Truyện Sáng Tác - nơi tụ họp những cây bút trẻ có đam mê sáng tác và mong muốn tác phẩm của mình được đón nhận. Hãy đến với chúng tôi và thỏa sức chia sẻ những tác phẩm do chính bạn sáng tác!




Chuyển đến trang : 1, 2  Next

Bạn thấy truyện tớ viết thế nào?

100% 100% [ 2 ]
0% 0% [ 0 ]
0% 0% [ 0 ]
0% 0% [ 0 ]
Tổng số bầu chọn : 2
Được cảm ơn :
6
:
Ngày tham gia :
02/04/2015
:
Tuổi :
16
:
Đến từ :
Hành Tinh Nhiều Gái Đẹp
:
avatar
avatar

  • Thành viên
Được cảm ơn : 6
Ngày tham gia : 02/04/2015
Tuổi : 16
Đến từ : Hành Tinh Nhiều Gái Đẹp
Thất vọng, nhảy cầu tự tử  Evil or Very Mad



Message reputation : 100% (1 vote)

Được cảm ơn :
155
:
Ngày tham gia :
26/03/2015
:
Tuổi :
24
:
Đến từ :
Châu Đốc-An Giang
:
avatar
avatar

  • Trial Moderator - Box Fanfiction
Được cảm ơn : 155
Ngày tham gia : 26/03/2015
Tuổi : 24
Đến từ : Châu Đốc-An Giang
em đừng buồn thế nào em cũng có tên ah



[img][/img]

Yêu là chết trong lòng một ít
Vì mấy khi yêu mà lại được yêu



Được cảm ơn :
153
:
Ngày tham gia :
26/02/2015
:
Tuổi :
17
:
Đến từ :
Trái Đất
:
avatar
avatar

  • Super Moderator - Truyện Sáng Tác
Được cảm ơn : 153
Ngày tham gia : 26/02/2015
Tuổi : 17
Đến từ : Trái Đất
Thảo Băng đã viết:Hix, sao vẫy k có tên tui vầy Vân ?  Sad
Chưa đến lúc, nhưng chuẩn bị có rồi. Đợi nó cao trào xíu.



Được cảm ơn :
155
:
Ngày tham gia :
26/03/2015
:
Tuổi :
24
:
Đến từ :
Châu Đốc-An Giang
:
avatar
avatar

  • Trial Moderator - Box Fanfiction
Được cảm ơn : 155
Ngày tham gia : 26/03/2015
Tuổi : 24
Đến từ : Châu Đốc-An Giang
Tinh Vân đã viết:
Thảo Băng đã viết:Hix, sao vẫy k có tên tui vầy Vân ?  Sad
Chưa đến lúc, nhưng chuẩn bị có rồi. Đợi nó cao trào xíu.
vân ơi chị năn nỉ em lun có hài hước thì nhẹ nhẹ thôi chị mỏi quai hàm lắm rồi Very Happy



[img][/img]

Yêu là chết trong lòng một ít
Vì mấy khi yêu mà lại được yêu



Message reputation : 100% (1 vote)

Được cảm ơn :
155
:
Ngày tham gia :
26/03/2015
:
Tuổi :
24
:
Đến từ :
Châu Đốc-An Giang
:
avatar
avatar

  • Trial Moderator - Box Fanfiction
Được cảm ơn : 155
Ngày tham gia : 26/03/2015
Tuổi : 24
Đến từ : Châu Đốc-An Giang
chờ hoài mà không thấy nó post cháp nào mới hết, mà tại gần thì nè nó còn học bài thi mà



[img][/img]

Yêu là chết trong lòng một ít
Vì mấy khi yêu mà lại được yêu



Được cảm ơn :
153
:
Ngày tham gia :
26/02/2015
:
Tuổi :
17
:
Đến từ :
Trái Đất
:
avatar
avatar

  • Super Moderator - Truyện Sáng Tác
Được cảm ơn : 153
Ngày tham gia : 26/02/2015
Tuổi : 17
Đến từ : Trái Đất
 Chương 4:


Tôi với hắn quen nhau từ lúc học mẫu giáo, vậy mà khi gặp lại chẳng có chút ấn tượng nào cả. Rốt cuộc là vì sao ấy nhỉ?


Tiếng Như Quỳnh một lần nữa vang lên cắt đứt suy nghĩ của tôi:


“Vân Khánh, cô đứng lại cho tôi. Cô dám làm thế với tôi sao?”


Tôi dừng chân, ngoảnh lại mắt lớn trừng mắt bé với cô ta. Thì sao nào? Cho cô ta trừng tới chết luôn đi. Tôi không còn là đứa con nít ranh lúc xưa, ngày ngày cúi đầu để cô bắt nạt, để cô ta đánh đập nữa.


Tôi liếc mắt nhìn Phong, ánh mắt cậu ấy lộ lên vẻ áy náy. Hơi, Phong ơi là Phong, qua bao nhiêu năm rồi mà cậu vẫn nhìn tớ bằng ánh mắt ấy. Tại sao cứ mỗi lần tớ bị bắt nạt là cậu cứ đứng im như vậy hả?


Bây giờ nghĩ lại, không biết tại sao hồi trước tôi lại đi thích Phong nữa.


“Thôi, mau về nhà xếp đồ đạc rồi nghỉ ngơi đi. Cậu cũng mệt rồi mà, phải không?”


Nghĩ ngợi một chút, chờ khi Phong kéo tay Quỳnh Như rời đi tôi mới tiếp tục bước về hướng nhà bà Năm. Đẩy cánh cửa sắt màu xanh già cỗi ra, tiếng ken két vang len đều đều khiến tôi khó chịu.


Nhưng cái cảm giác ấy đã bị lấn áp bởi một tâm trạng nói không nên lời của tôi. Khoảng sân đầy ắp nắng vàng ấy, mảnh vườn chi chít những cây khế, ổi,… ấy, nơi đâu cũng tràn ngập tiếng cười của tôi và bà Năm. Người ấy là một cụ già tốt bụng nhất tôi từng gặp. Đôi khi tôi ước tôi là cháu của bà Năm.


Tôi thản nhiên bước vào bên trong, để những ngọn gió lùa qua mái tóc của mình mà không biết có một ánh mắt sắc bén nhìn mình nãy giờ.


“Nếu cậu vào đây để chơi thì đằng sau quay, tiến lên năm bước, đóng cổng, tạm biệt.” Minh thản nhiên tựa vào cột gỗ nhỏ mục nát, đôi mắt hắn phẳng lặng như mặt hồ.


“Này, tính hù chết tôi hả?” Tôi chống nạnh, rướn cổ gầm gừ.


Cái tên này bị gì thế không biết. Mặt bình thường của hắn đã đủ hù tôi vô viện rồi, giờ trưng cái mặt hắc ám ấy ra chẳng khéo tôi chuyển thẳng vào nhà xác luôn.


“Rắc… rắc…”


Tôi nhìn theo hướng phát ra tiếng, cột gỗ rắc một tiếng nữa, liền gãy đôi. Hắn không có vật cố định sau lưng nên cũng ngã vào chum nước ở đằng sau.


“Khục… khục…” Tôi bật cười dữ dội. Làm sao có thể nhịn được cười khi mông hắn đã lọt vào miệng chum cơ chứ, với lại tiếng cười là liều thuốc bổ mà.


Hắn đang cố gắng để thoát khỏi chum, nhưng với cái thân hình cao gầy ấy, hắn đã sớm lọt sâu rồi. Tôi chợt nảy ra một ý tưởng. Nếu tôi giúp đỡ, kiểu gì hắn cũng sẽ phải trả ơn. Nhìn hắn mặc toàn đồ hiệu, chắc chắn phải là một thiếu gia con nhà giàu. Khi ấy tôi đào sạch mỏ vàng nhà hắn luôn. Nghĩ mà tôi không khỏi mừng ran, đưa tay che miệng cười khúc khích.


Hắn vạch đen đầy đầu.


“Ê, không ra được phải không?”


“…”


“Thôi được rồi, nể tình từng là bạn bè gần xa, tôi đành nhà mất điện cho cậu mượn đom đóm vậy.”


“…” Hắn một lần nữa vạch đen đầy đầu, sau đó bình tĩnh nói: “Là tối lửa tắt đèn, ai dạy cậu câu ấy vậy? Đồ ngốc.”


Tên khốn này, tôi đã muốn giúp vậy mà hắn còn dám xóc xỉa tôi. Đã vậy còn dám mắng tôi ngốc, mà ngốc là gì? Ngốc đồng nghĩa với ngu, thế thì chẳng khác nào hắn mắng tôi ngu cả.


Tôi nghiến răng ken két, sau đó đạp một cái vào thân chum, chiếc chum đổ ra sau.


Lúc ấy tôi thực sự hoảng loạn, vội vã đưa tay kéo hắn. Chiếc chum vỡ tan tành.


“Hú hồn, tưởng cậu… Á…”


Tôi còn chưa kịp nói hết câu, đã bị hắn thô lỗ bẻ ngược tay ra sau đến đau muốn chết, chỉ còn thiếu nước còng tay lại xách về đồn nữa thôi. Đúng thế, đây chính là đỉnh cao của nghệ thuật lấy oán trả ơn.


“Cậu gan to lắm. Tốt!” Không hiểu sao nghe chữ tốt của hắn mà tôi đặc biệt rợn da người.


 Vì hắn cao hơn tôi một cái đầu nên tư thế hiện tại của tôi và hắn rất chi là mờ ám.


“A, cậu đỏ mặt sao? Không ngờ Trần Vân Khánh cũng mắc cỡ cơ đấy.” Hắn lấy tay nhéo tai tôi. Không phải nhéo bình thường cưng chiều như các cặp tình nhân, mà là nhéo như muốn đem tai tôi đứt ra luôn.


“Mắc cỡ cái con khỉ. Đứng phơi nắng nãy giờ không đỏ chẳng lẽ đen. Tên điên này, buổng ra.” Tôi vùng vẵng giãy dụa.


Hắn buông tôi ra, phủi phủi tay. Tôi hận rằng mình không mang theo cần câu hay máy cạo râu của bố qua. Nếu hiện giờ tôi có chúng, tôi thề rằng sẽ cạo trọc đầu hắn, rồi dùng móc câu móc mũi hắn lôi đi khắp xóm.


Còn chưa kịp yên thân, tôi đã bị tiếng hét của Quỳnh Như làm cho suýt nữa cạp đất thay cơm.


“Ê, cô còn chưa về sao? Vô tích sự như cô qua đây làm gì?”


 Cô ta mặc một cái váy ngắn ngang đùi để lộ làn da trắng nõn, chân đi giày đế thấp, công nhận cô ta rất đẹp.


“Tôi qua ngắm lợn. Chờ mãi giờ mới thấy một con.”


“Lợn? Ở đây làm gì có lợn cho cô ngắm?”


“Tôi đang ngắm nè.” Tôi kiên định nhìn thẳng vào cô ta, nhếch môi cười trào phúng.


Cô ta mặt đỏ tía tai, biết mình bị nói xéo nên cứng họng thẳng thừng đi vào trong tìm hắn. Gớm chưa! Như đôi tình nhân mặn nồng, tách nhau tí là khó chịu ấy.


Phong hì hục xách ba cái chổi cùng cái bì lớn vào. Mồ hôi nhễ nhại làm cho áo phông dính sát vào người Phong, hiện rõ cơ thể chắc chắn. Tôi nhìn tới thiếu nước chảy nước bọt.


“Gì nhìn ghê vậy?” Phong thấy ánh mắt hám sắc của tôi, bèn đưa chổi che trước ngực.


Tôi lắc đầu, rồi chạy lại cướp chổi từ tay Phong, đi vào trong nhà để dọn dẹp giúp hắn. Dù gì cũng đã hứa với người ta rồi, phóng lao phải đâm theo lao thôi. Coi như kế hoạch lần này đổ vỡ.





Ngày chủ nhật mộng mơ của tôi bị cái nóng xóa nhòa. Đã chuẩn bị đến ngày khai giảng rồi mà thời tiết vẫn nắng nóng như thường.


“Hơ hơ, nóng quá đi mất.”


Tôi đang rên rỉ trên giường trúc thì thấy thằng em trời đánh không chết của tôi – Hoàng Khánh – cầm một hộp trứng gà mẹ tôi mới mua hồi sáng ra ngồi giữa nắng. Hình như thằng này bị động kinh thì phải, trời nắng người ta muốn trốn vào chỗ mát để ngồi, nó lại ra đó phơi thân. Còn chưa kịp nói ra suy nghĩ của mình thì tôi đã bị hành động của nó làm há hốc.


Nó đập nguyên quả trứng to đùng giữa sân!


“Em làm cái quái gì thế?” Tôi chạy đến bên chỗ nó rồi  hét lên. Tiếc ơi là tiếc quả trứng gà ngon.


“Em rán trứng. Trong Oggy và những chú gián tinh nghịch cũng làm vậy. Thấy nó ăn mà em thèm.”


Xác định rồi, tôi cứ nói nó không phải em tôi đấy. Mà nếu là em tôi thật thì… nó đột biến gen giai đoạn cuối hả?!


Định bụng xách tai nó vô nhà rồi tét nó đỏ đít khỏi lết xuống giường luôn, ai dè hắn tự nhiên như nhà mình mở cửa đi vào, nhìn hai chị em tôi ngồi dưới dất bên cạnh hộp trứng gà và một quả trứng bị đập vỡ dưới đất.


Tôi xấu hổ đứng dậy nhìn hắn, lại một lần nữa muốn rớt da gà có quét tới sáng cũng không sạch, hắn làm quái gì mà nở nụ cười tươi như hoa thế?


“Cậu qua đây làm gì?”


Tên này thật là, nhà hắn đã dọn dẹp xong từ hai tuần trước rồi, nhưng mà hắn cứ thích mò sang nhà tôi ngồi hóng mát chùa. Có qua có lại, hắn mà muốn ở lại ngồi hóng mát lần nữa thì cứ theo phút mà tính, một phút mười ngàn. May mà lần nào hắn qua mẹ tôi cũng không có nhà, nếu không kiểu gì cũng kéo hắn lại ăn cơm. Hồi nhỏ, mẹ tôi còn quý hắn hơn con mình nữa. 


“Tôi vừa gặp bác gái, bác ấy bảo lâu rồi mơi gặp tôi, kêu tôi qua ăn cơm một bữa.”


“Nhà tôi làm gì có ai tên Bác Gái, thôi về đi.” Tôi hiểu bác gái là ai, nhưng cố ý xuyên tạc ý của hắn.


Hắn chẳng những không thèm để ý lời nói ấy, mà còn lại ngồi bên cạnh đứa em có bệnh của tôi mà nói:


“Trứng sắp chín rồi, chuẩn bị ăn được rồi đó.” Hắn xoa xoa đầu thằng bé.


Chao ôi, cái bộ mặt giả tạo chưa kìa! Muốn kéo gia đình tôi về phía hắn sao? Mơ đi! Đối xử với tôi thì hắn cứ như thằng trốn viện, còn với người khác hắn lại đối xử khác hẳn như thế? Đúng là mặt người dạ thú.


Mẹ tôi đi chợ về liền ném một đống rau củ, thịt cá bắt tôi sơ chế, còn mình thì ngồi buôn dưa lê, bán dưa chuột với hắn. Thỉnh thoảng còn dám kể một số chuyện bí mật của tôi nữa. Thật là tức chết tôi mà!


“Cháu biết không, để bác kể cho. Con Khánh nhà bác nó nhiều khi còn tự kỉ mời bạn bè nó đến dự đám tang của con chuột cống chết đuối. Khi đó mà không có bác chắc nó bị bạn nó xơi tái vì tội ngu ngơ rồi.”


Trên đời này có tội ngu ngơ hả? Tôi thấy vai hắn hơi rung lên, khuôn mặt thì đỏ chưa từng thấy, kết luận là hắn đang nhịn cười.


“Chưa chết nhé! Nó còn thường xuyên rảnh rỗi nhổ trọc lông con Bi nữa. Hại nó giờ đang ở bệnh viện thú y dưỡng bệnh.”


Mẹ ơi là mẹ, rốt cuộc con có phải là con mẹ sinh ra không vậy? Tôi muốn đi xác nhận ADN quá.


Lát sau, mẹ cắt táo để trên bàn mời hắn. Sẵn tiễn tôi làm việc xong, mẹ thì nấu ăn, tôi cùng hắn quyết chiến sinh tử  dành táo ăn lấy ăn để. Tôi nhét được bốn miếng táo thì họ sằng sặc, như gió như mây phun mưa vào mặt hắn.


Hắn xám mặt. Tôi được bữa cười no nê.


Số hắn khổ thật, qua nhà tôi ăn cơm không được ăn món ngon cũng đã thấy no. Vì nãy giờ hắn há miệng là hứng hết vụn táo của tôi rồi còn đâu.


“Vân Khánh, rất tốt.”


Tôi chợt rùng mình, như lần trước, khi hắn nói chữ tốt với tôi thì tôi linh cảm có điều không lành sắp xảy ra.


Cả nhà tôi ngồi vào bàn. Bố tôi lãnh đạm không lên tiếng, tỏ vẻ uy quyền gắp thức ăn một cách vô-cùng-bất-bình-thường. Bố tôi vốn là không có quyền gì ở nhà này, một tí cũng không có, nhưng hôm nay hắn ghé bố tôi mới có cơ hội được gắp ăn đầu tiên đấy.


“Minh Minh, con ăn nhiều vào. Bác nấu dành cho con hết đấy.”


“Mẹ, còn con.” Hoàng Khánh nũng nịu kéo ống tay áo của mẹ.


Mẹ xoa đầu nó, mỉm cười ngầm đồng ý. Tôi thuận thế cũng bắt chước làm theo, nhưng chưa kịp mở miệng thì:


“Mày thì thôi đi con.”


Tôi cứng họng chẳng còn điều gì để nói nữa cả.


“Gao ồ tập pi tập pai zồ…”


Tiếng nhạc siêu nhân Gao của cái điện thoại ném chó chó chết, ném lợn lợn mất trí nhớ, ném gà gà nở hoa của tôi vang lên. Tôi ấn nút nghe.


“Làm chi đó?” Giọng nhỏ Linh làm tôi hơi rợn. Từ bao giờ mà cái giọng ngọt như đường của nó biến thành chua như chanh rồi?!


“Bà rảnh quá ha! Không có chi làm rồi gọi điện hỏi tôi làm chi đó hả?” Tôi gần như hét lên. Có điên hay không đang ăn cơm ngon mà bị làm phiền thế này. Tôi ngó mâm thức ăn, nếu ít phút nữa mà chưa đụng đũa thì có lẽ tôi chỉ còn cọng rau mà nhai thôi.


“Hôm nay sinh nhật thằng Tú, nhớ không?”


A, hèn chi hôm nay mắt trái giật liên tục. Thứ bảy tuần trước thằng Tú có nhắc tôi lúc tiết sinh hoạt lớp, vậy mà tôi lại quên.


Tôi tám với nhỏ Linh chút nữa, sau đó vội vã ăn như chết đói đến nơi trước con mắt kinh ngạc của mọi người, rồi chạy lên lầu lục tung tủ quần áo. Hôm nay coi như ngày may mắn, sinh nhật thằng Tú, đồ ăn chỉ có thể đặt level từ ngon trở lên.



Được cảm ơn :
155
:
Ngày tham gia :
26/03/2015
:
Tuổi :
24
:
Đến từ :
Châu Đốc-An Giang
:
avatar
avatar

  • Trial Moderator - Box Fanfiction
Được cảm ơn : 155
Ngày tham gia : 26/03/2015
Tuổi : 24
Đến từ : Châu Đốc-An Giang
em muốn cả đám chết vì cười phải ko vân



[img][/img]

Yêu là chết trong lòng một ít
Vì mấy khi yêu mà lại được yêu



Được cảm ơn :
153
:
Ngày tham gia :
26/02/2015
:
Tuổi :
17
:
Đến từ :
Trái Đất
:
avatar
avatar

  • Super Moderator - Truyện Sáng Tác
Được cảm ơn : 153
Ngày tham gia : 26/02/2015
Tuổi : 17
Đến từ : Trái Đất
Em mới thay đổi cốt truyện nên tên thay đổi luôn.



Được cảm ơn :
155
:
Ngày tham gia :
26/03/2015
:
Tuổi :
24
:
Đến từ :
Châu Đốc-An Giang
:
avatar
avatar

  • Trial Moderator - Box Fanfiction
Được cảm ơn : 155
Ngày tham gia : 26/03/2015
Tuổi : 24
Đến từ : Châu Đốc-An Giang
mới đầu chị thấy em đổi tựa chị tưởng em viết fic khác ai dè em làm cho nó thành fic hài luôn



[img][/img]

Yêu là chết trong lòng một ít
Vì mấy khi yêu mà lại được yêu



Message reputation : 100% (1 vote)

Được cảm ơn :
155
:
Ngày tham gia :
26/03/2015
:
Tuổi :
24
:
Đến từ :
Châu Đốc-An Giang
:
avatar
avatar

  • Trial Moderator - Box Fanfiction
Được cảm ơn : 155
Ngày tham gia : 26/03/2015
Tuổi : 24
Đến từ : Châu Đốc-An Giang
em ra chap mới nhanh nha chị sắp đói rồi đấy



[img][/img]

Yêu là chết trong lòng một ít
Vì mấy khi yêu mà lại được yêu



Được cảm ơn :
153
:
Ngày tham gia :
26/02/2015
:
Tuổi :
17
:
Đến từ :
Trái Đất
:
avatar
avatar

  • Super Moderator - Truyện Sáng Tác
Được cảm ơn : 153
Ngày tham gia : 26/02/2015
Tuổi : 17
Đến từ : Trái Đất
Xin lỗi, Vân đã đánh máy được gần hết chương 5 rồi, tự nhiên mẹ tắt mất word thế là mất tiêu luôn.



Được cảm ơn :
155
:
Ngày tham gia :
26/03/2015
:
Tuổi :
24
:
Đến từ :
Châu Đốc-An Giang
:
avatar
avatar

  • Trial Moderator - Box Fanfiction
Được cảm ơn : 155
Ngày tham gia : 26/03/2015
Tuổi : 24
Đến từ : Châu Đốc-An Giang
Tinh Vân đã viết:Xin lỗi, Vân đã đánh máy được gần hết chương 5 rồi, tự nhiên mẹ tắt mất word thế là mất tiêu luôn.
có cần tội vậy hok



[img][/img]

Yêu là chết trong lòng một ít
Vì mấy khi yêu mà lại được yêu



Được cảm ơn :
153
:
Ngày tham gia :
26/02/2015
:
Tuổi :
17
:
Đến từ :
Trái Đất
:
avatar
avatar

  • Super Moderator - Truyện Sáng Tác
Được cảm ơn : 153
Ngày tham gia : 26/02/2015
Tuổi : 17
Đến từ : Trái Đất
Chương 5: Sinh nhật của Tú


Tôi “đào” trong đống quần áo của mình mãi mới tìm ra được cái áo Pikachu cùng chiếc quần short xanh. Gật đầu vừa ý trước gương, tôi thầm cảm thán một câu:


“Thân hình mình đẹp nên mặc gì cũng đẹp. Ha ha!”


Tôi nghe ai đó đang ho sặc sụa… (==”)


Nhìn đồng hồ chỉ mới 12 giờ 58 phút, thấy còn sớm, nên tôi mở máy tính ra ngồi chiến liên minh. Ngồi kiểu gì mà chỉ một lúc sau liền lăn ra ngủ như chết…


Cộc cộc…


Tôi mờ màng mở mắt, kinh hãi trước hình ảnh hai con thằn lằn đang đóng phim 18+ trên trần nhà. Tiếng gõ cửa lớn hơn một chút. Tôi thở dài hằn học, nhà này chỉ có mấy người, có lẽ mẹ tôi gọi. Ấy vậy mà khi tôi mở cửa ra, chỉ có một ngọn gió lướt qua mặt. Tôi bước thêm một bước ra ngoài xem ai vừa gõ cửa, và rồi rầm…


Nhặt cái vỏ chuối bị mình dẫm cho nát be nát bét lên, tôi đảo đôi mắt ếch của mình tìm hung thủ. Hắn đang nhởn nhơ đầu cầu thang, thản nhiên cầm nải chuối mà vừa ăn vừa vứt lung tung.


Vì hòa bình của nhân loại, vì môi trường xanh của đất nước, vì một thế giới không bị ô nhiễm, tôi phải ra tay trừ gian diệt ác cái tên quái đản kia.


“Này, sao cậu dám vứt vỏ chuối bừa bãi như thế?”


“Tôi làm sao?”


Tôi: “Là cậu.”


Hắn: “Không phải tôi.”


Tôi: “Là cậu.”


Hắn: “Không phải tôi.”


Tôi: “Là cậu.”


Hắn: “Không phải tôi.”


Tôi: “Là cậu.”


Hắn: “Là tôi.”


Tôi: “Không phải cậu…” Nói ra mới biết mình vừa lỡ miệng, tôi vội lắc đầu xua tay.


“Là cậu nói tôi không phải nha!” Hắn ném một cái vỏ chuối vào mặt tôi sau đó nhếch mép cười khẩy.


Tôi giận điên cả người. Muốn đánh vào cái bản mặt đẹp trai của hắn, sau đó dí mặt hắn vào bộ phim mà hai con thằn lằn trong phòng tôi đang đóng, cho hắn chừa cái mặt.


Bỗng, hắn nói:


“Tôi có một tin vui và một tin vui hơn nữa cho cậu, nghe tin nào trước.”


Vốn dĩ hắn là một kẻ hai mặt, chuyên gia lật lọng, ích kỷ, hẹp hòi, biến thái, quái đản, tâm hồn thối nát, có tin tốt gì cho tôi cơ chứ.


“Tin nào cũng được đi!” Tôi buột miệng nói.


“Ừm. Tin vui là lúc nãy Phong và Linh qua gọi cậu đi mua quà cho thằng Tú, tôi bảo cậu đang ngủ, thế nên hai người đó đã đi trước rồi.”


Tồi thầm a một tiếng trong lòng. Cái tên chết tiệt kia ở nhà tôi từ trưa tới giờ? Lại còn dám đuổi bạn thân của tôi đi nữa chứ.


“Tin vui hơn nữa là,… rất chúc mừng cậu từ hôm nay đã trở thành học trò môn văn của tôi?”


Tôi nghiêng đầu không hiểu. Nhưng một lúc sau, tôi lập tức hiểu rõ quá trình của vấn đề. Mẹ tôi thấy tôi kém môn văn, còn hắn thì giỏi quá (tôi học cùng hắn còn không biết mà mẹ biết rõ ghê), nên mẹ tôi bảo hắn qua nhà làm gia sư dạy học cho tôi. Mẹ ơi là mẹ, mẹ hại đời con rồi!


Tôi tức tốc chạy xuống nhà, để tìm mẹ hỏi rõ ngọn ngành. Đùa chứ, tôi không thể gọi hắn là… THẦY được. Mẹ tôi đang ngồi xay đậu nành. Tôi hừng hực khí thế đi lại.


“Mẹ, tại sao mẹ nỡ lòng giao con cho người như hắn ta? Hắn là kẻ có tâm hồn thối nát, lỡ hắn làm gì con gái mẹ…” Tất cả những từ ngữ “mĩ miều” nhất có thể miêu tả được hắn tôi đều tung ra, có thể nói, từ lớp 1 đến giờ, tôi chưa bao giờ chém được như thế.


Mẹ tôi nãy giờ vẫn giữ nguyên trạng thái vừa im lặng vừa xay đậu nành. Cái thái độ đó cũng mẹ làm khí thế của tôi xẹp không còn một li.


Hắn từ cầu thang đi xuống, tay cho vào túi quần, môi nhếch lên:


“Phải nói rằng, với cái kĩ thuật chém gió thành văn của cậu mà không đi thi học sinh giỏi văn quốc gia thì thực là phí một nhân tài. Ha ha!”


Hắn lại nói xéo tôi nữa rồi. Tôi càng tránh thì hắn càng sát tới. Nhỏ thì suốt ngày trêu chọc tôi, lớn rồi cũng không tha cho tôi nữa. Đúng là người như hắn thì trời không dung, đất không tha, người gặp hắn phải ném cà chua.


Tôi tính rướn cổ cãi lại bằng được, thì bỗng mẹ tôi ném cho tôi một câu… miễn cưỡng có thể gọi là “thánh thượng tuyên chỉ”:


“Lấy tất cả những bài kiểm tra văn lớp tám, lớp chín của con ra đây. Hình như mẹ chưa bao giờ kiểm tra chúng.”


Tôi chưa từng vứt một bài kiểm tra nào, kể cả bài kiểm tra văn bị xơi điểm năm. Căn bản vì tôi biết mẹ không kiểm tra, nên phòng tôi xó nào cũng tìm ra được một bài kiểm tra môn nào đó.


Tôi xoay người 180 độ, vẫy tay chào mẹ. Sau đó lóc cóc chạy ra khỏi nhà. Đành chấp nhận sự thật rằng hắn sẽ làm thầy giáo dạy tôi môn văn thôi. Cơ mà ai biết hắn có giỏi hay không. Chậc chậc! Tôi tặc lưỡi.


Đi được một đoạn, tôi phát hiện hắn đang lẽo đẽo theo sau tôi, bèn hét toáng lên:


“Sao cậu đi theo tôi!”


“Khùng hả? Tú nó cũng mời tôi mà.” Hắn đáp.


Tôi im lặng đi tiếp. Một lúc sau thì tới được văn phòng phẩm. Kéo cục tiền toàn tờ một nghìn dày cộm trong túi quần ra, tôi nhìn đầy tiếc nuối. Nhìn mãi, nhìn mãi, có lẽ tôi sẽ nhìn tới khuya luôn nếu hắn không mở cái miệng của hắn ra:


“Đừng nhìn nó đắm đuối như thế!”


Tôi chẳng buồn bực nữa. Ở bên hắn tôi toàn dễ phát hỏa, hở một chút là muốn đánh người. Khác hẳn khi ở bên Phong, tôi cảm thấy bình yên. Không hiểu sao, hắn lại dễ dàng làm tôi tức như vậy. Xua tan mấy cái ý nghĩ vớ vẩn đó ra khỏi đầu mình, tôi đã quyết định hy sinh em tiền thân yêu để mua quà cho thằng Tú.


Rút ra năm tờ một nghìn ở trong xệp, tôi cất số còn lại vào túi. Tôi đã quyết định được món quà nên mua rồi.


“Cậu mua quà gì vậy?” Hắn quay sang hỏi tôi, ánh mắt nheo lại nhìn tôi đầy kì quặc.


“Hề hề, lát cậu sẽ biết.”


Tôi và hắn cùng đến nhà thằng Tú. Khi đến thì tất cả đã có mặt sẵn ở đó. Tôi thấy Phong, cậu ấy đang ngồi cười đùa vui vẻ với nhỏ My. Tôi hẩm hực quyết định sẽ bơ cậu ấy suốt buổi này luôn.


Thằng Tú bỗng từ đâu bay ra chặn đường tôi, cười đầy vui vẻ. Trông cậu ta hình như đã gầy hơn lúc trước thì phải. Vậy mà mấy ngày học này tôi không chú ý đấy. Bỗng, khi thấy hắn ở sau tôi, cậu ta đanh mặt lại:


“Sao cậu đi chung với Minh tới đây?”


“Nhà tôi gần nhà hắn. Mà sao dạo này cậu gầy đi vậy, nhà thiếu gạo hả?”


“Không có gì!”


Tôi thấy Tú có vẻ không vui. Sao cậu ta lại trở nên như vậy cơ chứ, quái đản thật.


Tôi đặt quà của mình vào một đống quà khác. Hộp của tôi có lẽ là to nhất rồi. Đứa nào cũng trầm trồ nhìn tôi, bảo sao tự nhiên người keo kiệt như tôi hôm nay lại mua cho thằng Tú quà to như vậy. Tôi im lặng không trả lời, trong lòng âm thầm vạch lên một kế hoạch.


Sau khi cả lũ đánh chén no nê, uống hết một két bia (bố mẹ Tú bán bia, có miễn phí sao không uống), thì cả lũ một muốn hát hò.


Bỗng nhiên, hắn đề xuất một ý kiến:


“Hay là để Vân Khánh hát thử một bài đi.” Khuôn mặt hắn ửng đỏ, nhìn mà muốn cắn một cái, hình như hắn ngà ngà say rồi.


Cả lũ bạn tôi hét lên kinh hãi, sau đó kéo hắn chui nhau nép vào một chỗ to to nhỏ nhỏ gì đó. Không nói tôi cũng hiểu chuyện gì đang xảy ra. Ai mà không biết, khi nhỏ Thảo nằm say dưới sàn nãy giờ, nghe chuyện tôi hát lại bò lăn bò lết:


“Bố mẹ, cứu con, cứu con.”


Thật là lũ bạn trời đánh. Tụi nó nói một trong những điều cấm kị nhất trường học cấp 2 của của tụi tôi là để tôi cất lên tiếng hát "chim sa cá lặn" của mình.


Vì vậy, chuyện hát hò bị ném qua một bên. Đổi sang kể chuyện cười. Huy cận đẩy đảy gọng kính, huých khuỷu tay tôi:


“Hồi trước bà kể chuyện cười giỏi lắm mà, lên kể đi.”


Tôi xoa xoa cằm, gật đầu thấy đúng. Hồi trước tôi là vua kể chuyện cười, chỉ có một điều, kể xong… không ai cười hết (==”).


Hắn thấy Huy nói vậy cũng phụ họa, đẩy tôi lên trên. Tôi mượn thằng Tú cái khăn quàng đỏ của em gái nó, bắt đầu kể chuyện.


“Xin chào mọi người, cảm ơn mọi người đã tốn công, tốn lao, tốn sức, tốn tiền, tốn của, tốn calo đến đây để ngồi nghe em kể câu chuyện này.” Tôi giơ chiếc khăn đỏ trùm trên đầu mình lên: “Mọi người có thấy chiếc khăn màu đỏ này không ạ? Em sẽ kể một câu chuyện vô cùng vô cùng vô cùng liên quan đến chiếc khăn đỏ này, đó là… cô bé bán diêm.”


Cả lũ bạn tôi, trong đó có hắn, mặt thộn ra như đưa đám. Kệ tụi nó, tôi kể tiếp như sau.


Em sinh ra trong một gia đình khá giả, xinh từ thuở bé, đẹp từ tuổi dậy thì, lớn lên bố mẹ mới đặt tên cho em là Mán Dã Xâu. Có thể đọc ngược là Xấu Dã Man. Em rét quá! Em lạnh quá! Em đốt một que diêm, a, mẹ về. Em đốt que thứ hai, a, bố về. Em đốt que thứ ba, aaaaaaaaaaa, cháy nhà.


Bây giờ thì mặt bạn tôi ai cũng đen như đít nồi sau khi nghe câu chuyện. Tôi chẳng hiểu sao tôi kể chuyện cười mà tụi nó cứ đưa cái mặt đó tặng tôi mà không chịu cười. Muốn bực!


Tôi hậm hực bước xuống ngồi trên chiếu. Nhỏ Thảo đã tỉnh rượu, bèn xiêu vẹo bước lên trên muốn kể chuyện cho mọi người nghe. Câu chuyện của nhỏ làm tôi cười ra nước mắt.


“Có một nàng tiên cá tên là ấy ấy, yêu một chàng trai tên là í í, hai người lấy nhau sinh ra cái vỏ sò đặt tên là á á…”


“Mày ở đó mà ấy í á đi. Đi bóc quà!” Thằng Tú phát bực vì những câu chuyện cười không đâu vào đâu của tụi tôi, nên đành “xuyên tạc thời gian” về bước cuối cùng của bữa tiệc sinh nhật.


Đây cũng là bước mà tôi mong chờ nhất. Vì món quà tôi tặng thằng Tú rất chi là đặc biệt.


Chờ mãi mới đến, thằng Tú để đúng ba mươi lăm cái bút bi do hắn tặng qua một bên, ôm hộp quà của tôi mà nở nụ cười mãn nguyện.


Bóc vỏ… Bóc hộp… Bên trong nguyên vẹn một tờ giấy có đề dòng chữ:


“Sinh nhật vui vẻ nhé Tú mập, món quà ý nghĩa nhất rồi còn gì nữa. He he ^^.”


“Khánhhhhhhhh.”


Lúc thằng Tú hét tên tôi, tôi đã xỏ dép chạy tít ra vườn ổi nhà nó mất rồi.





Được sửa bởi Tinh Vân ngày Sat May 16, 2015 6:08 pm; sửa lần 1.

Được cảm ơn :
155
:
Ngày tham gia :
26/03/2015
:
Tuổi :
24
:
Đến từ :
Châu Đốc-An Giang
:
avatar
avatar

  • Trial Moderator - Box Fanfiction
Được cảm ơn : 155
Ngày tham gia : 26/03/2015
Tuổi : 24
Đến từ : Châu Đốc-An Giang
một câu chân thành: tiệc sinh nhật=> chơi ác quá
môn văn của nữ chính=>quá thảm



[img][/img]

Yêu là chết trong lòng một ít
Vì mấy khi yêu mà lại được yêu



Được cảm ơn :
153
:
Ngày tham gia :
26/02/2015
:
Tuổi :
17
:
Đến từ :
Trái Đất
:
avatar
avatar

  • Super Moderator - Truyện Sáng Tác
Được cảm ơn : 153
Ngày tham gia : 26/02/2015
Tuổi : 17
Đến từ : Trái Đất
Chương 6


Spoiler:
Chạy ra vườn cây nhà Tú, tôi trèo lên cái cây tôi cho là cao nhất, ngồi vắt vẻo trên đó, nhắm mắt định thần, chìm trong suy nghĩ miên man. Phong đối xử với tôi rất tốt, Phong như là người anh em chí cốt với tôi vậy, ít nhất suy nghĩ này có từ ngày ở bệnh viện. Nhưng, cậu ấy đối với tôi cũng chỉ là một người bạn sao? Tình cảm của tôi và Phong cũng đã gần bảy năm chứ chẳng ít, hơn nhiều so với Như Quỳnh, nhưng sự việc ngày hôm đó đã khiến tôi hơi thất vọng.


Còn Minh, hắn đối với tôi là gì ấy nhỉ? Tôi, đầu đội trời, chân đạp đất, hắn chính là kẻ thù không thể chung đụng được, thế giới này không thể chứa chấp cả hai. Đơn giản vì hắn quá gian xảo, lúc nào cũng trưng cái mặt hại nước hại dân ra. Mẹ tôi lại còn cực kì thích hắn, lỡ có ngày nào đó tôi không để ý, hắn thủ tiêu tôi để trở thành đứa được mẹ yêu nhất không nhỉ? Không được không được, tôi sẽ không để điều đó xảy ra.


Đang mông lung suy nghĩ thì tôi thấy ngưa ngứa ở chân, mở mắt ra nhìn thì thấy một đàn kiến đang “diễu hành” trên chân, người mất đà đổ ra phía sau, rơi xuống dưới. Tôi nhắm chặt mắt, trong lòng mong rằng sẽ chỉ gãy cái chân cái tay gì đó thì bỗng có ai đó ôm chặt tôi vào lòng. Tôi không biết là ai, chỉ thấy lồng ngực của người này thật rộng lớn và ấm áp, như có thể ôm trọn cả thế giới vào trong.


“Ai da…”


Tiếng kêu đau đớn vang lên, tôi từ từ nhìn về hướng tiếng kêu phát ra. Đập vào mắt tôi là hắn đang cau mày ôm cánh tay bị rách một mảng lớn.


“Này… cậu cứu tôi sao?”


Hắn trợn mắt, nhếch môi:


“Không tôi chẳng lẽ ma cứu cậu?”


“Tôi tưởng ta là kẻ thù, sao cậu lại giúp tôi?”


Hắn im lặng, đứng dậy phủi phủi quần áo, ngoắc ngoắc ý bảo tôi đứng dậy. Tôi hiểu ý, nhưng vừa đứng dậy thì bị hắn cốc một phát vào đầu:


“Đồ ngốc, tôi cứu cậu thì cần gì lý do. Không biết cảm ơn mà còn hỏi nhiều.”


Tôi ôm đầu bĩu môi, theo chân hắn định bụng bước vào trong. Chợt tôi thấy Phong đang sững sờ trước mặt, cách tôi khoảng năm bước chân. Nhìn cậu ấy, rồi lại nhìn hắn, tôi chợt nhớ tới điều bố tôi đã nói:


Nếu sau này có ai đó vì thấy con mệt mỏi mà đau lòng, thấy con nguy hiểm mà sợ hãi, thấy đi làm về muộn mà không có ai đón thì sẽ đứng sẵn trước cửa nhà chờ con, hay nếu thấy con thích một người khác mà buông tay thì con hãy đánh tên đó một trận, tuyệt đối không được yêu tên đó. Vì nếu tên đó thực sự yêu con thì sẽ, thấy con mệt mỏi mà đấm bóp cho con, thấy con nguy hiểm mà hi sinh tính mạng cứu con, thấy con đi làm về muộn mà không có ai đón thì sẽ đi tới công ty đón con, thấy con thích một người khác thì sẽ cố gắng hết sức kéo con về phía mình. Đó mới là người đang để con trân trọng.


Suy nghĩ đó bị tôi vứt ra khỏi đầu ngay lập tức vì hắn không phải là người tốt, tuyệt đối không phải.


Khi vừa thoát ra khỏi dòng suy tư, tôi đã thấy Phong ở bên cạnh. Cậu ấy giữ lấy vai toi, xoay qua xoay lại rồi thở dài buông thả:


“May quá, cậu không có sao.”


Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ rút tay mình ra khỏi tay Phong, rồi tiếp tục đi vào trong nhà, tôi quyết định ngày hôm nay sẽ bơ cậu ấy mà.


Sinh nhật thằng Tú kết thúc, trước khi về tôi còn bị Tú cầm hộp quà tôi tặng ném cho một phát, hậm hực phán:


“Sau này sinh nhật tớ sẽ không mời cậu nữa. Đồ hà tiện.”


Tôi chợt cười, Tú cũng cười theo.


Hắn kéo tay tôi ra ngoài, cứ kéo đi như vậy. Tôi định bụng rút tay ra, nhưng lại thấy Phong đang đi đằng sau nhìn chúng tôi, nên liền tiến về trước đi ngang với hắn, nắm chặt tay hắn. Hắn bất ngờ nhìn lại tôi, sau đó chỉ nhếch miệng, nắm chặt tay tôi hơn. Từ nhỏ, tôi đã chỉ thấy những cái nhếch môi giả tạo của hắn, vậy mà hôm nay, lần đầu tiên tôi thấy hắn cười thật lòng.


Tối về nhà, mở máy tính ra lên blog cộng đồng ra, tôi ngồi suy nghĩ một chút rồi đăng lên đó một bài viết:


Gửi chồng tương lai của em…


Em không biết bây giờ anh đang nuôi vợ tương lai của thằng nào, nhưng anh nên nhớ không được tiêu xài quá nhiều cho nó, kẻo sau này vợ chồng mình cạp đất mà ăn đấy.


Vừa gõ máy và đăng bài xong tôi liền lăn ra cười thích thú trên giường, nếu định mệnh có thật, tôi mong chồng tương lai của tôi cũng có thể đọc. Ngay sau đó có một thông báo, có người đã bình luận trong blog của tôi.


KeVoDanh: Gửi vợ tương lai của anh, anh hứa sẽ không tiêu xài quá nhiều cho vợ tương lai của thằng nào đó. Để dành tiền sau này vợ chồng mình dùng. Vợ học bài chưa, mai có bài kiểm tra một tiết đấy.


Tôi đọc xong thì nhếch miệng, nghiến răng, không biết cái tên chết bầm nào mà dám bình luận lung tung trong bài blog của tôi nữa. Lại còn mai có bài kiểm tra một tiết, chậc, đúng là đời cũng lắm kẻ trốn trại.


Tôi không thèm trả lời, tắt máy, leo lên giường ngủ.


***
Sáng sớm hôm sau, tôi dậy sớm hơn thường lệ để đi học, nhưng còn chưa bước chân qua cổng trường đã bị thầy Nguyên chặn lại:


“Em có đúng là Trần Vân Khánh không?


Tôi nheo mắt, đưa tay sờ trán thầy:


“Hôm qua thầy sốt cao ạ?”


Thầy ôm đầu lắc lắc:


“Hôm qua thầy không sốt, nhưng hôm nay thì đúng thật. Em đi học sớm… em đi học sớm…”


Chỉ đi học sớm thôi mà, thầy có cần sốc như vậy không nhỉ?


Tôi lại ung dung gặm bánh mì, tiêu sái đi vào lớp học, bước qua bao nhiêu cặp mắt ngạc nhiên của bạn học.


Thằng Tú là tên cầm đầu, đứng dậy đập bàn chỉ thằng vào Thảo:


“Thảo đâu, mau gọi điện cho viện báo thời tiết, hỏi họ xem có phải sóng thần sắp ập tới Việt Nam hay không!”


Băng từ trước tới giờ nổi tiếng trầm lặng, bỗng nhiên cũng nhìn tôi kì lạ, nuốt nước bọt hỏi:


“Hôm qua cậu chưa uống thuốc hả? Sao đi học sớm vậy?”


Hắn cũng quơ quơ cây bút, chân gác trên bàn đáp lại câu hỏi của Băng:


“Chuẩn rồi, chắc chắn tối hôm qua Khánh nó uống lộn thuốc.”


Tôi chẳng còn lời nào để nói nữa. Tôi là một học sinh vô cùng gương mẫu, con ngoan của cha mẹ, trò giỏi của thầy cô. Chỉ là “thỉnh thoảng” đi học muộn, “thỉnh thoảng” không làm bài tập, “thỉnh thoảng” xơi điểm kém, “thỉnh thoảng” lười làm việc nhà, “thỉnh thoảng” cãi tay đôi với mẹ. Chỉ là “thỉnh thoảng” thôi mà. Tôi đi học sớm thì tụi nó cũng đâu cần lên cơn như lũ động kinh như vậy chứ.


Tôi xách cặp lại chỗ ngồi, bực mình ngồi xuống. Hắn ở bên cạnh liếc nhìn tôi:


“Hôm nay có bài kiểm tra một tiết văn, tối hôm qua học bài chưa đấy? Cô Mai nghỉ ốm, bà Thu sang coi giúp đó.”


Đoàng… Một tiếng sét xẹt qua đầu tôi, thế giới như vỡ tan tành. Môn văn – môn kém nhất của tôi. Lại còn dính phải cô giám thị nghiêm khắc nhất trường, có lẽ nào…



Được cảm ơn :
153
:
Ngày tham gia :
26/02/2015
:
Tuổi :
17
:
Đến từ :
Trái Đất
:
avatar
avatar

  • Super Moderator - Truyện Sáng Tác
Được cảm ơn : 153
Ngày tham gia : 26/02/2015
Tuổi : 17
Đến từ : Trái Đất
Chương 6 (tiếp)


Spoiler:
Nghe hắn nói vậy, tôi chợt nhớ tới tin nhắn ngày hôm qua. Cái tên KeVoDanh đó cũng kêu tôi học bài, vậy thì có thể tên đó là một trong những người ở lớp này.


Mặc kệ tên đó là ai cái đã, chỉ còn khoảng hai mươi phút, tôi lôi cuốn sách văn ra cố gắng học thuộc bài. Nhưng dù có cố bao nhiêu cũng không nhồi nhét chừng đó kiến thức vào đầu được. Chỉ còn cách cuối cùng…


Xé ra mấy mảnh giấy nhỏ, tôi hì hục ghi ghi chép chép, người ngoài cuộc nhìn vào chắc tưởng tôi chăm học lắm, nhưng thực ra là đang… chép phao. Tôi mong rằng hôm nay cô Thu đó bị đau mắt đỏ, hoặc té cầu thang nên mắt lé đi, để cho tôi có thể thành công trong bài kiểm tra văn lần này. Nếu không, hắn sẽ thực sự trở thành “thầy” của tôi mất.


Tiếng trống trường vừa vang lên thì cũng đúng lúc tôi chép xong những kiến thức cần nhớ. Cô Thu – bà giáo khó tính nhất trường – yểu điệu thướt tha bước vào, đặt cặp lên bàn, đẩy đẩy gọng kính:


“Anh chị nào đang giấu tài liệu trong người thì liệu hồn mà đem lên đây nộp, đừng để tôi bắt được thì khỏi kiểm tra gì nữa nhé. Thiếu điểm thì cuối kì biết rồi đấy.”


Cả lớp tôi bắt đầu lục đục, trai gái từng hàng đi lên nộp tài liệu. Hóa ra không phải chỉ mình tôi không học bài. Chợt, Phong vỗ vỗ vai tôi:


“Khánh, đừng lo, lát nữa khó quá cứ nhìn sang tớ.”


Tôi rưng rưng nhìn Phong. Đúng là bạn bè tốt, vui vẻ có nhau, hoạn nạn cho nhau chép bài.


Phong, xin lỗi vì hôm qua bơ cậu nhé!


Tôi gật đầu như gà mổ thóc, sau đó quay sang nhìn thằng Tú bên cạnh (nó vừa được cô chuyển xuống cạnh tôi, cà chớn):


“Tú, học bài chưa?”


“Khụ…” Nó xắn tay áo đồng phục lên, cho tay vào trong lôi lôi vài mẩu giấy ra: “Học gì chứ, mệt người.”
“Này, cậu không lên nộp cho cô Thu sao?”


“Ngu gì nộp.”


“…”


Cô Thu đưa phấn lên ghi lạch cạch trên bảng, từng dòng chữ dần dần hiện ra. Tôi nước mắt lưng tròng cặm cụi ghi vào giấy kiểm tra. Đề đã được ra, câu nào cũng là về kiến thức cần nhớ mà tôi đã ghi trong giấy.


Hắn liếc mắt nhìn tôi, sau đó lẩm bẩm cái gì đó, mà theo tôi hiểu là:


“Nếu thông minh thì nhanh chép bài của Phong vào.” Hắn… đang giúp đỡ hay hại tôi vậy nhỉ?


***
Tiết kiểm tra kết thúc, tôi cùng hắn, Phong, Tú, Thảo rủ thêm nhỏ Linh nữa xuống canteen mua gì đó ăn (kiểm tra một tiết ở đây tính cả viết văn thì là 90 phút). Ngồi xuống, mồ hôi tôi toát ra ướt cả áo, vì trong giờ kiểm tra cô Thu cứ nhìn tôi mãi. Thằng Tú có lẽ thấy thương tình nên đem tôi một tờ giấy ăn để lau mồ hôi. Tôi đang lau thì thấy hắn và Tú cứ khúc khích cười thì nghi ngờ, bèn mở tờ giấy ra, và không còn gì có thể khiến tôi hốt hoảng hơn bằng dòng chữ:


“Giấy đã chùi đít từ năm 1945.”


Hắn cười to hơn, cứ ôm bụng cười lăn lộn trên bàn. Nhỏ Linh và Phong đọc được dường như cũng có nén cười, nhưng tôi phát hiện ra vai hai người họ run lên bần bật.


“Chủ ý của ai?” Tôi nghiến răng nghiến lợi hỏi.


Thằng Tú chỉ chỉ hắn – cái tên chết tiệt vẫn chưa ngừng cười kia.


Tôi lẩm bẩm trong miệng:


“Đồ chó Minh.”


Hắn liền im bặt, mở to mắt như không thể tin. Sự việc sau đó là một cuộc đấu khẩu giữa tôi và hắn. Kết quả thì, khà khà, tất nhiên là… hắn thắng.
Đang nhai bánh mì thì tôi buột miệng hỏi hắn:


“Này, sao dạo này không thấy cậu dở sở thích biến thái ấy nữa? Mặc quần áo của bà cậu ý.”


“Đã bảo đó không phải đồ bà tôi mà.” Hắn nhăn mày nói: “Sự việc là Như Quỳnh đã trở về, cũng sắp tới đây học tiếp. Tôi không cần phải giả làm bạn gái của Phong nữa.”


“Vậy thì cậu cần một bạn gái giả đấy. Ha ha.” Tôi cười lớn rồi nhìn về phía đằng sau hắn, một đám con gái đang lao nhao láo nháo chen chúc nhau ngắm cái tên hại nước hại dân – Minh Minh kia.


Hắn nhếch môi, nhìn tôi thâm trầm:


“Vậy cậu làm đi.”


Tôi khựng lại một giây, sau đó mắng nhẹ:


“Đồ thần kinh.”


Tôi quay mặt lại, bỗng thấy Phong buồn bã ngước mặt lên trời, Tú thì lại dùng ánh mắt khó hiểu nhìn tôi. Còn Linh và Thảo hết nhìn nhau rồi lại nhìn tôi với hắn, rồi cả hai thì thầm gì đó, tự cười một mình.


Tú dường như suy nghĩ rất lâu, rồi như vừa trở về một thế giới xa xăm, mỉm cười nhẹ:


“Khánh, hay tối nay bọn tớ qua nhà cậu học nhóm nha.”


Sau câu nói đó, dù tôi có kiên quyết từ chối thế nào, lũ đó vẫn cứ quyết tâm đến. Tôi thấy Tú dạo này kì lạ quá, tự nhiên lại đòi học, bình thường nó có học đâu, còn nhiều “thỉnh thoảng” hơn tôi ấy chứ.


***
Vừa về đến nhà, tôi đã nghe thấy mẹ khua tay múa mép trong nhà, con Vàng thì chạy ra nhảy ào lên người tôi (nó vừa xuất viện sau vụ tôi vặt trọc lông nó). Nhìn nó… béo hơn lúc trước, hai má hai bên chảy xệ.


“Vàng ơi là Vàng, họ nuôi mày thế nào mà để mày béo thế này.” Tôi dụi dụi trán mình vào trán nó.


“Chị Vân Khánh nuôi mãi nó mới ốm được, giờ nó béo lên chắc chị tiếc lắm ha.” Thằng Hoàng Khánh không biết từ đâu chui ra, phán một câu làm tôi cứng họng.


“Đúng rồi, chị gái em thì chỉ có vậy thôi.” Hắn đi từ trong nhà ra, nhếch môi cười.


Tôi ngạc nhiên hết sức, điều tôi đang tự hỏi là tại sao hắn lại về nhà trước tôi, dù chúng tôi học cùng lớp?




Sponsored content



Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 2 trang]

Chuyển đến trang : 1, 2  Next

Bình luận về bài viết

Bạn cần để bình luận về bài viết


Nếu chưa có tài khoản bạn vui lòng tài khoản

Quyền hạn của bạn:
Bạn không có quyền trả lời bài viết

 
  • Free forum | © PunBB | Free forum support | Report an abuse | Create a blog