Truyện Sáng Tác - nơi tụ họp những cây bút trẻ có đam mê sáng tác và mong muốn tác phẩm của mình được đón nhận. Hãy đến với chúng tôi và thỏa sức chia sẻ những tác phẩm do chính bạn sáng tác!




Được cảm ơn :
1
:
Ngày tham gia :
04/05/2015
:
Tuổi :
16
:
Đến từ :
Thế giới tiểu thuyết
:
avatar
avatar

  • Thành viên mới
Được cảm ơn : 1
Ngày tham gia : 04/05/2015
Tuổi : 16
Đến từ : Thế giới tiểu thuyết

Tên fic: [Fanfiction] Trái tim mong manh

Author: Yumi

Category: học đường, hài

Rating: K+

Status: On-going

Warning: không spam, không war


Summary

Một lớp học chỉ 12 con người, nhưng họ lại là những thành phần có sức ảnh hưởng rất cao. Trong mắt mọi người lớp học này thật sự là một lớp học rất hào nhoáng với những con người vô cùng hoàn hảo về mọi mặt sức học, ngoại hình đến gia thế...tất cả mọi thứ. Vậy còn đối với 12 con người ấy lớp học họ như thế nào, bạn bè họ ra sao, có thật hoàn hảo như thế không???

Một lớp học ngày nào cũng bắt gặp  cảnh Sư Tử thả những con vật xấu xí xuống sàn lớp để hù dọa mọi người làm thú vui.

Cái cảnh Nhân Mã và Song Tử cứ lém lém sau lưng người khác để nghe trộm rồi đi reo rao khắp trường.

Rồi đến một lúc nào đó

Bắt gặp một người bạn cùng lớp đang khóc ở một ghế đá ở công viên vì người yêu bỏ và bạn muốn mình che chở, bảo vệ cho người đó.

Biết rằng cái tên đáng ghét hay trêu chọc mình lại đi thích mình từ hồi lớp 3
Lại nhận ra rằng người con gái ấy đã làm mình dừng lại .

Biết rằng bên cạnh mình luôn có một bờ vai để mình tựa vào, nhưng mình lại vô tâm không để ý điều đó.

Casting:

Bạch Dương: Đàn chị khét tiếng, ai nghe cũng phải sợ. Mạnh mẽ, nóng nảy.

Kim Ngưu: Tiểu thư nhà giàu. Chính nghĩa, sâu sắc. Em họ của của Sư Tử.

Song Tử: Lãng tử hào hoa. Đa nhân cách.

Cự Giải: Hoa khôi của trường. Dịu dàng, hiền lành, nhạy cảm. Chị họ của Bảo Bình.

Sư Tử: Đàn anh khét tiếng. Nóng nảy, muốn làm gì thì làm. Anh họ của Kim Ngưu.

Xử Nữ: Ông hoàn lạnh lùng. Khi cần ấm sẽ ấm, khi cần lạnh sẽ lạnh .

Thiên Bình: Hoa khôi của trường. Mạnh mẽ, kiên cường, ơn trả, oán báo.

Thiên Yết: Tiểu thư băng giá. Lạnh lùng, mền yếu. Em gái cưng của Ma Kết

Nhân Mã: Hotboy nổi tiếng của trường. Dễ gần, ga lăng (nhăng).

Ma Kết: Thiên tài lạnh lùng. Lạnh lùng, ôn hòa. Anh trai của Thiên Yết.

Bảo Bình: Công chúa băng giá. Lạnh lùng, lập dị, đôi lúc hơi ngây thơ. Em họ của Cự Giải.

Song Ngư:  Hoàng tử tốt bụng. Nội tâm, sâu sắc, ôn hòa.



Message reputation : 100% (1 vote)



Được sửa bởi qnhu1705 ngày Tue May 05, 2015 8:47 pm; sửa lần 3.

Được cảm ơn :
1
:
Ngày tham gia :
04/05/2015
:
Tuổi :
16
:
Đến từ :
Thế giới tiểu thuyết
:
avatar
avatar

  • Thành viên mới
Được cảm ơn : 1
Ngày tham gia : 04/05/2015
Tuổi : 16
Đến từ : Thế giới tiểu thuyết
Chương 1
Mới sáng sớm trước cửa lớp 10Z đã thấy xuất hiện bóng dáng của một học sinh nữ. Người này nhẹ nhàng đẩy cửa lớp bước vào trong, đặt cặp ngay ngắn xuống bàn. Sau đó cúi xuống học bàn tìm kiếm một thứ gì đó. Một cái thiệp màu vàng và một hộp quà nhỏ màu hồng được buộc dây nơ kim tuyết bạc rất xinh xắn. Cô cầm lên nhưng không vội mở chỉ đơn giản là ngắm nhìn chúng và mỉm cười vu vơ.
—-
Lớp 10Z đang trong không khí yên lặng, các thành viên ngồi nghiêm túc chép bài không dám hó hé lời nào. Bà cô Dung cứ một chút là quay xuống nhìn nhìn làm bọn chúng mồ hôi lạnh chảy như suối, hơi thở cũng vì thế mà trở nên khó khăn hơn, ánh mắt cứ chao đảo kia của bà cô Dung khiến chúng cứ thấy bất an trong lòng, không biết mình có là gì sai phạm để cô nêu tên lên không. Lúc bà quay lên các thành viên mới dám điều hòa lại hơi thở của mình, vội vàng chép bài vào vở.

Bà cô Dung nổi tiếng với biệt danh "bà la sát" mà các anh chị nhiều năm trước truyền lại. Làm gì sơ sót một cái mà để bà ta bắt được thì tuyệt đối người ấy sẽ không có kết cục tốt. Ngay cả con trai của Hiệu Trưởng nhiệm kỳ trước bà còn không bỏ qua, thẳng tay đưa cậu lên đám thị vì tội quay tài liệu trong giờ thi. Hiệu Trưởng lúc ấy giận quá hóa thẹn, bày đủ mưu trò đuổi việc bà, hậu quả là tự ông ta khiến mình không những danh tiếng không còn mà ngay cả cái chức Hiệu Trưởng của mình cũng bay mất. Đó chưa phải là hết, còn rất nhiều câu chuyện về bà, cho dù là kể ba ngày ba đêm cũng không kể hết. Nhưng toàn là những chuyện bà trừng trị học sinh hư, quậy phá, không tuân quy định trường học. Lớp 10Z năm nay lại xui xẻ gặp bà làm giáo viên dạy văn, nếu muốn sống xót ánh mắt sắt bèn của bà thì đương nhiên phải tạo hình tượng học sinh nghiêm túc một trăm phần trăm rồi. Đây là kinh nghiệm của các anh chị những năm trước truyền lại.

Tùng...tùng...tùng

Cuối cùng giây phút mà cả lớp mong chờ cũng đến. Bà cô Dung cũng chẳng còn vương vấn gì để ở lại, dặn dò đôi lời, sau đó xách cặp bước ra khỏi lớp.

Xoạt!

Thiên Bình bất cẩn làm giỏ xách của mình rơi xuống sàn.

Cô vội thu gọn lại mọi thứ rớt ra, quan trọng là cất chiếc hộp và cái thiệp nhanh vào cặp không để cho mọi người thấy được chúng, nhưng đáng tiếc cả hai đều rơi quá xa Thiên Bình. Thiên Bình phải nói là rất nhanh tay để nhặt nó lên, nhưng đáng tiếc hơn nữa lại có một người còn nhanh hơn cả Thiên Bình, cầm hai thứ lên ngắm nghía.

- Nhân Mã là đồ của tớ, cậu trả lại cho tớ đi - Thiên Bình cố gắng dẹp bỏ sự nôn nóng trong người, dùng thái độ bình thường nói với Nhân Mã. Thiên Bình càng tỏ ra thái độ nôn nóng chứng tỏ là Thiên Bình không muốn cho người khác xem thứ này, thì chắc  lúc đó Nhân Mã sẽ không bao giờ trả lại, mà còn vạch lông tìm vết sâu thêm, Thiên Bình hiểu Nhân Mã quá.

- Này! - Nhân Mã nhìn sơ qua, sau đó hoàn lại cho chủ. Ba cái thứ này theo cậu chắc là đồ của nam sinh nào đó tặng cho Thiên Bình. Điều này chẳng có gì là lạ, một hoa khôi như Thiên Bình nam sinh tặng quà là chuyện bình thường. Anh cũng chẳng quan tâm.

- Cảm ơn cậu! - Thiên Bình đón nhận lấy chúng với nụ cười rạng rỡ.

Nhưng vật chưa tới tay thì bất chợt một ai đó đã lấy chúng đi mất...

- Nhân Mã hôm nay cậu bị làm sao vậy? Thứ thú vị này mà cậu bỏ qua được sao? - Song Tử đưa ánh mắt đầy thú vị nhìn hai thứ.

Thoạt đầu Song Tử cũng nghĩ đó là quà của nam sinh hâm mộ tặng cho Thiên Bình. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, nếu người tặng là bọn nam sinh kia thì chúng được giữ lại mà còn được cất trong cặp nữa, trường hợp là Cự Giải làm điều đó là chuyện bình thường, nhưng đây lại là Thiên Bình thì đó là chuyện không thể nào. Với lại Thiên Bình có thể  kìm chế bản thân không kích động khi hai món này rơi vào tay Nhân Mã nhưng đôi mắt của Thiên Bình đã nói lên hết điều đó. Cả nụ cười mừng rỡ khi nghe Nhân Mã đồng ý trả lại chúng cho Thiên Bình. Chứng tỏ một điều người tặng và món quà này rất đặc biệt với Thiên Bình. Song Tử đương nhiên là không bỏ qua chuyện hay này rồi.

- Song Tử cậu trả lại cho tớ đi! - Thiên Bình cố gắng ép chế sự nôn nóng trong người, bình tĩnh nói với Song Tử

- Chỉ là ba thứ quà vớ vẩn của mấy thằng nam sinh, cậu cần gì chú ý, đưa cho Thiên Bình đi! - Nhân Mã cũng chen vào nói giúp Thiên Bình.

Song Tử buông điều kiện:

- Tớ sẽ trả cho cậu, nhưng điều kiện là phải cho tớ xem chúng.  

- Không được!

- Được thôi, vậy bây giờ tớ chính là chủ nhân của chúng. Để xem là thứ gì đây?

- Cậu...trả lại cho tớ!

Thiên Bình với lời nói nhẹ nhàng đã không ngăn được sức tò mò của Song Tử. Cô mặc kệ hình tượng của bản thân quyết định dùng tay chân nói chuyện với cậu. Thế nhưng Song Tử với sự khéo léo của mình hoàn toàn tránh những pha tấn công bằng võ mèo cào của Thiên Bình một cách nhẹ nhàng. Song Tử trước hết là mở thiệp ra xem, không ngờ cậu lại phát hiện ra được một bí mật.

- Hôm nay là sinh nhật cậu hả? - Song Tử ngạc nhiên hỏi Thiên Bình. Sau đó là toàn bộ các ánh mắt trong lớp lấy Thiên Bình là trung tâm, phóng những tia ngạc nhiên vào người Thiên Bình.

Vậy kể từ ngày hôm nay, một trong ba bí mật mà người ta luôn muốn biết ở lớp 10Z đã được đưa ra ánh sáng.  

Sinh nhật của Thiên bình là một con số ẩn so với mọi người xung quanh. Thiên Bình không cho bất cứ người nào biết về ngày sinh nhật của mình, cho dù họ có hỏi thế nào, Thiên Bình đều đánh trống lãng qua chuyện khác. Họ không hiểu lý do tại so Thiên Bình lại làm vậy, có lẽ Thiên Bình có một bí mật nào đó không muốn người khác biết. Điều này khiến làm cho mọi người không còn nhớ rằng Thiên Bình còn có sinh nhật.

Một tin chấn động như thế đã làm cho không những mọi người trong lớp phải ngạc nhiên mà còn các học sinh đang đứng ngoài lớp cũng vậy nhất là các học sinh nam. Họ nghe Song Tử nói hôm nay là sinh nhật hoa khôi Thiên Bình ngay lập tức có một dòng điện đi qua cơ thể, đơ người trong ba giây. Sau đó là cuống cuồng chạy đi mua hoa, quà tặng cho Thiên Bình. Chỉ trong 5 phút cánh cổng trường bật tung, các tiệm bán hoa trong vòng mười km gần trường đều được mua sạch sẽ.

- Đâu có, đây là...- Thiên Bình xua tay phủ nhận, cố gắng vận dụng mọi chất xám tìm cớ che dấu và lấy lại đồ trên tay Song Tử.

- Đây là thiệp sinh nhật, với lại người được chúc mừng là cậu, hôm nay không phải sinh nhật cậu thì là gì? - Song Tử với lý lẽ sắc bén, ánh mắt nhìn thấu lòng người, làm Thiên Bình không thể thoát được.

- Đúng vậy, hôm nay là sinh nhật tớ đó. Cậu đưa hộp quà đây - Thiên Bình đợi Song Tử không để ý, vội giựt lại hộp quà trên tay cậu, chạy một mạch ra khỏi lớp.

Thiên Bình vừa chạy ra khỏi lớp, có nguyên một đám nam sinh vây xung quanh tặng hoa, quà. Thiên Bình mặc kệ họ, vẫn tiếp tục chạy, chạy, chạy đến khi nào thoát khỏi đám nam sinh đó và tin được một nơi yên tĩnh.

Ở trong lớp, mọi người sau tin chấn động đó, mọi người cùng tụ lập lại bàn của Song Tử nói cái gì đó mà trong rất sôi nổi.
—-
Thiên Bình đang ngồi trên giường phòng y tế, sắc mặt buồn bã nhìn hộp quà trong tay. Bổng một ai đó bước vào, nhưng Thiên Bình quá nhập tâm nên không hay biết. Đến khi người đó lên tiếng, Thiên Bình mới phát hiện sự có mặt của người này vội cất hộp quà sau lưng.

- Tớ biết cậu sẽ ở đây mà - Cự Giải ngồi xuống bên cạnh Thiên Bình và nói.

- Song Tử nhờ cậu đến đúng không? - Thiên Bình hỏi.

Cự Giải không nói chỉ gật đầu nhận định. Thiên Bình tiếp lời:

- Vậy nói với cậu ta tớ không sao đâu.

- Thiên Bình này, tớ có chuyện muốn hỏi? - Cự Giải ngập ngừng một chút, nhưng cuối cùng quyết định nói ra thắc mắc của mình và cũng là của mọi người.

- Có phải là chuyện đó không? - Thiên Bình hiểu ý.

Cự Giải gật đầu. Thiên Bình đưa đôi mắt nhìn vào khoảng không vô định một hồi lâu, sau đó trầm ngâm trả lời:

- Cậu biết không, cũng vào ngày này 11 năm trước, lúc đó mẹ tớ, ba tớ và tớ, cả ba người rất vui vẻ cùng nhau đón sinh nhật của tớ. Tớ còn nhớ sinh nhật tớ năm mẹ tớ đã làm một chiếc bánh gato rất to và đẹp. Bà còn tặng tớ một con búp bê rất xinh nữa. Ba tớ rất cưng chiều tớ, ông đã thực hiện lời hứa của mình tặng cho tớ một chú cún rất dễ thương. Hôm đó là một ngày rất vui, rất vui. Thế nhưng tớ chưa kịp thổi xong nến, một tiếng sung vang lên, viên đạn trúng ngay vào ngực của mẹ. Ba tớ hột hoảng vội ôm tớ chạy, nhưng lại một tiếng súng nữa vang lên, ba tớ từ từ ngã xuống mặt đất, máu chảy ra rất nhiều rất nhiều. Ông cố gắng bảo tớ chạy đi chạy đi khi còn những hơi thởi yếu ớt. Căn biệt thự nhà tớ sáng rực lên màu lửa, lửa tràn khắp mọi nơi trong nhà. Tớ ngôi bên cạnh thân xát của bố khóc òa lên mặc kệ cho ngọn lửa đang sắp tràn đến. Tên cầm đầu của bọn người kia định giơ súng kết liễu tới, lúc khi hắn hóp còi một tiếng súng đã vang lên, tên cầm đầu đó ngã xuống. Một người đàn ông xuất hiện nhưng không còn kịp cha mẹ tớ đều đã chết. Người đàn ông đó ôm tớ chạy ra khỏi căn biệt thự đang sắp bị ngọn lửa thiêu hủy. Khi tớ nhìn lại căn biệt thư của nhà tớ chỉ còn lại một đống hoang tàn, thân xát của ba mẹ đã hóa thành tro bụi. Kể từ đó tớ muốn nhắc gì đến sinh nhật nữa, và lần sinh nhật đó cũng chính là lần sinh nhật cuối cùng của tớ.

Mọi chuyện thật như một thước phim ngắn được chiếu lại. Khóe mi Thiên Bình tự bao giờ đã đọng những giọt nước mắt. Cự Giải ngồi bên cạnh im lặng ôm lấy Thiên Bình, như một cách đồng cảm dành cho Thiên Bình.

Họ cứ thế một hồi lâu, Thiên Bình cũng đã đỡ hơn nhiều, Cự Giải hỏi thêm:

- Vậy tại sao vẫn có người biết để tặng quà cho cậu?

- Tớ cũng không biết người này là ai cả, từ khi tớ học lớp ba, vào ngày sinh nhật tớ đã thấy một hộp quà và một tấm thiệp trong học bàn. Và chuyện này tiếp diễn tới bây giờ. Cứ vào ngày sinh nhật tớ cũng đều thấy dưới học bàn luôn có một tấm thiệp và một hộp quà nhỏ. Tớ đã nhiều lần đi sớm để tìm biết người đó là ai nhưng đều không thành công.

- Có chuyện kỳ lạ vậy sao?

- Mà Cự Giải này những chuyện tới hồi nảy nói mong cậu giữ bí mật dùm tớ.

- Tớ biết phải làm sao mà.

- Cảm ơn cậu.

Thiên Bình cũng cảm thấy thoải mái hơn khi được nói hết những tâm sự này.

Thế nhưng họ đâu biết một người thứ ba đã xuất hiện tại đây và những bí mật của Thiên Bình không chỉ có một mình Cự Giải nghe thấy.
—-
Bạch Dương như người mất hồn bước từ bước chân nặng trĩu trên dãy hành lang đi xuống lớp học. Trong đầu như đang mở hội nghị Diên Hồng với những ý kiến cứ mọc lên như nấm. Đúng người thứ ba nghe được cuộc đối thoại của Thiên bình và Cự Giải chính là Bạch Dương. Nhưng đó chỉ là vô thì thôi, thật ra Bạch Dương chỉ vì hồi ra chơi có ẩu đả với mấy đứa khối 11 nên giờ tay bị trầy định lên phòng y tế lấy bông gạc và thuốc sát trùng rửa vết thương. Không ngờ lại nghe được câu chuyện của Thiên Bình và kết quả chính là cái đầu từ đó đến giờ không được yên. Câu chuyện của Thiên Bình làm cho Bạch Dương nhớ đến một câu chuyện mà một người con trai đã từng kể cho Bạch Dương nghe. Người đó chính là Sư Tử. Năm Bạch Dương 5 tuổi vì bố mẹ bất hòa, làm Bạch Dương bất mãn, quyết định trốn ra khỏi nhà đi lang thang. Trùng hợp Bạch Dương gặp Sư Tử cũng chung đường với mình nên hỏi nguyên nhân tại sao cậu lại trốn nhà đi. Sư Tử bảo rằng cha cậu ta đã hại chết ba mẹ của người cậu thích vào ngày sinh nhật của cô gái đó, nên cậu không muốn sống với người cha độc ác đó nên bỏ nhà đi. Và cũng vào lớp 3 Sư Tử bảo hớ hở bao rằng đã tìm được cô gái đó, cậu rất vui, nhưng Sư Tử lại không nói với Bạch Dương cô gái đó là ai. Từ những kí ức đó cộng với cậu chuyện mà Thiên Bình kể. Có thể suy ra một điều cô bé mà Sư Tử thích chính là Thiên Bình và người trong suốt từ năm lớp 3 đến giờ âm thầm tặng quà cho Thiên Bình chính là Sư Tử chăng? Nếu như vậy tại sao Sư Tử lại không nói cho Bạch Dương cô biết. Cuối cùng trong lòng Sư Tử thì Bạch Dương, cô là gì?

Bạch Dương đang mải mê với các ý nghĩ, bổng đằng sau có người xuất hiện lên tiếng là Bạch Dương giật cả người.

- Cậu là gì mà đơ cả người ra vậy? - Hóa ra là Song Ngư.

- Đâu có, mà cậu làm gì ở đây vậy? - Bạch Dương cười hòa hỏi lại.

Song Ngư không nói gì chỉ kéo Bạch Dương ngối xuống băng ghế phía trước. Sau đó mở hộp y tế ra cầm lấy cánh tay bị thương của Bạch Dương bắt đầu sát trùng, băng bó.

- Xong rồi - Song Ngư nhìn lại thành quả của mình tỏ vẻ ưng ý.

- À cảm ơn cậu - Bạch Dương chưa kịp phản ứng gì thì Song Ngư đã băng bó xong vả lại còn rất đẹp nữa.

- Bạn bè cả mà - Song Ngư vừa sửa soạn lại đồ trong hộp y tế vừa đáp.

Đã bao nhiêu năm trôi qua, Song Ngư vẫn luôn là người xử lý những vết thương cho Bạch Dương mỗi lần đánh nhau. Hiện cảnh này không bao giờ thay đổi cả. Bạch Dương là một cô bé hiếu thắng và không muốn thua kém con trai, nên từ nhỏ đã xin ba mẹ đi học võ. Còn Song Ngư là một người ôn hòa, không thích đánh đấm dù bố cậu là một võ sư, bạn bè cũng vì điều này mà luôn nói cậu giống con gái. Nhưng giữa hai con người với hai tính cách trái ngược này có thể làm bạn với nhau là khó mà con lại quan tâm nhau như thế này lại là một điều khó hơn. Chắc chắn là phải có lý do.

Năm 6 tuổi, mọi người đều biết Song Ngư là con của võ sư nhưng lại không thích học võ, tính cách lại ôn hòa, hiền lành nên tụi con trai gần nhà thường xuyên gay phiền phức cho Song Ngư cứ treo chọc cậu giống con gái. Một lần, Song Ngư bị đám con trai đó xúm nhau lại treo chọc cậu, Song Ngư không biết làm gì chỉ ôm mình thành một khối ngồi khóc trước những lời treo chọc của bọn chúng. Tình cờ Bạch Dương đi ngang qua, tò mò Bạch Dương tới gần, thì thấy bọn con trai đó đang ức hiếp một cô bé rất ư là dễ thương. Lòng chính nghĩa nỗi dậy, Bạch Dương hùng hỗ tiến về bọn chúng lên tiếng ngăn chúng không được ức hiếp cô bé kia nữa. Cái lũ ngoan cố kia không đồng ý mà còn lại còn nói giọng thách thức. Chúng muốn thì chiều, Bạch Dương bắt đầu ra tay xử đẹp từ tên một, cho chúng biết thế nào là trời cao đất dày. Sau đó còn cảnh báo chúng không được ức hiếp cô bé kia nữa. Nhưng Bạch Dương đã lầm to khi nghĩ rằng người bị ức hiếp kia là một cô bé gái đẽ  thương, ai ngờ đó là thằng con trai bằng tuổi mình. Là tại vì lúc đó mẹ Song Ngư vì thấy cậu để tóc dài rất ư là đáng yêu nên không kìm được mới không cắt tóc cho cậu làm làm Bạch Dương tưởng nhầm cậu là Song Ngư là con gái. Bạch Dương trong lúc đánh nhau sơ ý bị trầy ở tay phải, Song Ngư thấy được liền kéo Bạch Dương về nhà lấy đồ nghề ra xử lý vết thương cho Bạch Dương. Không biết tại sao Bạch Dương lại nổi hứng muốn kết bạn với Song Ngư. Chính vào ngày đó Song Ngư và Bạch Dương chính thức làm tốt của nhau đến bây giờ.

Dọc theo hành lang, Bạch Dương và Song Ngư cùng bước đi về về lớp. Chợt Bạch Dương lên tiếng:

- Song Ngư này tớ có chuyện muốn hỏi.

- Là chuyện gì? - Song Ngư ngạc nhiên quay lại hỏi

- Thật ra...thật ra là...

- Cậu nói đi.

- À không có gì đâu - Bạch Dương xua tay nói

Thật ra là Bạch Dương muốn hỏi Song Ngư là con trai thích mẫu người con gái nào. Thì Song Ngư dù gì thì cũng là con trai đương nhiên hỏi Song Ngư là hỏi đúng chỗ. Nhưng cũng vì hằn là con trai hỏi cũng thấy rất kỳ. Cuối cùng Bạch Dương quyết định không hỏi là tốt hơn.

- Vậy đi về lớp thôi

- Ừa
—-





Được sửa bởi qnhu1705 ngày Sun Oct 04, 2015 9:37 am; sửa lần 6.

Được cảm ơn :
1
:
Ngày tham gia :
04/05/2015
:
Tuổi :
16
:
Đến từ :
Thế giới tiểu thuyết
:
avatar
avatar

  • Thành viên mới
Được cảm ơn : 1
Ngày tham gia : 04/05/2015
Tuổi : 16
Đến từ : Thế giới tiểu thuyết
Chương 2
Nhà Thiên Bình

Tìng...tíng...ting

- Chờ một chút

Nghe được có người bấm chuông, Thiên Bình vội vàng chạy ra mở cổng.

Thiên Bình ngạc nhiên nhìn trước cổng mình là sự hiện diện đầy đủ của 11 người bạn lớp 10Z

- Các bạn? - Thiên Bình ngạc nhiên hỏi

- Hôm nay tụi này đến đón sinh nhật chung với cậu đó, cậu không định cho tụi này vào nhà à - Song Tử nhanh miệng nói

- À tớ quên - Thiên Bình nhanh chóng lấy chìa khóa mở cửa.

Rồi cười rồi cười nói:

- Các cậu vào đi

Cánh cửa nhà Thiên Bình vừa mở ra, cả 11 con người nhanh chóng dắt xe vào dựng rồi nhanh chóng bước vào nhà bày biện thức ăn, đồ uống ra bàn, thái độ tự nhiên như nhà của mình. Thiên Bình nhanh chóng đóng cửa đuổi theo người đi chậm nhất trong đám bắt chuyện:

- Không ngờ anh lại đến - Thiên Bình phấn khởi nói.

Xử Nữ không trả lời, cứ thản nhiên bước tiếp như không nghe thấy gì.

- Anh không nói chuyện với em cũng không sao, nhưng anh đến là đủ rồi - Thiên Bình trước thái độ muốn để tự mình độc thoại của mình người kia không những không bực mình mà trái lại còn rất vui nữa.

Thấy Thiên Bình và Xử Nữ bỗng trở nên thân thiết khác lạ, mọi người như dần hiểu ra tình hình không hẹn mà cùng đưa ánh mắt tha thiết nhìn Thiên Bình với Xử Nữ với ý "lại có người đang yêu rồi". Duy nhất chỉ trừ một con người, người này vẫn đưa ánh mắt nhìn họ nhưng là một ánh mắt với nhiều cảm xúc hỗn độn.

- Này cậu là chủ đó, bắt tụi này chuẩn bị hết à? - Bạch Dương hét to về phía Thiên Bình phá vỡ khung cảnh tình tứ của hai người.

Bị đàn chị Bạch Dương lên tiếng nhắc nhở, Thiên Bình có chút giật mình:

- Tớ biết rồi, không để các cậu phá banh nhà tớ đâu - Thiên Bình cười hòa rồi chạy lại cùng mọi người chuẩn bị.

- Kim Ngưu cậu làm sao vậy? - Cự Giải thấy Kim Ngưu cứ ôm khư khư cái chồng đĩa đứng thần ra đó một đống.

Kim Ngưu giật mình vội phủ nhận:

- À..đâu có, chúng ta cùng phụ mọi người đi không thôi kẻo chị dâu tương lai lại nhắc nhở giống Thiên Bình nữa - Kim Ngưu đánh trống lãng sang phía Bạch Dương.

Cả Cự Giải và Kim Ngưu đều hướng về phía Bạch Dương với Sư Tử mà mỉm cười ẩn ý. Sau đó bưng chén đĩa bày biện thức ăn ra bàn.

- Này cậu đến giờ vẫn còn giỡn được à? - Bạch Dương với siêu âm kinh khủng thét vào con người trước mặt.

- Chị hai à không ngờ chị lại sợ pet yêu dấu có em đó - Sư Tử vừa năng niu con chuột giả trong tay vừa nhìn Bạch Dương với ánh mắt đầy sự khiêu khích.

Máu trong người Bạch Dương gần như có thể đạt tới một trăm độ C, nhìn Sư Tử với ánh mắt viên đạn:

- Ngươi muốn gặp tử thần sớm lắm à - Tay Bạch Dương vo thành quả đấm, nghiến răng, nghiến lợi mà nói.

Sư Tử không trả lời mà chỉ cười hòa rồi 1s...2s...3s cuốn cuồng xách dép chạy. Bạch Dương phía sau vừa đuổi theo vừa chữa. Cặp đôi rắc rối này lúc nào cũng vậy. Mọi người chỉ biết nhìn trò mèo bắt chuột của họ mà ôm bụng cười. Nhưng trong lúc ấy lại có một ánh nhìn không vui hiện lên nhưng gần như không một ai để ý đến sự tồn tại của nó.

- Bảo Bình này lần kiểm tra này cậu có dám chắc là đánh bại anh tớ không vậy? - Đang sửa soạn thức ăn, Thiên Yết mọi người đang hướng mắt về phía Sư Dương mà ghé sát Bảo Bình nói.

- Yên tâm có sự giúp sức của cậu lần này chắc chắn tớ sẽ đánh gục được Ma Kết cho xem, cậu cứ đợi kết quả ngày mai đi - Bảo Bình tự tin trả lời nhưng không dám nói to vì sự lộ chuyện mình hợp tác với Thiên Yết "soán ngôi" quán quân của Ma Kết nên chỉ nói với âm lượng nhỏ chỉ đủ cho người kia nghe thôi.

- Tớ tin tưởng cậu, và đừng quên chầu kem đó - Thiên Yết mỉm cười.

- Ok, không quên đâu mà lo - Bảo Bình đưa ánh mắt như đinh đóng cột nhìn Thiên Yết.

Thiên Yết nhìn nhận tình hình không có gì bất ổn liền từng chút từng chút về lại vị trí cũ của mình. Bất ngờ lại có giọng nói phía sau vang lên làm Thiên Yết giật mình:

- Có phải cậu định hợp tác với Bảo Bình chuyện gì phải không? - Song Tử đưa ánh mắt dò xét nhìn Thiên Yết.

Thiên Yết chột dạ, gian tình à không kế hoạch rất chi là tỉ mỹ của mình và Bảo Bình đã lọt vào mắt xanh của tên Song Tử buôn dưa lê này rồi. Không xong, không xong rồi.

- Làm gì có cái kế hoạch nào đâu? - Thiên Yết vội xua tay phủ nhận, đồng thời ra hiệu cho Bảo Bình phụ họa thêm để tăng thêm độ tin cậy đối với Song Tử.

Bảo Bình nhanh chóng hiểu ý, nhỏ đưa ánh mắt chân thật nhất của mình, gân cổ lên nói:

- Yết nói đúng đó, tụi này có bàn tính cái gì đâu. Mà cậu cũng thật nhàn rỗi đó, Giải cực khổ bê đống chén dĩa đằng kia mà không chịu qua phụ giúp một tay đứng đây nhiều chuyện. Bảo cậu thích Giải quả thật là làm người khác nghi ngờ đó.

Miệng lưỡi của Bảo Bình quả thật rất nhanh nhẹn mới đó đã chèo lái sang chuyện khác một cách nhanh chóng. Vả lại còn làm cho Song Tử á khẩu phải đi sang chỗ Cự Giải phụ giúp một tay, bê chồng chén đĩa lên bàn. Thiên Yết thấy vậy vô cùng thích thú, nhỏ vỗ vai Bảo Bình bên cạnh ra vẻ tán dương:

- Rất có tiến bộ.

- Học hỏi cậu thôi - Bảo Bình khiêm tốn trả lời.

Cả hai vừa nói xong đã thấy Bạch Dương đang nhìn về phía họ tỏ ý không hài lòng. Cả hai cũng chẳng buồn nói chuyện thêm nữa, bê mấy dĩa trái cây đã gọt ra bàn.

- Wou, bánh kém này là cậu làm hả Song Ngư? — Thiên Bình ngạc nhiên nhìn chiếc bánh kem được trang trí vô cùng đẹp mắt trên bàn rồi nhìn sang Song Ngư.

- Ừa — Song Ngư gật đầu tỏ ý khẳng định.

- Chắc làm sẽ ngon lắm đây — Thiên Bình từ lâu đã được Kim Ngưu nói cho nghe về tài nghệ làm bánh của Song Ngư. Nghe cô ấy nói thì bánh kem của Song Ngư chính là ngon hơn cả chữ ngon, tuyệt hơn cả chữ tuyệt. Chỉ đáng tiếc là Thiên Bình chưa có dịp thưởng thức. Cơ hội lần này quả thật là rất quý giá, nhất định Thiên Bình phải nếm thử chúng để biết thế nào gọi là tuyệt chữ tuyệt, ngon hơn chữ ngon mà Kim Ngưu đã nói.

- Bạch Dương, Xử Nữ cậu có thể đừng hành hạ tớ nữa được không vậy? Tớ mệt lắm rồi — Nhân Mã gào lên thảm thiết thu hút sự chú ý của tất cả mọi người trong nhà.

- Nhờ cậu có một chút mà đã la trời than đất. Cậu làm ơn học hỏi Song Tử giùm chút chút — Lời của Bạch Dương làm cho Nhân Mã đau lòng vô cùng. Nhìn đi, cậu từ lúc vào nhà đã bị Bạch Dương giao cho nhiệm vụ trang trí buổi tiệc. Hết treo bong bóng rồi đến treo mấy thứ linh tinh lặt vặt khác. Nói chung thì cũng chẳng có gì mệt nhọc. Nhưng Bạch Dương cùng với Xử Nữ, hai người họ lại hợp thủ với nhau, chê bai đủ điều, bảo cậu trang trí như vậy chưa tốt phải chính lại chỗ này hoặc chỗ kia. Làm cậu phải chạy ngược chạy xuôi cho vừa lòng họ. Bận rộn cả buổi trời cuối cùng cũng hoàn thành giống như ý của họ vậy mà họ lại bảo không được phải sửa lại. Vậy mà Bạch Dương còn đem cậu so sánh cậu với Song Tử nữa chứ. Hơn nữa Song Tử chỉ có phụ giúp Cự Giải bưng mấy cái dĩa, bê mấy cái chén. Rất quá đáng, rất quá đáng.

Bình thường Ma Kết rất im hơi lặng tiếng, nhưng hôm nay không hiểu tại sao cậu lại chịu buông lời vàng ngọc giúp đỡ cho Nhân Mã:

- Để tớ làm cho, cậu đi nghĩ đi

Mọi người ngay lập tức ngớ người ra trước câu nói của Ma Kết, duy nhất chỉ có Nhân Mã là bị vô hiệu hóa. Cậu vỗ vai Ma Kết, hào hứng thốt ra một câu vô cùng kiếm hiệp:

- Huynh đệ tốt!

Ma Kết chỉ mỉm cười rồi cầm mấy thức cần cho việc trang trí lên bắt đầu công việc. Với mắt thẩm mỹ của hội trưởng câu lạc bộ mĩ thuật — Ma Kết, rất nhanh sau đó căn nhà của Thiên Bình đã trở nên đẹp đẽ lạ thường. Cả Xử Nữ lần Bạch Dương cũng không có một chút ý kiến gì, bởi lẽ, quả thật trình độ thẩm mỹ của Ma Kết thật sự là không có chỗ nào để chê cả.

Không hiểu là động lực gì hay Ma Kết thật sự rất có sức ảnh hưởng mà chỉ một thời gian ngắn mọi người đã chuẩn bị xong mọi thức và có thể bắt đầu tiệc sinh nhật.

Sau khi Thiên Bình - nhân vật chính thổi nến xong, mọi người ai nấy cũng mặt mày lem luốt với trò trượt đổi chét bánh kem. Người chơi nhiệt tình nhất trong đám chính là anh chàng Nhân Mã nhà ta. Sau những phút giây được nghỉ thoải mái, Nhân Mã quyết định lấy lại phong độ thường ngày với chủ trương chơi hết mình, quậy hết mình. Không ai trong đám là không một lần bị cậu chét bánh kem, duy nhất chỉ có một mình Thiên Yết là chưa bị. Mọi người cũng không lấy gì làm lạ về điều đó, nếu có thấy lạ là chỉ khi Nhân Mã chét bánh kem được lên người Thiên Yết.

- Á...NHÂN MÃ — Tiếng hét thất thanh của Thiên Yết vang lên làm mọi người vô cùng ngạc, họ không hẹn mà tất cả đều dừng lại những hoạt động dang dở của mình, hướng mắt về phía cô nàng.

Trước mắt tất cả mọi người là một cảnh tượng vô cùng đặc sắc, mà không thể nào đặc sắc hơn. Thiên Yết, người được xem là không bao giờ nổi giận trong đám. Giờ đây lại mặt đỏ hừng hực trượt đuổi Nhân Mã khắp nhà chỉ vì cậu ta vừa chét lên mình một chút bánh kem. Lúc này cả đám mới gật gù ra một điều là thật ra Thiên Yết cũng rất dễ tức giận chỉ có điều chưa có ai đủ can đảm để chọc giận cô nàng thôi.

Dù thể lực không đến nỗi nào nhưng bị trượt như bay đến hơn chục vòng thế này, Nhân Mã nói không đuối sức thật sự là đang lừa người. Cậu trách thầm bản thân đã biết ngay từ đầu hậu quả khi chọc ghẹo cô bạn Thiên yết này ra sao rồi. Ấy vậy mà cái tính ham chơi lại không chịu nghe lời khuyên của lý trí cứ một mực bướng bỉnh đâm đầu vào ổ kiến lửa. Bây giờ hối hận thì cũng đã quá muộn màng rồi, đành phải phóng lao theo lao thôi. Chứ cái khí phách nam nhi của cậu tuyệt đối không cho phép cậu đầu hàng bây giờ, như thế sẽ rất nhục mặt.

- Nhân Mã, cậu đứng lại đó cho tôi — Thiên Yết phía sau gào lên, ánh mắt lúc này còn đáng sợ hơn cả Bao Hắc Tử lúc xử án nữa.

- Ngu gì mà đứng lại để cậu bắt hả??? — Nhân Mã quay lại bĩu môi trêu chọc cô nàng.

- Cậu...đứng lại cho tôi — Thiên Yết giận quá hóa thẹn ngay tức khắc chạy như bay đến chỗ Nhân Mã sẵn sàng tư thế cho cậu một cái đạp bay thẳng vào vách. Không ngờ đúng lúc đó Bạch Dương không biết từ đâu xuất hiện, Thiên Yết vì né cô nàng đã anh dũng lao thẳng vào chiếc bàn bên cạnh một cái "Rầm". Mấy cốc nước ngọt trên bàn bị một phen chấn động nên bị mất thăng bằng tập thể, ngay lúc đó một chiếc ly nước cam sát bên Bạch Dương đã ngã xuống và toàn bộ lượng nước cam mà nó có đã không cánh mà bay thẳng vào chiếc áo trắng tinh mới mua của Bạch Dương.

- THIÊN YẾT — Chiêu sư tử rống của Bạch Dương quả thật là rất lợi lại, ngay cả Nhiệt Tuyệt sư thái là Thiên Yết cũng một phen kinh hồn.

Thiên Yết lấy lại bình tĩnh, cười hòa mong có thể cứu vãn được tình thế:

- Bạch Dương à, chúng ta là bạn tốt mà, cậu tha lỗi cho tớ lần này nha!!! — Thiên Yết biết tuy bề ngoài Bạch Dương rất nóng nhưng thực tế nhỏ lại rất mềm lòng. Vì thế đã tận dụng đôi mắt cún con long lanh ai nhìn cũng phải xiêu lòng của bản thân để cầu xin đại sư tỷ.

- Vì tớ thấy cậu chẳng thích hợp với ánh mắt vô (số) tội này...- Nhìn thấy Thiên Yết đang biểu tình với lời nói vừa nãy nên Bạch Dương cũng không phán xét gì nhiều nữa, đi vào trong tâm — Nên có thể tha cho lần này, nhưng cậu với Nhân Mã, hai người phải tự mình thu dọn đống tàn cuộc này đi.

- Sao lại lôi tớ vào đây? - Câu nói ngây thơ của Nhân Mã xuất ra khỏi miệng đã nhận không biết bao nhiêu ánh mắt khinh bỉ chĩa về phía cậu. Nhận thấy mình lỡ lời nên vội ngoan ngoãn làm theo lời của Bạch Dương sư tỷ - Tớ biết rồi.

Thế là cả hai người Thiên Yết và Nhân Mã ngay lập tức đi tìm chổi để quét dọn đống hoang tàn mà họ đã gây ra. Song, cuộc chiến của họ không vì thế mà chấm dứt. Ngược lại, nó còn sôi nổi hơn trước vì thể loại đã được chuyển từ thượng cẳng tay, hạ cẳng chân sang đấu võ mồm. Chỉ tiếc cho những còn lại phải nghe họ cãi vã dù không muốn chút nào.
oOo





Được sửa bởi qnhu1705 ngày Tue May 05, 2015 7:05 pm; sửa lần 4.

Được cảm ơn :
1
:
Ngày tham gia :
04/05/2015
:
Tuổi :
16
:
Đến từ :
Thế giới tiểu thuyết
:
avatar
avatar

  • Thành viên mới
Được cảm ơn : 1
Ngày tham gia : 04/05/2015
Tuổi : 16
Đến từ : Thế giới tiểu thuyết
hổ cáp đã viết:mình là thiên yết nè hóng nha bạn
cảm ơn bạn nhìu!



Được cảm ơn :
15
:
Ngày tham gia :
11/08/2014
:
Tuổi :
18
:
Đến từ :
Địa Ngục
:
avatar
avatar

  • Thành viên
Được cảm ơn : 15
Ngày tham gia : 11/08/2014
Tuổi : 18
Đến từ : Địa Ngục
Thích cách bạn trình bày ghê, cơ mà cho chữ to to ra xíu nha bạn Very Happy Smile



Được cảm ơn :
1
:
Ngày tham gia :
04/05/2015
:
Tuổi :
16
:
Đến từ :
Thế giới tiểu thuyết
:
avatar
avatar

  • Thành viên mới
Được cảm ơn : 1
Ngày tham gia : 04/05/2015
Tuổi : 16
Đến từ : Thế giới tiểu thuyết
Myn đã viết:Thích cách bạn trình bày ghê, cơ mà cho chữ to to ra xíu nha bạn Very Happy Smile
oa~ cảm ơn bạn, mình sẽ sửa lại font chữ




Sponsored content



Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Bình luận về bài viết

Bạn cần để bình luận về bài viết


Nếu chưa có tài khoản bạn vui lòng tài khoản

Quyền hạn của bạn:
Bạn không có quyền trả lời bài viết

 
  • Free forum | © PunBB | Free forum support | Report an abuse | www.sosblogs.com