Truyện Sáng Tác - nơi tụ họp những cây bút trẻ có đam mê sáng tác và mong muốn tác phẩm của mình được đón nhận. Hãy đến với chúng tôi và thỏa sức chia sẻ những tác phẩm do chính bạn sáng tác!




Được cảm ơn :
0
:
Ngày tham gia :
06/06/2014
:
Tuổi :
20
:
Đến từ :
Vĩnh tường-Vĩnh Phúc
:
avatar
avatar

  • Thành viên mới
Được cảm ơn : 0
Ngày tham gia : 06/06/2014
Tuổi : 20
Đến từ : Vĩnh tường-Vĩnh Phúc

(Design by Tớ)

•Tên fic: Du côn và Xã hội đen: Cặp đôi bá đạo
•Tác giả: Sương L-D
•Đánh giá:11+
•Thể loại:Bạo lực, tình yêu...

Casting
•Hạ Nhược Phong: đứa con gái duy nhất tại thành phố Gangster, mang trong mình dòng máu giang hồ và tính cách chả sợ ai.

Nhưng thứ nó sợ duy nhất lại là khả năng mà người ta gọi đó là siêu nhiên…

•Ông chùm EL-Người nắm trong tay mình tập đoàn lớn nhất trong giang hồ - đã tạo nên một vỏ bọc mỏng manh để che lấp cho cuộc tàn sát con cái của các ông trùm khác trong thành phố với lời yêu cầu không thể chối bỏ đi vào cõi chết.

Vậy nó sẽ làm gì để chống cự lại khả năng siêu nhiên của mình và những âm mưu thâm độc của những con người mà người ta vẫn gọi đó là đồng loại!?

Đón đọc: Du côn và XHD: Cặp dôi bá đạo để bật mí bí mật ấy nhé ☺

Sương L-D





Được sửa bởi SuongL-D ngày Fri Jun 06, 2014 8:08 pm; sửa lần 1.

Được cảm ơn :
61
:
Ngày tham gia :
30/04/2014
:
Tuổi :
18
:
Đến từ :
Đồng cỏ hoang vu
:
avatar
avatar

  • Super Moderator - Truyện Sưu Tầm
Được cảm ơn : 61
Ngày tham gia : 30/04/2014
Tuổi : 18
Đến từ : Đồng cỏ hoang vu
đã tạo lên: "nên" chứ không phải lên nha!
XHD là gì vậy? Mình không hiểu lắm!
Đọc qua hình như là viễn tưởng phải không nhỉ? Cũng thấy hay hay!
Hóng! Chúc đông fic nha!



                 


Được cảm ơn :
0
:
Ngày tham gia :
06/06/2014
:
Tuổi :
20
:
Đến từ :
Vĩnh tường-Vĩnh Phúc
:
avatar
avatar

  • Thành viên mới
Được cảm ơn : 0
Ngày tham gia : 06/06/2014
Tuổi : 20
Đến từ : Vĩnh tường-Vĩnh Phúc
Tất cả nhân vật, địa điểm, thời gian, sự kiện trong truyện đề là hư cấu. Tác phẩm được viết dựa trên trí tưởng tượng của tớ, nếu có giống với fic nào của tác giả khác thì chắc là do “ trí lớn gặp nhau”! ^^
Giới thiệu đôi chút về các nhân vật sẽ xuất hiện ở cháp 1:

    •Nó-Hạ Nhược Phong: Đứa con gái duy nhất còn xót lại tại trường học Gangster. Con gái của ông trùm mafia nổi tiếng nhất vùng-Hạ Thượng Thiên. Sống trong môi trường không có lấy một bóng dáng nào của con gái nên tính cách của nó cũng mang đậm phong cách nam nhi.

   • Hạ Phi-Cận vệ đắc lực của Phong, cậu nhóc là một người thích dùng bạo lực, nóng tính.
Điểm yếu: Mềm lòng trước con gái.

   • Hạ Minh-Quân sư của nó, anh là người khá trầm tính, thích sự im lặng và thường dùng chất xám thay cho bạo lực.
Điểm yếu: sát gái!

Điểm chung của Hạ Phi và Hạ Minh: Sẽ ra tay không thương tiếc với tất cả những kẻ có ý định làm hại đến nó.

Cháp I: Bắt đầu bằng máu

Thành phố Gangster:
Đường đen, nhà đen, cây đen, không khí cũng bởi thế mà ám màu đen.
Ngay cả những động vật sống cũng khoác lên mình màu đen bí ẩn.Con người càng không ngoại lệ.
Hết ngày, nắng tắt, bầu trời đen bao phủ lấy cả thành phố… một màu đen đáng sợ đến lạnh người…

Trường Gangster đổ chuông tan học.

Trong hàng nghìn thằng con trai, người ta thấy bóng dáng khác biệt hẳn của một đứa con gái. Đầu đội mũ lưỡi trai, tai nghe headphone, vai đeo balo, quần tụt, áo phông. Tất cả quyện vào màu của cảnh vật! Chỉ khác biệt là mái tóc dài ngang lưng, màu đỏ đến chói mắt.

Chân sáo ra khỏi trường, Nhược Phong bước đi trong màn đêm mà bất cứ đứa con gái nào cũng phải sợ, bởi nó được bao phủ bởi màu của sự hắc ám.


Cách đó một khoảng không xa, dưới những cành cây trụi lá khẳng khiu, dáng một người con gái, bộ váy trắng nổi bật, mái tóc vàng xoăn nhẹ…ánh mắt sắc như dao khứa lên không khí những vệt dài lạnh ngắt…
Tiếng nhạc từ chiếc headphone lan ra ngoài và đặc quánh lại theo những bước chân của Nhược

Phong.Nó thích mùi khen khét của không khí, có lẽ bởi thứ mùi khác lạ đó đã ngấm vào da thịt nó từ khi nó sinh ra…Bỗng chốc…từ đâu đó sộc vào cổ họng Phong mùi nước hoa! Sẽ chẳng ngạc nhiên nếu đó là mùi nước hoa của con trai…
Nhược Phong thôi huýt sao, chân bước chậm lại, ánh mắt khẽ thay đổi…ngạc nhiên…
Trước mặt nó là một đứa con gái!

Trong kí ức , từ khi chất xám bắt đầu hoạt động cho đến bây giờ chưa bao giờ nó thấy bóng dáng của con gái trong cái thành phố này, ngoại trừ nó ra.
Cô bé đó rất đẹp, ngay cả nó cũng thấy thế. Toát ra từ cô màu sắc trái ngược lại với tất cả, màu trắng tinh khôi. Gương mặt thanh tú, make up khá đậm.

Phong gỡ tai nghe xuống, nhìn cô bạn một hồi lâu rồi nghiêng đầu khó hiểu.
- Nhược Phong? Đó là câu hỏi của cô bé đối diện
Nó không trả lời, thay vào đó là cái gật đầu chắc nịch
- Hạ Minh!? Biết chứ!? Cô bé tiếp lời
- Ừ! Rồi sao?
Hiện trên gương mặt người con gái đứng đối diện, nó thấy một đường gân đỏ đang dần hiện lên trong đáy mắt. Cô bé  tiến lại gần Nhược Phong, khoảng cách được rút ngắn.1 bước.
- Người yêu à?
- Tiếng nói thốt từ miệng cô bé đó đặc lại trong không trung, từ “ yêu” được nhấn mạnh bởi chất giọng cao và sắc…
Phong nhìn cô, một hồi lâu sau mới khẽ nhếch mép cười
- Ừ! Có vấn đề gì không?

Ngay tức khắc người ta thấy một tiểu thư khuê các với bộ váy mà trắng tinh khôi vung tay lên tát liên tiếp vào mặt con nhóc đứng đối diện. Tiếng đập mạnh tan vào trong không khí. Gương mặt xinh xắn của cô bé đó bỗng chốc nổi gân xanh, ánh mắt sắc nhọn, máu ghen như thiêu đốt hết tâm trí và thể xã của cô .Mai tóc đỏ rực của nó bị giật mạnh đến mức người nó nhào xuống…

Và…thoang thoảng trong không khí nó thấy mùi tanh nồng…của máu…


Cô bé nguôi dần đi máu ghen, mắt sắc nhìn nó
- Còn dám đến gần Hạ Minh thì đừng trách tao ác!
Nhược Phong đưa tay lên quyệt máu ở khóe miệng, cặp mắt lạnh băng nhìn thứ chất lỏng màu đỏ tươi đang chảy trên tay mình. Một cái nhoẻn miệng…

Không phải vì nó nhường nhịn, sợ, hay là không đánh con gái. Nó muốn cho họ xem kết cục của những kẻ dám động đến nó sẽ như thế nào. Một cái giá phải trả cho sự ngu ngốc và dại dột của cô ta, không rẻ đâu!

- Đại ca! Đi tán gái không rủ tụi này!
Vang lại từ phía sau lưng giọng nói vẻ không cam chịu của Hạ Phi…
Cậu nhóc nhảy lên quàng vai Nhược Phong, mắt nhìn đứa con gái trước mặt…rồi quay qua phía nó…
- Vậy là sao?

Hạ Phi nâng cằm nó lên, nhìn vệt máu dài chảy trên khóe miệng.
Nhược Phong cảm nhận được mùi bạo lực trong giọng nói của cậu nhóc, cô bé đó có lẽ, à không, chắc chắn sẽ phải trả giá cho việc làm ngu xuẩn vừa rồi…

Hạ Phi tiếp lời, hơi thở nóng rực lan vào không khí, tan đi cái cô quạnh sẵn có…
Ánh mắt Hạ Phi lạnh băng, khứa lên người cô ta những ánh nhìn dò xét.

- Con ma nữ kia…Là  cô? Đúng không?
Cô bé vênh mặt lên, giọng nói cao và sắc nhưng đâu đó trong không trung vẫn thấy được chút run sợ.
- Ờ, thì sao?
- Quì xuống!

Câu ra lệnh khiến cô bé váy trắng lùi lại một bước…câu nói đó chẳng khác nào một lọ axit tạt vào mặt…đau rát…
Một khoảng lặng giữa 3 con người…
Nhược Phong đeo lại headphone, ngồi tựa lưng vào chiếc ghế đá ngay sát bên cạnh, đưa tay quệt sạch vệt máu ở khóe miệng, chỉ một cái…tất cả đã sách sẽ…

Hạ Phi nhìn hành động của nó, cậu nhóc khẽ thở dài, thọc tay túi quần và tiến dần về phía cô tiểu thư váy trắng. Hếch môi cười…
Cô bé không hiểu hành động của 2 con người trước mặt,
Hạ Phi tiến gần cô hơn, sộc vào cuống họng cô bé là mùi khen khét của không khí, khó chịu đến nghẹt thở…

- Anh…định làm gì?

Cô mấp máy môi, sát khí trong ánh mắt thằng con trai trước mặt làm cô lạnh đến rợn người.
Lóe lên tia sáng sắc lẻm của một vật bằng kim loại trong màu đen hắc ám , cậu nhóc quay quay thứ đồ chơi nguy hiểm đó trên tay!

- Màu đỏ là màu của? Hạ Phi hướng ánh mắt về phía cô bé
- Máu! Nhược Phong tiếp lời
Cô ta sợ hãi, gót chân hướng về phía cậu nhóc…
- Chạy cũng vậy thôi, ở đây, không! Ở thành phố này chỉ có duy nhất 1 con ma nữ mặc váy trắng như cô !

Vang lên trong không gian đặc quánh là tiếng huýt sáo của nó…và tiếng kêu thét lên của cô bé…
Rơi trên nền đất lạnh ngắt…không phải màu đỏ tươi của máu…mà là màu vàng của những lọn tóc…

~oOo~
♂ Hắn-Tạ Phong Hàn:Một người không thích nói nhiều, thích màu đỏ của máu và mùi tanh đặc trưng của thứ chất lỏng ghê người ấy!
• Khái quát qua về ngoại hình và tuổi tác: Học sinh lớp 12 trường Hoodlum, chiều cao khá ấn tượng 1m85.



- Đại ca! Nếu không có gì thay đổi thì ngày mai ông chủ và Hạ Minh sẽ về!
- Dọn dẹp kho hàng đi!
- Kho 1 hay… “ Cạnh”

Tiếng một vật gì đó chạm đất…

Đầu dây bên kia tắt ngủm chỉ còn tiếng tút tút kéo dài…
Nhược Phong nhìn vào màn hình điện thoại, xưa nay Hạ Phi không có thói quen bỏ điện thoại giữa chừng như vậy!

Linh cảm chẳng lành…

Nó gọi lại cho cậu nhóc…tiếng tút tút kéo dài đến mức khó chịu…
Bật chế độ định vị, nó sẽ đi kiếm Hạ Phi.
………….


Căn nhà bỏ hoang khu tiếp giao giữa 2 thành phố, sực lên trong không khí mùi ẩm ướt, mốc meo và cả mùi hăng hắc của chế phẩm hóa học bỏ đi.
Nền nhà mọc rêu xanh…
Cỏ hoang vươn lên cao ngập đầu người.
Tường phun grafity, những đường vẽ chằng chịt.

Bóng đèn vàng mờ ảo đung đưa trong gió, ánh sáng đảo qua đảo lại trên nền nhà ẩm ướt.

Nhưng người ta không để ý đến khung cảnh đó, bởi nổi bật hơn tất cả là thứ ánh sáng từ những dụng cụ bằng kim loại, to và nặng trịch…

Mấy thanh tuyp dài cứ dội liên tiếp lên người Hạ Phi, đau đến dại người nhưng không có bất cứ âm thanh nào phát ra từ miệng câu nhóc…Ngay cả khi thứ ánh sáng duy nhất từ bóng đèn vàng không còn rõ trong mắt cậu nhóc…
Máu cứ ồng ộc từ miệng trào ra ngoài, không còn tình táo để mở mắt nữa…tất cả như mờ đi…Hạ Phi đổ ụp xuống nền nhà…

Một thằng con trai ngồi ở góc phòng, nới ánh sáng không được đả động đến…
Ánh nhìn thích thú, miệng khẽ nhếch lên cười.
Tay tung qua tung lại chiếc túi nilong với những ngọn tóc vàng óng bên trong.

Hắn đút tay túi quần, lững thững bước lại phía Hạ Phi

- Biết tại sao mày có ngày hôm nay không?
Hạ Phi không trả lời, máu vẫn cứ ộc ra trên nền nhà lạnh ngắt, cái lạnh làm chúng quánh lại, mùi tanh nồng quyện cùng mùi không khí thật ghê người…

- Tao hi vọng là mày còn nhớ!
Và…rơi trên những vũng máu đỏ tươi…là màu vàng của những lọn tóc!!!

- Tao không muốn mày chết ngay bây giờ...dễ dàng quá!
Khóe môi hắn khẽ nhếch lên..., ánh mắt vẫn cứ khứa lên người cậu nhóc những nhát dao lạnh băng…
Hắn lấy từ chiếc hộp thủy tinh trong suốt ra một bơm kim tiêm…và một lọ máu nhỏ…

Lớp dấy bọc ở đầu lọ máu bị chọc đứt bởi mũi kim tiêm, máu được hút vào chiếc bơm…màu đỏ tươi, tanh nồng…

Hắn ra hiệu cho đám đàn em đứng ra xa.

Máu khẽ phun ra ở mũi kim, thứ máu chết người rơi xuống vũng máu đã đông đặc trên sàn nhà…
- Ngấm dần…rồi chết!

Tiếng hắn như lời tuyên bố cho cậu nhóc, án tử hình đã được ban, cái chết chỉ còn là vấn đề thời gian!

“ Cạch”
Cánh cửa gỗ mốc meo khẽ mở ra, đôi giày nike màu đen đậm dẫm lên đám rêu xanh.

Là nó!Con bé của ngày hôm qua: mũ lưỡi trai, headphone, áo phông, quần tụt!
Nhược Phong lững thững bước vào, ánh nhìn thờ ơ, nét mặt bình thản.

Cả đám chỉ biết ngơ ra ngạc nhiên không ngoại trừ hắn và Hạ Phi…

- Đại…ca! Cậu nhóc đuối sức nhưng vẫn cố gắng gượng người dậy

Nó nhìn Hạ Phi, nụ cười nhẹ.
Cậu nhóc hiểu ý nó những vẫn thấy bất an, không thể để nó nguy hiểm vì cậu nhóc!

- Cho tôi hỏi…!? Nó lên tiếng

Cả đám du côn ngơ ra nhìn nhau, con bé đó vào chỉ để hỏi thôi sao?
- Cái gì? Một tên du côn quát
- Một quả bom 2kg có sức công phá bao nhiêu km?
- 10km! Để mày làm gì?
- Giết người!

Hắn kéo ghế ngồi, cất bơm kim tiêm vào trong hộp thủy tinh.

- Con đó đang nói cái quái gì thế?
- Thả cậu ta thì mọi người sẽ được sống, nếu không…chúng-ta-sẽ-cùng-chết! Nó đọc từ từ từng chữ một, nhìn đám du côn rồi nhìn hắn…

Nhược Phong cười.
Hắn nhìn nó.

- Mày đang uy hiếp tụi tao!?
- Muốn thử không?

Nó nói rồi quẳng cái balo xuống đất, quả bom lăn ra ngoài, dừng lại ở vũng máu đỏ tươi trên sàn…
Đám du côn hốt hoảng lùi lại vài bước, trong giang hồ không có gì là không thể, khi bị dồn vào đường cùng chuyện gì cũng có thể làm!

Nó tiến về phía Hạ Phi

- Nhấc cậu ấy dậy!

Câu ra lệnh của Nhược Phong nghe có vẻ buồn cười nhưng trong tình thế đó nó lại là câu nói có uy lực nhất!

Hai tên du côn dìu hạ Phi dậy đưa ra xe, nó nhìn tên con trai ngồi ở ghế, có lẽ sự đe dọa của nó không đủ mạnh để chiếm đoạn ánh mắt lạnh băng của hắn…hắn không sợ chết!!!?

Nhược Phong ra xe, chiếc oto vụt khỏi căn nhà bỏ hoang nhả lại phía sau một đợt khói dày đặc.

Đám du côn kéo quả bom lên vô tình chạm phải nút bật, thời gian bắt đầu đếm ngược…Vậy là trong phạm vi 10km sẽ được san bằng trong 5 giây nữa…

5…… Chúng mày đứng đó làm gì, nghĩ cách đi…

……4…….Ném nó đi!

…………..3……….Sao không tắt được, cái quái gì thế?

…………………….2…………….Bảo vệ cậu chủ!

……………………………………1…………………………

                                          BÙM BÙM

Có thứ ánh sáng lóe lên trong màn đêm cô quạnh, nền trời sáng lên đủ loại màu sắc…
Những chùm pháo hoa cứ nở nộ trên nền trời khu tiếp giao giữa 2 thành phố: Gangster và Hoodlum.
Hắn ném chiếc lọ thủy tinh xuống nền nhà ấm ướt, máu…lại loang ra…

cảm ơn những cmt đầu tiên của bạn Huucaoco☺, tớ đã sửa và sẽ cố gắng khắc phục lần sau☺
Sương L-D




Được cảm ơn :
202
:
Ngày tham gia :
16/04/2014
:
Đến từ :
The Galaxy
:
avatar
avatar

  • Administrator
Được cảm ơn : 202
Ngày tham gia : 16/04/2014
Đến từ : The Galaxy
Vì đây là thể loại "bạo lực, tình yêu,..." nên bạn phải sửa lại rating thành 13+ cho phù hợp nhé!
Bạn cũng phải thêm vào #1 hai thông tin là:
- Tình trạng truyện (On-going or Finished)
- Cảnh báo
Nhớ đăng kí fic trong vòng 2 tuần nữa nha.



Được cảm ơn :
3
:
Ngày tham gia :
27/04/2014
:
avatar
avatar

  • Moderator - Box Fiction
Được cảm ơn : 3
Ngày tham gia : 27/04/2014
Đã quá 2 tuần mà bạn chưa ra chap mới nên mình sẽ khóa fic này lại cho đến khi bạn báo lí do và yêu cầu mở khóa fic.
Nếu quá một tháng mà bạn vẫn chưa báo lí do và yêu cầu mở khóa fic thì fic này sẽ bị xóa.




Sponsored content



Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Bình luận về bài viết

Bạn cần để bình luận về bài viết


Nếu chưa có tài khoản bạn vui lòng tài khoản

Quyền hạn của bạn:
Bạn không có quyền trả lời bài viết

 
  • Free forum | © PunBB | Free forum support | Report an abuse | Create a free blog