Truyện Sáng Tác - nơi tụ họp những cây bút trẻ có đam mê sáng tác và mong muốn tác phẩm của mình được đón nhận. Hãy đến với chúng tôi và thỏa sức chia sẻ những tác phẩm do chính bạn sáng tác!




Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8  Next

Được cảm ơn :
24
:
Ngày tham gia :
03/04/2015
:
Tuổi :
23
:
Đến từ :
Hà Nội
:
avatar
avatar

  • Thành viên
Được cảm ơn : 24
Ngày tham gia : 03/04/2015
Tuổi : 23
Đến từ : Hà Nội
^^~. Cỡ 16 vậy được không?



Được cảm ơn :
155
:
Ngày tham gia :
26/03/2015
:
Tuổi :
23
:
Đến từ :
Châu Đốc-An Giang
:
avatar
avatar

  • Trial Moderator - Box Fanfiction
Được cảm ơn : 155
Ngày tham gia : 26/03/2015
Tuổi : 23
Đến từ : Châu Đốc-An Giang
tui bí rồi



[img][/img]

Yêu là chết trong lòng một ít
Vì mấy khi yêu mà lại được yêu



Được cảm ơn :
24
:
Ngày tham gia :
03/04/2015
:
Tuổi :
23
:
Đến từ :
Hà Nội
:
avatar
avatar

  • Thành viên
Được cảm ơn : 24
Ngày tham gia : 03/04/2015
Tuổi : 23
Đến từ : Hà Nội
Bí truyện nào zạ??? Bà có mấy fic liền.Smile)



Được cảm ơn :
155
:
Ngày tham gia :
26/03/2015
:
Tuổi :
23
:
Đến từ :
Châu Đốc-An Giang
:
avatar
avatar

  • Trial Moderator - Box Fanfiction
Được cảm ơn : 155
Ngày tham gia : 26/03/2015
Tuổi : 23
Đến từ : Châu Đốc-An Giang
3 cái yêu thêm lần nữa, xin đừng xa anh, when love walked in



[img][/img]

Yêu là chết trong lòng một ít
Vì mấy khi yêu mà lại được yêu



Được cảm ơn :
24
:
Ngày tham gia :
03/04/2015
:
Tuổi :
23
:
Đến từ :
Hà Nội
:
avatar
avatar

  • Thành viên
Được cảm ơn : 24
Ngày tham gia : 03/04/2015
Tuổi : 23
Đến từ : Hà Nội
Sặc!! Tất luôn đó hả??⊙▽⊙ . Tui còn cách cuối cùng này, bà làm theo mà vẫn bí là tui bó tay nha.
Bây giờ, bà nằm trên giường... Nghĩ xem chap tiếp theo sẽ là lãng mạng hay hành động... Nói chung là bà nên tập trung vào một fic trước đi, như vậy dễ tập trung hơn, ... Rồi, sau khi nghĩ ra tình cảnh tiếp theo thì vào mp3, ntc hay youtobe, tìm thể loại nhạc phù hợp. VD: lãng mạn thì nghe nhạc hàn quốc hay gì đó nhẹ nhàng chút. Hành động thì bà nên nghe nhạc của maroon 5. Đó, vừa nhắm ,mắt vừa nghe, vừa nghĩ cảnh tiếp theo của câu chuyện... Cái này hok cần nghe qua tai nghe, cứ mở càng to càng tốt, haha... Nghe hết cả album luôn, nhớ phải tập trung nghĩ về câu chuyện của bà đó nha,... Rồi, sau thì ngủ luôn cũng được.≧﹏≦ . Cứ nghe tầm 3 tiếng mà không ra thì bỏ đi, nghe nhạc thôi.... Đến đây mà vẫn bí thì bà cứ bơ luôn đi. Bao giờ hứng thì mang ra viết, hok up 2 tuần mới bị khóa mà. Vô tư đi.



Message reputation : 100% (1 vote)

Được cảm ơn :
155
:
Ngày tham gia :
26/03/2015
:
Tuổi :
23
:
Đến từ :
Châu Đốc-An Giang
:
avatar
avatar

  • Trial Moderator - Box Fanfiction
Được cảm ơn : 155
Ngày tham gia : 26/03/2015
Tuổi : 23
Đến từ : Châu Đốc-An Giang
vụ này được ah, để tui làm theo chứ não đang trong tình trạng treo



[img][/img]

Yêu là chết trong lòng một ít
Vì mấy khi yêu mà lại được yêu



Được cảm ơn :
77
:
Ngày tham gia :
04/05/2015
:
Tuổi :
15
:
Đến từ :
Nơi nào tui ở là nơi đó có tui
:
avatar
avatar

  • Trial Moderator - Box Fanfiction
Được cảm ơn : 77
Ngày tham gia : 04/05/2015
Tuổi : 15
Đến từ : Nơi nào tui ở là nơi đó có tui
vâng ạ, cơ mà vô tình đọc được bí kíp, kaka, thanks chị Cá Rô





Message reputation : 100% (1 vote)

Được cảm ơn :
24
:
Ngày tham gia :
03/04/2015
:
Tuổi :
23
:
Đến từ :
Hà Nội
:
avatar
avatar

  • Thành viên
Được cảm ơn : 24
Ngày tham gia : 03/04/2015
Tuổi : 23
Đến từ : Hà Nội
Hihi. Rất vui khi nghe em nói thế... Very Happy



Được cảm ơn :
155
:
Ngày tham gia :
26/03/2015
:
Tuổi :
23
:
Đến từ :
Châu Đốc-An Giang
:
avatar
avatar

  • Trial Moderator - Box Fanfiction
Được cảm ơn : 155
Ngày tham gia : 26/03/2015
Tuổi : 23
Đến từ : Châu Đốc-An Giang
tui tính viết xong 3 fic này chuyển wa viết fic đam mỹ mà sợ hem có ai đọc



[img][/img]

Yêu là chết trong lòng một ít
Vì mấy khi yêu mà lại được yêu



Được cảm ơn :
24
:
Ngày tham gia :
03/04/2015
:
Tuổi :
23
:
Đến từ :
Hà Nội
:
avatar
avatar

  • Thành viên
Được cảm ơn : 24
Ngày tham gia : 03/04/2015
Tuổi : 23
Đến từ : Hà Nội
Thật đó hả? Tui hok phải hủ nữ, nhưng nếu bà viết tui sẽ đọc thử.^^



Message reputation : 100% (1 vote)

Được cảm ơn :
24
:
Ngày tham gia :
03/04/2015
:
Tuổi :
23
:
Đến từ :
Hà Nội
:
avatar
avatar

  • Thành viên
Được cảm ơn : 24
Ngày tham gia : 03/04/2015
Tuổi : 23
Đến từ : Hà Nội
CHƯƠNG 21 : Cảnh sát can thiệp.

                       *          *            *

   " Đệch... Đánh nhau rồi mày ơi!! "

   " Nghe rồi , tao có điếc đâu."

   Hai gã tần ngần đứng dưới cổng nhìn vào bên trong. " Có khi nào cô gái xảy ra chuyện gì không? Tao nghe có tiếng đổ vỡ..."

   " không phải chứ... Lên xem thử đi"

   Cả hai nhìn nhau, gật đầu định chạy vào thì từ ngoài đầu ngõ, tiếng còi hụ vang lên, ngay lập tức có khoảng 4-5 cảnh sát chạy tới. Nhìn thấy họ, cảnh sát hét lên. " Đứng yên! Không được nhúc nhích."

   " Mẹ kiếp! Sớm không đến, muộn không đến, toàn xuất hiện lúc chẳng ai cần." Hai gã lùi lại, đưa tay lên cao, đôi mắt khinh thường nhìn mấy " vị khách" không mời. Cảnh sát ập tới, túm hai tay của họ quặt ra sau lưng, một cảnh sát khác nhìn vào tập hồ sơ xem xét.

   " Đúng là hai người họ... Chúng tôi có tin tức rằng hai anh đã ra khỏi nội thành trong hơn 30 phút... cả hai người đang bị giám sát vậy mà dám liều lĩnh như vậy... Giải về đồn đi...". Vị cảnh sát đó gấp hồ sơ lại, ra hiệu với hai cảnh sát đang giữ tay tội phạm. Họ gật đầu ,đẩy hai gã đi.

   " Chó chết, lũ ngu ngốc... Không thấy ở đây đang xảy ra chuyện gì à? ". Gã vùng vằng, gào lên." Bỏ ra, có người đang gặp nguy hiểm..". Vị cảnh sát khẽ cau mày, khi nghe thấy lời gã nói, lúc này anh mới chợt nhận thấy tiếng xung đột đang diễn ra trong căn nhà. Anh ta nheo đôi mắt, lập tức ra chỉ thị. " ... Đưa họ đi... Hai anh lên đó xem có chuyện gì.". " Rõ! ". Hai cảnh sát khác giơ tay chào, vội vã chạy vào nhà. Rút súng từ dắt lưng ra.

      *        *         *

   Tiếng còi hụ đã thu hút một số người dân xung quanh tới xem, thấy cảnh sát áp giải hai người đàn ông lạ ,bắt đầu xì xầm bàn tán. 12h30 đêm, con hẻm trở nên ồn ào đông đúc, mọi người đứng dọc bên đường nhìn vào căn nhà đang xảy ra cãi vã.

      *        *         *

   Hai cảnh sát vừa chạy lên nghe thấy tiếng va đập của đồ vật thì nhíu mày. Đến nơi, cảnh tượng trước mắt khiến họ ngỡ ngàng... Một người đàn ông trẻ bị hai người phụ nữ giữ lấy tay, và bị một cái ghế đập ngang gáy từ một người đàn ông khác. Bị giữ bởi hai phụ nữ nên anh ta trông khó chịu kinh khủng, máu chảy dài, nhưng chỉ có thể gườm gườm nhìn kẻ cầm cái ghế.

   Đằng sau, hai người đàn ông trung tuổi cũng đang túm lấy cổ áo nhau, cãi nhau loạn xạ. Dưới đất, một người phụ nữ trung tuổi ôm vai một người khác, bà ta đang khóc rống gào thét như muốn vỡ cổ họng. Sâu trong cùng, thì có ba cô gái đang khóc nức nở... Đồ đạc trong phòng tan tành, đổ nát.

   Chị dâu Xương Rồng thấy chồng bị đánh thì hét lên,lao ra.

   " Tất cả đứng yên, không ai được phép cử động.." Hai Cảnh sát đồng thanh hô to, giơ súng lên cao . " Dừng lại nếu không muốn dính đạn...". Mọi cử động lập tức ngưng trệ, sự yên lặng chiếm lĩnh không gian. Tất cả cùng ngơ ngác nhìn về phía cầu thang. Thấy hai người mặc quân phục thì hơn nửa số người có mặt thoáng thất sắc.

   Chị dâu Xương Rồng sau một giây bất động, cô nhanh chóng lấy lại tinh thần, chạy thẳng tới chỗ chồng mình, gạt hai người phụ nữ kia ra, ôm lấy anh khóc òa lên. Anh vội ôm vợ mình, cố trấn an cô.(lý do anh này ăn một ghế mà chưa sao vì anh ta là dân karate ).

   Khi tất cả đã đứng yên, hai cảnh sát mới hạ súng quan sát. Lúc này từ dưới cầu thang một người khác cũng lên tới nơi, trên vai ông ta vác theo một người đang bất tỉnh. Trán cậu ta cục u to tướng hiện diện. THấy chỉ huy hai cảnh sát vội tách ra giơ tay lên chào.

   Nhận ra là con trai mình, bác trưởng hốt hoảng muốn chạy lên, ngay tức khắc một cảnh sát giơ tay, ra hiệu ông đứng yên. Dù không cam tâm nhưng ông ta đành lùi lại.

   Vị chỉ huy vác thanh niên đó tới ghế salon, dùng chân dựng cái ghế dậy rồi đặt cậu ta nằm xuống. Nhìn xung quanh một lượt. Chọn cho mình một cái ghế ,ông ngồi xuống." Tôi có thể hỏi ở đây xảy ra chuyện gì không?". Ông bắt đầu lên tiếng "... Hai người với tôi tầm tuổi, có thể tới đây ngồi xuống không? Chúng ta cùng nói chuyện..". Ông chỉ vào bác Lực và bác trưởng ra hiệu.

   Mọi người cùng nhìn về phía vị cảnh sát, cảm thấy kỳ lạ. Ông khác hẳn với những cảnh sát khác, không khuôn phép, kiểu cách, không cứng nhắc, cũng không khách sáo. Ông chỉ đơn giản như đang nói chuyện với hai người bạn. Sau một lúc lưỡng lự bác Lực cũng bước tới một cái ghế dựng dậy. Bác trưởng thì chạy ngay tới chỗ con trai đang nằm ,xem xét, thấy ngoại trừ cục u ra thì tất cả đều bình thường, mới ngay ngắn ngồi xuống đối diện với vị chỉ huy.

   " Giờ bắt đầu chứ?". Vị cảnh sát mỉm cười, đan hai tay vào nhau."... A! Còn nữa, cậu ta đang chảy máu... Mau mang đi băng bó đi, mọi người cứ tự nhiên. Đừng để ý tới tôi..".

    E dè chán, tất cả cũng tự sắp xếp cho mình một chỗ ngồi, chia làm hai phe. vợ bác Lực kéo bà Lan tới gần chỗ chồng mình, lấy hai cái ghế từ trong bếp ra ngồi vào. Con trai bác Lực được vợ đưa lên phòng Xương Rồng để băng bó. Những người còn lại đứng hết ngay sau bác trưởng. Xương Rồng và chị mình vẫn không rời khỏi vị trí ban đầu. Ánh Tuyết tiếp tục vỗ nhẹ trên vai em gái như muốn trấn an. Xương Rồng thì ngồi bó gối, đôi mắt u ám.

         *          *          *

   Bác Lực là người đầu tiên mở lời, bác kể về cuộc đời bà Lan, cuộc sống với người chồng vũ phu, về từ một tai nạn đã đẩy cháu gái ông phải vào tù... Và rồi vẫn không được yên ổn khi được tự do. Vị cảnh sát chỉ lẳng lặng nghe, thỉnh thoảng nhìn sang cô gái đang ngồi bó gối trong góc bếp, hình tròn đỏ trên trán vẫn đang rỉ máu, ông hơi nhíu mày.

   Câu chuyện chưa kết thúc bác trưởng đập mạnh tay xuống bàn, ông ta hét lên, nói em trai mình không phải như vậy, nói rằng chính bà Lan và con gái bà đã đẩy em trai ông đến cơ sự này. Ông ta gào lên cái gọi là công bằng, là nhân quyền, cái gọi là dạy vợ dạy con, ý nghĩa về thứ gọi là trụ cột gia đình... Mọi thứ đều đi theo một chiều, đi theo cái hướng mà người ta hay gọi " trọng nam, khinh nữ". Cái lý lẽ có lẽ đã ăn sâu vào máu những con người cổ hủ, không cách nào xóa bỏ.

   Vị cảnh sát nhìn người đang hét lên những lý lẽ hoa mỹ đó,mắt hiện lên vẻ không hài lòng. Thấy bác Lực chuẩn bị đứng dậy, ông nhanh chóng đứng lên trước, đôi mắt lành lạnh. vì hành động bất ngờ mà mọi người ngay lập tức cùng im lặng , dè chừng nhìn ông.

    " Đưa họ tới trụ sở...". Ông nói, gạt mấy thứ dưới chân ra lấy đường đi "...vác theo cả người đang bất tỉnh đó nữa".

   Gần 2h đêm, con hẻm nhỏ vẫn sáng trưng và ồn ào. Đến lúc, đoàn người lên hết xe cảnh sát đi mất hút thì con đường mới dần chìm vào im lặng. Trả lại sự bình yên hiếm hoi cho đêm tối.

                       *            *             *





Được sửa bởi Cá Rô Bơi Ngửa ngày Sun Jun 07, 2015 1:47 pm; sửa lần 1.

Được cảm ơn :
155
:
Ngày tham gia :
26/03/2015
:
Tuổi :
23
:
Đến từ :
Châu Đốc-An Giang
:
avatar
avatar

  • Trial Moderator - Box Fanfiction
Được cảm ơn : 155
Ngày tham gia : 26/03/2015
Tuổi : 23
Đến từ : Châu Đốc-An Giang
trời sao có chửi thề trong đây nữa cá



[img][/img]

Yêu là chết trong lòng một ít
Vì mấy khi yêu mà lại được yêu



Được cảm ơn :
24
:
Ngày tham gia :
03/04/2015
:
Tuổi :
23
:
Đến từ :
Hà Nội
:
avatar
avatar

  • Thành viên
Được cảm ơn : 24
Ngày tham gia : 03/04/2015
Tuổi : 23
Đến từ : Hà Nội
Tui cố viết giảm viết tránh rùi đấy. Bậy lắm sao? Neutral
Neutral



Được cảm ơn :
155
:
Ngày tham gia :
26/03/2015
:
Tuổi :
23
:
Đến từ :
Châu Đốc-An Giang
:
avatar
avatar

  • Trial Moderator - Box Fanfiction
Được cảm ơn : 155
Ngày tham gia : 26/03/2015
Tuổi : 23
Đến từ : Châu Đốc-An Giang
trời ơi đọc vô là cảm giác được đang ở chợ cá lun đó



[img][/img]

Yêu là chết trong lòng một ít
Vì mấy khi yêu mà lại được yêu



Được cảm ơn :
24
:
Ngày tham gia :
03/04/2015
:
Tuổi :
23
:
Đến từ :
Hà Nội
:
avatar
avatar

  • Thành viên
Được cảm ơn : 24
Ngày tham gia : 03/04/2015
Tuổi : 23
Đến từ : Hà Nội
Vậy chưa phải chợ cá đâu, haha, thật đấy! Nếu bà được nghe 2 thằng đầu gấu nói chuyện với nhau bà sẽ hiểu thôi à, tui cố viết lịch sự rồi đấy. Chứ nếu là thật thì bọn nó cứ cách 5 từ là y như rằng sẽ có một câu chửi tục. Nhưng những chap sau tui sẽ tiết chế lại, thanks bà @^_^@



Được cảm ơn :
155
:
Ngày tham gia :
26/03/2015
:
Tuổi :
23
:
Đến từ :
Châu Đốc-An Giang
:
avatar
avatar

  • Trial Moderator - Box Fanfiction
Được cảm ơn : 155
Ngày tham gia : 26/03/2015
Tuổi : 23
Đến từ : Châu Đốc-An Giang
bà phóng chữ lớn lên chút đi nhỏ quá tui đọc không được



[img][/img]

Yêu là chết trong lòng một ít
Vì mấy khi yêu mà lại được yêu



Được cảm ơn :
24
:
Ngày tham gia :
03/04/2015
:
Tuổi :
23
:
Đến từ :
Hà Nội
:
avatar
avatar

  • Thành viên
Được cảm ơn : 24
Ngày tham gia : 03/04/2015
Tuổi : 23
Đến từ : Hà Nội
CHƯƠNG 22: Cách ly.

                     *         *           *

   "Nói đi... 30 phút anh rời khỏi  nội đô đã làm gì? Đi những đâu?...". Vị cảnh sát trẻ mặt lạnh tanh nhìn gã đàn ông tra hỏi.

   " Sếp à! Em đã nói rồi còn gì...". Dù thừa biết mình nhiều tuổi hơn cảnh sát đó, nhưng gã vẫn xưng em còn cười đến là vô lại. Bàn tay bị còng vỗ bồm bộp lên mặt bàn. "... Em đang bị giám sát thì có thể làm được chuyện gì chứ?... Mà không làm thì cạp đất ăn chắc. Không thể làm ăn thì đành phải làm lính đánh thuê thôi, em cũng cần sống chứ?... Vệ sĩ đâu có phải là việc làm trái pháp luật, Đúng không!".

   " Ông chủ của mấy người là ai?..."

   " Không thể nói!". Gã ngồi thẳng dậy, vẫn giữ nụ cười vô lại.

   Ngay lúc đó có một bàn tay chạm vào gáy gã, mạnh mẽ ấn xuống, gã đập thẳng mặt xuống, cái bàn rung mạnh trong sự ngỡ ngàng của vị cảnh sát trẻ. Nhìn kẻ vừa gây chuyện , tay anh khẽ nắm chặt lại, nhưng vẫn ôn tồn nhắc nhở." Trung sĩ... Anh ta do tôi tiếp quản".

   " Haha...". Người đó cười khùng khục, bàn tay đang ấn đầu gã dùng thêm sức. Dưới mặt bàn, nụ cười vô lại biến mất, thay vào đó sát khí tràn ngập trong mắt, bàn tay đang bị còng của gã nắm chặt.

   Người được gọi là trung úy đó có vẻ ngoài không khác bọn du côn là mấy. Chiếc sơ mi xộc xệch, cài mỗi một khuy áo, quân phục được vắt qua vai, trên miệng điếu thuốc đang cháy xì xèo.

   " Trung sĩ?!". Cảnh sát trẻ nghiêm khắc nhắc lại.

   Trực tiếp bỏ qua câu cảnh cáo, vị trung sĩ vẫn chăm chú nhìn vào đầu gã đàn ông, nhếch miệng cười, bàn tay trên đầu gã bắt đầu xoay xoay, như thể đầu gã là điếu thuốc vậy." Vì mày mà tao phải thức dậy vào giờ này... Đúng là lũ ngu si, vô học...".

   " Trung sĩ...". Cảnh sát trẻ đứng dậy, tay đập mạnh vào bàn.

   " Tao có thể bằng cấp với mày, nhưng nếu tính thời gian thì ở đây tao là tiền bối... Đừng có mà ra lệnh cho tao...". Vị trung sĩ cắn nát đoạn thuốc trong miệng, rít lên. Nhìn thấy cái thùng rác cạnh đó, thay vì đi tới nơi, hắn phồng miệng, nhổ điếu thuốc bắn đi. Có lẽ không đủ lực nên điếu thuốc dừng lại và đáp thẳng xuống đất. Hắn cười khùng khục, bỏ tay ra khỏi cái đầu, ngạo nghễ bước đi.

   Gã đàn ông từ từ nhỏm dậy, trong mắt tia khát máu bao chùm, đỏ rực. " Mày phải chết!". Gã lầm bầm. Anh cảnh sát trẻ thở một hơi dài, không chú ý đến vẻ mặt gã trực tiếp tới chỗ thùng rác, dúi tắt điếu thuốc bỏ vào thùng rác. Rồi anh quay lại, ngồi xuống nhìn gã, mắt thoáng tia bất đắc dĩ." Xin lỗi!". Anh mở miệng.

   " Đừng xin lỗi tao...". TIếng gã rin rít qua kẽ răng."... Tao biết thằng nào sẽ phải trả giá cho chuyện này". Gã thẳng thừng tuyên bố.

   " Đánh lại cảnh sát anh sẽ phải gặp rắc rối lớn đấy!..". Anh cảnh sát nhíu mày, nhẹ giọng cảnh cáo.

   " Hê Hê...".Gã bật cười." Mày đang nói chuyện với một tội phạm đấy. Chuyện đó sẽ uy hiếp được tao sao? Nếu mày nghĩ thế thì hơi lầm...".

   Biết gã đang cực kỳ giận dữ, nên anh cảnh sát trẻ im lặng, nhìn vào tập hồ sơ, ghi chép. Lúc đó, từ ngoài vị chỉ huy bước vào, nhìn thấy cái mặt quỷ satan của gã  lại nhìn cục u  lớn trên trán, ông bật cười." Hôm nay tôi có duyên với mấy cục u đấy nhỉ? Có rắc rối gì ở đây sao?".

   " Trung úy!". Anh cảnh sát thấy chỉ huy thì đứng dậy chào. gã đàn ông thì xì một cái, quay mặt đi.

   " Lại tới "chơi" hả nhóc?". Tiếng cười hào sảng vang vọng.

   " Lâu không tới, nên dịp này qua chào ông một tý thôi, ông già!".

   " Anh không được nói chuyện kiểu đấy!". Anh cảnh sát trẻ lên tiếng cảnh cáo.

   " Bỏ đi, bỏ đi...". Vị trung úy lại bật cười, lấy một cốc nước lọc tới bàn, kéo ghế ngồi xuống. " Người quen của tôi mà...".

   Nghe vậy anh cảnh sát trẻ chợt thấy khó hiểu, nhìn 2 người một lượt.

   " Lão già, còn chưa nghỉ hưu sao?".

   " Tôi còn vài năm để chơi đùa với cậu mà..."

   " Hừ! Đó là lý do vì sao mà gần 30 năm ông vẫn chỉ là gã trung úy cỏn con như vậy. Nhằm vào mấy thằng vô danh hư tôi thì sao mà thăng tiến cho được.".

   " Ta lại thấy như thế rất thú vị... Haha, sao rồi! Lần này là gì đây?".

   " Hiểu lầm! Bảo người của ông thả tôi ra ngoài...".

   " Cậu lấy vợ chưa ?... Năm nay cũng phải 29 rồi nhỉ? ". Ông xoa cằm, nghĩ ngợi. Anh cảnh sát lẫn gã đều đồng loạt bất ngờ đơ mặt, nhìn chằm chằm vào vị trung úy, như thể ông là người ngoài trái đất vậy.

   " Tôi lấy vợ hay chưa cần ông quan tâm sao? Lão già, mau thả tôi ra ngoài ".

   " Ngồi xuống! Anh đang chống đối đấy!...". Anh cảnh sát trẻ lập tức lên tiếng.

   " Được rồi, được rồi... Tôi chỉ tò mò chút thôi ". Vị trung úy vẫy tay ra hiệu." Cả hai ngồi xuống đi, quay lại vấn đề chính... Vụ của gia đình kia sao rồi?".

    " Dù họ thực sự có ý định muốn dồn cô gái đến chết! Nếu cô gái kiện, chúng ta có thể đưa vụ việc ra toà. Nhưng cô gái lại một mực không muốn đệ đơn kiện... Không còn cách nào khác nên chúng tôi yêu cầu họ viết tường trình và giảng hòa với nhau..."

    " Gì!!". Một lần nữa gã lại đứng bật dậy, nhìn chằm chằm vào anh cảnh sát." Mày đùa à?". Vị trung úy hơi nhíu mày nhưng vẫn yên lặng.

   " Anh nên nói chuyện cẩn thận... Đây là chuyện gia đình họ, cảnh sát chúng tôi không tiện xen vào..."

   " Mày nói đùa, đúng không?". GÃ cáu bẳn." Giảng hòa? Mày nghĩ chuyện đó dễ lắm sao? Mày đã trông thấy tình trạng cô ta chưa? Mày nghĩ cô ta sẽ yên ổn với kiểu giải quyết đấy? Mày nghĩ thế à?..".

   " Anh đang vượt giới hạn...". Anh cảnh sát nghiêm mặt."... Ngồi xuống, thôi la hét... Trước khi tình huống tệ hơn.".

   " Chính vì có loại như mày, nên dân chúng mới không còn tin vào cảnh sát... Khốn kiếp, cảnh sát không phải được tạo ra để phục vụ dân thường sao? Vậy giờ tụi mày đang làm gì? Can thiệp qua loa và giải quyết thờ ơ. Mặc người dân tự sinh tự diệt, trong khi tụi mày sống nhờ tiền thuế của họ... CAND... Nực cười, tao thấy tụi mày chỉ là công an thôi, 2 chữ nhân dân kia vốn không tồn tại...".

   " Im lặng". Cảnh sát trẻ gầm lên đập mạnh tay xuống bàn." Đây là yêu cầu của cô gái...".

   " Nhưng đó có phải là yêu cầu của những người còn lại không? Họ không nói gì vì chiều theo ý cô gái mà thôi... Nếu như, tao nói nếu như... Cô gái đó mà xảy ra bất cứ chuyện gì, trụ sở này cũng sẽ chôn cùng cô ta...". Gã cũng gầm lại, như một con hổ đang giận dữ.

   " Ngồi xuống!". Vị trung úy lúc này mới lên tiếng. Giọng nói trầm trầm mang theo uy lực quả nhiên có tác dụng, cả 2 người lập tức im bặt." Cả đồng chí nữa, ngồi xuống đi."

                           *         *          *





Được sửa bởi Cá Rô Bơi Ngửa ngày Wed Jun 10, 2015 10:27 pm; sửa lần 1.

Được cảm ơn :
24
:
Ngày tham gia :
03/04/2015
:
Tuổi :
23
:
Đến từ :
Hà Nội
:
avatar
avatar

  • Thành viên
Được cảm ơn : 24
Ngày tham gia : 03/04/2015
Tuổi : 23
Đến từ : Hà Nội
CHƯƠNG 23 : Cách Ly (2).

              *            *             *

   Đúng lúc này, một cảnh sát nữ đi vào, trên tay cầm một tờ giấy, vẻ mặt tức giận, cô đặt mạnh tờ giấy xuống trước mặt anh cảnh sát. Khi nhìn kỹ anh biết đó là tờ kiểm tra mức độ thương tổn của cô gái trong vụ việc. Với chỉ số sức khỏe đang có vấn đề, chiều cao và cân nặng của cô gái cho thấy cô đang bị suy dinh dưỡng nặng. Ngoại trừ vết thương nhìn thấy được ( ở trên trán), trên cơ thể cô 65% cũng bị tổn thương. Sức khỏe hiện giờ chỉ bằng đứa trẻ 15 tuổi... Mắt anh cảnh sát xa sầm, càng đọc lông mày càng nhúm lại. Lúc đọc xong mặt anh đã tái mét.

   " Cô gái đó đang bị bạo hành một cách nghiêm trọng, trong khoảng thời gian dài". Nữ cảnh sát kết luận, nhìn anh chờ đợi.

   " Đó chính là điều tao đang muốn nói". Gã gật đầu đồng tình. Trong khi vị trung úy đọc tờ giấy đó.

   " Nhưng, cô gái đó...". Anh cảnh sát đan hai tay vào nhau, khó nghĩ.

   " Trong một số trường hợp chúng ta có thể không cần làm theo yêu cầu của đương sự, nếu điều đó có hại cho họ...". Vị trung úy cau mày nhìn tờ giấy " Trong trường hợp này, làm theo nguyện vọng số đông đi...".

   Nghe thấy thế gương mặt nữ cảnh sát cùng gã thoáng giãn ra. Cuối cùng anh cảnh sát cũng đầu hàng, đứng dậy." Rõ! Thưa sếp!...". Giơ tay chào nghiêm chỉnh, anh thu tập hồ sơ đi ra ngoài. nữ cảnh sát cũng vội bước theo. Khi hai người họ đi khỏi, gã đàn ông mới nhìn vị trung úy hỏi " Thằng bạn tôi đâu?".

   " Ở một phòng khác... Chúng tôi phải xem lời khai  của hai người có trùng khớp không!!... Ồ! Vụ tàng trữ 3 túi heroin này là sao??".

   " Tôi bị gài bẫy...". Gã rít lên " Đừng có trưng cái bản mặt không tin đó ra, ông già!".

                 *           *            *

   Sau một hồi làm một loạt kiểm tra, Xương Rồng quay trở lại bên gia đình, co rúm và run rẩy. Khi anh cảnh sát bước tới, mọi người ngay lập tức ngồi thẳng dậy, nhìn vào anh chờ đợi. Anh ngồi xuống, đan tay vào nhau nhìn mọi người trong phòng một lượt.

   " Sau khi xem xét kỹ lưỡng vụ việc, tôi phải nói đây là một việc nghiêm trọng... Cô thật sự không muốn kiện họ sao? Cô có thể suy nghĩ lại". Anh nhìn vào cô gái nói.

   Nhưng Xương Rồng lại chỉ lắc đầu, mái tóc cụt lủn rối tinh. Dù biết Xương Rồng sẽ trả lời như thế nhưng những cái nhíu mày vẫn không ngừng phát tín hiệu với anh, có nhiều sự mong chờ ở đó. Anh ho nhẹ trước khi nói tiếp." Nếu theo yêu cầu của bị hại thì chúng tôi chỉ có thể để hai gia đình viết tường trình và giảng hòa với nhau tại đây...".

   Nghe thế, mấy gương mặt nhăn nhúm hiện ra. Trong khi bên kia có vẻ thỏa mãn, riêng ÁNh Tuyết liên tục lắc đầu muốn phản đối.

   " Nhưng... Xét thấy, mức độ này nếu làm như vậy sẽ không thỏa đáng, nên chúng tôi đã quyết định... Trong vòng 8 tháng, gia đình ông...". Chỉ về phía bác trưởng "... Không được phép lại gần cô gái trong phạm vi an toàn... Nếu ai trong số các người vi phạm, chúng tôi sẽ tống giam tất cả về tội " cố ý giết người nhưng không thành" mà không cần bị hại phải đệ đơn... Các người có thể phải chịu mức phạt là 15 năm tù giam... Thế nên, trước khi định làm gì, hãy suy nghĩ hậu quả trước.".

   Nghe xong phán quyết, nhà bác trưởng ai nấy đều tái mét, kinh ngạc nhìn anh cảnh sát. Số còn lại thì thở phào nhẹ nhõm. Bà Lan bật khóc thành tiếng vì vui mừng.

   " Các người làm như thế là không công bằng...". Bác trưởng nổi điên lên, đấm đá loạn xạ "... Bọn nó cho mày bao nhiêu tiền, để mày làm việc này... Nói đi!!...".

   " Ông ăn nói cho cẩn thận... Tôi có thể bắt ông về tội phỉ báng nhân phẩm cảnh sát...". Anh đứng dậy, nén giận cảnh cáo.

   " Bố! Đủ rồi,... Mình mau về đi...". Phương nhanh chóng giữ lấy bố mình khuyên giải, kéo ông ta rời khỏi. Trên mặt sự bất mãn hiện rõ.

   " Nếu cô gái không sao". Anh nhẹ giọng lại nói với gia đình Xương Rồng " Mọi người có thể đưa cô ấy về nghỉ ngơi...".

   " Cám ơn, cám ơn cậu!!...". Bà Lan chạy tới nắm lấy tay anh mà bắt tới tấp, sự vui mừng của bà khiến anh thấy mình đã làm đúng, và anh hài lòng về điều đó. Anh mỉm cười an ủi bà vài câu rồi tạm biệt họ trước khi quay lại phòng thẩm tra.

                   *         *          *

   Lúc gia đình đi ra khỏi cửa, có hai người đàn ông cũng vừa chạy tới nơi, trông họ hốt hoảng, lo lắng tột độ... Ánh Tuyết trông thấy chồng mình thì vui mừng, anh chạy tới nhìn vợ lo lắng, liên tục hỏi cô có sao không, Còn cẩn thận xem xét cô một lượt.

   Xương Rồng lúc này vẫn cúi đầu mà đi, không nhận ra người còn lại đang nhìn mình chăm chú. Thấy Xương Rồng như vậy, mắt anh u ám." Xương Rồng!!...". Anh cất giọng, cố không để nó run rẩy, nhưng có lẽ không thành công,vì giọng anh khàn khàn.

   Xương Rồng cứng lại, nó từ từ ngẩng đầu lên nhìn. Anh đứng đó, thương cảm đến cùng cực... Nhưng điều đó lại làm nó đau không tưởng tượng được. Anh đang thương hại nó.

   " Anh Tùng...". Nó ngập ngừng gọi tên anh.

             *         *           *



Được cảm ơn :
12
:
Ngày tham gia :
25/04/2015
:
Tuổi :
18
:
Đến từ :
Vũ Trụ
:
avatar
avatar

  • Trial Moderator - Box Tiểu Thuyết
Được cảm ơn : 12
Ngày tham gia : 25/04/2015
Tuổi : 18
Đến từ : Vũ Trụ
Chị viết hay quá *vỗ tay*

Mà toàn kết thúc đoạn hồi hộp tánh kỳ :80:

Hóng chap tiếp fic của chị *hun hun*



Thà rằng vứt mẹ đi cái gọi là niềm tin vào sọt rác
Còn hơn là đem phân phát rồi lại mất mát vì đau thương



Message reputation : 100% (1 vote)

Được cảm ơn :
155
:
Ngày tham gia :
26/03/2015
:
Tuổi :
23
:
Đến từ :
Châu Đốc-An Giang
:
avatar
avatar

  • Trial Moderator - Box Fanfiction
Được cảm ơn : 155
Ngày tham gia : 26/03/2015
Tuổi : 23
Đến từ : Châu Đốc-An Giang
cá rô bà viết sao dài thòn hay vậy



[img][/img]

Yêu là chết trong lòng một ít
Vì mấy khi yêu mà lại được yêu



Được cảm ơn :
24
:
Ngày tham gia :
03/04/2015
:
Tuổi :
23
:
Đến từ :
Hà Nội
:
avatar
avatar

  • Thành viên
Được cảm ơn : 24
Ngày tham gia : 03/04/2015
Tuổi : 23
Đến từ : Hà Nội
Huhu, nó sẽ còn dài nữa, dài mãi... Tui hok thấy điểm dừng luôn rồi, bà cứu tui đi. ~T_T~

moncugiai: Thanks em!! *hôn*^^





Được sửa bởi Cá Rô Bơi Ngửa ngày Sat Jun 13, 2015 6:29 pm; sửa lần 1.

Được cảm ơn :
202
:
Ngày tham gia :
16/04/2014
:
Đến từ :
The Galaxy
:
avatar
avatar

  • Administrator
Được cảm ơn : 202
Ngày tham gia : 16/04/2014
Đến từ : The Galaxy
Đáng lẽ một chap phải có khoảng 1200 -> 4000 từ nha bạn.
Với lại viết đến chương 23 thì chưa có tí gì gọi là dài đâu, 50 chương là cỡ trung bình, viết được 80 -> 100 chương mới gọi là dài nhé :3



Được cảm ơn :
155
:
Ngày tham gia :
26/03/2015
:
Tuổi :
23
:
Đến từ :
Châu Đốc-An Giang
:
avatar
avatar

  • Trial Moderator - Box Fanfiction
Được cảm ơn : 155
Ngày tham gia : 26/03/2015
Tuổi : 23
Đến từ : Châu Đốc-An Giang
tui còn thảm hơn bà nè chắc chưa biết tới chap nào là kết thúc đâu



[img][/img]

Yêu là chết trong lòng một ít
Vì mấy khi yêu mà lại được yêu



Được cảm ơn :
24
:
Ngày tham gia :
03/04/2015
:
Tuổi :
23
:
Đến từ :
Hà Nội
:
avatar
avatar

  • Thành viên
Được cảm ơn : 24
Ngày tham gia : 03/04/2015
Tuổi : 23
Đến từ : Hà Nội
K.Thiên : Tại tui viết toàn lúc đêm ko à, buồn ngủ quá! hihi, đáng lẽ mấy chap(2) là chung 1 chap, nhưng mà ko viết nổi trong 1 đêm,Smile). Truyện của tui kiểu gì cũng trên 50 chap.*Khóc*

Aino : Cùng cảnh ngộ rùi, haha! Đập tay nè! ^^... cheers



Được cảm ơn :
155
:
Ngày tham gia :
26/03/2015
:
Tuổi :
23
:
Đến từ :
Châu Đốc-An Giang
:
avatar
avatar

  • Trial Moderator - Box Fanfiction
Được cảm ơn : 155
Ngày tham gia : 26/03/2015
Tuổi : 23
Đến từ : Châu Đốc-An Giang
*đập tay* trời đất ơi mới đầu tui tính viết 15 chap là xong ai ngờ viết sao thành chap 16, 17...hok biết chừng nào xong bó tay tui lun
mà tui vs bà giống nhau ở chỗ viết lúc tối và post khi bùn ngủ, có khi đi ngủ sáng mới post



[img][/img]

Yêu là chết trong lòng một ít
Vì mấy khi yêu mà lại được yêu




Sponsored content



Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang Thông điệp [Trang 4 trong tổng số 8 trang]

Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8  Next

Bình luận về bài viết

Bạn cần để bình luận về bài viết


Nếu chưa có tài khoản bạn vui lòng tài khoản

Quyền hạn của bạn:
Bạn không có quyền trả lời bài viết

 
  • Free forum | © PunBB | Free forum support | Report an abuse | Sosblogs.com