra không được quyền có mặt trên đời. Là tại tôi mà anh không được mẹ xoa lưng mỗi đêm, không được mẹ đưa đón đến trường, không được gặp mẹ thêm một lần nào nữa. Anh ghét tôi cay đắng! Mặc dù là anh em ruột sống cùng nhà, ba và ông bà cô chú cũng đã nhiều lần khuyên bảo nhưng anh nhất định không thừa nhận tôi. Ngày bé, anh bày đủ trò để tôi khốn khổ: cắt phăng hai bím tóc nhỏ xinh bà ngoại tết cho tôi trong lúc tôi ngủ, phá hỏng bánh kem hình mặt trăng ba mua cho tôi vào sinh nhật năm sáu tuổi, hay thẳng thừng giơ chân đạp tôi xuống giường kệ cho té u đầu hay mẻ trán. Tôi ngày đó biết thân biết phận nên chẳng dám hó hé hay cãi lại, suy cho cùng thì đúng là tại tôi nên mẹ mới qua đời.

Giờ anh lớn rồi nên chẳng làm mấy trò trẻ con đó nữa, chuyển qua lơ tôi, coi như không tồn tại trong nhà. Tôi hỏi gì anh cũng im hoặc sẽ gắt gỏng mắng lại, cơm tôi nấu anh tuyệt đối sẽ không đụng đũa, suốt mười bảy năm qua dù tôi có cố gắng bao nhiêu đi chăng nữa thì trong suy nghĩ của anh, tôi vẫn là đứa nên biến đi cho khuất mắt. Ba thì đòn roi rồi, mắng nhẹ lời nặng lời cũng rồi nhưng anh vẫn cứng đầu, dần dần ba cũng chỉ còn biết vỗ về an ủi tôi. Đừng hiểu lầm, tôi rất thương anh Hai mình. Thỉnh thoảng thấy anh ngồi thẫn thờ nhìn hình mẹ, tôi cảm giác bản thân có lỗi kinh khủng, thậm chí có khi tôi còn ước giá như ngày đó mẹ đừng sinh tôi ra thì có khi bà đã sống khỏe mạnh tới hôm nay.



- Ba có thư đó, con để hết trên bàn làm việc cho ba rồi!

- Ừm, tí ba sẽ lên xem. Con ăn xong về phòng nghỉ đi, cứ để chén bát đó tí ba kêu Gia Nguyên nó rửa cho. – Ba lùa nốt đũa cơm cuối cùng vào miệng.

- Thôi, để con làm luôn…

- Cứ để đó đi, anh Hai còn chưa ăn mà. Ai ăn cuối thì người đó phải dọn chứ! – Ba nháy mắt với tôi.

- Dạ…vậy thôi con lên phòng học bài.

Tôi về phòng, tiện tay bấm luôn nút khóa cửa rồi nằm phịch xuống giường, mở điện thoại lên lướt Facebook. Ngón tay vuốt timeline chạy vun vút nhưng chẳng có gì hay ho để tôi ngừng lại đọc cả, toàn quanh quẩn linh tinh về mấy cô hot girl và siêu mẫu. “Đi học bài còn có lí hơn”, tôi ngồi bật dậy. Nhưng mới định bỏ điện thoại xuống thì máy báo có noti, là Tú Uyên, con nhỏ vừa đăng album đi du lịch Singapore hồi tuần trước lên.

- Coi bả vui ghê chưa… - Tôi phì cười nhìn tấm ảnh Tú Uyên phồng man trợn má.

Nhìn nụ cười tỏa nắng của gia đình người ta mà thèm phải biết. Tú Uyên không có anh nhưng lại có hai bà chị cực kỳ xinh đẹp và tài giỏi. Ba chị em họ rất yêu thương nhau, Tú Uyên là em út nên càng được chiều. Mỗi lần sang nhà chơi, tôi đều ngưỡng mộ cách gia đình cậu ấy chăm sóc nhau.Còn ở đây chỉ muốn một bữa cơm đủ mặt thôi cũng là khó rồi.

Bất giác, tôi thấy hơi chạnh lòng.

Vứt cái điện thoại lên gối, tôi ngồi vào bàn định làm bài tập. Ơ, lá thư ban nãy vẫn còn chưa đọc, quên béng luôn mới chết. Lục lọi tủ tìm con dao rọc giấy màu xanh dương mới mua, tôi cẩn thận cắt một đường quanh mép phong bì, bên trong rơi ra hai thứ.

Là một lá thư và một cái thẻ màu xanh dương sẫm. Tôi lẩm nhẩm đọc theo dòng chữ nhũ bạc in trên thẻ:

- Họ và tên, cô Dương Gia Linh, mã ID… Hở, chữ gì đây?
Chau mày nhìn hàng ký hiệu kì lạ, một cách chống làm giả mới chăng?


HỌC VIỆN UNSLAAD ID CARD

Tư cách: khách mời

Họ và tên: Dương Gia Linh

Mã ID: ↭ᴽᶨᶲ ᶳᵄᶼ↝≞ᶵᶝᵟ ᵋᴽᵆ◔◑ᶭᵠᶱ≜

Lưu ý: Vui lòng mang theo thẻ khi đến.




- Còn này là thư à? Xem nào xem nào…

Tôi ngắm tờ thư mời một chút trước khi đọc nó. Cũng là màu vỏ sò, mặt giấy nổi gân li ti, hơi mỏng hơn loại giấy của phong bì một chút. Thiết kế bốn góc gấp chụm vào trung tâm, đục lỗ hoa văn nhìn rất lạ mắt và sang trọng. Tôi đưa lá thư lên mũi hít hà thử, chà, còn có mùi đàn hương rất thơm nữa.

- Mấy trường Đại Học bây giờ biết kéo học sinh ghê, gửi thư quảng cáo trường còn đẹp hơn cả thiệp cưới. – Tôi bắt đầu lướt qua tiêu đề trên thư, miệng vẫn đang cười hì hì. – Học phí chắc cũng chát dữ lắm…

Khoan…

Tôi vừa đọc cái quái quỷ gì thế?

Đưa tay dụi mắt vài cái vì sợ mình bị quáng gà, tôi đọc lại lần hai. Cái này…cái này…KHÔNG THỂ TIN ĐƯỢC?!

Buông lá thư xuống, tôi ngồi đó trợn mắt một mình như bị khùng. Khoảng mười giây sau tôi quyết định đọc lại thêm một lần nữa, thật-chậm-rãi.




HỌC VIỆN UNSLAAD

THƯ MỜI THAM DỰ BUỔI KIỂM TRA SIÊU NĂNG LỰC LẦN THỨ 18


Gửi cô Dương Gia Linh,


Xin chúc mừng cô Dương Gia Linh, cô đã có tên trong danh sách “Siêu Năng Lực Gia” năm nay của chúng tôi. Kính mời cô đến tham dự buổi kiểm tra diễn ra vào ngày 13 tháng 9 tại học viện Unslaad, nhằm mục đích xác định chính xác hơn siêu năng lực cô Dương Gia Linh đang sở hữu. Học viện chúng tôi rất hân hạnh được đón tiếp cô cùng nhị vị phụ huynh.

Thời gian: 13/09/2088 – 10AM

Địa điểm: Học viện Unslaad, sảnh chính.




Ký tên:

Hiệu trưởng Alaric Prysm






Siêu năng lực gia? Kiểm tra?

- CÁI VỚ VẨN GÌ ĐÂY? ĐÙA CHỊ MÀY HẢ? – Tôi gào lên, ném tờ thư mời xuống đất. – PHÍ CẢ THỜI GIAN CỦA NGƯỜI TA, ĐÚNG LÀ TÀO LAO!

Không biết ai rảnh rỗi bày ra mấy trò như vầy, nghĩ Gia Linh này là con nít lớp ba chắc. Tuy tôi thích đọc những thể loại huyền bí, phép thuật nhưng chưa điên đến mức tin vào chúng. Thế kỷ 21 rồi, phép thuật nó nằm trong mấy cái smartphone chứ không phải đũa phép nữa đâu.


- Gia Linh? Gia Linh? – Tiếng ba gọi ngoài cửa.

- Dạ ba?

Tôi vừa mở khóa cửa ra thì thấy ba đứng lù lù ở đó, mặt có vẻ lo lắng:

- Con mới to tiếng với ai vậy?

- Dạ…dạ đâu có gì, có ai đó gửi mấy bức thư nhảm nhí nên con bực mình tí thôi! – Tôi cười le lưỡi.

- Thư nào đâu, đưa ba coi thử.

Nói rồi chẳng đợi tôi đồng ý, ba bước luôn vào phòng, ngồi phich xuống giường. Nét mặt ra chiều đợi tôi trình bức thư nhảm nhí kia lên. Bởi, ba lúc nào cũng hay lo lắng thái quá như vậy hết!

- Dạ nè, ba đọc đi, nó bao tào lao luôn!

Ba từ tốn cầm lấy bức thư từ tay tôi rồi mở ra đọc. Tôi ngồi đung đưa bên cạnh chờ lời bình luận về mớ nội dung trẻ con ấy, lúc đó tôi chắc mẩm trong bụng thế nào ba cũng phá lên cười. Nhưng không, nét mặt của ba bắt đầu thay đổi, hàng lông mày rậm khẽ chau lại và ánh mắt hiện rõ sự lo lắng. Tự dưng tôi thấy tim đập thình thịch trong lồng ngực.

Ba đọc thư xong thõng tay xuống, tháo kính ra rồi thở dài một hơi:

- Cuối cùng ngày này cũng tới…

- Hở? – Tôi ngừng đung đưa chân, quay sang nhìn ba. – Ba nói gì vậy?



Được cảm ơn :
202
:
Ngày tham gia :
16/04/2014
:
Đến từ :
The Galaxy
:
avatar
avatar

  • Administrator
Được cảm ơn : 202
Ngày tham gia : 16/04/2014
Đến từ : The Galaxy
Nếu chưa đăng kí fic thì bạn mau đăng kí trong vòng 1 tuần nhé :3



Được cảm ơn :
2
:
Ngày tham gia :
24/03/2015
:
Đến từ :
Mây bay, bay theo mây
:
avatar
avatar

  • Thành viên mới
Được cảm ơn : 2
Ngày tham gia : 24/03/2015
Đến từ : Mây bay, bay theo mây
K. Thiên đã viết:Nếu chưa đăng kí fic thì bạn mau đăng kí trong vòng 1 tuần nhé :3
Mình đã đăng kí đầy đủ hết rồi, hì hì rendeer



Message reputation : 100% (1 vote)

Được cảm ơn :
153
:
Ngày tham gia :
26/02/2015
:
Tuổi :
17
:
Đến từ :
Trái Đất
:
avatar
avatar

  • Super Moderator - Truyện Sáng Tác
Được cảm ơn : 153
Ngày tham gia : 26/02/2015
Tuổi : 17
Đến từ : Trái Đất
Cái giới thiệu nội dung hay a. Khi nào bạn ra chừng 2 chương mình mới có nhận xét cụ thể được. Giờ chỉ có thể nói là khá được. Trình bày tốt, lỗi chính tả ít, hình thức đẹp. Cố gắng phát huy a.



Được cảm ơn :
2
:
Ngày tham gia :
24/03/2015
:
Đến từ :
Mây bay, bay theo mây
:
avatar
avatar

  • Thành viên mới
Được cảm ơn : 2
Ngày tham gia : 24/03/2015
Đến từ : Mây bay, bay theo mây
Tinh Vân đã viết:Cái giới thiệu nội dung hay a. Khi nào bạn ra chừng 2 chương mình mới có nhận xét cụ thể được. Giờ chỉ có thể nói là khá được. Trình bày tốt, lỗi chính tả ít, hình thức đẹp. Cố gắng phát huy a.
"Lỗi chính tả ít" tức là vẫn còn hả bạn? Chỗ nào nhỉ, mình check kĩ rồi mà ta... Sad





Được sửa bởi Súp Hạt Dẻ ngày Tue Mar 24, 2015 8:24 pm; sửa lần 1.

Được cảm ơn :
153
:
Ngày tham gia :
26/02/2015
:
Tuổi :
17
:
Đến từ :
Trái Đất
:
avatar
avatar

  • Super Moderator - Truyện Sáng Tác
Được cảm ơn : 153
Ngày tham gia : 26/02/2015
Tuổi : 17
Đến từ : Trái Đất
Í mềnh là không có đâu. Very Happy



Được cảm ơn :
2
:
Ngày tham gia :
24/03/2015
:
Đến từ :
Mây bay, bay theo mây
:
avatar
avatar

  • Thành viên mới
Được cảm ơn : 2
Ngày tham gia : 24/03/2015
Đến từ : Mây bay, bay theo mây
Trang thứ hai: Bài kiểm tra kì lạ



- Gia Linh, nghe ba nói đây… - Ba nhìn tôi, mặt nghiêm nghị. – Con phải đến buổi kiểm tra siêu năng lực này!

Tôi trợn tròn mắt nhìn ba.

- Con đang nghĩ ba bị điên đúng không?

Tôi gật đầu không chút chần chừ làm ba cười phá lên. Ông cốc yêu tôi một cái rồi hạ giọng:

- Lá thư này không nhảm nhí như con nghĩ đâu, học viện Unslaad là có thật. Đó là nơi các siêu năng lực gia trên thế giới tụ họp lại, rèn luyện và trau dồi kỹ năng cùng nhau. Mỗi năm năm họ sẽ tuyển sinh một lần, những đứa trẻ nhận được thư mời sẽ đến để kiểm tra xem có đúng là chúng sở hữu siêu năng lực hay không, nếu có, chúng sẽ được nhập học tại Unslaad. Coi bộ lần này đến lượt con đó!

Spoiler:
- Lần này? – Tôi vẫn đang ngơ ngác trước những gì ba nói.

- Năm anh con bảy tuổi nó cũng từng nhận được thư mời, nhưng đáng tiếc là Gia Nguyên nó chẳng sở hữu năng lực nào hết.

Tôi im lặng nhìn ba, tất cả những chuyện hoang đường này là có thật? Không thể tin được, từ bé đến lớn tôi chưa từng nghe ai trong gia đình nói về nó, dù chỉ một chút. Và làm thế nào con người ta lại có siêu năng lực được, những thứ đó chỉ có thể có trong phim thôi. Tôi không tin!

- Con không đi đâu !!! – Tôi đứng phắt dậy.

- Gia Linh, con…

- Nếu anh Gia Nguyên không có siêu năng lực, thì con là em ruột ảnh bảo đảm con cũng không có nốt.

Tôi nhăn nhó ngồi vào bàn lôi tập vở ra làm bài, cố không nghĩ đến chuyện vớ vẩn này nữa. Ba vẫn ngồi đó với bức thư trong tay, im lặng. Mặt ông thoang thoáng buồn, ánh mắt chùng xuống thấy rõ.

- Không, con phải đi! – Ba ngước lên nhìn tôi, giọng dứt khoác.

- Hả? Tại sao?

- Sau này con sẽ biết nhưng con nhất định phải đến buổi kiểm tra của Unslaad. Ba sẽ đưa con đi, không được cãi!

Ba rời khỏi phòng, mặc kệ tôi ngồi trợn mắt há mỏ như trời trồng. Đó là lần đầu tiên ba nghiêm giọng ra lệnh như thế, từ trước đến nay ba luôn rất dịu dàng và chiều tôi vô cùng. Mà không hiểu tại sao ông lại quan trọng chuyện này đến vậy?! Siêu năng lực chỉ là thứ tồn tại trong trí tưởng tượng của con người, nó sẽ không bao giờ xuất hiện trong thời hiện đại này, càng không phải với tôi. Không thể!


Ngày 13 tháng 9

- Gia Linh, xong chưa con? – Ba bồn chồn đi qua đi lại trước cửa, chốc chốc lại coi đồng hồ.

- Rồi rồi, con ra đây nè!

Tôi kiểm tra lại mình trong gương lần cuối rồi cầm nón bảo hiểm chạy ra chỗ ba. Lần trước quả quyết không đi là vậy nhưng cuối cùng cũng không thể kháng lệnh người đàn ông “cầm đầu” gia đình, tôi miễn cưỡng đồng ý đến Unslaad với ba, dù sao cũng làm gì có siêu năng lực tồn tại.

Anh Gia Nguyên đang ôm con Ben coi TV ở phòng khách, tôi chạy ngang vẫy tay đầy thân thiện nhưng anh đáp lại vẫn là gương mặt lạnh tanh, lờ lớ lơ như mọi khi.

- Lấy thư mời theo chưa? – Ba nhìn xuống tay tôi.

- Dạ rồi, sẵn sàng trong balo.

Anh Gia Nguyên đi ra chuẩn bị đóng cửa dùm ba. Anh đứng khoanh tay ngay sau lưng tôi, tựa người vào một bên cửa, nét mặt như kiểu hai người đi lẹ dùm đi để người khác còn vô coi TV. Lâu rồi tôi mới được đứng gần anh Hai mình như vậy nên cứ len lén ngước nhìn, cuối cùng bị liếc lại một phát điếng người.


Đường Sài Gòn sáng Chủ Nhật rất vui tươi, ở công viên hoặc những chỗ như café bệt đều có nhiều nhóm bạn trẻ tập trung, tán dóc có, tổ chức hoạt động tập thể cũng có. Bây giờ mới tám rưỡi sáng thôi mà mọi người đã nhộn nhịp vậy rồi, chả bù cho tôi, Chủ Nhật toàn ngủ thẳng cẳng.

Ba chạy bon bon như thể rất rành đường. Tôi lấy làm lạ, rướn người lên hỏi:

- Ba biết học viện Unslaad đó nằm đâu luôn hả? Trong thư mời nó chỉ để mỗi cái tên thôi mà, đâu có ghi địa chỉ cụ thể đâu.

- Không, sẽ có xe riêng của học viện đón chúng ta ở trạm.

Tôi gật gù nhưng thật ra trong bụng không hứng thú mấy, chỉ mong đi nhanh về nhanh thôi. Ở nhà còn mấy tờ đề cương Anh Văn chưa làm, còn cả bài luyện Hán tự của trung tâm Nhật ngữ, chưa kể bài tập Lý, Hóa đầy ra. Đó, người ta có bao nhiêu thứ phải làm như thế mà bây giờ lại phí thời gian đi kiểm-tra-siêu-năng-lực. Đúng là buồn cười!


Ba ngừng lại trước một trạm xe bus, bảo tôi đứng chờ rồi chạy vào trung tâm thương mại gần đó cất xe. Khoảng 10 phút sau thì có một chiếc bus trờ đến, nhìn chẳng có gì khác với xe bus bình thường chạy trong thành phố. Cửa xe mở ra, một chị tiếp viên xinh đẹp mặc đồng phục màu nâu nhạt chỉnh tề bước xuống, tiến về phía tôi và ba.

- Em là Dương Gia Linh? – Chị tiếp viên hỏi tôi bằng chất giọng ngọt lịm.

- Ơ…dạ, là em!

- A, xin lỗi đã để em đợi. Mời em lên xe. – Chị ấy lịch sự đưa bàn tay hướng về cửa xe bus.

Biết tôi không quen nên ba đi trước, nhưng vừa bước lên thì bác tài đã yêu cầu xác thực danh tính. Người xác thực phải là khách mời có thẻ ID của học viện, tức là tôi. Làm theo lời chị tiếp viên, tôi để tay lên cái máy đặt cạnh ghế tài xế và cho thẻ ID vào khe nhỏ kế bên, một luồng sáng xanh bắt đầu quét từ từ cả cánh tay tôi, hơi nóng rát nhưng tôi không được nhúc nhích. Quá trình xác thực hoàn tất, cái máy in lên lòng bàn tay tôi hình một con rồng đen kịt. Hỏi thì chị tiếp viên bảo rồng là biểu tượng của học viện Unslaad.

Xe bắt đầu chuyển bánh, tôi ngồi chống cằm chán chường nhìn ra cửa sổ. Cả chiếc xe to oành có mỗi tôi với ba, phải rồi, làm gì còn ai điên khùng đi tin vào ba cái siêu năng lực nữa. Đầu tôi bắt đầu tưởng tượng ra cảnh Tú Uyên nó cười sằng sặc sau khi nghe chuyện này, có khi tôi nên sống để bụng chết mang theo luôn thì tốt hơn.

- Gia Linh, em chú ý cài dây an toàn vào nhé! Chúng ta sắp vào đường chính rồi. – Chị tiếp viên lịch sự nói với tôi.

Đường chính? Chẳng phải đường Đồng Khởi chúng tôi đang đi đây là trung tâm thành phố rồi sao, còn đường chính nào nữa nhỉ? Tôi nháo nhác quay sang định hỏi ba thì bất ngờ thấy mặt ông ấy méo mó qua lại y chang cục đất sét bị nhào lung tung.

- Á! – Tôi hét lên. – Mặt…mặt ba…

Rồi tôi nhận ra không chỉ có mỗi khuôn mặt ba mà hầu như cả cái xe bus đều đang cong lên cong xuống, mềm dẻo như miếng rau câu vậy. Bên ngoài cửa sổ lúc này đã đen như mực, cảnh vật bên trong thì cứ dãn ra co lại vô cùng kì quặc! Tôi hoảng loạn giơ hai tay lên trước mặt, eo ôi nó cũng đang “uốn éo” nè. Tôi hét lên, giãy đành đạch đòi xuống xe nhưng hình như chẳng ai nghe thấy cả. Chị tiếp viên vẫn đứng cạnh bác tài, ba cũng ngồi im tỉnh bơ như không có gì xảy ra. Tôi toát mồ hôi hột, lay người ba điên cuồng. “Tiêu rồi, tôi sắp chết! Ngày mai người ta sẽ phát hiện ra cái xác méo mó của tôi bị vứt ở đâu đó.” – đầu óc bắt đầu quay cuồng theo xung quanh, tai tôi ù đặc đi và cuối cùng, chẳng cảm nhận được gì nữa.

Thôi xong rồi…

Thôi…xong…rồi…


- Gia Linh, Gia Linh, dậy đi con! Mình tới rồi nè! – Ba vỗ vỗ nhẹ lên má tôi.

- Hơ…ủa…ba hả? – Tôi thều thào, giơ ngón tay chỉ chỉ. – Mặt ba…hết giống cục đất sét rùi kìa!

- Cái con bé này, đừng ngủ mớ nữa. Xuống xe lẹ lên, người ta đợi con kia kìa. – Ba vật người tôi dậy rồi loay hoay xách balo đứng lên.

Tôi dụi mắt nhìn xunh quanh. Nắng vàng đang tràn ngập trong xe, ngoài cửa sổ không phải là đường Đồng Khởi, cũng không phải là màu đen ghê sợ nữa mà là thảm cỏ xanh mướt với những hàng cây trải dài vô tận. Và đương nhiên, mọi thứ đều thẳng tắp bình thường.

- Em có sao không? Chắc là đi không quen nên gặp ảo giác rồi. – Chị tiếp viên chìa cho tôi cốc nước. – Đây, em uống đi cho khỏe.

- Dạ, em…em…cảm ơn! Chắc là ảo giác thật, hồi nãy em thấy mọi thứ đều bị bóp méo ghê lắm! – Tôi vừa nói vừa huơ tay diễn tả tùm lum.

- Đừng lo, do lần đầu em phải dịch chuyển bằng Thraliin nên cơ thể chưa thích ứng được. Sau này sẽ quen!

“Sau này”? Hê, sau ngày hôm nay thôi họ sẽ phát hiện ra tôi chả có cái quái gì gọi là siêu-năng-lực cả và thế là đá đít tôi về nhà, làm gì còn đường quay lại mà “sau này”. Tôi định hỏi thêm “Thraliin” là gì nhưng ba đang vẫy tay khí thế bên ngoài.


Hóa ra tôi không phải đứa duy nhất tham dự buổi kiểm tra điên khùng hôm nay. Tuy trên chiếc xe đó là một mình thật, nhưng ở giữa bãi đỗ xe này thì có cả nghìn mình, đủ mọi quốc gia trên thế giới. “Vậy là mình có thêm một nghìn đứa đầu óc không bình thường đồng hành”, haizzzz…tôi chán nản với loài người quá đi!

Các em chú ý, vui lòng di chuyển vào khuôn viên chính và xếp thành hai hàng trước cửa học viện. Tôi nhắc lại, vui lòng…

Mặc dù xung quanh không có cái loa nào nhưng tiếng thông báo vẫn vang lên rõ ràng từng chữ.

Vậy là các siêu nhân bắt đầu ùn ùn di chuyển. Tôi cầm balo mặt nghệch ra chẳng biết đi hướng nào, ít nhất cũng phải hướng dẫn khuôn viên chính ở đâu chứ! Đúng lúc đó ba từ đằng sau đi lên nắm lấy tay tôi, chúng tôi đi theo dòng người đông kịt băng qua cây cầu vòm bằng đá nối giữa hai dốc núi dựng đứng, tôi cẩn thận nhìn xuống vực thẳm bên dưới, nuốt nước bọt đánh ực:”Hic, rớt xuống từ đây chắc chỉ có banh xác”. Sau đó tất cả đi bộ thêm tầm mười lăm phút nữa trên một con đường nhỏ xuyên qua khu rừng thông rợp bóng dài hun hút, ở cuối đường bắt đầu có gì đó phát sáng lấp lánh.


Kia rồi, học viện Unslaad hiện ra sừng sững. Nghe mấy đứa đứng xung quanh tôi kháo nhau toàn bộ phần tường ngoài của học viện được xây bằng ruby, cho nên chúng mới tỏa ra ánh đỏ lấp lánh như thế. Hẳn là buồn cười, tụi nó nghĩ đào đâu ra đủ số ruby để xây cái học viện khổng lồ này? Nhưng bĩu môi trước mấy lời vớ vẩn là vậy, Unslaad vẫn làm tôi choáng ngợp. Tổng diện tích học viện rất lớn, không phải lớn bình thường mà là rất-lớn. Không tính khu rừng thông bao quanh, chỉ cần khuôn viên chúng tôi đang đứng thôi cũng đã hút tầm mắt. Thảm cỏ xanh mướt trải dài với những con đường lát đá, chia thành nhiều nhánh dẫn đến các khu khác nhau nằm rải rác bao quanh học viện. Lối kiến trúc khá hiện đại khác hẳn với suy nghĩ của tôi, ban đầu tôi cứ tưởng tượng nó là một tòa lâu đài u ám cơ.


- Gia Linh, vào xếp hàng đi con! – Ba đẩy nhẹ lưng tôi.

Phụ huynh lúc này bắt đầu tách riêng ra đứng một bên để chúng tôi xếp hàng chuẩn bị vào sảnh.

Cửa học viện từ từ mở ra, mấy đứa đứng đầu ồ lên đầy phấn khích. Tôi xếp gần cuối nên chưa thấy được gì, nhưng không hiểu sao trong lòng cũng bắt đầu hào hứng.

- Mọi người từ từ di chuyển vào bên trong, đừng tách khỏi hàng nhé! – Các chị tiếp viên hô to.

Tôi quay sang nhìn ba, môi cắn chặt. Ba vẫy tay với tôi, nở nụ cười thật hiền ý chỉ cứ yên tâm, mọi chuyện sẽ ổn. Trời ơi, sao cảm giác này giống hồi đi học lớp Một quá! Hàng tôi bắt đầu di chuyển, lúc này tim tôi càng đập nhanh hơn vì không biết cái gì đang chờ mình bên trong, họ sẽ cho những bài kiểm tra như nào, có cắt mổ xẻ giống trong phim không. Ủa mà mắc mớ gì mình lo dữ vậy, đã nói đi cho ba vừa lòng thôi mà, không được, không được…

- Này, lấy số nhanh đi còn đến người khác! – Một giọng nói lanh lảnh vang lên sau lưng tôi.

- Xin lỗi! – Tôi nhanh chóng rút số thứ tự từ cái máy trước mặt rồi bước sang hàng kế bên, khẽ quay sang nhìn thử người vừa lên tiếng kia.

Là con gái, mặt xinh như búp bê vậy, tóc vàng mắt xanh đậm chất người Anh.

- Nhìn gì mà nhìn? Bộ chưa thấy gái xinh bao giờ hả? – Cậu ta nạt tôi lần nữa.

Kiểu…kiểu thái độ gì thế? Tôi sôi máu tính mở mồm cãi thì hàng lại di chuyển. Nhìn cái mặt hả hê của nó mà bụng tôi sôi ùng ục, đến nỗi không để ý rằng mình vừa hiểu trơn tru hết những gì nhỏ Tây đó nói, rành rẽ từng chữ như tiếng Việt.


***


Dọc theo hai bên sảnh chính của Unslaad là hai dãy bàn dài, nơi các giáo sư đang tiến hành buổi kiểm tra, sau lưng họ chất đầy các thiết bị máy móc hiện đại mà tôi chưa từng thấy bao giờ. Những người chưa đến lượt sẽ phải ngồi đợi ở dãy ghế giữa sảnh, không được đi lung tung hay gây mất trật tự. Tôi nhìn quanh một lượt rồi chọn hàng ghế ít người nhất. Bầu không khí khá yên tĩnh, chỉ có tiếng xì xào, tiếng bước chân đi lại gõ lên nền gạch sáng bong kêu cộp cộp và tiếng máy móc chạy rè rè. Nhìn mặt ai cũng thấy hiện rõ sự háo hức, coi bộ họ tin vụ siêu năng lực này lắm! Tôi ngồi chống cằm hết nhìn xung quanh lai ngước nhìn trần nhà cao vút với mấy chùm đèn bằng thủy tinh, chậc, lỡ mình có siêu năng lực thật thì sao ta?

- Em kia, em đã tiêm Viidost chưa mà ngồi đây?

Một bà bác cao gầy tầm ngoài bốn mươi tuổi không biết đứng đây từ khi nào, mặt đầy sát khí, mặc đồ đen từ đầu đến chân đang chỉ thẳng vào tôi.

- Tiêm Viidost gì ạ? – Tôi ngơ ngác.

- Không biết Viidost là gì? Em có phải khách mời của Unslaad không vậy?

Nghe đến đấy tự nhiên thấy hơi bị quê. Tôi rút tờ giấy mời trong túi áo ra chìa về phía bà ấy, nói dõng dạc:

- Cháu có giấy mời lẫn thẻ ID xịn nhé!

Bà bác đen tuyền chẳng hề thay đổi sắc mặt, vẫn giữ nguyên giọng nói đầy khó chịu:

- Vậy nhanh chóng sang bàn số một tiêm Viidost đi. Thiệt tình, không hiểu học sinh kiểu gì mà lại không biết Viidost.

Ngộ chưa, tôi tới đây để kiểm tra thôi, đã là học sinh đâu mà đem mấy từ chuyên môn đó ra đòi tôi hiểu. Đúng là ngày xúi quẩy, gặp toàn người gì đâu. Tôi rời dãy ghế đi tìm chỗ tiêm cái gì đấy như lời bà bác bảo.

Kia rồi, bàn số một.

Tôi hơi chần chừ không biết có nên lại đó hay không, lỡ gặp thêm một người cà chớn nào nữa chắc tôi châm lửa đốt cái học viện này luôn.

- Chào em, mời em ngồi! Đừng sợ, không đau đâu.

Chị y tá trẻ (sau này tôi mới biết chị ấy cũng là giáo sư) kéo khẩu trang xuống cười với tôi một cái rõ duyên. Tôi bẽn lẽn cười lại rồi kéo ghế ngồi, đúng là y tá có khác, xinh ghê!

- Thả lỏng người nhé, sẽ nhanh thôi!

Chị ấy lấy ra một cây kim mới, bơm vào nó một loại chất lỏng màu xanh lá. Cái màu xanh đó chắc là Vudust, Vadust gì đó bà cô lúc nãy nói đến.

Ủa khoan, chị ấy không thoa thuốc tê sao?

Phập…


Tôi còn chưa kịp la lên là dừng lại thì chị y tá đã rút cây kim ra ngọt lịm, toàn bộ chất màu xanh trong đó đã biến mất, nó đã-bơm-vào-người-tôi. Tuy không đau nhưng tôi lúc đó mặt cắt không còn hột máu, chồm lên hỏi tới tấp:

- CHỊ, cái này sẽ không làm em bại liệt hay biến thành cóc ghẻ gì đâu đúng không? Nó chỉ là thuốc bình thường thôi đúng không?

Chị y tá bị ngạc nhiên mất một lúc, nhưng sau đấy che miệng cười sặc sụa, chắc chỉ nghĩ tôi bị khùng.

- Hihi…em yên tâm, không bại liệt, cũng không cóc ếch gì đâu. Chỉ thành siêu năng lực gia cực kì mạnh thôi! – Chị nháy mắt, vẫn chưa dừng cười được.

Tôi đỏ mặt cảm ơn rồi quay lại chỗ ngồi chờ. “Chị ấy tiêm vào chỗ nào trên tay mình thế nhỉ?” – tôi nhìn khắp tay cũng không thấy lỗ tiêm đâu, kì lạ. Trời ơi, có khi nào đây là phòng thí nghiệm của mấy tay bác học điên, họ sẽ lợi dụng biến chúng tôi thành chuột bạch không? Đáng ra mình không nên tới đây…


XIN MỜI SỐ 310 ĐẾN BÀN SỐ 8, NHẮC LẠI, MỜI SỐ 310 ĐẾN BÀN SỐ 8.

“310, là số của mình.” – tôi nhìn xuống tờ số thứ tự đang cầm. Mới ngồi có mười lăm phút đã bị réo nữa, không biết lần này lại tiêm chích cái gì đây.

- Thưa giáo sư, em là số 310…

- À, mời em ngồi. Em tên gì? – Vị giáo sư khoanh tay lên mặt bàn.

- Dạ là Dương Gia Linh.

- Được, Gia Linh chuẩn bị chưa, mình bắt đầu bài kiểm tra luôn nhé?

- Dạ…

Vị giáo sư bắt đầu chỉnh rất nhiều số liệu với cái máy sau lưng, tôi hồi hộp chờ đợi không biết họ sẽ làm gì mình. Ba đâu rồi, vẫn còn ngoài khuôn viên sao, tôi muốn gặp ba.

- Giờ thầy sẽ kiểm tra các giác quan của em trước, sau đó chúng ta mới kiểm tra đến năng lực, ok? À…em tiêm Viidust chưa?

- Dạ rồi!

- Tốt, chúng ta sẽ bắt đầu với thị lực.

Ông ấy kiểm tra một lượt mắt, mũi, miệng và tai tôi rất kĩ lưỡng, cách thức cũng không khác đi khám ở bệnh viện bao nhiêu, chỉ là ở đây có các thiết bị rất tiên tiến. Cứ mỗi lần như vậy là ông ấy lại thay đổi các số dữ liệu trên máy, màn hình bắt đầu xuất hiện các sóng tần số và hình ảnh kì lạ mà theo tôi nghĩ là mô phỏng kết quả vừa kiểm tra được. Nói chung, tôi nhìn chả hiểu gì sất.

- Giờ chúng ta sẽ qua phần em mong đợi nhất đây. – Ông giáo sư cười hiền.

Phần tôi mong đợi nhất? Chẳng lẽ…

- Em biết năng lực của mình thuộc hệ nào chưa?

- Dạ? Hệ nào là sao ạ?

Tôi thực sự không hiểu ông ấy nói gì nên mới hỏi lại, nhưng coi bộ điều tôi vừa hỏi là sai hoặc kì lạ lắm nên ông ấy im lặng mất một lúc.

- Ý thầy là hệ Thủy, Hỏa, Khí, Dược hay Ảo Ảnh?

- Em…em không biết. – Tôi trả lời thành thật.

- À…

Vị giáo sư nhìn tôi đầy thông cảm rồi đặt lên bàn bốn thứ: một ly nước, một cây đèn dầu, một chiếc lá và một chú chim sẻ bị thương ở chân. Tôi vẫn chưa hiểu gì.

- Bốn món này sẽ đại diện cho Thủy, Hỏa, Khí và Dược, còn Ảo Ảnh thì em thực hành với thầy. Em thử từng món đi!

- Thầy nói thử nhưng mà…chính xác là em phải làm gì với chúng?

Tôi lại hỏi một câu kì quặc khiến giáo sư khựng lại. Ông nhướn mày nhìn tôi, nét mặt bắt đầu đăm chiêu. Thấy chưa, giờ thì rõ ràng là tôi không sở hữu siêu năng lực rồi nhé!

- Thôi được rồi, thầy sẽ cho em thử với cái khác.

Vẫn tiếp tục, giáo sư này kiên nhẫn ghê! Ông ấy cất bốn món trên bàn đi và đặt lên năm hũ thủy tinh, bên trong có mấy thứ lấp lánh nhỏ xíu.

- Nói thầy nghe em thấy gì trong năm hũ này?

- Hmmmmm…một ngọn lửa, một bong bong nước, một cái hũ trống, một nhúm bột với một đám khói màu tím. – Tôi liệt kê ra.

- Cái hũ trống bên trong là gió đó! – Giáo sư thêm vào. – Giờ em thấy mình gắn kết với cái nào nhất? Cảm nhận bằng cảm giác của em nhé!

Tôi không hiểu lắm cái “cảm nhận” mà giáo sư yêu cầu, nhưng tôi vẫn cố gắng chau mày nhìn một lượt. Cuối cùng tôi chọn hũ có bong bong nước. Không phải vì tôi “cảm nhận” được nó mà vì…cái bong bóng bên trong rất đẹp.

- Được, giờ em lấy nó ra cho thầy xem. – Giáo sư đẩy cái hũ về phía tôi.

- Lấy cái bong bóng này ra ạ?

- Ừm, lấy ra nguyên vẹn.

Cái bong bóng nước đang bay lơ lửng bên trong hũ, một vật đẹp như vậy mà để tôi đụng vào chắc chỉ có bể. Tôi chần chừ mở nắp hũ ra, cái bong bóng vẫn đang lơ lửng với ánh sáng xanh tuyệt đẹp. “Không cần căng thẳng, cứ cho tay vào lôi nó ra là xong. Đây chỉ là một bài kiểm tra vớ vẩn, mày không cần phải cố gắng quá nhiều.” – tôi tự nhủ với mình rồi thò tay bên trong. Bàn tay tôi nhẹ nhàng lách qua cái bong bóng, năm ngón tay đỡ lấy nó thật chậm rãi và cẩn thận, một cảm giác mát rượi chạm vào da. Bây giờ cái bong bóng đã nằm trong tay, tôi chỉ việc nhấc nó thật từ từ ra khỏi hũ là được. Tôi tập trung cao độ đến mức gần như nín thở, tôi không muốn làm vỡ vật xinh đẹp mỏng manh trong tay mình, ok…chỉ một chút nữa thôi, một chút nữa thôi.

Bóc

Rồi xong, vỡ tan tành!

Tôi thõng vai xuống đầy chán nản. Mình đúng là điên khùng khi cố gắng làm mấy chuyện không tưởng này, làm gì có siêu năng lực trên đời chứ.

- Đưa thầy xem cái hũ nào! – Giáo  sư nhẹ nhàng nói.

- Em xin lỗi, em làm vỡ nó rồi…

- Không sao, chuyện bình thường mà. – Ông cười hiền, giọng như thể trấn an tôi.

Cầm cái hũ trong tay săm soi, vị giáo sư trông có vẻ khá bối rối. Ông đẩy cặp kính cận lên cao rồi lại hạ nó xuống thấp, tôi không hiểu ông ấy nhìn gì trong hũ nữa, cái bong bóng nước vỡ rồi mà. Tôi chắc sẽ nhận được giấy thi trượt thôi, lần thi trượt đầu tiên trong đời. Vâng, tôi đã trượt môn Siêu-Năng-Lực, buồn cười chưa!

- Gia Linh, đưa thầy xem tay em.

- Dạ đây… - Tôi chìa bàn tay có in hình con rồng ra.

Giáo sư áp tay ông ấy vào tay tôi rồi lại bấm bấm gì đó với cái máy khổng lồ đằng sau. Sóng tần số lên xuống biến đổi liên tục chứ không gợn sóng đều đều như ban đầu nữa, các hình minh họa bây giờ cũng đã thay bằng chi chít các ký tự khó hiểu. Tầm năm phút sau giáo sư xoay ghế lại phía tôi và tươi cười thông báo bài kiểm tra đã kết thúc, tôi có thể ra về.

- Học viện sẽ gửi kết quả cho em trong vòng hai tuần.

- Vẫn còn kết quả sao thầy? Em không có năng lực gì mà.

- Cái đó bây giờ vẫn chưa xác định ngay được, cần vài bước kiểm tra nữa. Em cứ yên tâm về đi!

Tôi cúi chào giáo sư rồi quay trở ra khuôn viên tìm ba. Lúc đi ngang dãy bàn kiểm tra ở gần cửa ra vào, tôi thấy con nhỏ mắt xanh tóc vàng ban nãy đang điều khiển một chiếc lá bay qua bay lại, rất thành thục. Ở bàn kế  đó nữa là một cậu bé tầm sáu bảy tuổi đang “châm” lửa lên mấy đèn cầy trước mặt, bằng-ngón-tay-trỏ. Nhìn họ làm dễ như ăn cháo vậy! Đó là lúc tôi tin học viện này là nơi đào siêu năng lực gia và tất cả những người ngồi đây đều sở hữu siêu năng lực, trừ tôi.

Tối đó về nhà tôi cứ ôm gối nghĩ mãi. Không biết do cảm giác thi trượt làm tôi khó chịu hay tôi ghen tị với những người kia nhưng…bỗng nhiên tôi ước mình cũng có siêu năng lực. Chắc hẳn nó phải làm con người ta cảm thấy đặc biệt và tự hào về bản thân lắm! Ba sau khi nghe tôi kể lại cũng chắc mẩm kết quả là gì, nhưng ông sợ tôi buồn nên cứ động viên suốt. Tôi không buồn, chỉ là hơi để tâm chút thôi.

Những ngày kế tiếp tôi vẫn đi học, sinh hoạt bình thường. Chung quy thì có gì đâu mà xoắn, tôi vẫn sống được đến giờ mà chả cần quái gì siêu năng lực, thế giới này cũng đầy người như tôi. Hê hê hê!



Và sau hai tuần, tôi nhận được giấy kết quả: ĐÃ ĐẬU



Message reputation : 100% (1 vote)

Được cảm ơn :
153
:
Ngày tham gia :
26/02/2015
:
Tuổi :
17
:
Đến từ :
Trái Đất
:
avatar
avatar

  • Super Moderator - Truyện Sáng Tác
Được cảm ơn : 153
Ngày tham gia : 26/02/2015
Tuổi : 17
Đến từ : Trái Đất
Khi nào có chương mới vợi bạn?



Được cảm ơn :
1
:
Ngày tham gia :
15/02/2015
:
Đến từ :
Một nơi rất xa
:
avatar
avatar

  • Thành viên mới
Được cảm ơn : 1
Ngày tham gia : 15/02/2015
Đến từ : Một nơi rất xa
Chào bạn. Về phần nội dung thì mình chưa nhận xét gì. Nhưng mình xin góp ý vài điều về chính tả. Smile

Ở chương mở đầu " tuyệt-đối-không!", ở chương một "bắt-buộc-phải-làm"; "Cao Đẳng-Đại Học"; " thật-chậm-rãi" và còn nhiều chỗ nữa.

Mình nghĩ bạn không nên để dấu "gạch" ở đây và mình cũng không hiểu dấu "gạch" này có ý nghĩa là gì.
Vì nếu là dấu gạch ngang mở đầu lời thoại thì sẽ là "- " gạch ngang dấu cách lời thoại, dấu gạch ngang để biểu thị thành phần phụ chú thì sẽ là " - " dấu cách gạch ngang dấu cách thành phần phụ chú. Theo mình thấy gạch của bạn trong mấy từ trên không phải là dấu gạch ngang loại nào cả.
Ngoài ra có một số dấu gạch ngang dẫn thoại của bạn trở thành dấu gạch ngang phụ chú theo mình nghĩ có lẽ là do lỗi khi bạn gõ văn bản.

- Dươnggggggggg Gia Linh !!!!

- Ặc… Buông ra, Tú Uyên! Buông raaa, ngộp thở quá!  

- Hảảả? Tám phẩy bảy mươi lăm mà cậu còn chưa vừa lòng á? Lớp mình có đứa chỉ cần được năm điểm Sử thôi là tụi nó muốn trưng bài kiểm tra lên bàn thờ luôn kia kìa!


Bạn muốn diễn đạt sự ngạc nhiên của nhân vật trong truyện cũng không cần phải viết quá nhiều "chữ giống nhau" trong một từ như vậy, viết như vậy là sai.

Bạn xem lại hộ mình nhé!




Sponsored content



Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Bình luận về bài viết

Bạn cần để bình luận về bài viết


Nếu chưa có tài khoản bạn vui lòng tài khoản

Quyền hạn của bạn:
Bạn không có quyền trả lời bài viết

 
  • Free forum | © PunBB | Free forum support | Report an abuse | Sosblog