Truyện Sáng Tác - nơi tụ họp những cây bút trẻ có đam mê sáng tác và mong muốn tác phẩm của mình được đón nhận. Hãy đến với chúng tôi và thỏa sức chia sẻ những tác phẩm do chính bạn sáng tác!




Được cảm ơn :
77
:
Ngày tham gia :
04/05/2015
:
Tuổi :
15
:
Đến từ :
Nơi nào tui ở là nơi đó có tui
:
avatar
avatar

  • Trial Moderator - Box Fanfiction
Được cảm ơn : 77
Ngày tham gia : 04/05/2015
Tuổi : 15
Đến từ : Nơi nào tui ở là nơi đó có tui
Name: Tạm biệt nhé, mái trường ơi

Author: Alissa ngốc

Category: học đường, bạn bè, nói chung là liên quan tới trường học

Rating: K+

Độ dài: 1 chương


_______________________________


Tôi nhìn ra ngoài ô cửa sổ bằng sắt, tiếng kêu của ve thật đinh

tai nhức óc, dù có hứng ngồi dưới tán cây nhưng khi nghe mấy con

ve quỷ sứ ấy "hát" mãi thì cũng cụt hứng mất thôi. Làm bài sớm

đúng là khổ, tôi che miệng ngáp một cái

-Ê, mày ngáp sao tao thấy mày giống con hà mã quá!-thằng bạn

ngồi kế bên trêu chọc

-Sao mày nói tao giống hà mã?-tôi ngơ ngác

-Thì mày ngáp cái miệng mày mở rộng ra như hà mã ấy, híhí

-Mày........

-Ngọc Trâm, Hữu Tiến! Hai em muốn là khách hàng đầu tiên của

việc đánh dấu bài không?-cô giáo gác thi nhắc

Tôi ỉu xìu, thật sự thì tôi đâu có muốn! Chỉ tại cái thằng "hủ tiếu

gõ" kia mà tôi bị giáo viên nhắc nhở. A nhìn cái mặt đó tôi thật

muốn đấm một cái cho hả giận.

Tiếng trống từ phòng giáo viên vang dội,cuối cùng cũng được ra

khỏi phòng thi, trời ơi con sắp chết ngộp trong đó rồi!

Mon men qua phòng kế bên, có mấy nhỏ bạn tôi trong đó vẫn

chưa ra.

-Phương, Thuy, hai bà...........

-TRÂM ƠI!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!-một tiếng hét vang dội mà nếu như

đứng từ khoảng 5km tôi vẫn có thể nghe.

-Á! MÁ ƠI!- tôi cũng hét to bấu víu, núp sau lưng cô bạn tên

Phương

-Bà làm gì mà ghê vậy?-Như Quỳnh nhăn mặt nói

-Quỳnh ơi, cứu tui! Qủy hiện hồn, á á, Linh hiện hình- tôi thê thảm

nói

-Ê ý bà tui là quỷ hả?-con Linh dí dí tay vô mặt tôi

-Thôi đi mấy bà, cho tụi con hai chữ bình yên với!-Thuy bất bình

lên tiếng

-Tại bà Trâm chứ bộ!-Linh phân bua

-Tại bà trước chứ!-Tôi vẫn không vừa, mở miệng cãi lộn

-Tại bà!

-Tại bà!

-Tại bà!

Tôi và con Linh cãi nhau tóe lửa, mặc dù tôi nhỏ con hơn nó

nhưng tôi vẫn hơn nó ở chỗ... bướng bỉnh không ai bằng. Mấy cô

còn lại đứng thở dài ngao ngán.

Mối quan hệ giữa tôi và những người bạn là thế đấy. Cãi nhau

cho cố vào nhưng thân thiết với nhau, có khi chị em trong nhà

cũng không bằng nữa nhỉ?

Nói cãi lộn thì cãi lộn nhưng chúng tôi vẫn lôi nhau lên lầu, nơi

chúng thôi thực hành như vật lý, tin học chẳng hạn. Lý do chúng

tôi lên đây là vì đây là nơi có thể ngắm cây phượng đang trổ hoa

một cách đẹp nhất. Tùng chùm hoa màu đỏ lửa như ước mơ về

tương lai đang cháy trong chúng tôi

-Nhanh quá nhỉ, sắp nghỉ hè rồi-tôi thở dài

-Mọi người có định đi đâu chơi không?-Như Quỳnh nói

-Tui thì ở nhà là chắc rồi, mấy bà?-Thuy nói

-Tui cũng có khác gì đâu-một loạt đồng thanh nói

Mọi người thở dài rồi lại nhìn cây phượng. Có thể nói rằng tôi rất

ghét mùa hè. Tôi thì lên lớp là ngáp mà ở nhà thì lại không ham,

mâu thuẫn thật chứ. Tôi thà là đi học hơn ở nhà, bởi vì đi học tôi

mới có thể thoát khỏi công việc nhà nhưng lại không thoát khỏi việc

học. không phải là tôi không muốn giúp mẹ nhưng cái bản tính lười

nó như một thành phần không thể thiếu.

-Mùa hè mà chả đi đâu, chán thiệt-tôi nói

-Bà thì đi đâu, cái tật như con mèo ở nhà riết thì đi đâu?-Linh nói

cộng bĩu môi

-Bà...

-Nhìn hoa phượng rụng kìa!-Phương kịp thời ngăn cản một cuộc

chiến tranh to đùng

Cả đám xúm xít lượm mấy cánh hoa rơi xuống mặt đất, không hiểu

sao trong 5 cánh phượng lại có một cánh khác loài. Nó lốm đốm đỏ

hệt như một cánh bướm.

-Sao bông phượng lại có một cánh màu khác mấy bà há?-Phương

hỏi

-Ai biết đâu-Linh thờ ơ

-Thì nó vậy thì vậy thôi-Thuy nói một câu chen ngang làm tụi tôi

mù mịt cả về nghĩa đen lẫn nghĩa bóng

-A, tui hiểu nè, chắc có lẽ đây là cánh hoa đẹp nhất, đặc sắc

nhất, nhưng vẫn ở chung với 4 cánh còn lại, vậy quyết định hoa

phượng là hoa của chúng ta đi!-Quỳnh nói

-Tụi mình vừa đủ năm người, vậy quyết định vậy nhé-tôi cũng bon

chen

Ngọn gió chiều mát lành. Tại sân trường trống vắng này, chỉ có 5

chúng tôi là làm chuyện kỳ quặc. Đứng giữa sân trường cùng tung

một bông hoa phượng lên trời.

Có lẽ tôi sẽ không bao giờ quên ngày ấy, ngày thi cuối cùng,

ngày chúng tôi chọn hoa của tình bạn, và cũng là ngày tôi nói

-Tạm biệt nhé, mái trường ơi!





Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Bình luận về bài viết

Bạn cần để bình luận về bài viết


Nếu chưa có tài khoản bạn vui lòng tài khoản

Quyền hạn của bạn:
Bạn không có quyền trả lời bài viết

 
  • Free forum | © PunBB | Free forum support | Report an abuse | Create your own blog